Tháng mười hai, Ashley, Shadrian, Narcissus và Lâm Liên Tước cùng nhau ăn sáng ở quán cà phê Sacher.
Đã một thời gian họ không tụ tập vào buổi sáng như thế này. Cả nhóm chọn một chỗ ngồi gần cửa sổ. Narcissus đặt tờ báo lên bàn, nói: “Tôi thấy cuộc tranh cử coi như đã ngã ngũ rồi đấy.”
Shadrian ngả ngớn vắt chéo chân, lười biếng đáp: “Cuộc tranh cử vẫn chưa kết thúc kia mà.”
“Anh rõ hơn tôi.” Narcissus cầm tách trà, thổi nhẹ làn hơi nóng: “Đừng giả ngốc nữa.”
“Nói đến giả ngốc.” Shadrian nhìn Lâm Liên Tước, tặc lưỡi: “Hay là anh kể cho bọn tôi nghe chuyện của sếp Lâm trước đi.”
“Chuyện gì?” Narcissus nói: “Chuyện của em ấy không thuộc phạm vi quản lý của tôi.”
“Đừng có giả đò nữa, thành khẩn thì được khoan hồng, chống đối thì bị nghiêm trị. Dạo trước Bộ Tài chính lùm xùm vụ tuyến hàng hải mới ở Viễn Đông, muốn đi hàng qua eo biển bốn vùng, chuyện này là do sếp Lâm nhà anh đứng sau giật dây đúng không?” Shadrian ngáp một cái: “Nội các loạn cả lên rồi.”
Lâm Liên Tước hứng thú nhìn Shadrian, dù buồn ngủ rũ rượi mà vẫn không quên hóng chuyện. Bộ dạng này của y quả không thường thấy, hay nói đúng hơn, hiếm có chuyện gì của hắn mà khiến Shadrian hứng thú đến vậy. Hắn không khỏi cười hỏi: “Anh biết được bao nhiêu rồi?”
Hắn chẳng ngạc nhiên khi Shadrian biết về giao dịch giữa hắn và thượng tướng. Quyền hạn của Shadrian rất lớn, nhiều chuyện chỉ cần y muốn tra, sớm muộn gì tỏ tường mọi chuyện.
Đối với hai kẻ cáo già như Ashley và Shadrian, nếu đã quyết tâm đào xới một chuyện cho ra ngô ra khoai thì chẳng phải là không làm được. Giờ lại ngang nhiên hỏi hắn ở đây, rõ là đang lười biếng.
Cũng là một kiểu thân thiết.
“Không nhiều lắm.” Shadrian lại ngáp một cái, vênh váo hất cằm: “Lười tra, tự cậu nói đi.”
“Anh bạn, tiết lộ chút thông tin đi chứ?” Lâm Liên Tước nhìn sang Ashley: “Biết được bao nhiêu rồi?”
Thực ra Ashley cũng chẳng biết nhiều, hay nói đúng hơn là anh cũng lười đoán y như Shadrian. Tuy anh và Lâm Liên Tước cùng kinh doanh quán rượu Bạch Lộ, sổ sách có nhiều liên quan, nhưng nói cho cùng, họ giống như đối tác làm ăn hơn nên đối với chuyện nội bộ của hiệu buôn Lâm Ký, hay những chuyện liên quan sâu đến Thập Tam Hành, Ashley cũng không tường tận lắm.
“Nghe nói chuyện này đã có mệnh lệnh tối cao của Toà Thánh, cho phép tàu buôn đi qua eo biển bốn vùng. Dù có thượng tướng can thiệp, chỉ bằng thực lực của đế quốc Thần Thánh thì cũng không dễ dàng làm được.” Ashley thoáng ngừng rồi nói ra suy đoán của mình: “Cậu đã liên hệ với bên gia tộc rồi?”
Lâm Liên Tước nghe xong thì bật cười: “Mấy người biết cả rồi, còn hỏi tôi làm gì.”
Ashley: “Nếu có Thập Tam Hành tham gia thì quả thực hợp lý.”
Shadrian lại ngáp một cái, lim dim dựa hẳn vào người Ashley, cất tiếng: “Nhưng có một điểm tôi rất tò mò.”
“Tò mò cái gì?” Lâm Liên Tước nhìn y cười: “Nào, gọi một tiếng ‘anh’ đi, muốn biết gì tôi cũng nói cho.”
Chuyện này thì Shadrian quá thạo rồi, y lập tức cất giọng trong trẻo, líu lo gọi: “Anh ơi à.”
Lâm Liên Tước suýt sặc trà, lại nghe Shadrian nói: “Chuyện này đã dính đến Toà Thánh, vậy thì…”
Y nhướng mày, nhìn Narcissus: “Cái tên lang băm như anh dính vào bao nhiêu?”
Mãi gần đây Ashley mới biết từ miệng Shadrian rằng Narcissus thực chất đến từ thành Alexandria.
Narcissus có thân phận ở Toà Thánh, thân phận này không giống với thân phận công dân của Lyudmila, mà thậm chí còn cao cấp hơn.
Ở một mức độ nào đó, Narcissus có thể được xem là đặc phái viên của Toà Thánh.
Ban đầu anh che giấu thân phận để làm việc trong quân đội, sau này khi bại lộ, dĩ nhiên quân đội không dung thứ loại người giống như gián điệp này, nên đã trực tiếp ra lệnh g**t ch*t nhưng bản lĩnh Narcissus khá lớn, giết không được lại có Tòa Thánh đứng ra bảo lãnh, cuối cùng quân đội đành ngậm bồ hòn làm ngọt, cho anh “nghỉ hưu” trên danh nghĩa, phong cho một thân phận đặc phái viên chẳng ra đâu vào đâu, thực chất là giam lỏng anh ở đại học đế quốc.
Vì vậy khi Shadrian biết được hợp tác giữa thượng tướng và Lâm Liên Tước, điều đầu tiên y nghĩ đến chính là Narcissus. Quyền sở hữu eo biển bốn vùng về cơ bản nằm trong tay Toà Thánh, đã dính líu đến Tòa Thánh, Narcissus khó mà đứng ngoài cuộc.
Nếu Narcissus đóng một vai trò nhất định trong chuyện này, vậy có nghĩa là tình cảnh hiện tại của anh có thể thay đổi?
Dĩ nhiên, những điều này Shadrian sẽ không nói ra, cũng không cần y phải nói. Giữa làn hơi trà mờ ảo, Narcissus chỉ cười nhẹ: “Vở kịch mới của nghệ sĩ Gagarina mấy anh xem chưa?”
“Anh nói vở kịch tuyên truyền tình đồng chí ấy hả?” Shadrian nói: “Dạo này bận quá, không có thời gian xem.”
“Vở kịch này được phép biểu diễn ở thành phố Alexandria.” Narcissus nói: “Không phải toàn bộ, cô ấy sẽ biểu diễn một đoạn múa đơn vào lễ mừng năm mới của Toà Thánh.”
Ashley có chút bất ngờ: “Đây là lời mời của Toà Thánh sao?”
“Đúng vậy.” Narcissus nói: “Đế quốc sẽ cử phái đoàn đến thành Thánh tham dự lễ kỷ niệm vào năm mới, danh sách sơ bộ đã được lập rồi.”
Shadrian nghe vậy liền mở bừng mắt, nhìn thẳng vào Narcissus.
Narcissus nâng ly về phía y.
“Francisco, có thời gian đến thành Thánh đón năm mới không?” Anh nói: “Lần này tôi có thể làm tròn bổn phận chủ nhà rồi.”
Shadrian đồng ý ngay tắp lự: “Được, quyết định vậy nhé.”
Lâm Liên Tước: “Ôi chao ôi, giờ thì không kêu bận tăng ca nữa à?”
“Cậu không hiểu đâu.” Shadrian nói: “Từ lúc anh ta nghỉ hưu đến giờ chưa từng rời khỏi Mudran, thế mà trước đó anh ta thua cược tôi, hứa sẽ mời tôi mười chai rượu đặc chế của Toà Thánh ở thành phố Alexandria kia kìa.”
Rượu đặc chế của Toà Thánh là loại rượu rất quý hiếm, có tiền cũng không mua được, người thường chẳng bao giờ được nếm thử. Với tác phong của Shadrian, có lợi không chiếm là đồ ngu, nói gì thì nói cũng phải đi chuyến này.
Y đi, dĩ nhiên Ashley cũng sẽ đi, Lâm Liên Tước bèn nói: “Vậy chi bằng đến lúc đó mở tiệc ở phố Chu Tước đi.”
Hắn nói rồi nhớ lại bữa lẩu thịt trắng mấy năm trước cả nhóm ăn ở thành Alexandria, lại quay sang bảo Shadrian: “Anh muốn ăn gì thì nói sớm, Tết nhất trong phố đồ đạc khó mua, phải chuẩn bị trước.”
Shadrian ừ hử một tiếng, buồn ngủ đến độ dựa hẳn vào người Ashley ngáp liên tục. Ashley hỏi: “Nếu Gagarina đến Tòa Thánh biểu diễn, cô Lyudmila có đi cùng không?”
“Dạo này chắc cô ấy không có thời gian đâu.” Narcissus nói: “Lịch diễn thuyết của cô ấy dày đặc lắm.”
Lâm Liên Tước: “Nhắc mới nhớ, em nghe nói cô ấy có khả năng sẽ đi diễn thuyết ở nước ngoài?”
“Chuyện này hình như vẫn đang được bàn bạc.” Narcissus nói: “Dù sao hiện tại vẫn đang trong thời gian tranh cử, lịch trình chủ yếu vẫn ở trong nước, còn việc ra nước ngoài thì phải cân nhắc mức độ chấp nhận của họ trước đã…”
Shadrian: “Quan hệ giữa Gagarina và Lyudmila đã là chuyện ai cũng biết, Toà Thánh mời Gagarina tham gia lễ kỷ niệm, rõ ràng là ngầm đồng ý, có Tòa Thánh đi trước mở đường, các nước khác sẽ nể mặt hơn nhiều.”
“À phải rồi.” Shadrian nói rồi nhớ ra một chuyện, ánh mắt có chút trêu chọc nhìn Lâm Liên Tước: “Sếp Lâm.”
Lâm Liên Tước: “Sao nào?”
“Cảm giác thương thảo với Toà Thánh thế nào?” Shadrian nhướn mày: “Thân phận của Narcissus cậu cũng biết rồi, có bao giờ nghĩ đến chuyện quy y tín ngưỡng Thần Dụ không?”
“Không muốn lắm.” Lâm Liên Tước nói thật: “Thần ở Quảng Châu tôi còn tin không xuể nữa là.”
Câu nói này của hắn khơi gợi hứng thú của Ashley: “Quảng Châu có nhiều thần lắm hả?”
“Thần ở chỗ chúng tôi nhiều không đếm xuể.” Lâm Liên Tước giới thiệu với anh: “Lấy ví dụ nhé, trong nhà có Táo quân, có thần nhà xí, người làm ăn buôn bán còn tin Thần Tài, người đi biển thì tin thần biển, ngoài thần linh ra còn có yêu ma quỷ quái bốn phương, tiên ban tám cõi, náo nhiệt lắm, một cuốn sách cũng kể không hết.”
Tín ngưỡng Thần Dụ là tín ngưỡng duy nhất một thần, chỉ thờ một vị thần toàn tri toàn năng duy nhất. Ashley hiếm khi nghe nói đến một “phả hệ thần linh”¹ náo nhiệt như vậy, anh lại hỏi: “Ở Viễn Đông người ta ‘bầu’ thần như thế nào?”
⤷¹ Theogony (tiếng Hy Lạp cổ : Θεογονία , phiên âm : Theogonía , nghĩa đen là ‘phả hệ hoặc sự ra đời của các vị thần ‘ )
“Tôi nói ra đừng có giật mình nhé.” Lâm Liên Tước ngẫm nghĩ một lát, rồi cười đáp: “Ở chỗ chúng tôi, người cũng có thể thành thần.”
Ashley: “Ý cậu là sao?”
“Ý là, thần là do người sắc phong.” Lâm Liên Tước giải thích: “Ví dụ như công thần danh tướng, hoặc những danh sĩ có cống hiến lớn cho địa phương, sau khi mất có thể sẽ được phong làm thần linh một cõi để bảo hộ nơi đó.”
Ashley có chút kinh ngạc: “Sẽ có người tin sao?”
“Dĩ nhiên, tin còn nhiều nữa là đằng khác.” Lâm Liên Tước thản nhiên nói: “Hay nói đúng hơn, chính vì là do mình tự phong, nên mới càng tin tưởng.”
Ashley đăm chiêu suy nghĩ, một lát sau gật đầu: “Có lý.”
“Sếp Lâm, cẩn thận chút nha.” Shadrian nhắm mắt nói: “Coi chừng Narcissus xử cậu tội dị giáo đấy.”
“Không sao.” Narcissus rõ ràng đã quen, anh nhìn Ashley: “Tìm hiểu là bản năng của con người, muốn hỏi gì cứ hỏi.”
Ashley suy nghĩ một lát rồi hỏi: “Tôi nhớ hồi trước cậu từng nói, tình cảm đồng giới được chấp nhận ở Quảng Châu, chuyện này có liên quan đến tín ngưỡng đa thần của các cậu không?”
Lâm Liên Tước cầm tách trà lên, cười nói: “Cậu hỏi đúng người rồi đấy.”
Shadrian: “Đấy, cũng phải xem là học trò của ai chứ.”
“Anh bớt sĩ đi.” Lâm Liên Tước khinh bỉ Shadrian một câu: “Mà này Vladimir, cậu vừa nhắc đến từ ‘tín ngưỡng đa thần’, tôi thấy đúng mà cũng không đúng.”
Ashley: “Ý cậu là sao?”
“Cách gọi ‘tín ngưỡng đa thần’ này Tây quá.” Lâm Liên Tước nói: “Chỗ chúng tôi có một từ khác.”
Narcissus: “Từ gì?”
Lâm Liên Tước uống một ngụm trà, nói: “Vạn vật đều có linh.”
Hắn từ tốn nói: “Ở Quảng Châu, thần còn được gọi là thần linh, cũng là một loại ‘linh’. Vạn vật đều có linh, nên thần không phải ở trên cao vời vợi, vì rất nhiều thần linh trong truyện thần thoại đều có thất tình lục dục, thậm chí còn yêu cả con người.”
“Vì vạn vật đều có linh, vậy thì những tình cảm nảy sinh từ linh tính ấy đều nên được thừa nhận.” Lâm Liên Tước nói rồi xòe tay: “Ở Quảng Châu ngoài thần ra còn có yêu quái, trong truyện kể yêu quái với người yêu nhau không ít đâu. Với lại, rất nhiều thần chỗ chúng tôi là lưỡng tính, khó mà phân biệt nam nữ, nên giới tính không cần phải quá khắt khe.”
“Cho nên chẳng ai bận tâm chuyện này.” Lâm Liên Tước tổng kết: “Có bận tâm cũng chẳng biết đến bao giờ mới xong, hay nói đúng hơn là không có lời giải.”
Shadrian nghe có vẻ đã tỉnh táo hơn một chút, y ngồi thẳng dậy, cầm lấy ly cà phê trên bàn tu một ngụm rồi nói: “Lời này của cậu mà hồi đó viết thành luận văn thì chắc chẳng ai đi thẩm định Lyudmila đâu, đúng là bậc thầy chuyển hướng dư luận hoàn hảo.”
Những lời này của Lâm Liên Tước nếu nói ở Tòa Thánh, có lẽ sẽ bị phán là ác ma ngay lập tức.
Hồi trước Ashley không hiểu rõ về tín ngưỡng ở Quảng Châu, nghe đến đây không khỏi có chút kinh ngạc. Narcissus xuất thân từ Tòa Thánh, dĩ nhiên là tín đồ Thần Dụ, dù anh có sùng đạo đến đâu, ở cùng với một người như Lâm Liên Tước chắc chắn cũng cần một sự quyết tâm không nhỏ.
Hơn nữa trong quan niệm của Ashley, vấn đề tín ngưỡng rất dễ dính đến nguyên tắc, nếu nguyên tắc mâu thuẫn, hai người khó mà không xảy ra xung đột.
Anh hỏi Narcissus: “Hai vị bình thường chung sống với nhau như thế nào ạ?”
Câu này Shadrian có thể trả lời: “Hai người họ chủ yếu chung sống trên giường.”
Ashley có chút bất đắc dĩ, hôn lên má Shadrian một cái, thế là lão già cười tủm tỉm không nói nữa.
Tháng mười hai ở Mudran không quá lạnh, không khí quanh chỗ ngồi thoang thoảng mùi kem phủ và quế.
Narcissus ung dung cất lời: “Theo quan điểm của Toà Thánh, những lời này quả thực không khác gì lời của ác ma.”
“Nhưng.” Anh lại nói: “Ác ma là phản chứng của thần.”
“Nếu ác ma tồn tại, vậy thì thần đối lập với nó, chắc chắn cũng tồn tại.”
“Thành ra đến gần ác ma, chính là nghiệm chứng thần.”
Lâm Liên Tước rất biết ý tiếp lời: “Và em là con ác ma đó.”
Narcissus ừm một tiếng, đáp: “Em cũng là nghiệm chứng của thần.”
Tổng hợp một số thảo luận:
No7: Cảm thấy có thể phân tích sơ qua ba cặp đôi, có thể sẽ nói nhảm linh tinh:
Lyudmila và Gagarina là: Tình yêu cho tôi dũng khí và sức mạnh để thay đổi bản thân, trở nên tốt đẹp và tiến bộ hơn.
Giáo sư và nhóc Tước là: Tình yêu là một tấm gương, soi chiếu bóng tối (mặt tối, “ma quỷ” hay bất cứ cách gọi nào khác) và cũng là minh chứng cho “sự tồn tại của tôi”.
Thầy và Tiểu Ngải (hoặc là đơn phương từ phía Tiểu Ngải ← sở dĩ nói vậy là vì có “dao” nên khóc chết mất) là: Tình yêu là hai khối lego, chúng ta có thể dựa vào nhau để trở thành điểm tựa cho nhau, nhưng tiền đề là tôi phải là một khối lego độc lập. Ngược lại (điều Lyudmila nói với Ashley) cũng vậy, vì có thể dựa vào nhau, nên tôi mới là một khối lego độc lập.
No17: Trong Faust, Faust ký khế ước với quỷ dữ (quỷ sẽ đáp ứng mọi yêu cầu của Faust khi còn sống, nhưng sau khi chết, Faust phải dâng linh hồn mình cho quỷ), khế ước này kết thúc khi thiên thần dùng lửa tình yêu để đánh bại quỷ dữ.
Lâm Liên Tước rõ ràng tượng trưng cho quỷ dữ, thân phận cụ thể của hắn đến nay vẫn chưa được tiết lộ, nên cũng không thể phân tích sâu về ma quỷ được. Hiện tại chỉ biết Narcissus là người của Toà Thánh, vậy thì anh đại diện cho thần thánh, tức là Thượng Đế trong Faust (Thượng Đế và quỷ dữ có một cuộc cá cược, với Faust là vật cược). Cuối cùng, quỷ dữ thua phe Thượng Đế mà thiên thần tượng trưng, tức là Lâm Liên Tước vì tình yêu mà bại bởi Narcissus (haha, đời này hắn nằm trong tay anh rồi). Trong bối cảnh này, Thượng Đế tương đương với thần, vậy kết hợp với câu nói cuối cùng của Narcissus, Lâm Liên Tước đã chứng minh sự tồn tại của Narcissus. Cho dù Narcissus không tượng trưng cho thần, thì tín ngưỡng của anh cũng là vị thần duy nhất này (là thành viên của Toà Thánh, chắc là có tín ngưỡng nhỉ), vậy thì Lâm Liên Tước cũng đã chứng minh tín ngưỡng của anh. Nếu là trường hợp đầu, quá khứ của Narcissus chắc hẳn không tốt đẹp gì, nếu không tại sao anh lại từ bỏ thân phận tốt đẹp ở Toà Thánh để đến đây làm một thành viên quân đội (còn suýt chết nữa)? Cảm ơn Lâm Liên Tước đã cứu rỗi anh.
No26: Sếp Lâm ngầu quá, nói chứ sau khi ngủ với Narcissus xong hắn có phàn nàn: “Anh cào xước con Thao Thiết của em rồi” không nhỉ
