Trước Thềm Tuyết Trắng - AyeAyeCaptain

Chương 40: Địa ngục tốt đẹp đã mất



Vào ngày thứ ba Đế Quốc phát động tấn công nghi binh ở phòng tuyến Washna, thiếu tá Đế Quốc Helga dẫn đầu đội đột kích, đột phá cao nguyên Bluefort, xuất hiện bất ngờ phía sau phòng tuyến như thần binh từ trên trời giáng xuống.

Quân phòng thủ Lech không kịp trở tay. Dưới sự tấn công của hai gọng kìm, phòng tuyến Washna thất thủ. 

Di sản cuối cùng mà vị vua điên loạn Ilina để lại cho vương quốc, công trình phòng thủ được mệnh danh là “kiên cố nhất lịch sử lục địa phía Tây”, chỉ chưa đầy ba tháng sau khi chiến tranh bùng nổ đã sụp đổ hoàn toàn.

Khi tin chiến thắng truyền về Đế Quốc, thượng tướng mở một chai rượu mạnh, lấy ra hai chiếc ly cổ điển. Bà tự rót cho mình một ly đầy, rồi chạm vào chiếc ly trống đối diện, kính về một nơi nào đó trong hư không.

“Kính cô, Ilina.” Bà nói: “Kỳ vọng của cô, tôi đã hoàn thành.”

Rất nhiều năm về trước, công chúa bị lưu đày Ilina và nữ tu tập sự Regt gặp nhau ở thành phố Alexandria. Họ nhanh chóng trở thành bạn bè, đó là một quá khứ vĩ đại ít người biết đến. Họ thường đọc sách trên cây cầu dài, bình phẩm những vị tu sĩ trẻ tuổi đi qua, ngắm nhìn những chiếc cổ thon dài như thiên nga lộ ra từ áo tu sĩ. Rồi vào một ngày hoa hồng nở rộ, họ nói về cái chết.

“Ta nhất định sẽ chết như một quân vương.” Cô công chúa vẫn đang bị vương quốc lưu đày nói vậy: “Sử sách sẽ ghi lại công lao vạn đời của ta, cả lục địa này sẽ truyền tụng danh tiếng của ta.”

“Vậy người sẽ để lại di sản gì?” Nữ tu tập sự hỏi.

“Ta đã nghĩ kỹ rồi làm một quân chủ anh minh, ta muốn để lại cho vương quốc một bức tường đồng vách sắt có thể chống lại vạn quân.” Công chúa tuyên bố.

“Nhưng tường thành dù kiên cố đến đâu cũng sẽ có người phá được.” Nữ tu nói.

“Đúng vậy, một vương quốc muốn trường tồn, tường thành có kiên cố đến mấy cũng không bằng một nhà lãnh đạo anh minh.” Công chúa nhìn ra xa: “Nhưng rồi ta cũng sẽ chết, ta không thể đảm bảo vương quốc sẽ luôn có những người kế vị xuất sắc.”

“Vì vậy, ta sẽ để lại một thử thách cho hậu thế trên bức tường đồng vách sắt đó.” Công chúa vừa nói vừa ngẩng cao đầu: “Ta sẽ xây dựng phòng tuyến vững chắc nhất, nhưng trên đó sẽ có một lỗ hổng. Bất cứ nhà lãnh đạo nào có trí thông minh kha khá đều sẽ tìm cách giữ cho lỗ hổng này không bị thất thủ, như vậy, coi như người đó đã vượt qua thử thách.”

“Còn nếu ngay cả một thử thách đơn giản như vậy cũng không vượt qua được, đất nước cũng chẳng cần một kẻ tầm thường như vậy thống trị.” Giọng công chúa vững vàng và quyết đoán.

“Đến lúc đó, ta mong sẽ có một đối thủ đủ xuất sắc để lật đổ vương quốc tất yếu sẽ mục nát đó.”

Thượng tướng tự rót tự uống hết cả chai rượu mạnh, khẽ nói: “Ilina, tôi là một đối thủ đủ xuất sắc phải không?”

Bà hơi ngà ngà say. Trong tiếng tích tắc của đồng hồ quả lắc, bà như thấy vị nữ hoàng kiên nghị và ngạo nghễ năm nào đang ngồi trước mặt mình, người đó vừa lau thanh trường kiếm, vừa nói: “Montgomery, tửu lượng của cô kém quá.”

“Mới qua có hai mươi bốn năm thôi.” Đối phương dí mũi kiếm vào ngực bà, chế nhạo: “Sao tửu lượng của cô lại kém đến mức này rồi?”

“Phải, đã hai mươi tư năm trôi qua kể từ cuộc chiến trước.” Thượng tướng lẩm bẩm: “Nhưng khoảng cách đến lý tưởng của tôi, vẫn còn xa lắm.”

Bà nhắm mắt lại, một lát sau mở ra, men say trong mắt đã tan đi, trả lại vẻ trong trẻo.

Đối diện không một bóng người, trên bàn chỉ có chai rỗng và ly cạn, mặt kính lặng lẽ phản chiếu ánh nắng rực rỡ mà tịch liêu.

Sau khi phòng tuyến Washna thất thủ, quân đội Đế Quốc từ trong ngoài hội quân, tiếp tục tiến công về phía Nam, đẩy chiến tuyến đến tận trong trấn Asta của Lech. Sau khi Asta thất thủ, Lech đề nghị hòa đàm với Đế Quốc.

Đế Quốc chấp nhận đề nghị hòa đàm, và Tòa Thánh đứng ra làm trung gian hòa giải.

“Người của Tòa Thánh hôm nay sẽ đến.” Strauss vén rèm bước vào: “Nghe nói là một đội y tế trung lập gì đó.”

Ashley ừm một tiếng: “Theo tình hình hiện tại, cử đội y tế đến là lựa chọn ổn thỏa nhất.”

“Bọn họ đúng là ngồi mát ăn bát vàng.” Strauss hừ một tiếng: “Chẳng tốn một binh một tốt, không chừng còn vớ bẫm được một khoản bồi thường. Theo tôi thấy, vị thần mà Tòa Thánh tôn thờ đâu phải Tân Thần, mà là Thần Tài thì có?”

“Trong năm nước ở lục địa phía Tây, Đế quốc, Charlemagne và vương quốc Buckingham đều tôn thờ tín ngưỡng Tân Dụ. Việc Tòa Thánh đứng ra hòa giải cũng là để xoa dịu Charlemagne và Buckingham.” Ashley nói: “Hai nước này đều giáp với đế quốc, nếu chiến tranh giữa Lech và đế quốc tiếp tục, thì đế quốc phải đảm bảo lãnh thổ của mình không bị tấn công.”

Strauss sửng sốt: “Anh nghĩ chiến tranh sẽ còn tiếp diễn sao?”

“Tôi không muốn chiến tranh tiếp diễn.” Ashley nói: “Nhưng hiện tại có quá nhiều biến số, rất khó để kết luận.”

“Thôi mà, nói thêm vài câu đi.” Strauss đặc biệt nịnh nọt, lôi thùng đồ của mình ra pha cho Ashley một tách cà phê: “Tuy anh tốt nghiệp từ đại học Đế Quốc, nhưng tôi thấy anh còn chuyên nghiệp hơn cả sinh viên trường quân sự như tôi nhiều…”

Đêm đó, phòng tuyến Washna đột nhiên khai hỏa, cả trại y tế bận tối tăm mặt mũi. Lech đã dốc toàn lực vào phòng tuyến, cuộc tấn công của Đế Quốc lại kéo dài suốt hai đêm, nhìn thế nào cũng không giống có thể giành thắng lợi. Strauss vừa cấp cứu thương binh vừa lải nhải với Ashley. Cậu nói ước mơ từ nhỏ là làm quân nhân, nhưng thể chất không đủ nên đành phải học y. Không ngờ cuối đời lại thật sự có chiến tranh, hy sinh vì đất nước thì chẳng có gì để nói, nhưng sao cậu cứ thấy trận này đánh ấm ức thế nào ấy nhỉ? Chẳng phải người ta nói thượng tướng năm đó bách chiến bách thắng trên chiến trường sao, sao làm tổng thống rồi lại không biết đánh trận nữa?

Ashley không thèm để ý đến cậu, ngược lại một thương binh đang được cứu chữa lại bắt chuyện với Strauss. Thương binh nói đầu óc mấy người bên ngành y các cậu đúng là không tỉnh táo, Thượng tướng làm tổng thống rồi, bây giờ chỉ huy ở tiền tuyến chắc chắn không phải là thượng tướng nữa!

Strauss nổi giận, nói cái gì mà ngành y chúng tôi? Mấy người đều phải trông cậy vào ngành y chúng tôi! Các người đánh nhau với Lech, còn chúng tôi đánh nhau với Thần Chết! Nói thêm câu nữa là giờ tôi tiễn anh xuống hôn Thần Chết luôn đấy!

Thương binh nói y thuật của cậu kém cỏi còn bán đứng đồng đội cho Thần Chết, đồ phản bội!

Thấy hai người sắp cãi nhau, Ashley bị làm cho đau đầu bèn kéo Strauss ra, nói một câu: Sau này sẽ có viện quân.

Thương binh và Strauss đều ngẩn ra: Viện quân gì?

Ashley nói: Khó nói là của đơn vị nào, nhưng chắc chắn là đến từ một hướng khác.

Strauss còn định hỏi thêm thì một luồng gió lửa dữ dội ập đến, hất văng cả mấy người xuống đất. Sau cơn chấn động, Ashley từ dưới đất bò dậy, thấy Strauss đang đè lên người anh thương binh —— có lẽ là trong lúc cấp bách đã lao đến che chắn cho người ta, bây giờ hai người mặt áp mặt, môi vừa khéo chạm vào nhau.

Strauss choáng váng đầu óc, loay hoay mãi không dậy nổi, cuối cùng vẫn là Ashley xốc cậu dậy. Đợi đến khi cậu nhận ra chuyện gì vừa xảy ra, liền lắp bắp nói tôi tôi tôi tôi còn có hôn thê à không hôn phu, chuyện này là ngoài ý muốn, chúng ta là tình nghĩa vào sinh ra tử, Ashley anh phải giữ bí mật cho tôi…

“Tranh thủ thời gian đi, lều số hai còn thương binh đang chờ.” Ashley đá cậu ra ngoài, kèm theo một câu: “Thưa ngài Thần Chết.”

Mãi đến khi đội đột kích do thiếu tá Helga chỉ huy xuất hiện như thần binh từ trên trời giáng xuống, Strauss mới hiểu ý của Ashley khi nói “đến từ một hướng khác”.

Sau đó người này trở nên rất nịnh nọt, ngày nào cũng bày đủ trò để moi móc chút thông tin từ miệng Ashley. Thật khó tưởng tượng học viện Quân Sự lại có thể đào tạo ra loại người như vậy, đúng là dân ngành y.

Kể từ khi chiến tranh bùng nổ, đơn vị y tế của họ vẫn luôn đóng vai trò hậu phương ở tiền tuyến, vị trí đóng quân cũng là ở phía trước nhất của chiến tuyến. Hiện tại đơn vị đang theo đại quân đóng ở Asta, đây là một thành phố kinh tế quan trọng của Lech.

Bây giờ là thời kỳ ngưng chiến, các quân y bận rộn như chó suốt ngày cuối cùng cũng có thể tranh thủ chút thời gian rảnh rỗi. Chẳng hạn như lúc này, Strauss đang bưng cà phê tới, nịnh nọt: “Cái này tôi xin được từ tiền bối Singh đấy, nghe nói là hàng thượng hạng của Mudran, anh nếm thử xem?”

Ashley nhìn gói cà phê cậu vứt sang một bên, trên đó in chữ hoa mỹ: Cà phê Sacher loại hòa tan.

Mặt sau có một dòng chữ nhỏ: Sản phẩm sắp hết hạn, khách hàng có nhu cầu vui lòng tự lấy miễn phí.

Ashley cầm tách cà phê lên ngửi, rồi đặt xuống nói: “Nữ hoàng Alexandra của Lech hiện tại chưa chắc đã thuộc phe chủ chiến, nhưng vương quyền của Lech đã bị vị vua tiền nhiệm phung phí quá nhiều, hoàng gia đã mất đi uy quyền đối với quân đội. Đối phương không kiểm soát được cục diện chiến tranh, nên phát động chiến tranh lúc đầu cũng chưa chắc đã là lập trường của cô ấy.”

Strauss: “Vậy bây giờ chẳng phải là ngưng chiến rồi sao?”

“Ngưng chiến không có nghĩa là chiến tranh kết thúc.” Ashley nhìn Strauss như nhìn một tên ngốc: “Nói đúng hơn, khoảng thời gian này còn nhạy cảm hơn cả thời chiến, mọi chuyện đều có thể xảy ra.”

Strauss bình thản chấp nhận việc mình bị coi là thằng ngốc, dân ngành y là phải có cái mặt dày như vậy, lúc quan trọng mới có thể kiên trì giành giật người với Thần Chết —— “Anh nghĩ có thể xảy ra chuyện gì?”

Ashley thở dài: “Tôi đã nói rồi, mọi chuyện đều có thể.”

“Vậy chiến tranh có kết thúc từ đây không?”

“Cũng có khả năng.” Ashley nghĩ một lát rồi nói: “Thật ra chiến tranh đến mức này là được rồi.”

Strauss: “Ý anh là sao?”

“Nếu còn tiếp tục đánh.” Ashley liếc nhìn cậu một cái: “Việc cậu lén lút cứu chữa thương binh Lech bên ngoài sẽ cấu thành tội phản quốc đấy.”

“Tôi biết anh phát hiện ra rồi.” Strauss cười hì hì mấy tiếng, không mấy để tâm: “Ngành y chúng tôi không có nhiều quy tắc như vậy, kẻ thù của chúng tôi không phải người sống, mà là Thần Chết.”

Ashley cũng không có ý trách cậu. Strauss không chỉ cứu chữa binh lính Lech bị bắt làm tù binh, mà còn cả những thường dân ở thành phố Asta bị chiến hỏa lan tới. Bây giờ là giai đoạn ngưng chiến, làm những việc này cũng không có nhiều rủi ro.

“Nhưng tôi lại hơi bất ngờ.” Strauss nghĩ một lát rồi nói: “Tôi còn tưởng anh sẽ mong chiến tranh tiếp tục chứ.”

“Bình tĩnh và hiệu quả.” Cậu vừa nói vừa khoa tay múa chân về phía Ashley: “Trông anh rất giống loại người đó, kiểu như một cỗ máy chiến tranh tinh vi ấy.”

“Tôi là người, không phải máy móc.” Ashley bất đắc dĩ nói: “Tôi cũng không thích chiến tranh, tôi chỉ dễ chấp nhận những sự việc nằm trong phạm trù lý trí.”

Strauss: “Sự việc nằm trong phạm trù lý trí?”

“Từ cuộc tấn công nghi binh ở phòng tuyến Washna đến vụ đột kích cao nguyên Bluefort, cho đến nay các cuộc tấn công đều là những kế hoạch quân sự được tính toán tỉ mỉ.” Ashley nói: “Trong đó có một vẻ đẹp toán học, có thể dùng tổn thất nhỏ nhất để đạt được thành quả lớn nhất.”

“Một khi chiến tranh đã bùng nổ, không thể không có người chết, nhưng giảm thiểu nguy cơ hủy diệt văn minh xuống mức thấp nhất chính là nghĩa vụ của người làm tướng.”

“Thế kỷ này đã có một cuộc đại chiến đủ điên rồ rồi, đế quốc không nên tự kéo mình vào cục diện chiến tranh toàn diện.”

Chiến tranh toàn diện ——

Chiến tranh toàn diện là một cuộc chiến tranh tổng lực, huy động tất cả các nguồn lực của các bên tham chiến. Nó sẽ dẫn đến quân sự hóa kinh tế, chỉ huy độc tài, thậm chí quân nhân tham chiến sẽ mở rộng ra toàn bộ dân chúng.

Nói tóm lại, dưới tư tưởng chiến tranh tổng lực, mọi thứ của quốc gia đều phải phục vụ cho mục đích tác chiến.

Hai mươi lăm năm trước, trong cuộc đại chiến điên cuồng chưa từng có tiền lệ đó, mỗi quốc gia cuối cùng đều rơi vào cục diện chiến tranh tổng lực. Đó là một sự tiêu hao khổng lồ và điên cuồng, lấy đi không chỉ một thế hệ làm cái giá, mà còn đẩy nhiều nền văn minh từng hùng mạnh xuống vực sâu.

Năm đó khi còn học ở đại học Đế Quốc, Ashley từng đi học dự thính một môn học do Shadrian giới thiệu. Môn này không phải khóa học dài hạn, chỉ mở vào một số học kỳ nhất định, chủ đề của nó là lịch sử sơ lược lục địa phía Tây.

Nói chính xác hơn, là lịch sử lục địa phía Tây trước cuộc chiến tranh lần trước.

Môn học đó không có giáo trình. Ashley vẫn nhớ khi buổi học đầu tiên vừa bắt đầu, một quý bà đứng tuổi bước lên bục giảng, giọng nói trang trọng và ôn hòa: Thưa quý vị, mỗi môn học đều có một kiến thức nền tảng, ví dụ như nền tảng của ngôn ngữ là bảng chữ cái, nền tảng của toán học là cộng trừ nhân chia.”

Còn nền tảng của môn học này của chúng ta, cũng là một kiến thức rất đơn giản, tuy rằng hiện tại nó đã trở nên hơi ít người biết đến.

Nói xong bà nhìn quanh, hỏi: Có ai có thể cho tôi biết, trước khi cuộc đại chiến lần trước bùng nổ, trên lục địa phía Tây có bao nhiêu quốc gia?

Có người nói bảy, có người nói chín, có người lại tỏ vẻ khó hiểu, hỏi: Lục địa phía Tây chẳng phải vẫn luôn có năm quốc gia sao?

Giáo sư đó ôn hòa lắng nghe các câu trả lời, lần lượt phủ định chúng, rồi nói: Tôi nghĩ tất cả các câu trả lời hiện tại đều đủ để chứng minh một điều, đó là văn minh không trường tồn mãi mãi. Nó có thể rất rực rỡ, nhưng cũng có thể biến mất với tốc độ không ai ngờ tới, rồi bị lãng quên mãi mãi.”

“Thưa các cô cậu, xin hãy ghi nhớ những lời tiếp theo của tôi như một kiến thức thông thường.” Giọng giáo sư vang vọng trong lớp học: “Xin hãy ghi nhớ, văn minh có thể bị hủy diệt.”

Tuy sách lịch sử viết rằng thời gian cuộc đại chiến lần trước chỉ kéo dài ba năm, nhưng đó là tính từ lúc tất cả các quốc gia chính thức tuyên chiến. Còn trước đó, thực ra đã có những khu vực rơi vào chiến tranh, cũng có những tiểu quốc đã bị thôn tính.”

“Xin hãy ghi nhớ, trước khi cuộc đại chiến lần trước bùng nổ, trên lục địa phía Tây từng có mười một quốc gia.”

Ashley thoát khỏi dòng hồi tưởng, nói với Strauss: “Tóm lại, trong chiến tranh, lý trí rất dễ bị xúc đồng nuốt chửng. Lúc đó con người không còn là người nữa, mà là dã thú. Con người không nên bị dã thú thay thế.”

Strauss nghĩ một lát rồi nói: “Nhưng mà Ashley, anh chưa từng học ở học viện Quân Sự, có thể không hiểu rõ lắm. Một số khóa học tồn tại chính là để k*ch th*ch tiềm năng của con người, từ đó sở hữu sức mạnh của dã thú.”

“Trên chiến trường anh cũng đã thấy rồi.” Cậu nói: “Binh lính ở một số thời điểm nếu không trở thành dã thú, thì không thể giành được thắng lợi.”

Ashley im lặng một lát, nói: “Những điều cậu nói tôi không phủ nhận.”

Strauss tỏ vẻ rất đắc ý: “Cuối cùng cũng có điểm tôi thuyết phục được anh rồi!”

“Nhưng.” Ashley lại nói: “Chúng ta cần làm rõ một chuyện.”

Strauss: “Chuyện gì?”

Ashley: “Mục đích của chiến tranh là gì?”

Strauss: “Cái này còn phải hỏi sao, dĩ nhiên là để giành thắng lợi rồi!”

“Cậu nói đó là mục đích trực tiếp, không phải mục đích căn bản.” Ashley nói: “Hay để tôi hỏi cách khác, nguyên nhân dẫn đến chiến tranh là gì?”

Anh thoáng ngừng, rồi lại hỏi: “Nguyên nhân dẫn đến cuộc chiến tranh giữa Đế Quốc và Lech hiện nay là gì?”

Strauss không nói gì nữa.

Chàng sinh viên trường Quân Sự đăm chiêu hồi lâu mới ngập ngừng đáp: “Là… vì cái chết của Lyudmila chăng?”

Cậu gãi đầu: “Thật tình tôi cũng chẳng rõ nữa. Cứ thấy mấy năm nay xảy ra bao nhiêu là chuyện, nhất là năm 36, rồi chẳng hiểu sao mọi thứ lại thành ra thế này.”

“Gần đây tôi vẫn luôn trăn trở về vấn đề này,” Ashley nói: “Nguyên nhân và mục đích của cuộc chiến này, rốt cuộc là vì cái gì.”

Strauss do dự một thoáng, rồi hạ giọng: “Anh nghĩ có phải là do mâu thuẫn giữa Tân Dụ và Cựu Dụ không? Năm đó kẻ giết Lyudmila chẳng phải là một tín đồ Cựu Dụ sao?” Cậu vừa nói vừa hất hàm về phía ngoài lều: “Đội y tế trung lập của Tòa Thánh sắp tới rồi còn gì? Cứ đà này, không khéo Lech cũng đổi sang tin Tân Thần mất!”

Ashley đưa mắt nhìn theo hướng của cậu ra ngoài lều, ánh nắng rực rỡ đang len qua khe rèm: “Vẫn chưa chắc chắn được. Có lẽ vậy.”

“Kệ đi.” Strauss nói: “Dù sao thì chúng ta cũng thắng rồi, phải không?”

Ashley không đáp. Một lát sau, có người đến tìm Strauss, là tiền bối Singh. Chàng sinh viên trường quân sự lập tức lon ton chạy ra ngoài.

Ashley nhìn theo bóng lưng cậu, khẽ thì thầm: “Chiến thắng mà chúng ta giành được, là chiến thắng của con người, hay của dã thú?”

“… Những gì con người gặp phải, dã thú cũng gặp phải. Con này chết thế nào, con kia cũng chết thế đó. Hơi thở đều như nhau. Con người nào hơn gì dã thú. Tất cả đều là hư không.”

Đêm xuống, cung điện hoàng gia Lech.

Có người đang sải bước trên hành lang dài hun hút. Đây vốn là con đường mà các triều thần phải đi qua mỗi khi vào yết kiến, hai bên tường treo kín chân dung các vị vua trị vì qua nhiều thế hệ.

Người đó đi qua hành lang, các vị vua dõi theo gã, những người chết dõi theo gã.

Một tay gã kéo lê thanh trường kiếm nhỏ máu, tay kia giơ cao cuốn kinh cổ, giọng tụng niệm vang vọng: “… Tất cả đều là hư không, đều quy về một chốn. Tất cả đều từ cát bụi mà ra, cũng đều trở về với cát bụi. Ai biết được linh hồn con người bay lên cao, còn hồn của dã thú lại chìm xuống đất?”

Cánh cửa lớn cuối hành lang đã bật mở. Họa tiết hoa kim hợp hoan trên cửa đã loang lổ vết máu, đang chầm chậm nhỏ giọt.

Gã sải bước vào trong, nhìn thẳng vào người phụ nữ trên ngai vàng, rồi cúi người hành lễ: “Bệ hạ.”

“Tướng quân Glance.” Nữ hoàng tỏ ra điềm tĩnh đến lạ thường: “Ngươi chưa được triệu mà tự ý dẫn quân vào hoàng cung lúc đêm khuya, đã cấu thành tội mưu phản.”

“Không, thưa bệ hạ, đây không phải mưu phản.” Glance nói: “Đây là sửa chữa!”

“Ngươi muốn sửa chữa cái gì?”

“Sửa chữa cuộc hòa đàm này!” Glance cao giọng nói: “Nghe nói bệ hạ đã định chấp nhận sự hòa giải của Tòa Thánh giả mạo, cho phép tín ngưỡng Tân Dụ truyền bá trong nước?”

“Ta không nhớ đã hạ chiếu thư như vậy.”

“Ngài đúng là chưa hạ chiếu! Nhưng đội y tế của Tòa Thánh giả mạo đã vào Asta rồi, không phải sao?!” Glance gằn giọng: “Đây là sự phản bội đối với thần! Bọn chúng sẽ dùng những tư tưởng dơ bẩn để làm ô uế linh hồn của dân chúng!”

Nữ hoàng không nói gì, chỉ từ trên ngai vàng lặng lẽ nhìn xuống y.

Một lát sau, nữ hoàng bình thản cất lời: “Glance, sứ thần ngoại giao của vương quốc đã đến điểm hẹn ba ngày trước. Hòa đàm đã bắt đầu rồi, ngươi không cản được đâu.”

Nàng nhìn người đàn ông dưới bậc thềm: “Hôm nay không phải lễ hội hóa trang, ngươi không cần phải diễn vở kịch một vai được dàn dựng công phu ở đây đâu, ra tay đi.”

Glance dường như bị khí thế ung dung của nàng làm cho chùn bước: “Em không còn gì muốn nói nữa sao?”

“Nói gì đây? Nếu lời của ta có tác dụng, cuộc chiến này ngay từ đầu đã không bùng nổ.” Nữ hoàng thờ ơ nói: “Lũ chủ chiến các ngươi tốn bao công sức khơi mào chiến tranh, chẳng phải là vì thời khắc này sao? Dù là thua trận, hay xung đột tín ngưỡng, bất kể lý do gì, mục đích cuối cùng của các ngươi vẫn là lật đổ hoàng gia này, rồi tự mình ngồi lên.”

Glance nhìn nàng, rồi đột nhiên bật cười: “Alexandra, em luôn rất thông minh. Lần duy nhất em không thông minh trong đời này, chính là đã không lấy tôi.”

Giọng gã nhẹ nhàng: “Nếu em lấy tôi, đã đủ để nắm chắc quân quyền trong tay, sao lại đến nông nỗi này?” Gac xoay thanh kiếm trong tay: “Nhưng tôi có thể cho em một cơ hội nữa.”

“Tôi có thể tha cho em một mạng.” Glance chìa tay về phía nàng: “Chỉ cần em từ bỏ thân phận nữ hoàng, tôi có cách để em sống sót mà không ai hay biết, đợi chiến tranh kết thúc…”

“Không cần.” Nữ hoàng ngắt lời gã: “Ta chấp nhận kết cục của mình.”

“Ta là quân chủ của một đất nước diệt vong, đáng lẽ phải chết dưới lưỡi kiếm của kẻ phản loạn.” Nàng đứng dậy, ánh mắt trở nên xa xăm, hướng về phía bức chân dung quân chủ treo cao trên hành lang: “Đây là nghĩa vụ cuối cùng của Alexandra Ivanovskaya đối với hoàng gia!”

“Sau khi ta chết!” Giọng nàng đột nhiên trở nên đanh thép: “Người có tài sẽ xuất hiện từ thời loạn lạc, một đế quốc thực sự sẽ ra đời trên mảnh đất cháy đen này!”

“Và người có tài đó, tuyệt đối không phải ngươi.” Bà cúi đầu nhìn Glance: “Ngươi vẫn luôn cho rằng ta từ chối lời cầu hôn của ngươi là vì ngươi xuất thân hèn kém. Glance, nhưng sự thật không phải ngươi không xứng với ta, mà là ngươi không xứng với đất nước này. Ngươi không phải người, ngươi chỉ là một con dã thú bị lòng tham che mờ lý trí.”

“Chỉ có một con người thực sự, mới có thể thống trị đất nước này!”

Glance bị những lời của nữ hoàng chọc cho điên tiết, gã đột ngột bước lên thềm, một kiếm đâm xuyên qua ngực trái của nàng.

“Mày nói tao không xứng với đất nước này? Mày nói tao không xứng với đất nước này?” Glance gầm lên, mắt long sòng sọc nhìn người đang hấp hối trên mũi kiếm: “Chẳng lẽ mày thì xứng chắc? Mày chỉ may mắn mang trong mình dòng máu hoàng tộc! Nếu tiên đế có hoàng tử, cái ngai này đâu đến lượt mày ngồi!”

Dù phải chịu đau đớn tột cùng, vẻ mặt nữ hoàng vẫn bình thản lạ thường, nàng đứt quãng nói: “Ta… cũng không xứng với Lech.”

“Ta… sinh ra trong hoàng thất… được nuôi dạy theo khuôn phép hoàng gia, trở thành nữ hoàng là nghĩa vụ của ta với gia tộc… Ta không thể trốn chạy, không thể từ chối, không thể biến mất.” Nàng ho ra một ngụm máu: “Nếu ta không phải người hoàng tộc… nếu ta không phải hậu duệ của Ilina… nếu ta chỉ là một thường dân… ta đã sớm dẫn dắt anh chị em ta phất cờ khởi nghĩa! Lật đổ cái vương quyền này, cùng với toàn bộ ách thống trị thối nát!”

“Với khả năng của ta… không cứu nổi hoàng thất.” Nàng dùng chút sức lực cuối cùng: “Nhưng nếu ta xuất thân tầm thường, Lech đã không còn là Lech của ngày hôm nay!”

Dứt lời, nàng nhắm mắt xuôi tay.

Nữ hoàng cuối cùng của vương quốc Lech, Alexandra Ivanovna Skaya, được hậu thế gọi là “kẻ tầm thường”. Kể từ khi vội vàng kế vị ở tuổi mười ba, nữ hoàng luôn im lặng trong suốt thời gian tại vị này chẳng có mấy thành tựu. Có người nói, đóng góp duy nhất của nàng cho Lech chính là quyết định sáng suốt về cái chết của mình. Người ta kể rằng, đêm cung biến, quân phản loạn từng muốn tha mạng cho nàng, nhưng nữ hoàng đã từ chối. Sau khi nàng chết, quân nổi dậy hy vọng tìm được một con rối dễ điều khiển hơn trong hoàng tộc, nhưng lại bàng hoàng phát hiện ra rằng, không biết từ khi nào, hoàng tộc từng một thời huy hoàng nay chỉ còn lại một mình nữ hoàng.

Không ai biết nữ hoàng đã làm gì với các thành viên khác trong hoàng tộc suốt những năm trị vì của mình. Là hạ độc? Mưu sát? Hay dùng danh nghĩa nào đó để lưu đày? Tóm lại, sau cái chết của Alexandra Ivanovna Skaya, gia tộc từng sản sinh ra vị vua điên loạn Ilina đã hoàn toàn biến mất khỏi thế gian.

Sự thống trị của hoàng gia Lech luôn mang một màu sắc đặc biệt trong các ghi chép của hậu thế: Khi trận đại chiến đầu tiên của “thời đại ưu tư” nổ ra, Lech gần như bị diệt vong. Chính công chúa Ilina đang lưu vong đã vượt qua muôn vàn khó khăn để trở về tổ quốc, một lần nữa dựng lên ngọn cờ hoàng gia của gia tộc. Và ngay khi người ta tưởng rằng sự thống trị của nó sẽ kéo dài mãi mãi, thì nó lại biến mất một cách cực kỳ nhanh chóng. Lech sở hữu đường bờ biển dài, lãnh thổ thường xuyên có bão tố quét qua, và những người thống trị của nó cũng mang trong mình khí chất tương tự: Đến như vũ bão, và đi cũng như vũ bão.

Hoàng gia Lech cũng lấy bão tố làm cờ hiệu, nó từng hồi sinh một cách kỳ diệu trong tay một nữ hoàng, và cũng kết thúc không chút luyến tiếc trong tay một nữ hoàng khác.

Ngay trong đêm nổi loạn nổ ra tại cung điện Lech, đội y tế trung lập do Toà Thánh phái đến đã tới Asta.

Quân đồn trú của Đế Quốc đã tiếp đón họ theo nghi thức ngoại giao chính thức, sau đó mời họ đến khu trại y tế nghỉ ngơi trước, đợi đến sáng hôm sau sẽ sắp xếp tiếp.

“Hiện tại số người bị thương khá nhiều, sự có mặt của các vị thực sự đã giúp chúng tôi rất nhiều.” Người phụ trách tiếp đón là tiền bối Singh: “Xin mời các vị nghỉ ngơi trước, ngày mai chúng ta có thể tổ chức một buổi hội chẩn đơn giản…”

Lời còn chưa dứt, đột nhiên bên ngoài lều có tiếng nói rụt rè vọng vào: “Bác sĩ Singh.”

Singh nhìn theo hướng có tiếng nói, chỉ thấy một đứa trẻ đang đứng ở cửa lều, tay kéo rèm.

Singh nhận ra cậu bé, có chút ngạc nhiên nói: “Paul? Sao cháu vào được đây?”

Đứa trẻ là một công dân của Asta, bị thương trong lúc giao tranh, sau đó được Strauss lén cho ít thuốc kháng viêm, loại thuốc này rất khó mua trong thời chiến. Mãi cho đến khi hoà đàm bắt đầu, bước vào giai đoạn đình chiến, người dân và quân đồn trú mới duy trì được mối quan hệ tương đối hòa hoãn. Người dân sẽ bán một số vật tư cho quân đồn trú, thỉnh thoảng có người đột nhiên phát bệnh cấp tính vào ban đêm cũng sẽ đến trại y tế nhờ giúp đỡ.

“Mẹ cháu… mẹ cháu đột nhiên lại sốt rồi, vết thương của mẹ mãi không khỏi, cháu lo lắm…” Đứa trẻ có chút sợ hãi nhìn những người trong lều: “Cháu không biết phải làm sao cả…”

Singh bước tới, hiền hoà ngồi xổm xuống: “Đừng lo, lát nữa chú sẽ cùng cháu đi xem mẹ cháu, được không?”

“Là con của thường dân à?” Trong lều, người của Toà Thánh tỏ ra rất hứng thú nhìn đứa trẻ: “Hay là giao cho chúng tôi đi, thưa ngài Singh.”

“E rằng không tiện lắm.” Singh ôn tồn từ chối.

“Không sao đâu, chúng tôi sẽ không dọa cháu bé đâu, thần sẽ dẫn đường cho mọi đứa trẻ lầm đường lạc lối.” Người của Toà Thánh bước tới, cúi người nhìn đứa trẻ, mỉm cười nói: “Cháu tên Paul, phải không?”

Đứa trẻ đột nhiên run rẩy dữ dội hơn, nó nói: “Vâng, vâng ạ, cháu tên là Paul… Paul trong Cựu Dụ, người thay mặt thần ban phát ân điển!”

Singh chợt nhận ra điều gì đó, sắc mặt tái mét, lao tới xô người của Tòa Thánh ngã xuống đất!

Giây tiếp theo, trên người đứa trẻ vang lên một tiếng “bíp bíp” khe khẽ.

Đó là tiếng đồng hồ đếm ngược của quả bom đã đến giây cuối.

Cùng với tiếng nổ kinh hoàng, cả căn lều bị hất tung lên trời.

Ánh lửa nhấn chìm mọi thứ trong chớp mắt.

Tổng hợp một số thảo luận:

No1: Trước Thềm Tuyết Trắng của thuyền trưởng đã tham khảo từ thế chiến thứ nhất và thế chiến thứ hai. Khi đọc đến chi tiết hai cuộc chiến cách nhau 25 năm thì tôi mới vỡ lẽ ra. Lấy chủ nghĩa dân túy của Đức làm bối cảnh, soi chiếu vào sự nhiệt huyết nghệ thuật của Mudran; năm 1914 thế chiến thứ nhất bắt đầu, năm 1939 THẾ chiến thứ hai bắt đầu, ứng với 25 năm trong chương này. Thế chiến thứ hai bắt đầu bằng việc Đức tấn công chớp nhoáng vào Ba Lan, mà trong truyện cũng viết rằng cuộc đột kích cao nguyên Bluefort đã chính thức mở màn cho chiến tranh. Thân phận và tính cách của thượng tướng, nhà lãnh đạo của đế quốc Thần Thánh lại trùng khớp hoàn hảo với Hitler, cả việc Helga không tuân theo các quy tắc cũ cũng cực kỳ giống với chiến thuật của Hitler trong thế chiến thứ hai; còn mồi lửa của cuộc chiến —— cái chết của Lyudmila, cũng rất tương đồng với ngòi nổ của thế chiến thứ nhất, đều là vấn đề tín ngưỡng, sau đó là một vụ ám sát, rồi chiến tranh nổ ra… Tự dưng hiểu ra luôn.

No7: Chiến tranh thắng lợi, rốt cuộc là thắng lợi của “con người” hay thắng lợi của “con thú”? Bề ngoài thì có vẻ như đã đánh bại được nước địch, những người chiến thắng đã giành được thắng lợi. Nhưng trong quá trình chiến tranh, thú tính trong con người bị kích phát, một sự điên cuồng phi nhân tính trên chiến trường khi tàn sát đồng loại, hủy diệt văn minh nhân loại, đó có phải là bản thân con người đã bị thú tính đánh bại, và thắng lợi cũng là thắng lợi của “con thú” hay không? Vì vậy, “người” và “thú”, về bản chất đều giống nhau, đều sẽ dùng sự tàn sát để bảo vệ lợi ích của mình, đều sẽ xem đồng loại là kẻ thù, chỉ là con người giỏi dùng “lý trí” để che đậy hơn mà thôi.

   ⤷ Lầu 1: Ví dụ như con thú vì sinh tồn mà vứt bỏ con mình, hoặc ăn thịt con non của đồng loại để duy trì sự sống. Con người nào có khác gì, từ việc bỏ con đổi con để ăn trong những năm đói kém, cho đến việc lợi dụng tính mạng trẻ em làm cái giá để đổi lấy một tia hy vọng trong chiến tranh, đó nào có khác gì một “con thú”? Cũng là ích kỷ tư lợi để giành lấy lợi ích cá nhân, chỉ là khoác lên mình những tấm vải che thân hoa mỹ như “gia đình”, “quốc gia”, v.v… mà thôi. Con người cùng lắm chỉ giỏi dùng lý trí và trí tuệ để che giấu thú tính của mình hơn.

No2: Hôm qua bận bù bài tập nên giờ mới xem chương mới nhất… Tôi chỉ có thể nói là quá vĩ đại. Ban đầu xem đoạn tình bạn giữa thượng tướng và “vị vua điên loạn” tôi còn thấy khá cảm động. Nếu Helga và Elizabeth không gặp nhau trên chiến trường, họ nhất định sẽ trở thành bạn bè, sẽ cùng nhau uống rượu, cùng nhau trò chuyện phiếm, cùng nhau cười lớn, bởi vì linh hồn họ đồng điệu một cách sâu sắc. Đáng tiếc họ là kẻ thù, mà cũng may họ là kẻ thù của nhau. Thật lòng mà nói lý tưởng của “vị vua điên loạn” thực sự quá vĩ đại, đọc đến đây tôi thật sự rất chấn động. Mong chờ một đối thủ xứng tầm lật đổ cái đất nước mục nát này. Ôi không được rồi, tôi thật sự rất thích hai người họ… Với lại chương này bàn về chính trị thời cuộc viết hay thật sự… Tóm lại là tôi đặc biệt thích. Cả cuốn truyện này đọc đến giờ tôi đều đặc biệt thích á á á. Tuyến tình cảm bách hợp siêu ngọt siêu đỉnh, tôi thật sự thấy hai người họ đặc biệt vô cùng lãng mạn… Chính trị chiến tranh các thứ cũng viết rất hay, ý tưởng rất cao vời… Hơn nữa, các nhân vật nữ xuất hiện trong truyện này rất nhiều, tư tưởng ai cũng rất lớn lao, họ vì đất nước mà sinh, vì đất nước mà tử, ngay cả vị nữ hoàng cuối cùng của vương quốc Lech, dù cô ấy tầm thường không làm nên trò trống gì, cô ấy cũng không phải là một kẻ hèn nhát. Tóm lại là xem mà tôi cảm khái và chấn động không thôi. Tôi thật sự đã trở thành fan cứng của aac rồi! Nói mới nhớ, đoạn cuối xem mà tôi tức thật sự. Lại có thể để một đứa trẻ đi chịu chết.

No11: Địa ngục đã mất là một bài thơ văn xuôi do nhà văn hiện đại Lỗ Tấn sáng tác năm 1925. Tác phẩm này thông qua việc mô tả câu chuyện bi thảm về quyền thống trị địa ngục lần lượt thay đổi qua tay thần, ma, và người, đã ám chỉ một cách sống động rằng: ở Trung Quốc cũ nửa phong kiến nửa thuộc địa, các trò hề tranh đoạt quyền thống trị của giai cấp cầm quyền nhiều vô số kể, các quân phiệt mang những khẩu hiệu đẹp đẽ liên tục xuất hiện. Việc họ lên đài rồi xuống ngựa, anh đến tôi đi, quyết không làm thay đổi bản chất của địa ngục, mà chỉ làm cho sự thống trị càng thêm tàn khốc. Do đó, nhân dân bị áp bức quyết không thể ảo tưởng về những kẻ thống trị quân phiệt mang nhãn hiệu mới, mà phải vạch trần bộ mặt giả dối của chúng, nhận rõ bản chất của chúng, và phơi bày sâu sắc thực chất của các cuộc hỗn chiến quân phiệt. Toàn văn lời lẽ sắc bén, tính châm biếm cao.

No14: Rõ ràng chiến tranh sắp kết thúc đến nơi rồi, nhưng chỉ vì cái gọi là tín ngưỡng mà hy sinh một đứa trẻ yếu ớt, lại một lần nữa hy sinh tính mạng của vô số người. Có lẽ chiến tranh sẽ còn tiếp tục kéo dài.

No3: Giờ tôi chỉ muốn hô to “tự do tín ngưỡng muôn năm”, đừng đánh nhau nữa được không? Để một đứa trẻ buộc thuốc nổ, các người có lương tâm không vậy? Tín ngưỡng thật sự quan trọng đến thế sao, nó đã ăn sâu vào lòng người đến mức nào cơ chứ? Để lật đổ một tín ngưỡng thật sự cần rất nhiều nghị lực và quyết tâm haizz.

No12: Đánh chiếm phòng tuyến Washna vẫn còn nằm trong phạm trù của chính xác và lý trí, nhưng từ đó về sau e rằng không còn nữa. Tín ngưỡng là một thứ nguy hiểm, và tín ngưỡng bị cuốn vào vòng xoáy quyền lực thế tục lại đặc biệt nguy hiểm. Những tín đồ ngu muội có lẽ chẳng thể nào phân biệt được điều họ tuân theo rốt cuộc là ý chỉ của thần linh, hay là mệnh lệnh do những kẻ tham lam mạo danh thần thánh ban ra.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...