Sau khi nữ bác sĩ rời đi, Ashley ngồi một mình trong phòng khử trùng rất lâu.
Đến lúc bước ra, anh đã vệ sinh sạch sẽ, khoác lên mình chiếc áo blouse trắng đã khử trùng.
Narcissus nhìn anh bước vào phòng bệnh, đứng trước giường Shadrian một lúc.
Ashley không đứng quá gần, cũng không đưa tay chạm vào Shadrian. Anh chỉ đứng cách một khoảng không xa không gần, lặng lẽ nhìn người trên giường.
Ngay lúc Narcissus tưởng anh sắp hóa thành một bức tượng, Ashley cử động.
Anh nắm lấy tay Shadrian, hay đúng hơn là chạm nhẹ. Mu bàn tay Shadrian vẫn còn cắm kim truyền dịch, anh không dám dùng nhiều sức, chỉ khẽ gập ngón tay chạm vào lòng bàn tay đối phương rồi gãi nhẹ một cái.
Narcissus thấy môi Ashley mấp máy, phòng bệnh cách âm rất tốt, anh không nghe rõ bên trong nói gì.
“Thầy.” Giọng Ashley rất khẽ: “Ngài về rồi.”
Sau khi Ashley ra khỏi phòng bệnh, câu đầu tiên Ashley nói với Narcissus là: “Đấm tôi một phát.”
Narcissus thầm nghĩ: Xong, lại thêm một đứa điên.
“Tôi rất tỉnh táo.” Giọng Ashley điềm tĩnh: “Tôi cần anh đấm tôi một phát, vừa đủ để tôi ngất đi, nhưng đừng quá lâu, đảm bảo tôi có thể tỉnh lại sau sáu tiếng.”
Narcissus: “…Ý gì?”
“Trước đây thầy từng đánh tôi như vậy, anh chắc cũng làm được.” Ashley nói: “Tôi đã không nghỉ ngơi ba ngày rồi, tinh thần không ổn định lắm, cứ thế này tôi không thể nào bình tĩnh được. Tôi bắt buộc phải nghỉ ngơi, nhưng bây giờ tôi không tài nào ngủ nổi.”
“Không còn thời gian để tôi ngủ một cách tự nhiên nữa rồi.” Ashley nhìn Narcissus: “Nên hãy đánh ngất tôi đi, đảm bảo sáu tiếng sau tôi sẽ tỉnh lại.”
Narcissus thầm nghĩ: Nói chứ, cái kiểu điên này cũng ổn định phết.
Anh nhún vai, bẻ khớp tay kêu “rắc” một tiếng, rồi dứt khoát đấm vào gáy Ashley.
Ashley ngất đi ngay lập tức.
Sáu tiếng sau, Ashley tỉnh lại.
Anh nhìn quanh, phát hiện mình đã trở về phòng thí nghiệm của viện nghiên cứu.
“Tỉnh rồi à?” Narcissus đứng ở cửa, nhét đồng hồ quả quýt vào túi: “Tôi nghe mấy bác sĩ nói rồi, về nghiên cứu gì đó của cậu.”
Ashley muốn nói, nhưng cổ họng khản đặc đến mức không thốt ra lời. Anh hắng giọng, khẽ đáp: “Tôi còn nhiều nhất là hai tuần, phải cố gắng giảm thiểu sai sót trong nghiên cứu đến mức thấp nhất.”
“Tôi vốn còn định hỏi cậu tính làm thế nào.” Narcissus nghe xong liền gật đầu: “Nếu cậu đã nói vậy, thì tôi sẽ đưa mấy thứ này cho cậu.”
Anh nói rồi kéo ra một cái sọt lớn từ phía sau: “Đây là đồ hộp và thuốc bổ, tôi lấy từ quân đội, ăn vài miếng đủ dùng cho một ngày.” Rồi anh lại móc từ trong túi ra vài ống tiêm: “Đây là thuốc do cục Cơ Động nghiên cứu, có thể giúp cậu tập trung cao độ trong một khoảng thời gian. Di chứng là sau khi hết thuốc, đầu óc cậu sẽ lơ mơ vài tháng. Mấy ống này là giới hạn rồi, dùng nhiều hơn sẽ nghiện đấy.”
Ashley: “Cảm ơn.”
“Đừng nói với Francisco là tôi đưa cho cậu, tôi sợ anh ta tỉnh lại đánh chết tôi mất.” Narcissus nói: “Hoặc anh ta muốn đánh chết tôi cũng được, cứ đợi anh ta tỉnh lại rồi tính sau.”
“Ngày nào tôi cũng sẽ ghé qua xem, cần gì cứ nói.” Anh nói xong, dừng lại một chút, rồi móc từ trong túi ra một chuỗi tràng hạt: “Thật ra tôi không hay dùng thứ này lắm, nhưng lần này tình hình khẩn cấp, đành phá lệ một lần.”
Narcissus xuất thân từ Toà Thánh, nhưng đây là lần đầu tiên Ashley thấy anh lôi ra thứ này, chỉ thấy anh hắng giọng, giơ chuỗi tràng hạt lên, chạm vào trán, ánh mắt đột nhiên trở nên trống rỗng.
“Vladimir.” Anh nói: “Phước lành của thần ở cùng cậu.”
Hai tuần.
Mười bốn ngày.
Ba trăm ba mươi sáu giờ.
Hai mươi nghìn một trăm sáu mươi phút.
Một triệu hai trăm linh chín nghìn sáu trăm giây.
Ashley không nhìn đồng hồ, chỉ thỉnh thoảng ngẩng đầu lên thấy Narcissus, mới biết lại một ngày nữa đã trôi qua. Từ “giấc ngủ” đã mất đi ý nghĩa. Anh bắt đầu uống rất nhiều đồ uống tăng lực mà Narcissus mang đến, đồ của quân đội hiệu quả hơn cà phê, cho đến một ngày anh lục sọt thức ăn, phát hiện chỉ còn một gói bột tăng lực, không đủ dùng cho một đêm. Thế là anh lại pha một tách cà phê, đổ gói bột vào.
Sau khi khuấy đều bột, anh uống một ngụm, cảm thấy mùi vị có chút quen thuộc, nhưng lúc này não anh đã không thể chứa thêm bất cứ suy nghĩ thừa thãi nào nữa, anh lại chúi đầu vào bàn thí nghiệm ghi chép số liệu. Ngày hôm sau Narcissus đến thăm, vừa vào cửa đã bị đống đồ hộp trên sàn làm cho vấp ngã, bèn thở dài: “Vladimir, chỗ cậu chẳng khác gì bãi rác. Trong môi trường thế này, kết quả thí nghiệm của cậu không bị ảnh hưởng sao?”
Ashley không để ý đến anh, hay đúng hơn là anh không nhận ra Narcissus đã đến, Narcissus nhìn anh vài lần, chắc chắn người này vẫn còn sống, rồi vừa lắc đầu vừa đặt sọt thức ăn xuống. Anh vốn định dọn dẹp giúp, nhưng nhìn đống giấy nháp đầy sàn, lo bên trong có dữ liệu quan trọng, cuối cùng vẫn không dám động vào, đành đóng cửa rồi đi.
Lần thứ ba Ashley pha cà phê với thuốc tăng lực, anh cuối cùng cũng nhớ ra mùi vị quen thuộc này đến từ đâu. Câu trả lời khiến anh lao thẳng vào nhà vệ sinh, ôm bồn rửa nôn thốc nôn tháo.
Đây là mùi vị cà phê mà Shadrian hay uống ở nhà.
Ashley không thích uống cà phê, trước nay chưa từng động đến hũ cà phê trong tủ. Thỉnh thoảng nổi hứng, anh sẽ muốn uống ké một ngụm từ tách của Shadrian, nhưng lần nào cũng bị đuổi đi.
“Tôi đã bảo thứ này em không uống được mà.” Có người vỗ nhẹ vào lưng anh: “Em chưa được huấn luyện về thuốc của cục Cơ Động, uống nhiều sẽ bị xuất huyết dạ dày. Thấy chưa, khổ rồi nhé.”
Ashley đột ngột ngẩng đầu: “Thầy?”
“Suỵt.” Shadrian cười tủm tỉm nhìn anh, đưa ngón trỏ lên môi: “Tôi lẻn ra ngoài đấy, không ai phát hiện đâu, em nói nhỏ thôi.
Giọng Ashley run rẩy: “Thầy, thầy…”
Anh từ từ ngồi sụp xuống bên bồn rửa, ôm chầm lấy đùi Shadrian.
“Không sao, xem em sợ chưa kìa.” Shadrian cúi xuống, ôm lấy anh: “Mệt lắm phải không, nhìn em râu ria xồm xoàm thế này, nếu lần đầu gặp mặt mà em đã trông thế này, tôi chắc chắn sẽ không làm quen với em đâu.”
Ashley vùi đầu vào vai y, ôm chặt lấy y: “… Đừng nhìn em.”
“Được, tôi không nhìn.” Shadrian vỗ nhẹ vào anh, giọng rất dịu dàng.
“Vladimir, muốn khóc thì cứ khóc đi.”
Khi Ashley mở mắt ra, Narcissus đang ngồi xổm bên cạnh anh.
“Tỉnh rồi à?” Narcissus nhìn anh: “Tôi vừa vào đã thấy cậu ngã trên sàn, còn tưởng cậu ngất đi rồi, không ngờ chỉ ngủ thiếp đi, nên để cậu ngủ một lát.”
Cổ họng Ashley khản đặc đến mức gần như không nói nên lời: “Bây giờ là lúc nào rồi?”
“Bây giờ là thứ hai, thứ hai của hai tuần sau.” Narcissus nói: “Đến lúc rồi.”
“Tôi biết rồi.” Ashley đứng dậy, đầu nặng trĩu, suýt nữa lại ngã ngửa ra sau, Narcissus vội vàng đỡ lấy anh: “Cậu đừng cố.”
“Tôi không sao.” Ashley hít một hơi thật sâu, đợi đến khi trước mắt không còn tối sầm, anh bước đến bàn thí nghiệm, lấy một ống nghiệm từ tủ vô trùng ra.
Narcissus: “… Chính là nó?”
“Phải.” Ashley lấy một chiếc hộp kín cỡ nhỏ từ dưới bàn ra, đặt ống nghiệm vào: “Đi thôi.”
“Đến quân đội.”
Tại bệnh viện ngầm của quân đội, bác sĩ nhìn thấy Ashley và Narcissus, nói: “Thuốc cứ giao cho chúng tôi là được, một tiếng sau sẽ sắp xếp tiêm…”
“Không.” Ashley nói: “Tôi sẽ tự tay làm.”
Bác sĩ sững người, theo phản xạ nhìn Narcissus.
Mối quan hệ giữa Ashley và Shadrian không phải bí mật gì ở quân đội. Tình hình hiện tại là, thuốc của Ashley quyết định sự sống chết của Shadrian. Nếu sau khi tiêm mà Shadrian không qua khỏi, thì dù nguyên nhân là tác dụng phụ, thuốc không đủ hiệu quả, hay Shadrian thật sự không cứu được nữa, Ashley cũng không thể vô can.
Nói cách khác, nếu Shadrian thật sự qua đời…
Theo một nghĩa nào đó, Ashley là hung thủ giết người.
Anh đã tự tay mài dao, lẽ nào còn muốn tự tay đâm vào ngực thầy mình sao?
Narcissus thở dài, cất tiếng: “Vladimir.”
“Tôi biết rõ mình đang làm gì.” Ashley nói: “Tôi sẽ tự tay làm.”
Một tiếng sau.
Qua cửa sổ kính, tất cả bác sĩ đều đợi bên ngoài phòng bệnh.
Trong phòng chỉ có Ashley và Shadrian, Ashley đeo khẩu trang, rút hết thuốc trong ống nghiệm, bơm vào chai truyền dịch.
Rồi anh nhắm vào cổ tay Shadrian, từ từ và vững vàng đâm kim vào.
Sau khi ra khỏi phòng bệnh, Ashley trông rất bình tĩnh. Các bác sĩ ùa vào kiểm tra tình hình của Shadrian, Narcissus nhìn Ashley: “Cậu vẫn ổn chứ?”
“Tôi không sao.” Ashley nói: “Nhà vệ sinh ở đâu?”
Narcissus dẫn Ashley đến cửa nhà vệ sinh, nhìn anh vào trong rồi khóa trái cửa.
Narcissus đứng gác bên ngoài, tựa vào bức tường bên cạnh.
Một lát sau, tiếng nôn mửa dữ dội vang lên từ bên trong.
Sau khi Shadrian được tiêm thuốc, tình hình quả thực có cải thiện. Thuốc của Ashley đã có tác dụng, nhưng chỉ tạm thời ổn định được bệnh tình của y, còn sau đó có đột ngột xấu đi hay xuất hiện biến chứng hay không, không ai dám chắc.
Một tuần sau khi tiêm thuốc, nữ bác sĩ kiểm tra toàn diện cho Shadrian: “Nền tảng sức khỏe của Lili Marleen rất tốt. Từ tình hình hiện tại mà xem, khả năng hồi phục lớn hơn nhiều.”
Narcissus nghe xong thở phào nhẹ nhõm, đưa tay vỗ vai Ashley.
Ashley lại hỏi: “Bao giờ thầy mới tỉnh?”
“Đây là mấu chốt tiếp theo.” Bác sĩ nói: “Không chắc y có thể tỉnh lại hay không, nếu trong vòng một tháng có thể tỉnh, thì cơ bản sẽ không có vấn đề gì nữa.”
Bây giờ ngày nào Ashley cũng ở trong phòng bệnh, mỗi ngày Narcissus đều đến ngồi vài tiếng. Một buổi chiều nọ, Ashley đột nhiên nói: “Giáo sư.”
Narcissus: “Sao thế?”
“Trước đây ở phòng thí nghiệm, ngài nói với tôi, phước lành của thần ở cùng tôi.” Ashley nói: “Cảm ơn ý tốt của ngài.”
“Không cần khách sáo.” Narcissus mỉm cười: “Cậu còn bình tĩnh hơn tôi nhiều. Tên khốn Francisco này lúc còn khỏe mạnh thì chỉ mong cho anh ta chết quách đi, nhưng bây giờ nhìn anh ta thế này làm ngày nào tôi cũng phải đến tân Thánh Cung thắp nến.”
“Cậu có muốn đi thắp nến không? Nến cầu nguyện, xem tình hình của Francisco bây giờ, chắc cũng có chút linh nghiệm đấy.” Narcissus nói: “Tôi có thể thắp giúp cậu một cây.”
“Không cần.” Ashley dừng một chút, rồi lại nói: “Ý tôi là, nếu thầy không tỉnh lại, hoặc vì thuốc mà xảy ra vấn đề gì, đó là trách nhiệm của tôi, là do năng lực của tôi không đủ.”
Narcissus nghe câu này, sững người.
Giọng Ashley vang vọng trong phòng bệnh:
“Tôi sẽ không cầu nguyện, cũng sẽ không trốn tránh.”
“Tôi sẽ làm những gì cần làm, thực hiện những gì phải thực hiện, gánh vác những gì phải gánh vác.”
“Tôi là tôi, tất cả không liên quan đến thần.”
Narcissus nhìn chàng thanh niên trước mắt, tóc anh đã hơi dài, buộc túm lại sau gáy một cách tùy tiện, vì không quen tay nên trông có chút buồn cười, nhưng vẻ mặt lúc này của anh không hề buồn cười, mà là bình tĩnh và đầy tự chủ.
Không tin thần, nhưng lại là con người lý tưởng nhất.
Narcissus nhất thời không nói gì.
Ashley lại hỏi: “Vậy, thượng tướng muốn tôi lựa chọn điều gì?”
Tổng hợp một số thảo luận:
No1: Cảm giác có khi nào đây là một cái bẫy được dựng sẵn để anh nghiên cứu ra thuốc không?
⤷ Lầu 1: Vãi chưởng.
No8: Ai còn nhớ thảo luận của Tiểu Ngải và Shadrian về hai mươi lăm tuổi và sống lâu trăm tuổi không. Người lý tưởng thuần túy trên đời này có lẽ không hạnh phúc, vì vậy họ có thể tự kết liễu trước hai mươi lăm tuổi; còn những người khác thì khác, họ có thể theo đuổi danh lợi, có thể lấp đầy d*c v*ng, có thể có nhu cầu… Sống là một trong những mục đích của họ.
Cậu bạn Tiểu Ngải dường như là một sự tồn tại lý tưởng. Anh xuất thân ưu tú, học thức tốt, mặt mũi cũng không tệ đã được huấn luyện quân sự và nuôi dưỡng nghệ thuật, mang một loại văn võ song toàn gần như tỷ lệ vàng; không tin thần, thấu hiểu sâu sắc tính chủ thể của bản thân.
Tất cả những điều này khiến cuộc sống của anh khá tốt, có người yêu đủ mạnh mẽ và rất yêu mình, bạn bè thân thiết nghĩa khí, làm nghiên cứu mà mình theo đuổi, mọi thứ đều diễn ra có trật tự, đây giống như hình mẫu lý tưởng của nhiều người; còn bản thân anh thì đạm bạc danh lợi, thuận theo tự nhiên, độc lập tự chủ, giống như sự tồn tại lý tưởng nhất.
Nhưng bây giờ, khó khăn nối tiếp nhau kéo đến, người yêu bị thương nặng, đàn anh chết oan, bản thân cũng vì tội ác mà bị bắt đi, cuộc sống lý tưởng đang dần thay đổi, anh còn có thể tự do đưa ra cái gọi là lựa chọn đó không? Cậu bạn Tiểu Ngải có còn lý tưởng không?
Năm 30 nhập học, cậu bạn Tiểu Ngải mười chín tuổi, bây giờ là năm 36, tính tròn thì anh đã hai mươi lăm tuổi rồi. Vậy thì, sau này anh sẽ thế nào?
No10: Trạng thái này của Tiểu Ngải đã bị xé thành hai thái cực, một là lý trí tột cùng, một là điên cuồng tột cùng. Một tách cà phê có thể làm vỡ tan chiếc mặt nạ bình tĩnh của anh, nhưng tính mạng của Shadrian đang ngàn cân treo sợi tóc lại có thể giúp anh chống đỡ nội tâm sắp sụp đổ, dùng ý chí cực lớn để hoàn thành nghiên cứu. Anh xem tính mạng của Shadrian là trách nhiệm của mình, cứu sống thầy hoàn toàn là trách nhiệm của tôi, nếu tôi không làm được, đó là tôi vô năng, tôi có tội, xin hãy trừng phạt tôi, hãy để tôi nhận hình phạt đáng có. Nội tâm anh mong mỏi như vậy, cũng tin tưởng như vậy. Giờ phút này, Ashley chọn nắm giữ sinh mệnh của người quan trọng nhất trong tay mình, chứ không phải trong tay thần. Anh chỉ tin vào sức mạnh của con người.
No20: Shadrian cho tôi cảm giác như một kẻ diễm lệ không đứng đắn nhưng số phận không tốt lắm.
Trời có sập xuống, y cũng sẽ đứng trước mặt bạn mà trêu một câu: “Tốt quá, muốn hái sao còn không cần lên trời nữa.” Nhưng thực tế y sẽ là người đầu tiên xông lên gánh vác.
Y dường như chưa bao giờ khổ, dường như lúc nào cũng vui vẻ. Khi bạn thực sự nhìn thấu y, mới có thể phát hiện ra rằng lúc y không cười, có một đôi mắt rất buồn. Ồ, không phải là không khổ, mà là quá khổ rồi, vậy thì chi bằng cứ cười mãi đi, ít nhất người khác nhìn vào cũng vui.
Nỗi khổ của y, không ai cần phải biết, không ai cần phải đến thương xót.
Một người lúc nào cũng cười cợt lêu lổng, khi bạn lột bỏ lớp vỏ ăn chơi của y, thấy được khổ nạn, sự gánh vác, sự vĩ đại của y, sự tương phản này, rất chấn động.
