Trước Thềm Tuyết Trắng - AyeAyeCaptain

Chương 36: Năm 36 – VII



Shadrian cần một khoảng thời gian dưỡng thương không hề ngắn, có lẽ đến tận lúc Ashley rời Mudran, y vẫn chưa thể xuất viện.

Những ngày dưỡng thương nhàn rỗi đến phát chán, Shadrian lôi hết những tấm thiệp kèm hoa được gửi tới lúc trước ra, bắt Ashley đọc từng tấm một cho mình nghe. Đọc đến một tấm, Ashley bỗng dừng lại.

Shadrian: “Đọc tiếp đi, sao thế?”

Cuối cùng Ashley không đọc mà đưa tấm thiệp cho Shadrian.

Chỉ thấy trên đó viết —— “Bao giờ anh kết hôn với nhóc con nhà thượng tướng?”

Shadrian xem xong chậc lưỡi mấy tiếng: “Toàn một lũ già cô đơn, sao cứ chăm chăm vào tôi thế.” Nói đoạn, y nhìn sang Ashley, mắt tinh nên liếc một cái đã thấy vành tai đứa nhỏ hơi ửng đỏ.

Shadrian cười, khó mà nói đó là một nụ cười tinh quái hay chân thành, y chậm rãi cất tiếng: “Vladimir.”

Ashley lập tức đáp: “Thầy.”

“Hôm nay nắng đẹp thật.” Shadrian nói: “Chúng mình đi kết hôn luôn nhé?”

Ashley nghe xong suýt nữa đứng không vững. Shadrian cười lớn kéo anh ra cửa, nhanh đến mức không cho người trẻ tuổi kịp phản đối. Họ chạy một mạch từ bệnh viện dưới lòng đất lên lầu, mặc kệ tiếng la hét của bác sĩ rằng bây giờ Shadrian vẫn chưa thể xuất viện. Cuối cùng Shadrian kéo anh vào một thang máy ở góc khuất, đẩy người vào rồi nhấn nút, thang máy đi lên với tốc độ cực nhanh.

Lúc này Ashley mới phát hiện, Shadrian đã đi chân trần suốt cả quãng đường, dép của y rơi đâu mất giữa đường, hoặc có lẽ vốn dĩ đã không mang từ lúc ra khỏi phòng. Miếng kim loại dưới lòng bàn chân dẫm lên mặt đất vang lách cách.

Anh biết, ở đó có một đóa hồng.

Shadrian vẫn đang cười, vừa cười vừa nói: “Vừa hay em chưa đến cục Cơ Động bao giờ, chắc tôi đã nói với em về ‘tủ quần áo’…”

Ashley không đợi y nói xong, trực tiếp bế thốc y lên.

“Ối chà.” Shadrian cười tủm tỉm áp sát vào, hai người trán chạm trán: “Chủ động gớm nhỉ. Bộ không muốn mặc váy cưới hả? Tôi nói cho mà biết, trong ‘tủ quần áo’ chắc chắn có cỡ của em đấy, đừng hòng trốn.”

Ashley: “Ngài muốn em mặc gì cũng được.”

Shadrian: “Tôi thấy em không mặc gì là đẹp nhất.”

Ashley: “Vậy cũng được.”

Shadrian: “Em nên nói là, ‘Thầy ơi, em tuyệt đối sẽ không để mình tr*n tr**ng trước mặt người nào khác ngoài thầy’.”

Ashley: “Thầy ơi, em tuyệt đối sẽ không để mình tr*n tr**ng trước mặt người nào khác ngoài ngài.”

Shadrian hài lòng, hôn lên má anh một cái, cửa thang máy “ting” một tiếng mở ra.

Thang máy này nằm ở một góc rất hẻo lánh trong trụ sở quân đội, không nhiều người biết đến sự tồn tại của nó, người có quyền sử dụng lại càng ít. Ngoài cửa là một hành lang được bọc xốp cách âm.

Shadrian kéo Ashley đi vào trong, đến trước một cánh cửa rồi đẩy thẳng ra: “Đến rồi.”

Ashley: “Ở đây không khóa cửa ạ?”

“Không cần thiết.” Giọng Shadrian vọng ra từ trong cửa: “Chẳng mấy ai biết chỗ này, mà người biết thì cũng không dám vào.”

“Đây chính là ‘tủ quần áo’.”

Khác với ấn tượng thường thấy về từ “tủ quần áo”, trong phòng không có mùi gì đặc biệt, không mềm mại cũng không ấm áp. Đèn trần màu trắng, tường trắng, sàn đá cẩm thạch màu xanh trắng, và một tấm gương lớn có độ chính xác cực cao, nhìn thoáng qua cứ ngỡ một bản thể khác của mình đang hiện diện trong phòng, cảm giác có chút rờn rợn.

Căn phòng rất rộng, đặt đầy những chiếc tủ sắt khổng lồ, trông như những bức tường sắt nghiêm ngặt.

Shadrian tỏ ra rất quen thuộc với nơi này, luồn lách giữa các tủ sắt. Khi đi sâu vào trong, Ashley ngoảnh lại nhìn, gần như có cảm giác các tủ hai bên đang không ngừng ép chặt lấy mình.

Anh hỏi: “Thầy ơi, đây là nơi để quần áo ạ?”

“Chính xác hơn thì đây là nơi chứa trang bị tác chiến của cục Cơ Động.” Shadrian đi đến trước một dãy tủ, kéo một chiếc ra: “Tôi nhớ ở đây có không ít đồ cưới… Có rồi!”

Khi chiếc tủ được kéo ra, tựa như một đoàn tàu mùa xuân đột ngột lao ra khỏi đường hầm, những màu sắc rực rỡ bùng nổ trong chớp mắt.

Bên trong tủ là hai hàng trục ngang dài treo đầy móc áo, trên đó toàn là váy, đa số là váy dài, với đủ chất liệu từ ren, voan, sa tanh dày, lụa tơ tằm cho đến những loại lụa phương Đông không gọi tên được, có cái thanh lịch, có cái xa hoa. Nếu nói trước đó nơi đây là tường đồng vách sắt, thì giờ đây như có ai đó hắt cả thùng sơn lên tường, khiến nó lập tức trở nên lộng lẫy.

Shadrian rút ra một chiếc váy trắng trễ vai bằng vải taffeta: “Chiếc này tôi từng mặc ở Đế Quốc Charlemagne. Hồi đó, con gái rượu của một vị đại sứ nhận được thư dọa giết, tôi liền đóng giả cô ấy để tham gia một đám cưới giả.”

Tiếp theo là một chiếc váy cưới ren cực kỳ công phu, có đuôi váy dài thướt tha: “Chiếc này là của một hậu duệ công tước ở vương quốc Buckingham đã mặc. Lúc đó tôi thấy kiểu dáng rất đẹp, về đòi cục làm nhái một chiếc, bị thợ may mắng cho ba tháng trời…”

Rồi đến một bộ váy dạ hội cung đình màu xanh nhạt: “Cái này là kiểu của vương quốc Lech, bên đó không chuộng mặc màu trắng khi cưới. Váy cưới trắng tôi mang qua lúc đó không dùng được, gấp quá nên cắt tạm một cái rèm cửa làm…”

Ashley theo sau Shadrian, liên tục nhận lấy những chiếc váy từ tay đối phương, rồi lại nhìn y rút ra một chiếc mới. Tà váy chảy tràn ra khỏi tủ, như thể đang rút ra từng lá thư tình, mỗi lá thư lại ghi lại một đoạn quá khứ của Shadrian —— có lúc váy cưới có tùng phồng, trang bị giấu dưới váy đủ để biến y thành một kho vũ khí di động. Có lúc váy cưới ôm sát người, chỉ có thể tập trung vào kiểu tóc, búi tóc khéo léo đủ để giấu hai khẩu súng. Có lúc y vừa mới tuyên thệ hôn ước với mục tiêu nhiệm vụ trước bàn thờ, giây sau đã rút súng bắn bể đầu đối phương, mà lúc bắn động tác còn phải đủ nhanh, tránh để máu văng vào váy áo, nếu không thợ may của cục Cơ Động lại la lối đòi sống đòi chết với y. Có lúc y vừa hoàn thành nhiệm vụ trước đã phải chạy đến nhiệm vụ tiếp theo, ghế xe không chứa nổi tà váy quá khổ, bèn dứt khoát mở cửa xe phóng như bay, để đuôi váy trắng khổng lồ bay phấp phới trên đường cao tốc…

Shadrian luồn lách giữa các giá treo quần áo, không ngừng kể cho Ashley nghe những câu chuyện thú vị về một bộ trang phục nào đó. Ashley theo sau y, vai chạm vào những ống tay áo lễ phục với đủ loại kiểu dáng, như thể đang lướt qua vô số người. Anh gần như ảo giác rằng mình đang ở hậu trường của một nhà hát cổ kính trong lâu đài —— ánh đèn vàng lấp lánh giữa những tấm rèm, các diễn viên cười nói bước xuống sân khấu, tiếng giày cứng của vũ công ballet vang lên giòn giã trên sàn gỗ tếch, phấn trang điểm mịn bay lơ lửng trong không khí. Các diễn viên chính vội vàng chạy sô, liên tục ném trang phục biểu diễn cho trợ lý, kim cương nhân tạo rơi lả tả đầy sàn, còn phía trước sân khấu mơ hồ vọng đến bản nhạc dạo giữa màn của dàn nhạc giao hưởng…

“Vladimir.” Ashley nghe thấy Shadrian gọi mình.

“Vladimir.” Shadrian nói: “Em thích chiếc nào?”

Ashley đắn đo một lát, hỏi: “Là em mặc ạ?”

“Vậy phải xem em có mặc vừa không đã.” Shadrian nói: “Dáng người chúng ta tương tự nhau, có vài bộ chắc em mặc vừa. Nếu không vừa…” Y nhìn quanh, đi tới kéo một cánh tủ khác ra, bên trong treo đầy các loại áo nịt eo đủ màu sắc, có cái còn treo cả chuông.

Ashley nhìn những chiếc áo nịt eo đó, nói: “Thầy ơi, những loại vải này hình như đều rất mỏng.”

Shadrian: “Đó chính là hiệu quả cần có đấy, chàng trai trẻ.”

Ashley: “Ý em là, mặc chúng không lạnh sao?”

“Cũng không hẳn.” Shadrian cười nói: “Năm nước ở lục địa phía Tây ngoài Yenine ra, những nơi khác nhiệt độ đều ổn, không lạnh lắm đâu. Tôi ít khi đến Yenine, còn những nơi như Mudran dù có tuyết rơi, nhiệt độ cũng chỉ xấp xỉ không độ.”

Ashley nghĩ một lát, cảm thấy thầy nói rất có lý.

Anh nhìn tới nhìn lui, cuối cùng chọn một chiếc váy trắng rất đơn giản. Tiếc là anh không thể mặc vừa. Shadrian tìm một chiếc áo nịt eo giúp anh thắt lại. Siết được một nửa, Ashley hơi do dự lên tiếng: “Thầy ơi, em muốn nôn.”

“Ráng chịu đi.” Tay Shadrian luồn ra từ phía sau, hơi run, không biết là lại thiếu máu hay đang nín cười: “Tôi nói cho em biết, chiếc em chọn này tôi chưa mặc bao giờ, nhưng Narcissus hình như có mặc qua…”

Ashley hít một hơi thật sâu, cảm giác phổi mình đã bị ép lên đến cổ họng: “… Thầy ơi, em không mặc nữa được không?”

“Đừng mà, cố thêm chút nữa đi.” Shadrian hăm hở như bà vú già đang chải đầu trang điểm cho cô dâu: “Công chúa điện hạ cố lên cố lên, mặc nó vào là có thể gả cho người thương rồi!”

Trong cảm giác nghẹt thở đến tối sầm mặt mũi, cuối cùng Ashley cũng mặc được chiếc váy cưới vào người.

Anh không dám nhìn vào gương, do dự hỏi Shadrian: “… Thế nào ạ?”

Đáp lại anh là tiếng cười điên dại của Shadrian.

Người này cười đến mức trông như sắp đập đầu vào tường, Ashley đỏ bừng mặt đến tận mang tai, vẻ mặt không biết là bất đắc dĩ hay ngượng ngùng: “Không đẹp sao?”

“Thật ra nếu không nhìn kiểu tóc thì rất đẹp.” Shadrian cười đến ch** n**c mắt, vừa nói vừa cười: “Biết thế đã không vội cắt tóc cho em. Bây giờ em trông y hệt một gã lính thua bài trong quân trại, bị đồng đội bắt phải nhảy mua vui cho cả đám…”

Kiểu tóc hiện tại của Ashley thật sự quá sắc bén, mặc váy cưới vào trông cực kỳ không hài hòa, giống như một bệnh nhân tâm thần đầy chính khí, kiểu người sẽ vật tay với bạn suốt đêm tân hôn.

“Thôi, đợi em về tóc dài ra rồi hẵng mặc.” Shadrian cười như chết đi sống lại, giúp Ashley c** đ* ra. Khoảnh khắc chiếc áo nịt eo được tháo xuống, Ashley cảm thấy xương cốt mình như sắp lệch khỏi vị trí.

“Khổ quá.” Anh thở hổn hển nói: “Thường ngày ngài toàn mặc mấy thứ này sao?”

“Cục Cơ Động có huấn luyện chuyên biệt.” Shadrian nói: “Cái này cũng giống như múa ballet phải mang giày mũi cứng, đều thuộc về trang bị đặc biệt.”

Y vừa nói vừa rút ra một chiếc áo nịt eo xương cá từ giá treo quần áo, cởi bỏ bộ đồ bệnh nhân, rồi rất thành thạo mặc vào, vòng tay ra sau gài móc ẩn, cuối cùng thắt nơ bằng dây lụa.

Chiếc áo nịt eo được chế tác tinh xảo, bó sát vào người y như một tác phẩm nghệ thuật, gần như vật hóa con người đến cực điểm, nhưng động tác mặc áo của Shadrian không hề có vẻ õng ẹo, ngược lại rất dứt khoát gọn gàng. Quần áo đối với y là súng, là dao găm, là thuốc độc và mọi thứ có thể dùng làm vũ khí. Y tự trang bị cho mình như sư tử mài vuốt trước khi lao vào chiến đấu, toát ra một sức căng làm rung động lòng người.

Lúc này trên sàn nhà trải đầy các loại váy lễ phục. Shadrian vén mái tóc dài ra sau lưng, cười với Ashley: “Vladimir, em chọn một chiếc đi.”

Ashley: “Em chọn ạ?”

Shadrian ừ một tiếng: “Em chọn, tôi mặc.”

“Vậy.” Ashley hỏi y: “Ngài có thể không mặc chiếc áo nịt eo này không?”

Shadrian nhướng mày: “Được, nhưng như vậy có vài bộ tôi sẽ không mặc vừa.”

Ashley: “Thứ này mặc vào khó chịu lắm, sức khỏe ngài vẫn chưa hồi phục.”

Shadrian mỉm cười: “Được.”

Rồi y sải bước đến trước mặt Ashley, xoay người lại: “Em cởi giúp tôi.”

Ashley: “Dạ.”

Anh cụp mắt, tháo dây lụa, nới lỏng từng chút một, rồi mở khoá ẩn.

Những đường chỉ khâu sau phẫu thuật của Shadrian từ từ hiện ra dưới lớp vải.

Ashley không ngừng tay, từ từ cởi chiếc áo nịt eo ra —— anh tháo bỏ súng của y, chịu đựng dao găm của y, nuốt lấy thuốc độc của y, rồi anh nhặt bộ đồ bệnh nhân của Shadrian từ dưới đất lên, khoác lên người đối phương, cẩn thận cài từng chiếc cúc áo.

Cuối cùng anh nói: “Thầy, trong phòng lạnh.”

Shadrian: “Lời ngon tiếng ngọt nghe cũng êm tai đấy, nhưng bây giờ là tháng tám, nhóc con à. Giờ này chắc một nửa sinh viên đại học Đế Quốc đang tắm tiên dưới hồ.”

Ashley nghẹn lời, đành nói: “Thầy, những bộ quần áo này em đều không muốn thấy ngài mặc.”

Shadrian: “Vậy em muốn xem gì?”

“Khi ngài mặc chúng, ngài đều là Lili Marleen.” Ashley nói: “Em chỉ muốn thấy chính ngài thôi.”

Anh nói: “Francisco, em chỉ muốn thấy chính ngài.”

Shadrian vô thức lại muốn nói mấy câu phá hỏng không khí nhưng rồi y nhịn được.

Nhịn tới nhịn lui, cuối cùng vẫn hỏi: “Có phải em lén tôi đọc tiểu thuyết lãng mạn nào không đấy?”

Ashley: “?”

Shadrian: “Cái lời thoại và không khí này của em, có thể đến nhà hát trong lâu đài diễn kịch tình yêu được rồi đấy.”

Ashley: “.”

Shadrian không nhịn được cười: “Thật ra những thứ này đều nằm trong phạm vi huấn luyện của cục Cơ Động, nào là phương pháp tạo hiệu ứng cầu treo hay thủ đoạn tạo ảo giác mập mờ. Tình yêu có thể được tạo ra một cách nhân tạo, năm đó môn này của tôi còn đạt điểm cao nhất đấy.”

Y vừa nói vừa vỗ vai Ashley: “Nhưng tôi biết em nói thật lòng, Vladimir.”

“Thầy.” Ashley không nhịn được nói: “Sao ngài biết bây giờ em đang nói thật lòng, lỡ như em đang nói dối thì sao.”

“Ồ.” Shadrian trìu mến nhìn anh, nói: “Năm đó điểm môn phát hiện nói dối của tôi cũng là cao nhất.”

Ashley: “Em giận rồi.”

“Giả trân quá.” Shadrian vạch trần anh: “Bây giờ dù là đứa đứng chót lớp cũng nhìn ra em đang nói dối.”

“Nhưng tôi hiểu ý em rồi.” Shadrian nghĩ một lát, cuối cùng đi đến trước một cánh tủ, kéo ra.

Bên trong là một dãy dài lễ phục. Shadrian lục lọi trong đó, cuối cùng tìm ra một bộ đồ với đường cắt may rất tinh xảo: “Bộ này tôi từng mặc rồi, nhưng không phải với tư cách Lili Marleen.” Shadrian cười khẽ: “Chỉ là chính tôi thôi.”

Y vừa nói vừa tháo túi chống bụi ra, Ashley tinh ý phát hiện vết máu trên ống quần: “Dính trong lúc làm nhiệm vụ, không giặt sạch được.” Shadrian chú ý đến ánh mắt của anh: “Đó là một trong số ít nhiệm vụ tôi không cần phải trở thành Lili Marleen.”

Y nói xong liền bắt đầu thay đồ, cho đến khi cài chiếc cúc cuối cùng ở cổ tay: “Thế nào?”

Ashley ngắm nghía một hồi, nói: “… Em thấy bộ này hình như đã gặp ở đâu rồi.”

“Đúng là em đã gặp rồi.” Shadrian nói: “Đó hẳn là lần đầu tiên em thấy tôi trong ký ức.”

“Lúc đó em đang ôm một chậu hoa, ngồi thụp ở một góc, ngủ ngon lành.”

“Tôi suýt chút nữa đã trộm em đi ngay trước mắt quản gia.”

Ashley nhớ ra rồi.

“Thì ra là vậy.” Anh nói: “Ngài mặc bộ này rất đẹp.”

“Tôi mặc gì cũng đẹp, không mặc còn đẹp hơn.” Shadrian rất tự biết mình: “Đi thôi, tình yêu của tôi, mình đi kết hôn!”

Y nói xong lại tìm trong tủ quần áo một bộ lễ phục nữa, không nói một lời l*t s*ch đồ Ashley rồi nhanh chóng thay cho anh. Sau đó, y một chân đá văng cửa, kéo người trẻ tuổi chạy vào hành lang. Họ đi thang máy xuống một mạch, suốt đường đi đều hôn nhau, cuối cùng xuống đến tận tầng hầm —— không phải bệnh viện dưới lòng đất, mà là bãi đậu xe ngầm. Vừa hay có một chiếc xe mui trần cực kỳ ngầu vừa tắt máy, Shadrian tiến lên gõ cửa kính xe: “Anh bạn, cho mượn xe một chút!”

“Lili Marleen?” Chủ xe có chút kinh ngạc nhìn y: “Làm gì vậy?”

Shadrian xách người ta ra như xách mèo, ra hiệu cho Ashley mau lên lái xe, rồi để lại một câu giữa tiếng gầm rú của ống xả: “Nhiệm vụ khẩn cấp!”

“Đại ca, anh làm nhiệm vụ gì mà phải lái loại xe này chứ?!”

“Cấp độ cao nhất!” Shadrian gân cổ hét lại, “Chuyện trọng đại nhất đời người!”

Họ lái chiếc xe cực ngầu phóng như bay. Ở Mudran hiện nay, hành động như vậy có thể nói là quá táo tợn, nhưng cả hai đều không chút e dè, nhưng cả hai đều không chút e dè, cứ thế ngang nhiên hôn nhau trước bàn dân thiên hạ. Họ lái xe vào đại lộ Kurfürstendamm, những cây táo mùa hè xanh um rợp bóng. Shadrian nhìn những sinh viên bên đường đang kinh ngạc, vừa cười ha hả vừa ném cho họ một cái hôn gió, rồi bị Ashley kéo giật lại, chặn môi.

“Đừng vội.” Shadrian véo nhẹ vai Ashley, nói với sinh viên đang ngẩn người nhìn bên đường: “Cậu là sinh viên âm nhạc phải không? Kéo một bản nghe thử đi!”

Lời nói của y như có ma lực, sinh viên kia há hốc mồm gật đầu, mở hộp đàn violin trong tay, không hiểu sao bắt đầu chơi bản “Hành khúc đám cưới”.

Ashley hỏi: “Thầy, chúng ta đến tân Thánh Cung ạ?”

“Khoan đến tân Thánh Cung vội, đám giáo sĩ bên đó thấy chúng ta chắc sẽ ngất xỉu mất.” Shadrian nói: “Trước tiên đi cướp một chủ hôn đã!”

Một lát sau, trước cửa khách sạn Viễn Đông.

Narcissus bị Shadrian vác ra như một bao bột mì.

“Shadrian, có ai đi cướp người như anh không?! Hả?!” Một cửa sổ trên lầu đột ngột bị đẩy ra, có người thò nửa người ra —— là Lâm Liên Tước chỉ mặc áo sơ mi, cà vạt vắt vẻo lung tung trên cổ, cà vạt vắt vẻo trên cổ, chửi ầm lên, “Mụ nội cha, anh có biết điều không hả?!”

Narcissus trông như đang cố gắng giữ bình tĩnh, anh dùng một giọng điệu rất hiền lành nói với Shadrian: “Bây giờ anh là bệnh nhân, tôi không đánh anh.”

Ngụ ý là đợi y khỏe rồi thì cứ liệu hồn.

Shadrian ném anh vào ghế sau, một chân gác lên lưng ghế, nói bằng giọng điệu ngông cuồng: “Hôm nay tôi không phải bệnh nhân.”

Narcissus: “Vậy anh là gì?”

Shadrian như làm ảo thuật, từ trong túi áo lôi ra một nắm voan trắng —— đó là khăn voan cô dâu.

Y đội khăn voan lên đầu, tự giới thiệu: “Chào cha cố, con là chú rể.”

Lâm Liên Tước ở trên lầu kinh ngạc đến độ, theo bản năng xách dép nhảy thẳng từ cửa sổ xuống, ngã chổng vó vào xe, chưa kịp thở đều đã bò dậy nói: “Đờ mờ, cho tôi hóng với! Trò vui này tôi phải xem cho bằng được! À không, đám cưới này tôi nhất định phải uống rượu mừng!”

Shadrian: “Nhớ mừng tiền lễ đấy.”

“Được được, không thành vấn đề!” Lâm Liên Tước bá vai Ashley: “Cậu đỉnh thật đấy anh bạn! Cưa đổ được Shadrian là cậu quá đỉnh rồi! Lấy quán rượu Bạch Lộ làm của hồi môn cho cậu đủ không? Nhà mẹ đẻ không thể để lép vế được!”

Narcissus dựa vào lưng ghế sau, sự bình tĩnh cố gắng duy trì bỗng chốc tan biến. Anh đảo mắt, nói: “Chủ hôn một lần tám nghìn tiền vàng, không mặc cả, cảm ơn.”

Shadrian nhìn Ashley: “Lấy tiền.”

Ashley nhìn Lâm Liên Tước: “Lấy tiền.”

Lâm Liên Tước lại nhìn Narcissus: “Vợ ơi, tiền.”

Narcissus: “…”

Đúng là tự sản tự tiêu, tự móc túi mình. Narcissus đảo mắt đến muốn lộn ngược lên trời. Họ lái xe đến tân Thánh Cung, bao trọn sảnh Rose. Narcissus mặc áo choàng ngủ của khách sạn Viễn Đông đứng trước bàn thờ, lục lọi trong túi tìm ra một chuỗi tràng hạt. Lâm Liên Tước ngồi dưới khán đài, cố gắng chỉnh lại cổ áo sơ mi, chân đi dép lê, nửa người dưới chỉ có một chiếc quần đùi hoa.

Shadrian và Ashley đứng hai bên bàn thờ, Narcissus hắng giọng, nói: “Xin hỏi hai vị có đồng ý trở thành bạn đời của nhau, dù cho đối phương gặp hoạn nạn hay may mắn, giàu sang hay nghèo hèn, bệnh tật hay khỏe mạnh… đoạn sau quên mất rồi.”

Shadrian: ” Đồ gian thương chém hẳn tám nghìn kia, thần của chú không trừng phạt chú à?”

“Anh bớt mấy cái lễ nghi rườm rà đi, Tòa Thánh mà biết tôi chủ hôn cho hai thằng đàn ông thì chắc tôi bị kết án tù chung thân mất.” Narcissus thở dài, xua tay nói: “Tóm lại là thế đấy, lời thề bỏ qua, thần không quản, luật pháp đế quốc kệ xác nó. Hai người có đồng ý không?”

Shadrian: “Đồng ý.”

Ashley: “Em đồng ý.”

Narcissus lại thở dài, xoay chuỗi tràng hạt trong tay, tuyên bố: “Vượt ra ngoài khuôn khổ của pháp luật đế quốc, đạo đức thế tục và tín ngưỡng Tòa Thánh, tôi tuyên bố hai vị trở thành chủ nhân của chính mình, là bạn đời của nhau.”

Trong sự hoang đường, vượt khỏi mọi lẽ thường, giữa khoảnh khắc mê muội, hân hoan tột độ và vô lý ấy, đôi chú rể đã trao nhau nụ hôn.

“Hay!” Lâm Liên Tước ngồi dưới vỗ tay rầm rộ: “Chúc hai người trăm năm hạnh phúc, đoạn tử tuyệt tôn!”

Hai chú rể kết thúc nụ hôn. Ánh nắng từ ngoài cửa sổ chiếu vào, mái tóc đỏ của Shadrian ngang ngược như lửa cháy, đẹp một cách khốn nạn mà rạng ngời.

Tháp chuông trên đại lộ Kurfürstendamm được gióng lên, trên phố vang lên những tiếng huyên náo không rõ. Narcissus đi đến góc phòng, ở đó có một chiếc máy hát đĩa: “Theo truyền thống Đế Quốc, hai người nên ra ngoài nhận lời chúc mừng của bạn bè thân thích trước, sau đó đến dự tiệc, khiêu vũ một bản ở giữa sảnh tiệc, rồi lái xe ra ga tàu, chọn một nơi có phong cảnh đẹp để hưởng tuần trăng mật.”

Anh rút ra một chiếc đĩa hát, đặt lên mâm đĩa: “Điều kiện có hạn, không làm được quy trình rườm rà như vậy, hai người khiêu vũ một bản đi.”

Nói xong, anh hạ kim xuống, giai điệu vang lên.

“Thưa quý bà quý ông, xin giữ yên lặng.” Narcissus lùi lại vài bước, phong thái đột nhiên trở nên giống như quản gia trong cung đình.

Anh trang nhã mà không kém phần trang nghiêm tuyên bố: “Xin mời hai chú rể nhảy điệu đầu tiên.”

Máy hát vừa vang lên nốt nhạc đầu tiên, Ashley đã nhận ra bài hát này.

Ấy là “Lili Marleen”.

Anh và Shadrian đã cùng khiêu vũ theo giai điệu này hàng trăm hàng nghìn lần. Tuy lúc này tiếng chuông ngoài cửa dồn dập, gần như át cả tiếng máy hát, nhưng Shadrian vẫn vô cùng tự nhiên nắm lấy tay anh. Chỉ một hơi thở trao đổi, cả hai đã bước đúng nhịp.

Hai chú rể xoay tròn trong ánh nắng rực rỡ vô ngần.

“Hai người họ sau này chắc không có cơ hội cùng nhau làm nhiệm vụ nữa rồi.” Narcissus ngồi xuống bên cạnh Lâm Liên Tước, nói.

Lâm Liên Tước: “Vì Vladimir sắp đến biên giới à?”

“Không phải.” Narcissus nhìn hai người đang khiêu vũ, nhận xét: “Bọn họ mà ở cùng nhau thì dễ bại lộ lắm, ai nhìn vào cũng ra họ là tình nhân nhiều năm.”

“Em nói một câu công bằng.” Lâm Liên Tước nói: “Chỉ cần Shadrian muốn, anh ta nhìn ai cũng có thể như nhìn tình nhân.”

“Em nói đó là Lili Marleen.” Narcissus dịu giọng sửa lại: “Không phải Francisco.”

Một điệu nhảy kết thúc, dư âm còn vang vọng trong sảnh Rose.

Ashley nhìn Shadrian, có chút ngẩn ngơ nghĩ, từ lần đầu tiên cả hai gặp nhau ở đây đã sáu năm trôi qua.

Sáu năm không dài cũng không ngắn, dường như từ lúc mới quen mới chỉ trôi qua một thoáng, nhưng ngay cả cuộc đại chiến cuốn cả lục địa vào vòng xoáy hơn hai mươi năm trước, từ khi các nước chính thức tuyên chiến đến khi kết thúc, cũng chỉ có ba năm.

Lần đầu gặp mặt cũng là ở sảnh Rose, lúc đó Shadrian say khướt hỏi anh: Ngài thấy tôi thế nào?

Lúc này Shadrian vén mái tóc đỏ lên, rất tự nhiên nói với anh: “Buổi tối đến quán cà phê Sacher nhé?”

Ashley nhìn y, gật đầu nói: “Dạ.”

Họ từ tân Thánh Cung đi ra, trên đường phố đâu đâu cũng là người, chắc là đã xảy ra chuyện gì đó, nhưng Shadrian lười quan tâm, hôm nay y kết hôn, có quyền nghỉ phép. Nhiều người đang đi về phía tòa nhà Quốc Hội, vị trí quán cà phê Sacher ngược hướng với tòa nhà Quốc Hội. Shadrian kéo Ashley, bên cạnh là Narcissus và Lâm Liên Tước, họ đi ngược chiều với mọi người.

Đến quán cà phê ngồi xuống, Ashley gọi phục vụ gọi món. Phục vụ là người mới, không nhận ra bất cứ ai trong bốn người họ. Ashley đọc một tràng dài tên món ăn, phục vụ ngẩn người, rồi nói: “Xin lỗi thưa ngài, quán chúng tôi không thể cung cấp nhiều món như vậy.”

“Hôm nay đông khách thế à?” Lâm Liên Tước nói: “Hay là qua chỗ tôi ăn cho rồi.”

“Không phải thưa ngài.” Phục vụ đáp: “Ngài chưa nghe tin chính phủ vừa thông báo sao? Rất nhiều nhân viên của quán chúng tôi đã chạy đến tòa nhà Quốc Hội nghe diễn văn vận động rồi.”

Cả bốn người đều ngẩn ra, Narcissus và Shadrian nhanh chóng trao đổi ánh mắt, sau đó Narcissus nói: “Vậy cho bốn ly rượu vang trước đi.”

Phục vụ lui xuống, Shadrian trầm ngâm: “Tính thời gian thì cũng mấy ngày rồi.”

Lâm Liên Tước: “Ý gì?”

“Trước đó tôi gặp chút chuyện ở vương quốc Lech.” Shadrian bâng quơ: “Một trong những nguyên nhân sâu xa của sự cố đó, là do cựu bộ trưởng nội các Ralph đã đào tẩu sang vương quốc Lech.”

Lâm Liên Tước buột miệng: “Chuyện này mà anh cũng nói được à?”

“Chẳng sao cả, dù sao thì hai nước cũng đã đến cái giai đoạn mà bôi nhọ nhau chẳng cần kiêng dè gì nữa rồi.” Shadrian nói. “Cậu có nghe thấy tiếng chuông từ tháp đồng hồ không?”

Lâm Liên Tước: “Có nghe loáng thoáng, chẳng phải nó vẫn đổ chuông đều đặn đó sao?”

Ashley chợt nhận ra điều gì đó: “Có phải nó đã điểm mười ba tiếng không?”

Lâm Liên Tước: “Tôi không để ý, có chuyện gì à?”

“Ở đế quốc, nếu tháp chuông trên đại lộ Kurfürstendamm vang lên vào một thời điểm không phải giờ chẵn, thì mỗi tiếng chuông đều mang một ý nghĩa riêng.” Ashley im lặng giây lát rồi nói.

“Mười ba tiếng chuông, có nghĩa là chiến tranh.”

Lâm Liên Tước lập tức hiểu ra.

Narcissus gọi một tiếng: “Francisco.”

“Tôi biết.” Shadrian khẽ đáp: “Chiến tranh bắt đầu rồi.”

“Chiến tranh giữa đế quốc và vương quốc Lech.”

Tổng hợp một số thảo luận:

No16: Tôi đột nhiên có cảm giác như tử tù ăn bữa cuối cùng trước khi bị chém đầu.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...