Trước Thềm Tuyết Trắng - AyeAyeCaptain

Chương 13: Salon của thượng tướng



Ashley và Shadrian ở lại thành phố Alexandria ba ngày. Ba ngày sau, cả hai người lên tàu trở về đế quốc Thần Thánh.

Họ không đi cùng một chuyến, Shadrian đi bằng tàu cao tốc vào đêm hôm trước. Lúc đó đã quá nửa đêm, cửa phòng đột nhiên bị gõ vang, một lá thư được nhét qua khe cửa, là công văn khẩn của quân đội.

Shadrian vừa tắm xong, chân trần đi khắp nơi tìm quần áo, lúc đi còn mặc nhầm áo sơ mi của Ashley —— khó mà nói y có cố ý hay không, hoặc là cả hai đều cố ý, tuy đèn trong phòng không sáng lắm, nhưng thị lực của cả hai đủ để phân biệt quần áo của nhau.

Lúc Ashley đưa áo sơ mi cho y, anh khẽ chạm vào ngón tay của Shadrian.

Cả hai đều ngầm hiểu ý nhau mà không nói ra lời.

Sau khi trở về đế quốc, Ashley đến dinh thự của thượng tướng trước, anh cần mang đi một số tài liệu cất trong nhà kính.

Trong lúc sắp xếp, anh phát hiện một phần bản thảo đã bạc màu, tốt nhất nên sao chép lại, việc này cần thời gian. Thế là Ashley lại ở trong nhà kính vài ngày, gần đây có vẻ thượng tướng không có nhà, tòa nhà chính của trang viên vẫn không thấy sáng đèn.

Mãi đến thứ hai tuần sau, Ashley lái xe ra ngoài dạo một vòng. Lúc quay về thì trời đã chập tối, anh bị kẹt xe đến nỗi suýt không vào được trang viên —— đèn đường hai bên dẫn vào cổng lớn đều đã sáng trưng, đường lát sỏi đậu kín xe.

Ashley hạ cửa kính xe xuống, nhìn ra ngoài, nghe thấy một giai điệu nhạc vui nhộn vọng ra từ tòa nhà chính.

Tuy còn ở xa, nhưng mùi cà phê và thuốc lá đã thoang thoảng bay tới.

Rõ ràng, thượng tướng đang tổ chức một buổi salon¹.

⤷¹ Salon ban đầu là những phòng khách sang trọng của giới quý tộc Pháp. Từ thế kỷ 17, phụ nữ quý tộc Paris đã biến chúng thành nơi tụ họp của các nhà văn, nghệ sĩ, triết gia và chính trị gia để giao lưu, trò chuyện. Sau đó lan rộng khắp châu Âu và châu Mỹ, đạt đỉnh cao vào thế kỷ 19.

Salon là một hình thức giao tiếp xã hội phổ biến của giới thượng lưu trong đế quốc, thường do một chủ nhà đứng ra tổ chức, người tham gia không chỉ có giới quyền quý, mà còn có cả trí thức và nghệ sĩ. Đặc biệt ở kinh đô nghệ thuật Mudran, salon là một địa điểm văn nghệ quan trọng, nhiều họa sĩ và nhạc công sẽ chọn salon để ra mắt tác phẩm của mình, các nhà thơ cũng sẽ có mặt để ngâm thơ, các nhà khoa học thì tụ tập quanh máy chiếu, vừa hút thuốc vừa thảo luận. Những lý thuyết mới lạ nhất và kiến thức tiên tiến nhất đều được lưu hành trong các buổi salon này.

Salon về cơ bản là hoạt động mang tính cá nhân, muốn tham gia cần có thư mời hoặc người quen giới thiệu. Có những thiệp mời có thể bán được giá rất cao, còn trong danh sách các salon ở Mudran, có vài nơi cực kỳ khó chen chân, một phần vì gia thế, một phần vì gu chọn khách của chủ nhà.

Dinh thự của thượng tướng là một trong số đó.

Danh tiếng của thượng tướng trong dân chúng, không chỉ đến từ quân công mà còn vì nhờ sự nhiệt tình tài trợ cho nghệ thuật. Nhiều nghệ sĩ nổi tiếng của Mudran xuất thân từ tầng lớp bình dân, có thể thành danh bước đầu đều nhờ được thượng tướng giới thiệu.

Từ nhỏ Ashley đã quá quen với vô số buổi salon được tổ chức trong dinh thự. Gặp tình huống như bây giờ, xe phải chờ một lát mới vào được trang viên cũng là chuyện thường. Anh dứt khoát nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng huyên náo bên ngoài.

“Anh đã xem vở kịch mới tháng này của nhà hát Lâu Đài chưa? Nghe nói nhà biên kịch là người mới toanh…”

“Đúng vậy, ‘từ hoa văn đến râu ria: Nghệ thuật mới truyền cảm hứng thế nào cho cuộc cách mạng thời trang hậu chiến của quý ông’ là một bài viết hay, luận văn này còn được cả sinh viên cao đẳng nghệ thuật tự do chuyền tay nhau đọc…”

“Anh vẫn còn dùng màu xanh cobalt của hãng Victor à? Trời đất, cái màu đó làm sao diễn tả nổi chiều sâu của vũ trụ cơ chứ, chẳng lẽ anh vẫn dậm chân ở thời tiền chiến sao?”

“Màu xanh cobalt của hãng Victor mới là kinh điển thực sự! Anh có biết không? Công thức của họ được truyền lại từ những bức tường cổ phương Đông đấy. Vả lại, ‘chiều sâu vũ trụ’ là cái gì? Anh đang vẽ tinh vân hay nắp bồn cầu à?”

“Nắp bồn cầu?! Sao anh dám sỉ nhục tác phẩm của tôi như vậy…”

Đủ mọi loại chuyện phiếm, từ những cuộc đàm luận cao nhã về kiến thức đến những cuộc tranh luận đầy tính thần kinh đặc trưng của nghệ sĩ, thậm chí có vài người nghe như cánh phóng viên, không có thư mời nhưng muốn trà trộn vào dinh thự. Dù sao thượng tướng cũng hiếm khi tổ chức salon, nếu may mắn được tham dự, cũng đủ để nắm bắt xu hướng nghệ thuật cả năm tới của Mudran ——

Cửa xe đột nhiên bị ai đó mở ra.

Ashley mở mắt.

Trên ghế sau có một thiếu niên ăn mặc như họa sĩ, đội một chiếc mũ nồi, dưới mũ là mái tóc xoăn màu nâu vàng. Cậu ta và Ashley nhìn nhau qua gương chiếu hậu, rồi cười hơi gượng gạo nhưng dễ mến: “Thưa ngài, cho tôi đi nhờ xe một đoạn được không?”

Ashley hiểu ngay, đây cũng là một người không có thư mời muốn trà trộn vào, chắc đã nhầm anh với một vị khách được mời. Một số khách có đặc quyền trong salon, có thể dẫn theo một hai người bạn đồng hành.

“Xin lỗi.” Ashley nói: “Tôi cũng không có thư mời.”

“Tôi biết ngay mà!” Thiếu niên kia vỗ tay một cái, thốt lên một tiếng: “Tôi cố ý chọn xe của ngài đấy! Tôi thấy xe của ngài trông cũ quá, nhìn là biết không phải người giàu có gì, chắc cũng là dân tỉnh lẻ đến ——”

Ashley: “Cậu đến từ tỉnh lẻ?”

“Đúng đúng, tôi đến từ Fellsburg.” Thiếu niên tưởng Ashley cũng là người tìm cách lẻn vào salon như mình, lập tức bỏ đi vẻ căng thẳng và gượng gạo, trở nên thoải mái hơn hẳn: “Salon của thượng tướng thật khó vào, tôi ở Mudran hỏi han hơn nửa tháng rồi mà vẫn không kiếm được thư mời, nhưng có người trong quán bar mách nước rằng có thể thử trà trộn vào. Đại sư Hit trước khi nổi tiếng cũng phải đóng giả làm người giao rượu mới vào được salon đấy, ông ấy đã vẽ tác phẩm của mình lên chai rượu, cuối cùng thu hút được sự chú ý của thượng tướng…”

Thiếu niên vừa nhìn đã biết xuất thân bình dân, nói năng còn mang khẩu âm Fellsburg, tuổi chắc không lớn, độ mười lăm mười sáu, ánh mắt ngây thơ mà đầy nhiệt huyết, đương nhiên còn có chút lãng mạn kiểu trộm cắp —— “Theo tôi thấy, nếu thật sự không vào được phòng khách, đến hầm rượu nghía thử cũng hay, tiện tay chôm vài chai rượu quý của thượng tướng chắc cũng kiếm được một mớ.”

“Ý hay đấy.” Ashley tỏ vẻ đồng tình.

“Phải không!” Mắt thiếu niên lập tức sáng lên, cậu ta tự nhiên sáp lại gần, lấy từ trong túi ra một tờ giấy vẽ đã gấp lại, trải ra trên vô lăng: “Tôi lượn lờ quanh trang viên mấy ngày rồi, vẽ được cả bản vẽ mặt cắt của toàn bộ tòa nhà.” Cậu ta nói rồi chỉ vào một chỗ: “Tôi đoán chỗ này tám chín phần là hầm rượu.”

Nói rồi cậu ta lại khoanh một vòng trên giấy: “Chỗ này có một cửa hông, đi vào từ đây, chắc là con đường ngắn nhất đến hầm rượu.”

Ashley nhìn một lát, kỹ năng vẽ phác thảo của đối phương rõ ràng rất tốt, chi tiết kiến trúc hiện lên rõ mồn một: “Cậu vẽ đấy à?”

“He he, không tệ chứ.” Thiếu niên gãi đầu, có chút đắc ý lại có chút ngượng ngùng.

“Khá được.” Ashley gật đầu, rồi nắm lại vô lăng, nhấn ga: “Đi, chúng ta đến hầm rượu trộm rượu.”

Họ lái xe vào trang viên một cách suôn sẻ, rồi từ cửa hông tiến vào dinh thự, suốt đường không một ai cản trở. Sau khi xuống xe, thiếu niên hạ giọng kinh ngạc nói: “Anh bạn, anh trông tự nhiên quá trời! Chẳng giống người không có thư mời chút nào! Anh xem, người hầu bên ngoài còn không dám cản!”

“Quản gia ở đây có thể nhận ra khí chất của nghệ sĩ, mà cậu quả thực là một họa sĩ.” Ashley đứng cùng cậu ta trên hành lang: “Tiếp theo đi đường nào?”

“Ồ ồ ồ, để tôi xem nào.” Thiếu niên lấy tờ giấy vẽ ra: “Đây chắc là hành lang phụ, muốn đến hầm rượu thì nên đi lối này ——”

Thiếu niên quả nhiên dẫn đúng đường, hai người thành công trộm được hai chai rượu vang Latour từ hầm rượu, còn nhét thêm hai lon bia thủ công vào người. Cách hầm rượu không xa là nhà bếp, hai người nấp sau cửa, thiếu niên ngó nghiêng nhìn quanh, rồi hạ giọng nói với Ashley: “Đợi chút nhé.”

Rồi cậu ta men theo tường lẻn vào nhà bếp, lúc ra đã mặc một bộ đồng phục đầu bếp màu trắng, tay bưng một chiếc khay, trên đó là con gà nướng vừa ra lò, phết mật ong óng ả.

Thiếu niên ưỡn ngực ngẩng đầu bước ra, hắng giọng ra hiệu cho Ashley đi theo, hai người cứ thế đàng hoàng đi thẳng vào phòng ăn.

Phòng ăn cách phòng khách tổ chức salon một đoạn, nhưng đã có thể nghe thấy tiếng nói chuyện của đám đông. Thiếu niên nhìn quanh, rồi đóng cửa phòng ăn lại, còn khóa trái.

Ashley: “Cậu không đến salon à?”

“Chuyện đó không vội, trước tiên mời anh một ly đã.” Thiếu niên nói rồi rút nút bần ra, rót rượu cho cả hai: “Anh thú vị thật đấy, chúng ta kết bạn được không?”

Ashley: “Xưng hô thế nào?”

“Tôi tên Emile.” Thiếu niên nói, ánh mắt phấn khích mà chân thành: “Ở quán rượu Orchid ngoại thành Mudran, anh có thể đến tìm tôi, tôi có thể giới thiệu cho anh những nghệ sĩ cừ khôi nhất ngoại thành! Nghe nói anh ấy còn có suất giới thiệu của nhà hát Lâu Đài nữa!”

Ashley nhận ly rượu, thiếu niên cụng ly với anh, uống một ngụm lớn, rồi bắt đầu kể về trải nghiệm của mình: Tuổi thơ học vẽ ở Fellsburg, làm thế nào trộm tiền của cha để mua màu vẽ, hẹn hò bỏ trốn nào ngờ bị lừa, cuối cùng phải ra bến tàu làm việc kiếm tiền lộ phí đến Mudran, nhưng rốt cuộc cũng chẳng kiếm được bao nhiêu, vì lại bị người tình lừa sạch —— lần này người tình của cậu ta quen ở bến tàu, những lúc rảnh rỗi cậu ta thích vẽ phác họa miễn phí cho người khác, mà người tình của cậu ta có một đôi mắt cực kỳ quyến rũ, đẹp đến mức gần như không thể hạ bút.

“Những ngày chúng tôi ở bên nhau thật sự rất tuyệt vời.” Thiếu niên lộ vẻ mặt buồn bã mà hoài niệm: “Vả lại tôi cảm thấy anh ấy vẫn còn yêu tôi, tuy đã lấy hết tiền của tôi, nhưng vẫn để lại cho tôi một vé tàu đến Mudran.”

Nghe có vẻ thật lãng mạn, cũng thật đáng đời, nhưng đáng đời cũng là một kiểu tự tìm niềm vui. Ashley đã từng gặp những người như vậy, nghệ sĩ kiểu này ở Mudran không phải hiếm.

Kết cục của họ đại khái có hai loại —— quên đi thời niên thiếu rồi sống đến bạc đầu, hoặc tự kết liễu đời mình trước tuổi hai mươi lăm.

Ashley hỏi một câu: “Tại sao cậu muốn đến Mudran?”

“Tôi muốn nổi tiếng, tất cả nghệ sĩ ở lục địa phía Tây muốn nổi tiếng, đều nên đến Mudran.” Thiếu niên tỏ rõ sự thành thật của mình, suy nghĩ một lát, rồi nói: “Thật ra còn một lý do nữa, tôi muốn gặp thượng tướng.”

Ashley: “Cậu muốn gặp thượng tướng?”

Thiếu niên gật đầu: “Cha tôi thực ra rất ngưỡng mộ thượng tướng, từ nhỏ tôi đã nghe ông kể chuyện về thượng tướng. Ông nói thượng tướng là anh hùng chiến tranh, cũng là tấm gương của đàn ông.”

Ashley: “Tấm gương?”

“Đúng vậy.” Thiếu niên nói một cách đương nhiên: “Ưu nhã, quyết đoán lại uy nghiêm, ai cũng muốn trở thành một người đàn ông như thượng tướng.”

Ashley suy nghĩ một lát, để ý thấy ly rượu của đối phương đã cạn, anh cầm chai rượu lên, rót đầy, rồi nói với thiếu niên: “Đi theo tôi.”

Anh dẫn thiếu niên vào phòng khách salon, đám đông ồn ào, thiếu niên bị hành động táo bạo này của anh làm cho giật mình, nhưng Ashley lại rất bình tĩnh, dẫn cậu ta đi xuyên qua đám đông.

Họ đi đến một chiếc bàn rượu bên cửa sổ, vài người đang tụ tập nói chuyện ở đó, Ashley dừng bước, chào hỏi một người trong số họ: “Đại sư Hit.”

“Vladimir?” Đối phương lộ vẻ hơi ngạc nhiên, dang tay ôm lấy anh: “Lâu rồi không gặp, cậu cao lớn thế này rồi!”

Ashley kéo thiếu niên sau lưng mình ra, bèn nói: “Xin phép cho tôi giới thiệu với ngài một người, đây là Emile.”

Thiếu niên xem ra vẫn chưa kịp chấp nhận sự thật trước mắt, cứ đứng sững tại chỗ như trời trồng, một chữ cũng không nói ra được.

“Tranh của cậu ấy rất đẹp.” Ashley nói thay cậu ta, rồi lấy từ túi áo ngực của đối phương ra bản vẽ mặt cắt dinh thự, đưa cho một người trong số đó.

Người kia nhìn xem, cười nói: “Ồ, tôi sắp quên mất nhà mình lớn đến thế này rồi.”

Nói xong nhìn về phía thiếu niên: “Đây chắc là giấy vẽ của phòng vẽ Trăng Non, cậu học ở đó à?”

Thiếu niên xem ra phải rất khó khăn mới nói năng trôi chảy được: “Vâng, vâng ạ, thưa phu nhân.” Đầu óc cậu ta xoay chuyển cũng khá nhanh, nhận ra người có thể gọi dinh thự là “nhà mình” chỉ có thể có một thân phận, thế là cậu ta lập tức đổi cách xưng hô: “Thưa phu nhân thượng tướng.”

Đó là một người phụ nữ cực kỳ cao ráo, thiếu niên phải ngẩng đầu mới có thể đối mặt với bà, hai bên thái dương của bà đã điểm bạc, vận một bộ thường phục, nói năng từ tốn mà đầy phong độ.

Ashley hơi cúi người chào đối phương: “Thượng tướng.”

Thiếu niên: “?”

“Tôi rất vinh dự được cùng chung giới tính với người mẹ vĩ đại của đế quốc.” Người phụ nữ dường như đã quá quen với tình huống này, mỉm cười thông cảm với thiếu niên, giọng điệu dịu dàng mà trang trọng: “Tôi là Regt Montgomery.”

Cái tên này vừa được xướng lên, thiếu niên suýt nữa không giữ vững được ly rượu trong tay.

Chỉ nghe người phụ nữ ấy tiếp tục nói:

“Cậu có thể gọi tôi là thượng tướng.”

Tổng hợp một số thảo luận: 

No19: Trời đất ơi Thuyền trưởng người đỉnh thật sự… Tôi nổi hết cả da gà rồi, định kiến của tôi luôn khiến tôi nghĩ rằng thượng tướng là một người đàn ông, nhưng khi biết thượng tướng là một phụ nữ, tất cả những tình tiết về thượng tướng trước đó lại trở nên thú vị và có một hương vị khác hẳn.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...