Trước Thềm Tuyết Trắng - AyeAyeCaptain

Chương 61: Rảnh thì uống trà – IV



Từ đó về sau, cục Cơ Động thiếu đi một đặc công hàng đầu, đại học Đế Quốc lại có thêm một bác sĩ nội trú ôn tồn nho nhã.

Người này thỉnh thoảng dạy thay, thỉnh thoảng trốn việc. Trong trường có vô số lời đồn về anh, trong đó nổi tiếng nhất chính là cái tủ trà đầy ắp những loại trà ngon thượng hạng trong phòng y tế.

Trong khoảng thời gian Narcissus không thể rời khỏi đại học Đế Quốc, Lâm Liên Tước thường xuyên chạy đến phòng y tế của trường, mang theo đủ loại trà và bánh ngọt kiểu Quảng Đông. Sau này, có một hôm Narcissus nói: “Đừng mang Bích Loa Xuân nữa, lần nào anh thấy nó cũng có cảm giác như đang nhắc anh nợ em một đống tiền.”

“Người một nhà ai lại nói lời khách sáo.” Lâm Liên Tước nghe vậy liền hờn dỗi: “Đó không gọi là nợ tiền, đó gọi là tiền cưới vợ.”

“Anh đang nói lời không khách sáo với em như người một nhà đây.” Narcissus buồn cười nhìn hắn: “Anh không thích, mang đi, hiểu chưa?”

Lâm Liên Tước hiểu ra, không còn làm trò nữa, ngồi ngay ngắn lại: “Vâng thưa vợ yêu, lần sau vợ yêu muốn uống gì?”

“Vài ngày nữa Francisco đến.” Narcissus nói: “Mang thứ gì uống vào có thể gây tiêu chảy ấy.”

Lâm Liên Tước nghe xong liền xoa tay chuẩn bị. Ngày hôm sau, hắn cho người mang đến một hộp trà được đóng gói vô cùng sang trọng. Vào ngày Shadrian tới, y tự nhiên như ruồi mở tủ trà của Narcissus, và dĩ nhiên là chọn ngay lấy hộp trà mà Lâm Liên Tước gửi đến, bởi vì nó trông cao cấp nhất. Phải nói rằng, Thập Tam Hành nắm bắt tâm lý của đám quỷ Tây này chuẩn không cần chỉnh, biết tỏng cái bọn không biết hàng này chỉ trọng bao bì chứ nào có trọng trà.

Shadrian ung dung xách ấm nước lên pha trà, xong xuôi còn thổi nhẹ hơi nước, ra vẻ đại gia mà nói: “Tôi mang tin tốt cho anh đây.”

“Tin tốt gì?” Narcissus hỏi: “Anh muốn đến làm bạn dưỡng lão với tôi à?”

“Anh mơ đẹp quá —— gần đây Regt làm ăn khá khẩm, có lẽ cô ấy sắp được thăng chức rồi.” Shadrian nháy mắt ra hiệu: “Đợi cô ấy lên chức, tôi đi làm thủ tục cho anh, sau này anh có thể tự do đi lại trong nội thành Mudran rồi.”

Narcissus: “… Cũng tốt, khi nào làm?”

“Chắc trong tuần này thôi.” Shadrian nói: “Tôi phải làm xong cho anh trong tuần này, tuần sau tôi còn phải đi điều tra vụ án mất cắp ngoại giao gì đó nữa.”

Động tác Narcissus vô cùng lưu loát và tự nhiên, anh cầm ngay lấy chén trà của Shadrian.

Shadrian lập tức không chịu, đứng bật dậy định cướp lại: “Này, anh làm cái gì thế! Bánh bao ném chó còn có lúc thu về à!”

Narcissus nhắm mắt uống cạn một hơi, rồi bưng luôn cả ấm trà đi, giọng hiền hòa nhưng không cho phép chối từ: “Đây là trà ngon, không cho anh uống.”

Kết quả cuối cùng của chuyện này là Narcissus rất thuận lợi có được quyền tự do hoạt động trong nội thành Mudran, nhưng anh không thể hưởng thụ nó ngay lập tức. Tác dụng của loại trà đó thật sự quá mạnh, Narcissus nằm liệt giường ba ngày, trong thời gian đó từ chối gặp bất cứ ai, kể cả Lâm Liên Tước.

Ba ngày sau, Narcissus ra ngoài kiểm tra hòm thư, phát hiện bên trong có thêm hai lá thư. Một lá thư do khách sạn Viễn Đông gửi đến, bên trong là hai chiếc chìa khóa phòng xép, thư kèm theo viết rất lịch sự, báo rằng phòng thuê dài hạn của ngài đã được chuẩn bị xong, hoan nghênh quý khách đến ở.

Trên thư có ghi chú thời gian thuê, tên nhà giàu mới nổi Lâm Liên Tước này một hơi thuê luôn mười năm.

Lá thư còn lại là lịch hẹn tư vấn tâm lý của một sinh viên mới, thời gian hẹn chính là sáng nay.

Narcissus cất kỹ chìa khóa, thay áo blouse trắng, rồi pha một ấm trà mới.

Nửa tiếng sau, có tiếng gõ cửa phòng y tế.

“Mời vào.” Narcissus hiền lành nói.

Thanh niên tóc vàng đẩy cửa bước vào, trầm tĩnh và lịch sự nhìn anh, nói: “Chào ngài, tôi là Ashley.”

À. Narcissus thầm nghĩ. Ra là cậu.

“Chào buổi sáng, cậu rất đúng giờ.” Narcissus mỉm cười nhìn chàng trai trẻ trước mặt, thân thiện hỏi: “Tôi có thể gọi cậu là Vladimir không?”

Đây là Mudran của năm 30, đại lộ Kurfürstendamm đón chào một mùa hè rực rỡ nhất từ trước đến nay, hoa hồng hoàng hậu trong đại học Đế Quốc nở rộ. Câu chuyện dần trở nên trọn vẹn, chương cũ đang khép lại, chương mới vừa bắt đầu.

Narcissus bắt đầu ở lại dài hạn tại khách sạn Viễn Đông. Anh rất hứng thú với hình xăm sau lưng Lâm Liên Tước, hắn đã giải thích cho anh về nguồn gốc của nó: Ở Quảng Châu có một phương pháp đặc biệt, gọi là “tự hiến tế bản thân” —— theo cách nói của phương Tây có lẽ là một loại ma thuật nào đó. Thông qua loại ma thuật này, người ta có thể ký kết khế ước với những thứ không phải người, từ đó mượn sức mạnh của chúng vào những thời khắc quan trọng.

Narcissus nghe xong gật đầu: “Quả nhiên là một con ác ma.”

Lâm Liên Tước phản đối: “Ở quê em người ta gọi em là ‘đại tiên’ đó!”

Narcissus: “‘Đại tiên’ là gì?”

Lâm Liên Tước ngẫm nghĩ một lát: “Chắc là một loại yêu quái nào đó, nửa người nửa không phải người.”

Narcissus: “Nửa người nửa không phải người —— vậy chẳng phải vẫn là ác ma sao?”

Lâm Liên Tước: “Anh nói vậy hình như cũng đúng…”

Chủ đề về ác ma kéo dài rất lâu giữa họ, từ ban đầu Narcissus có chút suy tư, đến dần dà quen với nó. Đôi khi anh vô tình chạm vào lưng Lâm Liên Tước, luôn cảm thấy một cảm giác rất ấm áp, như thể có một sinh vật lông xù nào đó đang nhe nanh múa vuốt mà cọ cọ vào tay anh.

Rồi vào tháng mười hai năm ấy ở Mudran, bên cửa sổ quán cà phê Sacher, Lâm Liên Tước nói: “Em là con ác ma đó.”

Và anh đã vô cùng tự nhiên đáp lại: “Em cũng là phản chứng của thần.”

Nói xong câu này, chính Narcissus cũng có chút ngỡ ngàng.

Trong giáo lý của Tòa Thánh, ác ma có thể được thuần hóa, dùng vàng có thể lấy lòng nó, dùng lồng có thể giam cầm nó, và cũng có những cách khác nữa.

Anh nhìn khuôn mặt nghiêng bình thản ung dung của Lâm Liên Tước, thầm nghĩ: Mình đã thuần hóa ác ma rồi sao?

Nhưng anh cũng có chút khó hiểu: Bởi vì thuần hóa ác ma, phần lớn là quyền năng của thần.

Năm mới 34, sau nhiều năm xa xứ, cuối cùng Narcissus cũng trở lại thành phố Alexandria. Nơi đây có Tân Thánh Cung, cũng có phố Chu Tước. Theo một nghĩa nào đó, đây là quê hương chung của hai người họ.

Rồi trong đêm pháo hoa rực rỡ đó, anh đã thấy bầu trời sao lộng lẫy nhất đời mình.

Sau đó chiến tranh Lech bùng nổ.

Narcissus nghe nói về tình thế nguy cấp mà Birdseye phải đối mặt. Anh đã nhắc nhở Lâm Liên Tước, dường như ban đầu Lâm Liên Tước định đích thân ra tiền tuyến một chuyến, nhưng sau một hồi đắn đo, cuối cùng hắn đã không đi.

Cho đến khi tin tức về vụ thảm sát ở Birdseye truyền đến, Lâm Liên Tước sốt cao nhiều ngày. Trong lúc hôn mê, hắn thường nói những lời lộn xộn, phần nhiều là tiếng Quảng Đông, đợi đến khi tỉnh lại, hắn thấy Narcissus bên giường, câu đầu tiên nói là: “… Lần này ác ma gặp báo ứng rồi.”

“Không sao đâu.” Narcissus xoa đầu hắn: “Anh đến Thánh Đường chuộc tội thay em.”

“Chuộc tội thế nào.” Lâm Liên Tước khàn giọng cười khổ: “Xây bảo tháp trấn yêu quái à?”

“Thần là tha thứ.” Narcissus sửa lại lời hắn: “Không phải trừng phạt.”

Narcissus nghĩ Lâm Liên Tước có thể sẽ hỏi anh một vài chuyện, ví dụ như tại sao anh lại qua lại giữa nhiều phe phái, ví dụ như hợp tác bí mật giữa thượng tướng và Tòa Thánh, hay thậm chí là kế hoạch Jupiter vĩ đại và kỳ lạ đó.

Nhưng cuối cùng Lâm Liên Tước không hỏi gì cả.

Dường như Lâm Liên Tước dễ dàng thấu hiểu anh.

Cũng như Narcissus hiểu tại sao Lâm Liên Tước lại phải đến Buckingham.

Cả hai không chính thức nói lời từ biệt, Lâm Liên Tước ra đi vào một buổi sáng sớm, tự nhiên như thể đi mua đồ ăn sáng. Điểm bất thường duy nhất là hắn đã nói một câu chia tay không mấy phù hợp.

“Em đi đây, đức lang quân.” Lâm Liên Tước nói với anh: “Rảnh thì uống trà.”

Narcissus cân nhắc xem người phương Đông sẽ nói gì trong trường hợp này, có lẽ nên đáp lại một câu “đi sớm về sớm” hay “thuận buồm xuôi gió”, nhưng cuối cùng anh cũng chỉ cười vẫy tay với đối phương, đáp: “Rảnh thì uống trà.”

Rảnh thì uống trà, rồi lại cùng nhau hàn huyên chuyện đời.

Sau này Narcissus đã nghĩ, lý do anh không nói “đi sớm về sớm” là vì anh chưa bao giờ nghĩ đến khả năng Lâm Liên Tước sẽ không trở về.

Đó là ác ma, ác ma đều là những tồn tại bất tử.

Cho đến khi ở quán rượu Bạch Lộ, một thiếu niên đưa cho anh một lá thư.

Narcissus nhìn lá thư, trong lòng không gợn lên chút cảm xúc nào.

Anh gần như chẳng để tâm thiếu niên kia nói gì. Trong một thời gian rất dài, anh chỉ nghĩ một điều: Thì ra ác ma cũng sẽ chết sao?

Không, không phải vậy.

Ác ma sẽ không chết.

Chỉ có con người mới có sinh mệnh hữu hạn, chỉ có con người mới bỏ mạng nơi xứ người.

Nói vậy, chẳng lẽ Lâm Liên Tước không phải ác ma, mà là người sao?

Vậy mình là gì?

Là mình đã hại chết Lâm Liên Tước?

Chẳng lẽ… mình mới là ác ma đó?

Hóa ra là vậy sao, Narcissus thầm nghĩ. Thì ra mình mới là ác ma.

Anh vốn không định mở lá thư đó.

Cho đến khi đánh nhau một trận với Shadrian ở bếp sau căng tin, nghe quá nhiều câu chuyện kỳ lạ và những ý tưởng táo bạo, Narcissus đột nhiên cảm thấy, chẳng sao cả rồi.

So với những thứ kéo dài hàng chục năm, thậm chí hàng trăm năm, trải nghiệm của anh cũng chỉ là một đoạn tình tiết hơi kỳ lạ mà thôi.

Sự việc đã đến nước này, chi bằng xem thử kết cục.

[Một lá thư đã được mở]

Narcissus:

Đức lang quân —— Bà xã —— Vợ yêu ——

Là em đây!

Hình như em hiếm khi gọi tên anh một cách trang trọng thế này, lần này tự tay viết ra, cảm thấy thật mới lạ.

Em đang viết lá thư này trên biển, ngày mai là đến Buckingham rồi. E là sau khi lên bờ sẽ có cả núi chuyện phiền phức cần giải quyết, khó mà tìm được lúc rảnh rang nên em nghĩ có vài lời, vẫn nên viết ra ngay bây giờ thì hơn.

Cái tên sau lưng em lại không yên phận rồi, em nghĩ chắc nó nhớ anh.

Em từng kể với anh về “tự hiến tế bản thân”, anh nói đây là một loại ma thuật, em thấy cũng khá chính xác, nhưng có một vài chi tiết em chưa kể với anh, vì nguyên lý trong đó đến chính em thực ra cũng không hiểu rõ lắm. Nếu sau này có cơ hội anh đến Quảng Châu, có thể tìm người họ Gia Cát hỏi thử, nếu là anh, chắc anh ta không lừa được anh đâu.

Nhưng có một điều bây giờ em có thể nói cho anh biết —— “tự hiến tế bản thân” ngoài việc cần chính bản thân mình làm vật tế, cũng sẽ mượn một số ngoại lực. Việc mượn ngoại lực này rất huyền diệu. Giải thích một cách đơn giản nhất, tức là cần một người khác ngoài em ra, tin tưởng mãnh liệt vào sự tồn tại của tên sau lưng em (đây có lẽ là một dạng truyền tải niệm lực, cũng giống như việc người ta càng tin Bồ Tát thì Bồ Tát càng linh nghiệm vậy).

Khi chúng ta gặp nhau lần đầu tiên ở nhà quý tộc cũ ở tỉnh bên, em đã có một cảm giác vô cùng kỳ lạ chưa từng có. Mà ngày hôm đó, chính là lần đầu tiên anh xuất hiện trong dinh thự.

Em đã tìm Shadrian để dò hỏi thân phận của anh (anh đọc xong đừng đi đánh anh ta nữa, nói thật thì mấy năm nay anh ta cũng đáng thương lắm). Anh ta nói anh đến từ Tòa Thánh, trình độ thần học rất cao. Thế là em lại tìm người ở phố Chu Tước để dò hỏi chuyện thời niên thiếu của anh. Ghê gớm thật đó vợ yêu, từ những gì em biết được, năm đó anh ở Tòa Thánh quả thực là một thiên tài.

Mắt nhìn của em thật tốt, không hổ là em.

Sau đó em có một ý tưởng rất thú vị, có lẽ là do trình độ thần học đã khiến anh cảm nhận về những thứ không phải người mạnh mẽ hơn. Anh tin vào sự tồn tại của nó, nên sau khi gặp anh, cái tên sau lưng em đã cảm nhận được niệm lực của anh, từ đó tạo ra một sự cộng hưởng nào đó.

Nhưng càng ở bên nhau lâu, em lại càng nghi ngờ suy nghĩ ban đầu của mình.

Có lẽ em đã nghĩ sai rồi, hình như không phải như vậy.

Em đã làm một thí nghiệm, em đến Tòa Thánh tìm vài người nghe nói có trình độ thần học rất cao, lần lượt uống trà với họ. Trong đó có một quý bà dường như nhận ra em khác với người thường, chúng em đã nói chuyện về những thứ không phải người (các anh gọi là ác ma), rất thú vị. Học viện Thần Học của Tòa Thánh quả thực có thể đào tạo ra một số người phi thường.

Nhưng không giống nhau.

Trong quá trình nói chuyện với quý bà đó, sự cộng hưởng mà em và cái tên sau lưng cảm nhận được, khác hẳn cảm giác khi em gặp anh lần đầu.

Em thấy có hơi đáng sợ.

Em tìm cách viết một lá thư về Quảng Châu, nhưng không biết khi nào mới có thư trả lời, nên chuyện này chủ yếu vẫn phải dựa vào chính mình. Em tìm đủ mọi cơ hội để ở bên anh (em thừa nhận lúc đó em có hơi điên, tâm thần bị chấn động mạnh nên bị “tự hiến tế bản thân” ảnh hưởng khá nghiêm trọng, có lẽ có thể gọi là một dạng tìm bạn đời… khụ). Cuối cùng, em đã xác định được một việc.

Việc đó là thế này —— sự cộng hưởng mà em cảm nhận được sau khi gặp anh, là do chính bản thân em sinh ra, từ đó mới lan đến cái tên sau lưng.

Điều này trái ngược với cảm giác khi nói chuyện với quý bà ở Tòa Thánh —— lúc gặp anh là do cái tên sau lưng em cảm nhận được gì đó trước, rồi mới ảnh hưởng đến em.

Một cái sinh ra từ em, một cái sinh ra từ nó.

Anh thông minh như vậy, chắc hẳn đã đoán ra em đang nói gì rồi.

Vậy thì vấn đề còn lại chỉ có một ——

Sự cộng hưởng mà em cảm nhận được, liệu có may mắn tương tự, cũng sinh ra từ anh không?

Em đã mất vài năm để kiểm chứng vấn đề này.

Cuối cùng vào ngày ở tân Thánh Cung, em đã có được câu trả lời.

Giây phút anh gọi em là “chàng Tước”, em cảm thấy tên sau lưng này chưa bao giờ bồn chồn đến thế.

Em có thể cảm nhận được nguồn gốc của sự bồn chồn này —— không nghi ngờ gì nữa, nó sinh ra từ anh.

Cái gì sinh ra từ anh? Em không dám nghĩ, nhưng lại không ngừng nghĩ.

Thật ra không cần nghĩ, bởi vì đây thực sự là một vấn đề vô cùng đơn giản.

Ngày hôm đó em nhận được thư trả lời của nhà Gia Cát (tên khốn đó chắc chắn đã canh giờ gửi thư, rõ là cố ý). Thư rất mỏng, trên đó chỉ có tám chữ:

Vừa gặp đã yêu, hai bên ưng thuận.

Giây phút đó em không còn nghi ngờ gì nữa, mọi chuyện đã bắt đầu từ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau.

“Tự hiến tế bản thân” chú trọng một số huyền học mệnh lý, người như em luôn rất khó thoát khỏi số mệnh đã định.

Nhưng cũng không cần phải trốn thoát, nói thật, em còn khá thích thú với điều đó.

Em sẽ không nói nếu em là một người bình thường thì sẽ thế này thế kia, em đã từng quyết tâm chấp nhận “tự hiến tế bản thân”, từ đó về sau dù nó mang đến phúc hay họa, đều là điều em phải gánh chịu. Em phải cảm ơn nó nữa là đằng khác, chính vì nó mà em đã trở thành một “ác ma” trong mắt anh. Nếu không có lớp thân phận này, có lẽ anh cũng sẽ không dễ dàng hứng thú với em như vậy.

Nhưng cũng không chắc, viết đến đây em đột nhiên nghĩ, trong một thời gian dài khi chúng ta mới quen nhau, anh cũng đâu biết sự tồn tại của cái tên sau lưng em, vậy mà mối quan hệ của hai ta vẫn tiến triển vượt bậc (em nghĩ chủ yếu là do tay nghề pha trà của em, hì hì).

Ở Quảng Châu, người ta không cho rằng “tự hiến tế bản thân” là thứ gì đó nặng nề không thể nói ra. Trong giải thích của Tòa Thánh, hình như con người ký kết khế ước với những thứ không phải người sẽ thay đổi vận mệnh, từ đó không thể cứu vãn mà rơi vào vực sâu, nhưng cách nói của Quảng Châu thì khác, “tự hiến tế bản thân” chỉ là một sự tồn tại nào đó, một ngoại vật hoàn toàn có thể chung sống hòa bình. Dù vận mệnh của một người sau khi chấp nhận “tự hiến tế bản thân” sẽ đi về đâu, thì bản chất đều là lựa chọn của cá nhân họ, dù không có “tự hiến tế bản thân”, người ấy cũng sẽ đi trên con đường tương tự.

Vận mệnh của con người mạnh mẽ hơn chúng ta tưởng tượng rất nhiều, một chút “tự hiến tế bản thân” cỏn con không thể ảnh hưởng đến nó (viết đến đây em thấy hơi đau lưng, cái tên kia chắc là thẹn quá hóa giận rồi). Thứ có thể ảnh hưởng đến vận mệnh cá nhân, chỉ có chính người đó mà thôi.

Chỉ có chính mình mới có thể quyết định vận mệnh của mình.

Nên mỗi người đều là thần linh của chính mình.

Em từng kể với anh về thuyết “vạn vật có linh” của Quảng Châu, em vẫn rất tiếc vì không thể đích thân đưa anh đi xem Quảng Châu. Đó là thành phố của muôn thành phố, nó xứng đáng với danh xưng đó, trong thành phố có những sự tồn tại tráng lệ mà người chưa từng vào thành chẳng thể tưởng tượng nổi. Nếu anh từng đi dạo trong một thành phố như vậy, anh sẽ phát hiện từ những lầu son gác tía đến những ngõ ngách đường phố, đâu đâu cũng có thần tích, đâu đâu cũng là thần linh.

Thần cũng tồn tại khắp nơi như con người.

Em biết nói vậy có thể sẽ xúc phạm đến anh, dù sao Tòa Thánh quả thực có một hệ thống một thần duy nhất rất hoàn chỉnh, có lẽ không thể chấp nhận những nơi như nhà vệ sinh cũng có thần tồn tại (Quảng Châu thật sự có, gọi là thần nhà xí), nhưng nói thật, nếu thế gian chỉ có một vị thần, chẳng phải Ngài sẽ rất buồn chán sao? Một vị thần đơn độc từ thuở vũ trụ hình thành liệu có thể tạo ra một cõi trần phồn hoa đến vậy không?

Chủ đề hình như lại lấn sang cuộc thảo luận mà chúng ta đã trải qua cả ngàn lần rồi. Em đầu hàng, về mặt logic em không tranh luận lại anh, mà cũng vì những lần thảo luận ấy đều đi đến một kết luận tương tự —— đó là một kẻ có suy nghĩ như em, quả nhiên là ác ma.

Được rồi, em là ác ma.

Nhưng thật ra ở quê em người ta gọi loại như em là đại tiên.

Nhưng anh muốn gọi là ác ma thì cứ gọi, thuyền theo lái gái theo chồng mà, cũng giống như em gọi anh là vợ hay đức lang quân, anh chưa bao giờ sửa lại. Anh nói đó đều chỉ là cách xưng hô, vậy em hà cớ gì phải tính toán chi li. Ác ma hay đại tiên cũng chỉ là cách xưng hô thôi.

Vậy thì, tiếp theo ác ma như em đây sẽ tuyên bố một điều.

Narcissus.

Anh từng nói, đến gần ác ma, chính là phản chứng thần.

Nhưng đối với em, đối với ác ma như em, thứ mà em phản chứng, chưa bao giờ là sự tồn tại của vị thần nào cả.

Mà là sự tồn tại của anh.

Em đã có dự cảm về kết cục sau này của mình, nếu anh thật sự nhận được lá thư này, không cần phải đau buồn vì cái chết của em.

Bởi vì anh vẫn còn sống.

Narcissus còn sống, chính là minh chứng rằng Lâm Liên Tước vẫn sẽ tồn tại lâu dài trên thế gian này.

Anh chắc chắn có thể hiểu được, người yêu thông tuệ của em.

Nếu nói “thần” thực sự tồn tại.

Vậy thì thần linh song hành cùng ác ma như em.

Chỉ có thể là anh.

Như em đã từng nói, mỗi người đều là thần linh của chính mình, mà trong mối quan hệ của chúng ta, sớm đã không còn phân biệt đôi bên.

Dù anh có nhất quyết đặt mình vào vị trí khiêm tốn hơn, nhưng ít nhất đối với em.

Đối với “ác ma” như em.

Narcissus chính là thần linh của Lâm Liên Tước.

Thần còn sống, vậy thì ác ma cũng không đi xa.

Sau này nếu có cơ hội, xin hãy đưa ác ma nơi xứ người này đi xem lại Quảng Châu.

Lâm Liên Tước

Ngày 31 tháng 3 năm 1944, viết trên biển

Tác giả có lời muốn nói:

Ngày mai tạm ngừng một ngày, ngày kia sẽ có bản cập nhật mười ngàn chữ.

Cảm ơn mọi người.

Tổng hợp một số thảo luận: 

No8: Bài thơ “Vô Đề” của Lý Thương Ẩn

Gặp gỡ nhau đã khó, chia lìa nhau lại càng khó,

Gió xuân không đủ sức, để trăm hoa tàn úa.

Tằm xuân đến chết mới nhả hết tơ,

Ngọn nến thành tro mới khô nước mắt.

Sớm mai soi gương, buồn cho tóc mây đã thay đổi,

Ngâm thơ ban đêm chợt nhận ra ánh trăng lạnh lẽo.

Đường từ đây tới Bồng Lai dù không xa,

Chim xanh hãy vì ta mà ân cần thăm dò tin tức.

No14: Người và quỷ đã tạo ra Thần.

Bài viết này dành cho Lâm Liên Tước và Narcissus vĩnh cửu.

Đã nén lòng rất lâu rồi, từ chương “Say cười cùng người ba vạn sáu ngàn ngày” đã muốn viết. Bây giờ thuyền trưởng cuối cùng cũng đã kể xong câu chuyện của Narcissus và Lâm Liên Tước, cũng coi như có thể viết từ đầu đến cuối. (Lảm nhảm chút, viết ba bài review dài rồi, cũng tích đủ kinh nghiệm. Để trông cho đẹp mắt tôi còn đặc biệt tra xem làm thế nào, kết quả phát hiện ra là phải cách một dòng giữa hai đoạn.)

Cuộc gặp gỡ của hai người Lâm-Narcissus là phàm nhân rơi vào địa ngục, ác ma khoác lên mình tấm da người, rồi cùng nhau tạo ra Thần, sau đó họ trở về làm phàm nhân.

Trước hết nói về Lâm Liên Tước. Hắn là một người Trung Quốc rất điển hình, từ lúc xuất hiện đã vừa chê cơm quán cà phê khó ăn, vừa chén sạch một hàng trứng lòng đào và bốn lồng bánh bao nướng, tôn chỉ là tinh thần ăn uống; khoác áo xanh giả làm mèo, che giấu bản chất của hổ; cho đến tin thần nhưng không kính thần, “sống chết mặc bay tiền thầy bỏ túi”, hòa khí sinh tài. Đối với hắn, ác ma, thần linh hay phàm nhân đều không có khác biệt về bản chất, cùng lắm là không có ai sống trong nhà vệ sinh làm “thần nhà xí”, cũng không có ác ma nào dùng nhà vệ sinh làm thù lao, chỉ có “thần nhà xí” mà thôi. Do đó, từ trước đến nay, hắn có một mục đích rất mạnh mẽ, rất rõ ràng, khi không chạm đến giới hạn thì có thể không từ thủ đoạn.

Lúc Lâm Liên Tước mới gặp Ashley, hắn đã làm không ít chuyện giết người cướp của. Đương nhiên, những kẻ bị giết cũng chẳng phải người tốt gì nhưng sau này, khi đã đủ vốn, Lâm Liên Tước lập tức bắt đầu rửa tay gác kiếm, tiện đường còn bán Ashley cho thượng tướng. Khác với Shadrian, hắn không quan trọng quá trình, mà là kết quả.

Cho nên khi hắn nhận ra sự khác biệt của Narcissus đối với mình, hắn lập tức xòe đuôi công, dùng mọi cách để tán tỉnh vợ. Động lòng là hành động ngay, vừa tán tỉnh, vừa không quên thầm tỏ tình mà như “hát vang như sấm”. Dụ Narcissus đến uống trà, thực ra lúc này sếp Lâm đã biết Narcissus cũng thầm thích mình rồi, dẫu sao thì cũng là vừa gặp đã yêu, hai bên ưng thuận.

Sau đó khi mọi chuyện vỡ lở, Lâm Liên Tước thực ra đã đoán trước được kết cục cuối cùng, đây là cái kết mà hắn phải gánh chịu, hắn không muốn Narcissus vì chuyện này mà oán hận mình. Cho nên hắn đã để lại lá thư đó, nói với Narcissus, anh đã không còn là ác ma nữa, anh là Thần, đồng thời là vị Thần được một Lâm Liên Tước là con người và chàng Tước là ác ma yêu thương. Tôi dùng tính chủ thể của tôi để bù đắp cho chủ thể của anh, từ đó thành tựu nên Thần.

Trong hai người, Narcissus thực ra lại là người hoang mang hơn, anh là người rơi vào địa ngục. Trước đây đã đề cập, ban đầu Narcissus tuy là thiên tài, nhưng không có chí lớn, anh thực ra chỉ muốn kiếm một chức vụ quèn, kết quả lại trở thành gián điệp của gián điệp của gián điệp. Cho nên, anh thực ra có một phần tự ghét bỏ bản thân, dù là tự xưng là ác ma hay vứt mình trong khách sạn, cho đến việc chuộc tội sau này.

Và anh, thực ra còn có một tầng cảm xúc tự lừa dối mình. Trước đây nói, anh cho rằng đến gần ác ma là nghiệm chứng Thần, thực tế bây giờ xem ra anh còn có rất nhiều ý nghĩa khác. Ví dụ như anh biết rất nhiều kế hoạch, nên anh sẽ nhận ra, Tòa Thánh mới là nguồn gốc thực sự của ác ma, nguồn gốc của khổ nạn thực sự trên đời; ví dụ như phàm nhân và ác ma đã tạo ra vị Thần thuần phục ác ma; ví dụ như Thần thực ra không tồn tại, tồn tại chỉ có ác ma… Nhưng anh không muốn đối mặt, giống như cuộc chia ly với Lâm Liên Tước vậy, thuyết phục mình rằng Lâm Liên Tước là ác ma, sẽ không chết, chỉ là để che giấu rằng trong lòng mình thực ra đã rõ, chuyến đi này của Lâm Liên Tước chắc chắn sẽ chết.

Non Bồng từ đây đi chẳng mấy, nhờ chim xanh siêng đến dò xem.

Khác với các cp khác, tình yêu giữa họ càng giống như tình yêu giúp nhau tạo thành, người và quỷ cùng nhau thai nghén sự tồn tại của Thần, từ đó sự tồn tại của anh chính là minh chứng cho sự tồn tại của tôi. Sự đồng điệu giữa chúng ta nảy sinh từ chính cái tôi của chúng ta, chứ không phải từ những thứ như Thần linh khác, từ đó anh và tôi là thần linh của nhau.

Thân chết nơi đất khách, hồn về chốn cố hương.

Lúc rảnh uống trà, lại chuyện trò đó đây.

  ⤷ Lầu 1: Vì bài này là về Narcissus và Lâm Liên Tước, nên còn một chút linh tinh thì để lại trong bình luận. Nói thật, tôi cảm thấy Shadrian đang làm một chuyện lớn, ít nhất không chỉ đơn giản là giúp giặc làm ác trên bề mặt. Trong chương “Nhân danh Cha”, y nói với Ashley, nhân danh Cha, tha thứ cho tội của con. Ở đây, “tha thứ cho tội của con” kết hợp với tình tiết hiện tại, luôn cảm thấy không chỉ là tình yêu đầy lừa dối giữa họ, mà còn cả kế hoạch Jupiter.

No15: Dường như đã phát hiện ra điều gì đó ở một nơi trước đây không để ý —— chỉ là phỏng đoán. Về việc tại sao chữ thứ hai trong tên của Lâm Liên Tước lại là “Liên” —— Tước sinh Lâm, nhân vọng hương. (Chim sẻ sinh ra trong rừng, người trông về quê hương.)

No15: Trong 《Phật Nói》 và trong tác phẩm này thuyền trưởng đều đề cập đến khái niệm “nhân tạo thần”, thực sự là vô cùng vĩ mô và sâu sắc.

Thần tồn tại trong tín ngưỡng tập thể của nhân loại, đồng thời cũng là thủ đoạn chính trị của giai cấp thống trị. Nghệ thuật là hình thức biểu hiện của tín ngưỡng nhân loại, giống như thượng tướng nói “chính trị bản thân nó là nghệ thuật”, bà ta thực sự đã lợi dụng tín ngưỡng của con người để biến nghệ thuật thành một thủ đoạn chính trị.

Nghệ thuật từ biểu đạt tự do trở thành chứng cuồng loạn tập thể, trở thành công cụ mà bạo chúa dùng để tô vẽ cho sự thống trị. Một con người lòng lang dạ sói như vậy, mà đất nước do bà ta thống trị lại lãng mạn nghệ thuật đến thế, thực sự là vô cùng mỉa mai.

Và khái niệm “cơ thể mẹ” liên tục được nhấn mạnh trong truyện, cùng với nhân vật vô cùng hấp dẫn là thượng tướng, lại càng thú vị.

《Phật Nói》

“Đừng xem nhẹ thân xác bằng máu thịt sinh ra từ cơ thể mẹ… Khi người mẹ thai nghén hài nhi, cô ta có quyền lực sánh ngang với thần thánh, quyền chế tạo sinh mệnh.” Tiền Đa Đa nói: “DNA tạo ra sự sống, mà chiều dài của toàn bộ chuỗi gien trong cơ thể khi được liên kết thành một sợi sẽ vượt xa khỏi Hệ Mặt Trời. Nói cách khác cơ thể mẹ có thể thai nghén cả vũ trụ.”

Tác phẩm này

“Thần được sinh ra từ Đức Mẹ, nói cách khác, thần cũng cần mẹ. Chỉ có mẹ mới có thể tạo ra thần.”

Liên tục nhấn mạnh rằng cả Thần và người đều thoát thai từ cơ thể mẹ, người tạo ra Thần, người mẹ thậm chí vượt qua quyền năng của Thần.

Những người trong tín ngưỡng Cựu Dụ bị ràng buộc bởi vật do chính mình tạo ra, còn thượng tướng là một con người thuần túy, có sự ngạo mạn tham lam từ thuở ban sơ của nhân tính, lại lợi dụng nó làm vũ khí, đoạt lấy quyền lực, phát động chiến tranh, thỏa mãn tư dục, nhưng bà ta lại cũng thai nghén đĩa petri gen của Thần…

Đức Mẹ, người, Thần, bạo chúa, ác ma… những hình tượng nhân vật mâu thuẫn mà tròn đầy biết bao.

Một câu chuyện kể vĩ mô phức tạp như vậy, những hình mẫu nhân vật phức tạp tròn đầy như vậy, bao nhiêu yếu tố Đông Tây giao thoa rực rỡ như vậy, phải đi cùng với một lối hành văn hoa lệ như thế, thực sự giống như một lễ hội carnaval, hoa hồng cháy trong lửa, pháo hoa nổ cùng nòng pháo, lật tung những con sóng ngầm dưới “thời đại vô ưu” đầy mỉa mai…

Đọc truyện của thuyền trưởng thật sự rất đã…

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...