Trước Thềm Tuyết Trắng - AyeAyeCaptain

Chương 59: Rảnh thì đi uống trà – II



Nhiều năm về trước, Narcissus vẫn còn chuyên cần làm việc ở cục Cơ Động thực hiện nhiệm vụ điệp viên hai mang của mình. Rồi một hôm, cục có một nhiệm vụ, cần anh đến tỉnh bên cạnh một chuyến.

Đó là một tỉnh khá sầm uất, mục tiêu nhiệm vụ của anh là một gia đình quý tộc cũ. Sau khi đế quốc mới thành lập, tước vị bị hủy bỏ, gia đình này tìm mọi cách giữ lại sản nghiệp, tuy địa vị tụt dốc không phanh nhưng cũng miễn cưỡng coi như cái giá vẫn còn đó.

Cục Cơ Động nhận được tin tức, nghe nói gia đình này đang tổ chức những buổi gọi hồn vô cùng kỳ quái, trong buổi lễ thường xuyên có người chết một cách khó hiểu. Cộng thêm địa vị nhạy cảm của quý tộc cũ ở đế quốc mới, cục Cơ Động phán đoán việc này có uẩn khúc, bèn cử Narcissus đến dò la.

Thực ra nhiệm vụ này vốn dĩ phải là của Shadrian, nhưng lúc đó Shadrian vừa từ Quảng Châu trở về, nghe nói bị khó tiêu, gây chấn động toàn bộ cục Cơ Động. Sau đó y lấy lý do “dưỡng thương”, để đường hoàng xin nghỉ phép, nói là dưỡng thương nhưng y thực ra chẳng làm gì cả, chỉ đi khắp đế quốc tìm quán ăn Quảng Đông, xem ra ăn rất ghiền.

Narcissus bình tĩnh tìm đến tận cửa, chuẩn bị đánh cho y một trận, Shadrian liền dúi cho anh một bát chè xoài bột báng. Narcissus ăn xong, cảm thấy việc xin nghỉ này của y cũng có lý, thế là không đánh y nữa, xách hành lý lên tàu hỏa.

Anh tìm được một vị trí gia sư trong nhà quý tộc cũ, học trò là nam thừa kế duy nhất của gia tộc này, tính tình vô cùng tệ hại luôn muốn ép Narcissus mặc đồ nữ.

Narcissus dạy cậu ta hai buổi, trong giờ học đã làm gì thì tạm thời không nhắc đến, kết quả là từ đó cậu nhóc trở nên ngoan ngoãn hơn nhiều, còn đúng giờ đến nhà thờ chép kinh Mân Côi.

Một thời gian sau, Narcissus phát hiện ra những bộ đồ nữ lộng lẫy và đắt tiền mà cậu nhóc kiếm được từ đâu ra, gia tộc này còn thuê một nghệ nhân trà đạo phương Đông, mỗi tuần đúng giờ đến dạy trà đạo phương Đông chính thống. Nghệ nhân trà có tố chất chuyên môn không tệ rất “trà”, mỗi lần đến đều ăn mặc diêm dúa, trát một lớp phấn dày cộp lên mặt, gần như tô thành một khuôn mặt bánh đa, éo éo giọng nói chuyện õng ẹo với mọi người, đặc biệt giỏi kể chuyện thị phi của các gia đình trong thành và nói những lời dễ nghe. Mỗi lần đến đều dỗ cho các bà các ông xoay như chong chóng.

Người này nắm bắt tâm lý người khác rất chuẩn. Nếu nói Narcissus dùng bạo lực để trấn áp cậu nhóc, thì người này lại dùng thủ pháp tương tự như huấn luyện chó để thuần phục cậu ta. Có lẽ hắn không ưa Narcissus, nên đã ngấm ngầm dúi cho cậu nhóc không ít lụa là, xúi giục người thừa kế bắt gia sư không biết từ đâu tới này thay đồ.

Đúng vậy, mấy khoá huấn luyện của cục Cơ Động khiến Narcissus liếc mắt một cái đã nhận ra, người này là đàn ông không phải phụ nữ. Nghệ nhân trà đội ba cân trang sức châu báu trên đầu này là một tên đàn ông chính hiệu.

Giây phút đó Narcissus còn có chút tiếc nuối, tiếc là lần này người đến không phải Shadrian. Nếu đổi lại là Shadrian, chắc chắn y sẽ hứng khởi thay đồ nhập vai ngay, không biết hai người này có thể diễn sâu đến mức nào.

Nhưng anh không phải Shadrian. Cách giải quyết của anh là chặn người ở một ngã rẽ, đánh cho một trận tơi bời rồi dẫn đến nhà thờ đọc kinh Mân Côi chuộc tội.

Thân thủ người này rất kém, phải nói là kém xa cái tài trà nghệ của hắn cả vạn dặm. Sau khi bị đánh xong cũng chẳng dám hó hé, ngoan ngoãn như cô vợ nhỏ lẽo đẽo theo Narcissus vào nhà thờ đọc kinh, đọc xong còn thỏ thẻ một tiếng: “Anh bắt nạt người ta, anh xấu quá đi.”

Narcissus mỉm cười nghe hắn õng ẹo, thầm nghĩ khả năng biến đổi giọng của người phương Đông đúng là thượng thừa, rồi điềm đạm đáp: “Tuy không biết cậu nhằm vào tôi làm gì, nhưng từ nay chúng ta nước sông không phạm nước giếng, đồng ý chứ?”

“Người ta là vì tốt cho anh mà.” Nghệ nhân trà rấm rứt.

“Xin lỗi, truyền thống của đế quốc chúng tôi không cho rằng đàn ông mặc đồ nữ là chuyện tốt đẹp gì.”

“Anh hiểu lầm em rồi.” Nghệ nhân trà ngẩng mặt lên, để lộ đôi mắt đã kẻ ba đường eyeliner và thoa tám lớp phấn màu, nước mắt lưng tròng nói: “Ông chủ nhà đó không phải người tốt đâu, ông ta, ông ta thích đàn ông đó! Người ta là vì tốt cho anh mà, anh ăn mặc như phụ nữ thì ông ta sẽ không có ý đồ gì với anh nữa! Ông ta sợ phụ nữ lắm!”

Narcissus bị một chuỗi từ tượng thanh của hắn làm cho đau đầu: “Sao cậu biết ông chủ nhà này thích đàn ông?”

“Ôi chao.” Nghệ nhân trà e thẹn che mặt: “Bởi vì vật họp theo loài mà, người ta vừa nhìn là nhận ra ngay.”

Narcissus: “…”

Anh không làm gì nghệ nhân trà nữa, đuổi người ra khỏi nhà thờ cho mắt không thấy lòng không phiền. Sau đó anh bỏ ra mấy ngày điều tra, phát hiện ông chủ nhà này quả thực thích đàn ông, hơn nữa còn mắc chứng sợ phụ nữ một cách khó hiểu.

Bề ngoài Narcissus không nói gì, nhưng trong lòng cũng coi như đã nhận tấm lòng của nghệ nhân trà.

Từ đó về sau họ dần thân thiết hơn, có những lúc Narcissus tan lớp, vừa hay nghệ nhân trà cũng dạy xong, cả hai sẽ nói chuyện phiếm vài câu trong căn phòng nhỏ dành cho người hầu. Nghệ nhân trà vẫn cái vẻ như có ba cân nước trong đầu, lúc nói chuyện luôn lấy khăn tay che miệng, nghe thấy gì cũng có thể cười khúc khích, cười đến hoa lá cành rung rinh. Narcissus nói hôm nay thời tiết đẹp hắn cũng cười, nói tình nhân mới của ông chủ mặt dài như con vẹt hắn cũng cười, nói cháu gái thứ tư của bà cô ba của bà chủ chết hắn vẫn cười, cười tủm tỉm, rúc rích, ngâm nga. Hai người ngồi với nhau, một người giọng điệu thanh nhã, một người cười điên loạn, trông như hai con vẹt có hai bè, một con vịt nói chuyện đầu voi đuôi chuột và một gã khách làng chơi, hoặc hai người đàn ông đang cố gắng gây ấn tượng trong buổi xem mắt.

Có lần cậu nhóc thừa kế trông thấy hai thầy của mình một tĩnh một động nói chuyện với nhau thú vị như vậy, liền ngây người đứng xem rất lâu. Ngày hôm sau đưa ra kết luận, hai thầy của cậu ta, một người bị hâm, một người chắc bị điếc. Trước giờ cậu ta không chịu nổi tiếng cười như mèo đ*ng d*c của cô dạy trà, vậy mà thầy Narcissus có thể nghe lâu như thế mà vẫn điềm nhiên, tai chắc chắn có vấn đề.

Ngày hôm sau đến lớp, cậu ta kể lại nhận định này cho Narcissus nghe, Narcissus nghe xong nói: “Rất có trí tưởng tượng, tốt lắm.”

Rồi hiền lành xoa đầu cậu ta: “Nếu đã rảnh rỗi như vậy, tan học chép lại kinh Mân Côi mười lần nữa.”

Người thừa kế gào khóc đi chép kinh, cho rằng thầy của mình đang thẹn quá hóa giận. Mà nếu thầy đã biết thẹn quá hóa giận, vậy chứng tỏ cậu ta đã phát hiện ra sự thật.

Phát hiện ra sự thật gì chứ?

Người thừa kế vừa khóc vừa chép kinh vừa vắt óc suy nghĩ, phải nói là đầu óc vận động đúng là có hiệu quả, ngày hôm sau cậu ta kể phát hiện của mình cho mẹ nghe. Thế là lúc Narcissus đến nhà lần nữa, quý bà cười tủm tỉm nhìn an, nói: “Nghe nói ngài và cô Lâm của phủ chúng tôi tâm đầu ý hợp, hai vị trai tài gái sắc, tôi thấy rất xứng đôi, có muốn tôi làm mai cho hai vị không?”

Narcissus khó hiểu nhưng vẫn giữ nụ cười: “Xin hỏi là cô Lâm nào?”

“Ôi chao, ngài đừng giả vờ nữa.” Quý bà dùng quạt che miệng: “Chính là mỹ nhân phương Đông mỗi tuần đến dạy trà nghệ đó.”

Narcissus mất một giây để tiêu hóa hai cụm từ “mỹ nhân phương Đông” và “trai tài gái sắc” mà quý bà vừa nói, rồi thầm nghĩ: Chẳng lẽ mình trông giống một kẻ ái nam ái nữ sao?

Anh cố gắng giải thích: “Tôi và cô Lâm không thân thiết.”

Quý bà: “Ôi chao, ngài đừng ngại ngùng mà.”

Narcissus: “… Trong chuyện này có lẽ có hiểu lầm gì đó.”

Quý bà: “Ôi chao, ngài đừng ngại ngùng mà.”

Narcissus: “Có thể mời cô Lâm đến đây, chúng tôi đều có thể đảm bảo chuyện này không phải sự thật…”

Quý bà: “Ôi chao, ngài đừng ngại ngùng mà.”

Dù là người như Narcissus cũng không khỏi có chút bực mình, anh hơi cao giọng nói: “Thưa bà, chuyện này không phải thật!”

Quý bà phấn khích đập đùi: “Xem kìa! Quả nhiên anh ngại ngùng rồi!”

Narcissus: “…”

“Cô Lâm” sau khi đến nghe xong chuyện này cũng không giải thích, ngược lại còn cười điên cuồng hơn, toe toét miệng kéo tay áo Narcissus nói: “Ngài phải chịu trách nhiệm với người ta đó nha.”

Narcissus không muốn nhìn khuôn mặt lòe loẹt phấn son của đối phương, cố đẩy đầu hắn sang một bên.

“Cô Lâm” lập tức e thẹn nói: “Sao đức lang quân lại động tay động chân với người ta nha.”

Narcissus hít sâu một hơi, mỉm cười đá hắn ra ngoài.

“Cô Lâm” yếu đuối như liễu rủ bổ nhào về phía trước, người không sao, nhưng rớt mất ba cân đồ trang sức trên đầu.

Chuyện mai mối, xưa nay Đông Tây đều vậy, ấy là niềm vui của thiên hạ, là đặc quyền của kẻ ngoài cuộc đối với người trong cuộc, của bề trên đối với kẻ dưới. Chẳng cho Narcissus một lời giải thích hay thanh minh, người ta đã ép anh vào một đôi với “cô Lâm” mà anh còn chưa từng thấy mặt thật.

Dù Narcissus là người từng trải, lúc anh đến nhà thờ cầu nguyện cũng không khỏi lẩm bẩm: “Lạy Chúa, sao trên đời lại có chuyện hoang đường đến thế.”

Cậu nhóc thừa kế đang cặm cụi chép kinh bên cạnh, giọng điệu tỏ vẻ đã quá quen: “Có gì lạ đâu.” Mặt mũi cậu lấm lem mực, tỉnh bơ nói: “Chẳng phải ai cũng kết hôn như vậy sao.”

“Do trưởng bối hoặc gia tộc giới thiệu, gặp qua loa vài lần, có khi đến đêm tân hôn còn chẳng biết mặt mũi đối phương ra sao.” Cậu nhóc vừa bẻ ngón tay vừa nói: “Vả lại, trừ cô dâu chú rể ra thì ai cũng vui như Tết.”

Nói rồi cậu gật gù, ngước nhìn Narcissus: “Xem ra hai thầy xứng đôi thật đấy! Tiếc là cô Lâm có hơi vui quá, giá mà cô ấy cũng sầu não như thầy thì đúng là một cặp trời sinh.”

Narcissus trầm ngâm một lát, đoạn xoa đầu cậu nhóc: “Hay là con chép kinh thêm ba lần nữa nhỉ.”

Cậu nhóc thừa kế lập tức xị mặt, mếu máo như sắp khóc: “Tại sao ạ?”

“Bởi vì năng lượng bảo toàn nha.” Narcissus nói bằng giọng điệu thấm thía: “Cô Lâm vui như vậy, phải có người gánh giùm nỗi buồn cho cô ấy chứ.”

“Thầy tốt với cô Lâm thật.” Cậu nhóc thừa kế bĩu môi : “Hai người chẳng ghét nhau gì cả, thế thì lại chẳng xứng đôi chút nào.”

“Hơn nữa, thầy nói chuyện hơi giống cô Lâm.” Cậu nhóc lại bồi thêm: “Cứ ‘nha’ với ‘nhỉ’ hoài.”

Narcissus thoáng sững người, rồi nổi da gà khắp người.

Song, lời của cậu nhóc lại gợi cho Narcissus một ý. Anh ngẫm nghĩ một chốc rồi quyết định làm ngược lại. Ngày hôm sau “cô Lâm” đến nhà vẫn bám dính lấy anh như kẹo cao su, lần này Narcissus không đẩy ra nữa. Đối phương khựng lại một chút rồi cười hỏi: “Sao nào, tấm chân tình của người ta cuối cùng cũng lay động được anh rồi ư?”

Narcissus nói: “Gần đây tôi nghiệm ra một đạo lý.”

“Cô Lâm”: “Đạo lý gì?”

“Trong giới thượng lưu ở thành phố này, dù là người làm mai hay người hóng chuyện, bản chất đều mang tâm lý trả thù.” Narcissus nói: “Họ chỉ thích tạo ra những cặp đôi oan gia để tìm thấy một sự bù đắp nào đó. Nói thẳng ra là, mình từng dầm mưa nên cũng muốn xé ô của người khác.”

Narcissus nghĩ một lát rồi nói tiếp: “Tôi không ưa cậu, đó mới chính là lý do họ cứ nhất quyết ghép chúng ta, nên nếu chúng ta làm ngược lại, mọi chuyện sẽ dễ giải quyết hơn nhiều.”

“Cô Lâm” nghe xong thì bật cười, nhón ngón tay chạm vào ngực anh: “Vậy anh muốn giải quyết thế nào đây.”

Narcissus nắm lấy tay hắn, ngăn không cho người này động tay động chân: “Đơn giản thôi, chúng ta chỉ cần diễn một màn thật tình cảm là được.”

“Cậu diễn cũng giỏi lắm.” Narcissus bâng quơ bảo: “Diễn một chút đi.”

“Ôi chao, sao không nói sớm.” Đối phương khúc khích cười, gật đầu lia lịa. “Không thành vấn đề, không thành vấn đề! Đảm bảo người ngoài nhìn vào sẽ tưởng chúng ta đã tình nồng ý đậm yêu thương ba mươi năm.”

Dù cảm thấy có gì đó sai sai, hình như người này trông còn khoái chí hơn thì phải. Narcissus thầm nghĩ: Thôi kệ, miễn là lúc về cục Cơ Động không bị cả đám đồn ầm lên là mình sắp kết hôn là được, tên khốn Francisco đó mà biết thì chắc cười đến rụng răng mất.

Sau khi đạt được thỏa thuận ngầm, Narcissus và “cô Lâm” bắt đầu công cuộc diễn vở “thần tiên quyến luyến”. Kể từ đó, ngày nào trong dinh thự cũng thấy cảnh hai người dính nhau như sam, Narcissus dạy học thì người này đứng đợi ở ngoài cửa, Narcissus dùng bữa thì người này mang đồ ăn riêng tới, Narcissus đi dạo thì người này yếu đuối như liễu rủ đi bên cạnh một cách mê mẩn, Narcissus đi vệ sinh người này cũng đòi theo, đứng ngoài chống nạnh gõ cửa: “Ôi trời ơi đức lang quân! Ưỡn ngực ngẩng đầu mới không bị táo bón nha!”

Narcissus đóng sầm cửa bước ra, người này lập tức hạ giọng nhắc nhở: “Mặn nồng, mặn nồng.”

Narcissus: “…”

Cái hố mình tự đào, có khóc cũng phải nhảy xuống. Narcissus thì chưa đến mức khóc không ra nước mắt, chỉ cảm thấy kỹ năng diễn xuất của mình tiến bộ vượt bậc. Lần trước anh và Francisco đóng vai mẹ con bị sĩ quan chấm điểm không đạt, chê rằng chưa từng thấy bà mẹ nào cứng nhắc và đứa con nào lẳng lơ đến thế. Lần này về thi lại, chắc chắn có thể đạt điểm tối đa khiến mọi người phải lác mắt.

Vài ngày nữa trôi qua, hai người họ như thường lệ diễn cảnh tình chàng ý thiếp, chồng đàn vợ hát trong vườn hoa. “Cô Lâm” đột nhiên hỏi anh: “Anh biết nói tiếng Quảng Đông không?”

Narcissus: “Không biết, sao vậy?”

“Vậy em dạy anh nhé?” “Cô Lâm” chống cằm nhìn anh, cười tủm tỉm: “Học được rồi sẽ thú vị lắm đấy.”

Narcissus: “Nói một câu nghe thử.”

“Cô Lâm” cất giọng: “Người ta thích anh nhiều lắm¹.”

⤷¹ 哦喉中以雷/ngo5 hou2 zung1 ji3 nei5 (Tiếng Quảng) tương đương câu 我好中意你 (phổ thông), nhưng người Trung nghe sẽ thành ō hóu zhōng yǐ léi (nghĩa phiến phiến rời rạc khó hiểu: ở cổ họng có sấm sét)

“Phát âm này quả thực rất thú vị.” Narcissus cười nhìn hắn một cái: “Mắng tôi gì thế?”

“Sao người ta nỡ mắng anh chứ.” “Cô Lâm” õng ẹo nói: “Nếu anh học được, sau này có thể nói chuyện riêng với người ta rồi.”

Dù sao cũng đang rảnh, Narcissus bèn học tiếng Quảng Đông. Anh nhanh chóng phát hiện ra sự kỳ diệu của thứ ngôn ngữ này, trong cả dinh thự chỉ có hai người họ biết nói, tạo thành buổi trò chuyện được mã hóa hoàn hảo. Từ đó, hai người ở với nhau thuận lợi hơn hẳn, hay nói đúng hơn là cả hai đều trở nên đa nhân cách hơn, bề ngoài trông như Narcissus như đang thủ thỉ những lời tình tứ sâu sắc, nhưng thực chất anh đang nói “f*ck you”.

Lâu dần, phương pháp của Narcissus bắt đầu có hiệu quả.

Một hôm “cô Lâm” không đến, ông chủ nhà rất niềm nở gọi Narcissus đến, bảo dạo này anh vất vả rồi, công việc gia sư không dễ dàng gì, hôm nay cho anh nghỉ một ngày, muốn dẫn anh đến một nơi hay ho.

Narcissus lịch sự cảm ơn rồi theo ông chủ lên xe. Chiếc xe hơi lượn bảy tám vòng, cuối cùng dừng lại trước một khu phố sầm uất.

Narcissus xuống xe liếc nhìn một cái, lập tức nhận ra đây là đâu —— đây là khu đèn đỏ lớn nhất thành phố.

Ông chủ nhà hiển nhiên là khách quen ở đây, quen đường quen nẻo dẫn Narcissus đến một trong những quán bar, gọi rượu và đào rồi hào phóng bảo: Tình cảm của cậu với vị hôn thê tốt quá, đàn ông như vậy là thiệt thòi đấy. Đời người ngắn ngủi, phải học cách tự tìm niềm vui cho mình chứ.

Narcissus nhìn đám ma quỷ hỗn loạn đang nhảy múa điên cuồng xung quanh, mỉm cười nói: “Cả nhà ông chết hết đi.”²

⤷² 你冚家铲啦 = 你全家死光啦 là một câu chửi nặng trong tiếng Quảng Đông

Ông chủ nhà không hiểu, Narcissus cười giải thích: “Ngài nói rất có lý, cảm ơn ngài.”

Narcissus xuất thân từ Tòa Thánh, ngay cả khi Shadrian hợp tác với anh, gặp phải những việc bẩn thỉu cũng sẽ chủ động gánh vác, anh ôn tồn lịch sự theo cô nàng hầu rượu vào phòng, thầm nghĩ kéo một vị linh mục đến chốn này đúng là tạo nghiệp lớn rồi.

Đợi hai người vào phòng, Narcissus đưa tay che mắt đối phương, ghé sát vào tai cô, cười nói: “Suỵt, chúng ta chơi một trò chơi nhé.”

Narcissus về phương diện này không bằng Shadrian, nhưng xử lý một cô hầu rượu thì dễ như trở bàn tay. Mấy cô hầu rượu nào đã từng gặp kiểu người như anh, chỉ vài ba câu đã bị giọng nói thì thầm bên tai làm cho mê mẩn. Narcissus thấy cũng hòm hòm, bèn bắt đầu hỏi chuyện.

Anh hỏi toàn những chuyện liên quan đến ông chủ nhà, từ tần suất đến đây của đối phương và đến đây làm gì, cuối cùng anh rút ra một kết luận —— buổi gọi hồn thường xuyên có người chết kia có lẽ được tổ chức ở một căn phòng đặc biệt nào đó tại đây. Trong buổi gọi hồn sẽ dùng một loại thuốc đặc biệt, rất đắt tiền nhưng đôi khi uống vào sẽ chết người.

Narcissus có được thông tin mình cần, ra tay dứt khoát đánh ngất cô hầu rượu rồi ném lên giường.

Sau đó anh lấy chuỗi hạt từ trong túi ra, đọc hai câu kinh Mân Côi chuộc tội, rồi đóng cửa bỏ đi.

Lúc trở về dinh thự, Narcissus vừa hay gặp bà chủ đang tiếp khách. Trong phòng khách nhỏ đang diễn ra một buổi biểu diễn trà nghệ. Căn phòng được trang trí theo phong cách phương Đông đang thịnh hành, giấy dán tường hoa văn màu xanh nhạt và bình phong mỹ nhân, còn có cả bộ đồ sứ thanh hoa.

Nghệ nhân trà xách ấm, rót trà một cách uyển chuyển như mây bay nước chảy, miệng ấm ba lần nhấc lên hạ xuống, lá trà xoay tròn bung nở trong nước, tỏa ra hương thơm thoang thoảng.

Mỗi lần “cô Lâm” đến đều trang điểm lộng lẫy, ngay cả móng tay cũng sơn xanh biếc, Narcissus cũng không biết hắn thật sự để móng tay dài như vậy hay là dán móng giả, chỉ thấy mép móng được mài rất tròn trịa, dưới ánh nắng lấp lánh một lớp dạ quang, tựa như mỏ chim xanh.

Nhìn lâu cũng khiến người ta xuất thần.

Haizz, từ giản dị chuyển sang xa hoa thì dễ. Vừa nãy nhìn một đám yêu ma quỷ quái, giờ thấy một người trông ra dáng người cũng cảm thấy thanh tú ưa nhìn.

Tuy trên đầu đội một cân trâm hoa, mặt trát hai cân phấn trắng, trong đầu còn có ba cân nước, nhưng ít nhất vẫn là một con người.

“Cô Lâm” chia trà xong, bưng chén trà của mình đi tới, cười tủm tỉm ghé sát vào miệng anh, ngang nhiên nói: “Con dâu ơi, mau lại đây nếm thử tay nghề của mẹ đi.”³ 

Narcissus cũng cười, nhận lấy chén trà nói: “Phắn đi.”³

⤷³ Tiếng Quảng

Bà chủ liếc nhìn hai người họ đang “chồng đàn vợ hát”, bà dùng quạt che mặt, hừ một tiếng không rõ ý.

Sau đó Narcissus viết thư cho cục Cơ Động, báo cáo tiến độ, tiện thể gửi một lá cho Shadrian, nhờ y dò la thân phận của “cô Lâm” này, đỡ cho cái tên suốt ngày chỉ biết ăn chè xoài bột báng kia rảnh rỗi sinh nông nổi, ăn lắm rồi phát phì.

Chẳng bao lâu sau, Shadrian đã hồi âm một bức thư dài dằng dặc, trên giấy còn dính cả vệt kem đã khô. Trong thư, tên này đảm bảo thân phận cô Lâm không có vấn đề gì, cộng sự cứ yên tâm. Người phương Đông mà, thích diễn kịch, đối nhân xử thế có hơi cường điệu một chút, nhưng đó là triết lý sống của người ta, bản chất rất an toàn, có thể đánh có thể mắng cũng có thể hòa thuận, thật sự rảnh rỗi buồn chán thì ngủ với hắn cũng được.

Narcissus bỏ qua lựa chọn cuối cùng, Shadrian luôn rất đáng tin cậy trong chuyện tình báo, nên anh cũng yên tâm phần nào. Giờ đây những người xúi giục anh và “cô Lâm” ngày càng ít đi, cách hai người họ ở bên nhau cuối cùng cũng trở nên bình lặng.

Công bằng mà nói, thoạt nhìn “cô Lâm” giống kiểu người bị hâm nặng, nhưng ở chung với loại người này, Narcissus lại cảm thấy rất thoải mái —— bởi vì kiểu bệnh nhân tâm thần bất ổn này thường có thù tất báo, chẳng hạn như hét toáng lên rồi cào xước mặt một ông già nào đó dám sàm sỡ mình.

Người không ôm ấm ức thường có nội tâm bình lặng, sẽ không rảnh rỗi đi tính kế gây chuyện.

Một hôm họ, cả hai cùng nhau phơi nắng trong vườn, Narcissus nhìn khuôn mặt bánh đa trắng bệch đang gục trên vai mình ngủ gật, thầm nghĩ: Mình làm linh mục hạng hai này cũng chẳng ra gì, ba ngày hai bữa giết người phóng hỏa cướp bóc, đã sa đọa gần giống ác ma rồi. Chắc sau khi chết sẽ xuống địa ngục. Hiếm khi làm nhiệm vụ lại gặp được một kẻ còn yêu ma hơn cả mình, đúng là không dễ dàng gì.

Ở bên nhau như vậy, ngược lại khiến anh trông bình thường hơn nhiều.

Lúc này anh không còn là ác ma, dường như cũng có thể tạm thời trở lại làm một con người.

Narcissus đã tìm ra manh mối, việc xử lý nhiệm vụ sau đó thuận lợi hơn nhiều. Anh tìm cớ xin nghỉ, thay hình đổi dạng đến khu đèn đỏ ẩn náu mấy ngày, cuối cùng cũng điều tra rõ ràng mọi chuyện: Buổi gọi hồn quả nhiên chỉ là một cái cớ, ông chủ nhà đang lợi dụng nó để bán một loại thuốc, nghe nói có thể khiến người ta nói chuyện với người đã chết, nhưng bản chất là do thuốc gây ảo giác.

Mà ông chủ nhà này sở dĩ làm ăn kiểu này là vì ông ta đang tích lũy vốn liếng, cố gắng ủng hộ phe quân chủ phục vị, hòng khôi phục lại địa vị của tầng lớp quý tộc cũ trong đế quốc.

Chuyện đến nước này thì chẳng còn gì để nói nữa, nên bắt thì bắt, nên giết thì giết. Narcissus điều động người từ cục Cơ Động, xử lý gọn cả khu đèn đỏ lẫn gia tộc quý tộc cũ. Anh lại lần theo dấu vết điều tra ra không ít kẻ tình nghi, mải mê công việc đến nỗi quên cả việc từ bỏ vai trò gia sư. Cuối cùng khi đồng nghiệp ở Cục Cơ Động kiểm kê danh sách những người bị liên lụy, còn cố tình nói móc anh: Narcissus, anh là gia sư của nhà này đấy nhé, xét về mức độ nghi ngờ thì anh cũng phải ngồi tù đấy.

Narcissus bảo anh ta bớt nói nhảm, đang định đá người đi thì đột nhiên nhớ ra một chuyện, bèn hỏi: Nhà này từng thuê một nghệ nhân trà, các anh có bắt cậu ta đi không?

Nghệ nhân trà? Đồng nghiệp lật tài liệu: Ồ có, nhưng lúc chúng tôi đến bắt thì không tìm thấy người, anh có biết người này trốn ở đâu không?

Narcissus không biết người này sẽ trốn ở đâu, cũng không biết tại sao mình lại thở phào nhẹ nhõm một cách khó hiểu. Anh nghĩ, vậy cũng tốt, vậy là tốt rồi.

Câu chuyện không có hồi kết mới thực sự là câu chuyện hay, bởi vì nó luôn có thể tiếp diễn.

Vài ngày sau, Narcissus lại đến khu đèn đỏ để giải quyết nốt những việc còn lại. Tất cả các cửa hàng ở đây đều đã bị niêm phong, đường phố vắng tanh.

Anh đi qua một con hẻm nhỏ, đột nhiên nghe thấy tiếng người bên trong.

Narcissus nhìn địa hình xung quanh, lẻn vào một tòa nhà bên cạnh, lưng dựa vào tường, từ mép cửa sổ nhìn xuống.

Trong con hẻm nhỏ, một người mặc áo dài lụa xanh ngồi trên ghế, phía sau có người che ô cho hắn. Dường như hắn đang uống trà, một mùi hương thanh khiết thoang thoảng bay ra.

Người dưới ô chậm rãi đậy nắp chén trà, nói: “… Thập Tam Hành nghiêm cấm buôn bán thuốc phiện, bán cho người Tây cũng không được. Anh đã vào nhà họ Bạch, thì phải tuân theo quy củ của nhà họ Bạch. Tôi ở nhà người Tây kia mấy tháng, tra đi tra lại, không ngờ lại tra ra người nhà mình.”

Dưới chân hắn có một người đang quỳ, bị toán người hầu ấn xuống đất, không nói một lời.

“Được rồi.” Người dưới ô lại nói: “Nhân chứng vật chứng đều có đủ, anh còn gì để nói không?”

Một lát sau, người quỳ dưới đất lên tiếng: “Là tôi cung cấp thuốc phiện cho đảng phục vị, tôi nhận, nhưng tôi chưa từng bán thứ này ở Quảng Châu, tôi chỉ bán cho người Tây.”

“Được.” Người dưới ô cười: “Nếu lời này là thật, tuy anh không còn là người nhà họ Bạch, nhưng ít ra cũng là người Quảng Châu.”

“Theo quy củ của nhà họ Bạch, kẻ buôn thuốc phiện giết không tha.” Người dưới ô đặt chén trà xuống: “Nhưng tôi sẽ giữ cho anh cái xác toàn thây, cho người đưa về Quảng Châu.”

Người quỳ dưới đất run rẩy, cuối cùng nhắm mắt lại, dập đầu một cái.

Người áo xanh đứng dậy, người hầu che ô phía sau giơ ô cao hơn, thuận tay nắm lấy cán ô, uyển chuyển rút ra một thanh trường đao.

Ánh bạc lóe lên, đầu người rơi xuống đất.

“Tìm một người thợ giỏi khâu đầu lại, đưa về Quảng Châu, ném xuống sông Châu Giang cho cá ăn.” Người áo xanh nhận lấy chiếc khăn tay do người hầu đưa tới, lau máu trên đao: “Rồi cho người tiếp tục điều tra xuống dưới, nhất định phải nhổ cỏ tận gốc.”

Người hầu vâng dạ lui xuống, người áo xanh cắm lại trường đao vào cán ô, rồi đột ngột ngẩng đầu lên, cười tủm tỉm: “Đức lang quân thật dạn dĩ, dám đứng trên lầu len lén ngó người ta.”

Narcissus kéo cửa sổ ra, nhìn thẳng vào hắn.

Người dưới lầu đã tẩy đi lớp trang điểm lòe loẹt, giờ đây mặc áo xanh cầm ô, khí chất hơn người.

Narcissus nhận ra mùi trà trong mùi máu tanh, hỏi: “Trà Bích Loa Xuân?”

“Đúng vậy.” Người đó ngẩng đầu nhìn anh, cười nói: “Lâu rồi không gặp, sao lúc đi không nói với tôi một tiếng.”

“Có việc, chậm trễ rồi.” Narcissus nhìn máu dưới lầu: “Xem ra cậu cũng khá bận.”

“Đúng là khá bận, khi nào rảnh hẵng nói chuyện.” Người áo xanh cười tủm tỉm vẫy tay, nói bằng tiếng Quảng Đông: “Rảnh thì đi uống trà!”

Narcissus gật đầu, cũng đáp lại bằng tiếng Quảng Đông: “Rảnh thì đi uống trà.”

Haizz, nhầm rồi. Narcissus nhìn người đẹp trai nhưng tàn nhẫn đó, nghĩ thầm: Loay hoay cả buổi, hóa ra đây cũng là một kẻ đội lốt người.

Thì ra chúng ta đều là ác ma.

Suy cho cùng vẫn là vật họp theo loài.

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...