Ashley sững người một lúc, não bộ bắt đầu vận hành với tốc độ chóng mặt.
Phản ứng đầu tiên của anh là, đây là cái bẫy Shadrian giăng ra —— từ lời nhắn anh nhận được, Shadrian đã dặn anh đừng “hành động thiếu l* m*ng”, đây có lẽ là một lời nhắc nhở, nhắc nhở anh về tình hình hiện tại.
Vậy anh nên phối hợp với Shadrian thế nào? Nên thuận nước đẩy thuyền, coi người trước mắt là Shadrian “thật” rồi cứu đi, hay là anh phải truyền tin rằng Shadrian này là giả, rằng Shadrian thực ra không hề bị bắt? Vậy phạm vi truyền tin là bao xa? Chỉ báo cho quân đội hay phải cố gắng lan truyền ra ngoài?
Tiếp đó, Ashley lại nghĩ đến một khả năng khác: Dù Shadrian dặn anh đừng hành động thiếu cân nhắc, nhưng anh quả thực đã tốn chút thời gian ở quanh đền thờ làm anh đến muộn.
Vì một vài lý do nào đó, Shadrian vốn nên ở đây đã rời đi rồi.
Nhưng nếu không hành động vào dịp đại lễ, vậy thì khi nào mới là thời cơ thích hợp?
Không. Ashley bình tĩnh loại bỏ khả năng này. Ám chỉ thầy đưa ra rất rõ ràng, chắc chắn là dịp đại lễ.
Còn khả năng thứ ba.
Đó là anh đã rơi vào bẫy ngay từ đầu —— có lẽ cô bé ở quán mì phố Chu Tước không phải do Shadrian nhờ vả, cô bé nói dối chỉ để dẫn dụ anh vào tình thế hiện tại.
Nếu thật sự là vậy. Ashley thầm nghĩ. Vậy thì phiền phức to rồi.
Có khi anh sẽ làm hỏng bét mọi chuyện.
Thậm chí anh có thể hại chết Shadrian.
Vô số khả năng vụt qua trong đầu Ashley, bất chợt anh cảm thấy một thoáng nguy hiểm rợn người đang cận kề.
Ashley lập tức né người, tiện tay đẩy ngã chiếc ghế đang trói con tin. Khoảnh khắc tiếp theo, một viên đạn rít lên sượt qua vị trí anh vừa đứng.
Có người!
Tiếng gió, hơi nóng, độ ẩm, hướng viên đạn bay vào phòng. Nếu lúc này có nhà toán học ở đây, có lẽ cần tính toán rất nhiều mới xác định được tốc độ và phương hướng của đối thủ, nhưng thực tế lại không cho phép ai suy nghĩ nhiều, vô số suy luận logic bị phân giải trong nháy mắt, hình thành một loại trực giác sắc bén tựa báo gấm —— bản năng bị Shadrian đánh cho tơi tả cả ngàn lần ở phòng tập ba lê của Ashley trỗi dậy vào đúng lúc này, anh né tránh hoàn toàn theo bản năng, thoát khỏi đòn chí mạng tấn công từ phía sau.
Sinh tử trong đường tơ kẽ tóc.
Ashley lăn người ra xa, chọn một vị trí rất gần cửa lớn, chỉ một lần giao đấu, anh đã nhận ra kỹ năng thể chất của đối phương cực kỳ đáng gờm. Nếu dây dưa tiếp, anh khó có cơ hội thắng, cách khôn ngoan nhất là rút lui ngay lập tức.
Nhưng mục đích của Shadrian rốt cuộc là gì?
Anh có nên mang theo con tin giống hệt Shadrian kia đi cùng không?
Chỉ một thoáng suy nghĩ, động tác đứng dậy của Ashley đã chậm đi một nhịp. Tốc độ của kẻ tấn công anh cực nhanh. Ashley còn chưa kịp rút khỏi phòng, một tiếng cười khàn khàn đã vang lên từ trên đỉnh đầu anh.
Ashley không ngẩng đầu, bắn một phát về phía tiếng cười vọng tới.
Tiếng cười đó rất gần anh, gần như kề sát, cho dù đối phương phản ứng nhanh nhạy đến đâu, ở khoảng cách gang tấc như vậy, Ashley nắm chắc bảy phần có thể làm đối phương bị thương.
Tiếng đạn găm vào tường vang lên.
Tiếp đó Ashley cảm thấy bụng dưới đau dữ dội, anh ăn trọn một cú đấm, ngã sấp xuống đất.
Có cơ hội thắng. Lúc ngã xuống đất Ashley nghĩ. Đòn này có thể dùng súng hoặc dao để kết liễu, anh chắc chắn sẽ chết nhưng vì một lý do nào đó, đối thủ không làm vậy.
Điều này cho thấy đối với đối phương, anh vẫn còn giá trị để sống.
Có giá trị, thì có cơ hội thắng.
Đối phương bật ra một tràng cười kỳ quái, tiếng cười đó rất lạ, có âm hưởng của kim loại và cát sỏi, thậm chí không phân biệt được là nam hay nữ. Nó dường như bị Ashley chọc cười, nói: “Gặp tao mà không co giò chạy, còn định giết ngược lại hả? Lâu lắm rồi tao chưa gặp đứa nào như mày đấy.”
Nó tước súng của anh, túm tóc Ashley, lôi anh từ dưới đất dậy, Ashley thấy một bộ đồ đen —— đối phương mặc một bộ đồ đi đêm bó sát từ đầu đến chân, ngay cả mặt và tóc cũng bị che kín, toàn thân ẩn hiện trong bộ đồ đen tuyền.
Trong cơn choáng váng và đau đớn, Ashley đột nhiên nhận ra một điều.
Anh từng thấy loại quần áo này.
Đây là một loại trang phục ẩn mình đặc chế do quân đội đế quốc Thần Thánh phát minh.
Có hai khả năng.
Hoặc là kẻ này trộm trang bị của quân đội.
Hoặc, kẻ này là kẻ phản bội của quân đội.
Nếu là kẻ phản bội thì rất có thể liên quan đến Shadrian.
Ashley lại bị đấm vào bụng, đối phương quả thực không có ý định giết anh, ngược lại còn có vẻ trêu ngươi xen lẫn hả giận, tai Ashley ù đi, loáng thoáng nghe thấy kẻ đó nói: “… Mày là con trai thượng tướng phải không? Tên Shadrian đó… không được chết tử tế… Hửm?”
Nó nói được nửa câu, chợt có chút kinh ngạc cúi đầu xuống, thấy trong tay Ashley không biết từ lúc nào đã cầm lăm lăm một con dao, mũi dao đã đâm xuyên qua bộ đồ ẩn mình.
Ashley đột ngột tung chân đá mạnh, chuôi dao ngập đến tận gốc, anh mượn lực lăn ra ngoài cửa, ngước mắt nhìn nó, gằn từng chữ: “Mày mới là kẻ không được chết tử tế trước.”
Bộ đồ ẩn mình của quân đội là loại đặc chế, lưỡi dao thường khó mà xuyên thủng, còn có chức năng chống đạn nhưng cũng như “lấy mâu của người đâm thuẫn của người”, khi bộ đồ ẩn mình được chế tạo ra, đồng thời cũng nghiên cứu phát triển loại dao găm có thể xuyên qua lớp vải đặc chế này.
Số lượng dao găm ấy không nhiều, Ashley từng thấy ở chỗ Shadrian, có lần Shadrian mang một thùng dao đủ loại đến phòng tập ballet, giảng giải cặn kẽ từ đầu đến cuối. Lúc kết thúc, Ashley không kìm được, tiện tay lấy một con trong hộp mang đi.
Shadrian chắc chắn đã phát hiện ra, nhưng y rất biết thông cảm vì cũng là người kiểu thấy đồ tốt là thèm muốn, hai người ngầm hiểu ý nhau.
Tiếng cười của đối phương đột nhiên trở nên hung tợn, nó cũng không rút dao ra, cứ giữ nguyên tư thế bị đâm vào bụng, hung hãn lao về phía Ashley.
Ashley phán đoán hướng tấn công của đối phương, so về tốc độ anh không có cửa thắng, tình hình hiện tại anh rất khó thoát thân thuận lợi.
Vậy thì, chỉ có thể xông lên.
Shadrian từng nói, anh không hợp với kiểu chiến đấu xông pha, kỹ năng thể chất tốt nhất nên dùng để hỗ trợ, nhưng Ashley cũng từng hỏi Shadrian: “Nếu không còn đường lui thì sao ạ?”
Lúc đó Shadrian lại đánh anh ngã sõng soài ra đất, rồi nói: “Giờ cậu cũng đâu còn đường lui.”
Ashley rất rõ ràng kỹ năng thể chất của mình và Shadrian có một khoảng cách rất lớn, khoảng cách đó không chỉ đơn thuần là do luyện tập lâu năm, mà còn liên quan đến thiên phú. Lúc Shadrian ra tay, nó càng giống như một sự giải phóng bản năng, một hành động xé toạc lớp vỏ đạo đức giả tạo để rồi trực diện đối mặt với bản năng nguyên thủy và sự mãnh liệt của lửa. “Con người sinh ra từ trong máu tanh.” Y nói: “Giết chóc là bản năng và phương tiện sinh tồn nguyên thủy nhất của con người, xuất thân của cậu cũng quyết định một phần, chỉ là những quy tắc rèn luyện sau này khiến cậu quá đắm chìm vào trò chơi của nhà toán học, nên cậu cần một vài hoàn cảnh tuyệt vọng để bức mình.”
Sau đó Ashley phải chịu một trận đòn tàn khốc nhất từ lúc chào đời tới giờ, nỗi đau như dao sắc, từng chút một khoét ra một thứ gì đó từ tận sâu trong xương tủy. Lý trí dần rút lui, một vài âm thanh lạ lẫm bắt đầu gào thét trong não anh: “Hãy giao phó cơ thể cho trực giác.”
Anh thấy khuôn mặt Shadrian kề sát trước mắt mình, đôi môi mấp máy: “Đau đớn, sợ hãi, ngông cuồng… và cả chinh phục.”
Y vỗ nhẹ vào mặt anh, mùi xì gà hoa hồng nồng đượm lan tỏa.
Y cười khẽ bên tai anh: “Cậu không có h*m m**n chinh phục sao?”
Súng của Ashley đã bị đối thủ tước mất, chỉ còn lại một con dao. Anh nhìn kẻ đang lao tới, tốc độ của đối phương cực nhanh, gần như không thấy rõ hai chân chạm đất, Ashley hít một hơi thật sâu, cảm giác như tim từ cổ họng rơi thẳng xuống bụng, sau đó anh bước một bước, nhanh chuẩn mạnh mẽ lao về phía bóng người ngay trước mắt!
Đối đầu trực diện, vậy mà anh đã chặn được đòn tấn công của đối phương!
Hoàng hôn mênh mang. Ashley cảm thấy máu từ trên đầu chảy xuống, trước mắt là một màu đỏ tươi, như vô số đóa hồng phủ kín trời đất đang ập đến. Mùi gỉ sắt và cát bụi lan tỏa trong khoang miệng.
Anh dứt khoát nhắm mắt lại, đúng như lời Shadrian nói, giao cơ thể cho trực giác, thứ trực giác đau đớn mà lại làm người ta mê muội được tôi luyện qua vô số điệu nhảy trong phòng tập ballet ——
Ashley cảm thấy vô số suy nghĩ đứt gãy trong khoảnh khắc giữa bóng tối.
Sau đó những mảnh vỡ ấy hội tụ lại, gào thét lao ra.
Cũng như đường cong của một cánh hoa hồng ẩn chứa công thức toán học tinh vi nhất, Ashley nhắm mắt, dựa vào trực giác vung một nhát dao giữa ánh hoàng hôn.
Nhát dao này vô cùng chuẩn xác, cứ như là kết luận hoàn hảo được đúc rút sau vô số lần tính toán, nhưng ẩn sâu bên trong sự bình tĩnh đó còn ẩn chứa một nét điên cuồng nào đó, một loại d*c v*ng hủy diệt nảy sinh từ bản tính con người. Hai yếu tố hoàn toàn đối lập hòa làm một, giống như một nhà toán học bị ám ảnh, hoặc dã thú có được lý trí.
Hoặc nói một cách chính xác hơn, con người vốn là tập hợp của lý trí và điên cuồng, và vào lúc này anh bắt đầu thực sự học được cách vận dụng hai loại bản năng này.
Phập một tiếng, con dao trong tay Ashley đâm vào cơ thể đối thủ.
Đối phương dường như cảm thấy khó tin, nhưng ngay sau đó lại chợt hiểu ra, cười khàn khàn: “… Quả nhiên là Shadrian… Haha, thứ mà anh ta dạy dỗ ra…”
Ashley làm như không nghe thấy, tay anh rất vững, giống như vặn nắm đấm cửa, xoay mũi dao một vòng. Đối phương lập tức khẽ rên lên một tiếng.
Ashley không nghe thấy gì cả, anh chỉ cảm thấy máu tươi che mờ mắt mình bắt đầu tan đi, anh nhìn thấy những cây cột bị gió cát bào mòn trong hoàng hôn.
Anh chớp mắt một cái, dứt khoát kéo ngang lưỡi dao.
Máu tươi phun xối xả.
Những đóa hồng ngập trời lại nhấn chìm tầm nhìn của anh.
Có một loại thiên phú, người sở hữu nó có năng lực cảm nhận không gian và cảm thụ con số không gì sánh kịp, họ có thể nhìn ra ngay đường tỷ lệ vàng của một vật thể, đưa ra kết quả của các phép tính phức tạp trong thời gian cực ngắn, thậm chí không cần tính nhẩm, chỉ thuần túy thông qua trực giác. Ở một mức độ nào đó, Ashley chính là người như vậy. Thành tựu nghệ thuật của anh đều nhờ vào đó, dù là phác họa đường nét hay sắp xếp nốt nhạc, xét cho cùng đều là sự cảm nhận về con số.
Shadrian làm thầy giáo đầy tài lẻ và tinh quái, đã dẫn dắt ra năng lực này của học trò. Nếu như hồi đó Ashley chỉ là một thanh niên giàu cảm nhận về số học hoặc có thân thủ tàm tạm, vậy thì Shadrian đã áp đặt ảnh hưởng của mình lên anh, dạy cho anh triết lý của lửa và nghệ thuật của máu, rút ra một loại h*m m**n nào đó từ sâu thẳm, khơi gợi nó một chút, rồi lại xoay nhẹ như người ta xoay chiếc kính vạn hoa ——
Một kiệt tác thoát thai từ y, nhưng lại hoàn toàn khác biệt với y, cứ như vậy đã được hoàn thiện một cách mỹ mãn.
Bạo chúa đẹp đẽ mà ngang ngược đã nuôi dưỡng nên con dân quá đỗi điên rồ lại vô cùng bình tĩnh.
Tình thế bị đảo ngược, đối phương chửi một tiếng, bằng một góc độ vô cùng hiểm hóc, lách khỏi tay Ashley như ma quỷ, rồi lăn một vòng tại chỗ, nhanh chóng rút ra một khẩu súng——
Ashley hoàn hồn lại, liền thấy họng súng đen ngòm đang chĩa thẳng vào mình.
Không kịp né nữa rồi.
Tuy vậy cơn đau như dự kiến không ập đến, Ashley cảm thấy một lực mạnh ập đến sau lưng, cả người anh bị đá văng ra xa tít. Anh lồm cồm bò dậy từ dưới đất, ngẩng đầu lên, đúng lúc bắt gặp vệt nắng hoàng hôn cuối cùng.
Giữa ráng chiều rực rỡ, một sắc đỏ thắm hơn cả hoa hồng vụt qua trước mắt anh.
Một tiếng cười vang lên, ấy là giọng nói mà Ashley không thể quen thuộc hơn: “Nửa năm không gặp, thân thủ có tiến bộ đấy.”
Ashley hít một hơi thật sâu: “… Thầy.”
Là Shadrian.
Shadrian cứ thế đột ngột mà lại đường hoàng xuất hiện trong đền thờ, y lướt qua Ashley, lao về phía kẻ mặc đồ đen cách đó không xa với tốc độ cực nhanh. Đối phương dường như bị sự xuất hiện của Shadrian làm cho kinh ngạc trong thoáng chốc, sau đó chửi một câu gì đó, nhưng điều này chẳng làm chậm động tác trên tay kẻ đó —— so với vẻ trêu ngươi khi đối mặt với Ashley, lúc này sát khí của kẻ mặc đồ đen rõ ràng ở một mức độ khác hẳn. Kẻ đó không chút do dự bắn liên tiếp mấy phát, hiển nhiên cho rằng tình cảnh lúc này không phải mày chết thì là tao sống.
Mà động tác của Shadrian còn nhanh hơn, kể từ hiện trường án mạng ở sảnh Rose, Ashley lại thấy Shadrian xông lên, anh còn chưa kịp nhìn rõ Shadrian có bị trúng đạn không, tựa như một lưỡi dao sắc lẹm lao đến trước mặt kẻ mặc đồ đen ——
Đợi Shadrian đứng vững, Ashley thấy kẻ mặc đồ đen đã ngã gục trên đất.
Lúc này anh mới nhìn rõ, trong tay Shadrian cũng cầm một khẩu súng, họng súng hãy còn bốc khói.
Shadrian đạp một chân lên miệng kẻ mặc đồ đen, chặn cứng quai hàm của gã, rồi lại lên đạn, cũng không chút do dự bắn liên tiếp mấy phát nữa, mỗi phát đều nhắm thẳng vào khớp của đối phương. Mỗi lần tiếng súng vang lên, kẻ dưới chân đều co giật một hồi.
Ashley ít khi thấy Shadrian ra tay ở những nơi khác ngoài phòng tập ballet, nhưng có thể khiến Shadrian đề phòng đến mức này, nhất định phải làm tàn phế đối phương mới chịu ngừng ——
Tiếng súng dứt, cuối cùng Shadrian cũng quay đầu lại nhìn anh, nói: “Đây là người của phe Trung Tâm.”
Y tháo khớp hàm của đối phương, rồi đi đến bên cạnh Ashley, cúi xuống nhìn anh: “Đây là cách cậu làm nũng với tôi đấy à?”
Ashley ngồi bệt trên đất: “… Ngài nói gì ạ?”
Shadrian đá nhẹ anh một cái, nhướng mày: “Còn cần tôi phải kéo cậu dậy nữa hả?”
Lúc này Ashley mới phản ứng lại, vội vàng đứng dậy bèn nói: “Ngài vẫn ổn chứ ạ?”
“Tôi khỏe re.” Shadrian chĩa họng súng về phía đống đen thui trên đất: “Cũng nhờ cái thứ này và phe Trung Tâm, tôi đoán hai chúng ta không kịp dự lễ khai giảng học kỳ mùa thu của Đại học Đế Quốc rồi.”
“Đoán được cậu sẽ đến, nên đã sớm nhờ người ở phố Chu Tước nhắn lại cho cậu.” Shadrian xoay báng súng: “Để tôi đoán xem, có phải thượng tướng không nói gì với cậu không?”
“Quả thực em chỉ nắm được một phần thông tin.” Ashley thừa nhận.
Shadrian vài ba câu, giải thích toàn bộ sự việc cho anh.
Câu đầu tiên của y là: “Bản gốc tài liệu tình báo mà quân đội muốn, đã sớm được gửi về đế quốc rồi.”
Câu thứ hai là: “Trong quá trình cố gắng lấy được tình báo, tôi phát hiện ra một vài sự cản trở rất thú vị, những sự cản trở này không phải đến từ vương quốc Lech, mà là từ nội bộ đế quốc.”
“Cuối cùng quân đội phát hiện, phe Trung Tâm dường như có cấu kết với Lech, trong phe Trung Tâm có người không muốn tôi gửi tài liệu quân sự quan trọng này về nước, cho nên suốt đường đi đều cản trở, tuy cuối cùng tôi đã thành công lấy được tình báo, nhưng còn có vấn đề quan trọng hơn —— tìm ra những kẻ trong phe Trung Tâm đã cản trở tôi, hay nói cách khác, tìm ra kẻ phản bội đế quốc.” Đây là câu thứ ba.
Nói đến đây, Ashley gần như đã hiểu ra: “Vậy là ngài cố ý tung tin mình bị mắc kẹt.”
“Ừm hửm.” Shadrian đáp: “Kẻ nhốt ‘tôi’ ở thành phố Alexandria là người của Lech, rồi quân đội phối hợp diễn kịch, cử mấy tốp cứu viện đến, nhưng kẻ ra tay ngăn cản đều là phía Lech, mãi không dụ được người của phe Trung Tâm ra.”
Ashley: “Vậy nên, ngài nghĩ đến em?”
Shadrian cười ẩn ý nhìn anh: “Đây là ý của thượng tướng.”
Ashley: “Nhưng ngài đã đồng ý.”
Shadrian bị anh chọc cười, mang theo vẻ hơi dung túng vỗ vai Ashley một cái: “Bởi vì cậu là học trò của tôi.”
“Bởi vì em là học trò của ngài.” Ashley lặp lại.
“Phải phải phải.” Lúc này tâm trạng của Shadrian rõ tốt, vui vẻ chiều theo anh: “Xét đến thân phận của cậu, phe Trung Tâm rất có thể sẽ có hành động, ví dụ như ở thành phố Alexandria bắt quả tang cậu hoặc trực tiếp giữ cậu lại, vậy thì quân đội chắc chắn sẽ bị kiềm chế ——”
“Thượng tướng không quan tâm em đến thế đâu.” Ashley nói.
Shadrian không nhịn được cười nhìn anh, trêu chọc lặp lại lời Ashley vừa nói: “Nhưng cậu là học trò của tôi mà.”
Y ghé sát lại, cười tủm tỉm hỏi: “Cậu nghĩ tôi ở quân đội không có chút ảnh hưởng nào sao?”
Ashley không nói được gì nữa.
Sự việc đến nước này, toàn bộ nguyên nhân kết quả đã sáng tỏ như ban ngày —— để tìm ra bằng chứng phe Trung Tâm cấu kết với vương quốc Lech, Shadrian đã bày ra kế tương kế tựu kế này. Y cố ý để mình bị nhốt ở thành phố Alexandria, đợi mãi cho đến khi Ashley đến cứu viện. Mà phe Trung Tâm, vốn không muốn Shadrian được cứu thoát, chắc chắn sẽ ra tay ngăn cản.
Vậy thì Shadrian sẽ có cơ hội tóm ngược lại người của phe Trung Tâm cử đến, rồi lần theo manh mối ——
Ashley nhìn kẻ mặc đồ đen đang nằm trên đất: “Ngài nói nó là người của phe Trung Tâm.”
“Không sai, trước khi mâu thuẫn giữa phe Xã Hội và phe Trung Tâm trở nên gay gắt, chúng tôi từng làm việc chung ở quân đội.” Shadrian nói: “Nó là tâm phúc của ngài Ralph, nắm giữ rất nhiều thông tin quan trọng, bày ra cái bẫy lớn như vậy, đặt cược cả tôi và cậu vào, mục đích cuối cùng chính là để dụ nó ra.”
“Đối thủ rất mạnh.” Ashley nói.
“Trước khi quân đội cải cách, người mà trong cục Cơ Động có thể đấu ngang tay với tôi, ngoài Narcissus ra thì chính là nó.” Shadrian nói: “Nó biết cậu là học trò của tôi, nên khi cậu đến thành phố Alexandria, nó chắc chắn sẽ ra tay.”
Ashley sững người một lúc: “Giáo sư Narcissus ạ?”
“Để sau hẵng nói, hoặc cậu trực tiếp đi hỏi anh ta cũng được.” Shadrian xua tay: “Đạn của tôi hết rồi, cậu còn thừa viên nào không?”
Ashley lục tìm bên trong vạt áo: “Của em cũng hết rồi.”
Shadrian tiện tay thò vào túi áo Ashley, lục lọi một hồi, lấy ra một mảnh gỗ tuyết tùng.
Y như làm ảo thuật, không biết lấy từ đâu ra một điếu xì gà, châm lửa.
“Thôi bỏ đi.” Y hút một hơi thuốc: “Không dùng súng cũng được.”
Ashley: “Ngài định làm gì ạ?”
Shadrian chỉ vào phòng Sinh Thành: “Đồng nghiệp của tôi ở trong đó.”
Ashley nghĩ đến người cực kỳ giống Shadrian: “Người đó là…”
“Mặt của cậu ấy đã được xử lý.” Shadrian nói: “Để phe Trung Tâm cảm thấy chuyện này đủ đáng tin, người bị bắt chỉ có thể là ‘tôi’.”
Ashley hiểu nửa câu sau mà Shadrian không nói ra, một khi bị bắt làm con tin, khả năng sống sót không lớn.
Đây là một bài toán so sánh rất đơn giản, tác phong của quân đội trước nay vẫn vậy, so sánh hai bên, bên có tính thay thế thấp thì giữ lại, bên có tính tiêu hao cao thì loại bỏ, một đổi một, đơn giản hiệu quả.
Từ những vết thương anh thấy trước đó để phán đoán, đối phương rất có thể không sống nổi, cho dù có thể sống sót…
Ashley dường như hiểu ra điều gì đó, nhìn Shadrian: “Người của cục Cơ Động trước khi làm nhiệm vụ sinh tử đều sẽ để lại lời trăng trối.”
Shadrian không nói gì, ngậm điếu xì gà đi vào phòng Sinh Thành.
Một lát sau, trong phòng vang lên một tiếng “cạch” rất nhẹ.
Rồi chìm hẳn vào tĩnh lặng.
Đợi Shadrian từ trong phòng đi ra, y thờ ơ nói: “Có một câu, bây giờ có thể nói với cậu rồi.”
Ashley: “Ngài cứ nói.”
“Điều tôi muốn nói thực ra cũng giống như cậu ấy.” Shadrian chỉ vào phòng Sinh Thành: “Nếu ngày nào đó tôi cũng đến nước này, dù sống sót cũng chỉ thành người tàn phế thì nhớ ra tay.”
Ashley dường như không ngạc nhiên khi Shadrian nói vậy, câu trả lời của anh cũng rất thẳng thắn: “Ngài đây là muốn dùng chuyện tàn nhẫn nhất để làm khó em.”
“Được thôi.” Vẻ mặt Shadrian như đã liệu trước: “Cậu cũng không phải lựa chọn duy nhất có thể làm chuyện này.”
Ashley trông có vẻ bị lời nói này của y làm cho nghẹn họng không nhẹ, chắc chắn Shadrian là một bạo chúa, người chịu tác động với lời nói và hành vi của y, ngoài việc chấp nhận ra không có con đường nào khác để đi.
Đối với lựa chọn không có con đường thứ hai, trả lời hay không cũng như nhau.
Ashley quyết định đáp lại bằng sự im lặng.
“Phải đi thôi.” Shadrian xách kẻ mặc đồ đen đang liệt trên đất lên: “Xung quanh đền thờ vẫn còn một số người mai phục, lúc ra ngoài sẽ có cản trở, theo sát tôi.”
Kẻ mặc đồ đen như một bao bột bị Shadrian vác trên vai, phát ra những tiếng lầm bầm không rõ ràng, Ashley đi đến bên cạnh Shadrian. Khi anh đến gần, nghe thấy kẻ mặc đồ đen dường như đang thì thào: “Chúng mày đều sẽ xuống địa ngục.”
“Anh bạn, trên đường xuống địa ngục hai chúng ta chắc chắn có thể làm bạn đồng hành đấy.” Shadrian bị chọc cười, mũi chân khều một cái, móc một thứ gì đó vào tay.
Ashley phát hiện đó là một chiếc áo cha cố giấu sau cột xà, hẳn Shadrian đã trốn ở đó ngay từ đầu.
Anh đột nhiên cảm thấy chiếc áo cha cố này hơi quen mắt, sau đó nhận ra đây là trang phục của giáo sĩ trong tín ngưỡng Cựu Dụ, Shadrian mặc nó chắc chắn là để ngụy trang, nhưng bộ quần áo này anh dường như đã thấy ở đâu đó ——
Ashley nhớ ra, trước khi vào đền thờ, anh từng thấy một người ăn hoa hồng bên cạnh sạp hàng.
Ashley nhận ra, từ khi anh đặt chân vào thành phố Alexandria, có lẽ anh vẫn luôn nằm trong tầm ngắm của phe Trung Tâm và vương quốc Lech, cho dù anh có thể cắt đuôi, Shadrian cũng sẽ không cho phép chuyện như vậy xảy ra.
Phải đảm bảo kẻ địch trong bóng tối luôn có thể theo sau anh, Shadrian mới có thể lần theo manh mối tìm ra kẻ ẩn mình trong bóng tối.
Điều này cũng có nghĩa là, Shadrian cũng sẽ luôn đi theo anh.
Tất cả các mắt xích đều đã khớp lại, Ashley nhìn Shadrian, hỏi: “Có phải ngài… vẫn luôn theo dõi em không?”
Shadrian bận rộn thắt nút chiếc áo cha cố, trói kẻ mặc đồ đen và mình lại với nhau, lúc này y trông hệt như một cha cố xoàng xĩnh, học qua loa vài ngày ở trường làng rồi vội vã ra đời bịp bợm.
Kẻ mặc đồ đen vẫn không ngừng lẩm bẩm chửi rủa gì đó về ác quỷ và địa ngục, Shadrian thắt nút xong, vẫy tay với Ashley.
Ashley ghé sát lại, nghe thấy đối phương hỏi: “Em sắp sửa phạm phải tội lỗi tày trời như tôi rồi —— có muốn cùng tôi xuống địa ngục không?”
“Cầu còn không được.” Ashley nói.
Shadrian cười, y trong bộ dạng thầy tu xoàng xĩnh, cũng nhập vai một giáo sĩ thành kính được một giây.
Y hôn lên môi Ashley, đoạn bảo:
“Nhân danh Cha, tha thứ tội lỗi cho con.”
Tổng hợp một số thảo luận:
No18: Hóa ra Shadrian muốn làm bố của Ashley à… (đùa thôi)
No23: “Điên cuồng mà điềm tĩnh”. Trời ạ, trước đây đã cảm thấy trong cốt cách của Ashley có chút điên loạn, bây giờ thì chắc chắn rồi. Tiểu Ngải (Ashley = Ngải Tây Lễ) là kiểu người lịch sự, đúng mực, mở miệng là dùng kính ngữ, điềm tĩnh và tự chủ, nhưng bên trong lại hoàn toàn trái ngược, thực ra là một kẻ điên ngầm. Đặc điểm này làm tôi nhớ đến Sài Thúc Tân (không có ý so sánh khập khiễng đâu, chỉ là cảm thán thôi).
Shadrian nói nếu mình tàn phế, hãy ra tay kết liễu y. Trực giác mách bảo sau này sẽ có cú sốc lớn (hy vọng là không phải).
No39: Một người uống băng, một người ăn hoa, trông như hai thái cực của lý trí và điên cuồng, nhưng thực chất lại là cùng một loại người. Dưới lớp băng điềm tĩnh của Ashley ẩn giấu sự điên cuồng, còn Shadrian chính là đóa hồng cuồng bạo và điên loạn nhất. Dưới lớp tuyết trắng này, tất cả đều bắt đầu từ hoa hồng.
No41: Con dân ưu tú nhất báo đáp ân dưỡng dục của bạo chúa bằng cách gây ra tội ác với chính kẻ đó, và bạo chúa thể hiện tình yêu của mình với người con dân ưu tú nhất bằng danh nghĩa tha thứ. Có bạo chúa nào mà không yêu con dân ưu tú nhất của mình chứ aaaaaaa
No46: Sướng quá… Thuyền trưởng ơi người đúng là mẹ của chúng con (có vẻ như là nói năng lộn xộn sau khi mất khả năng ngôn ngữ(?))
Các cục cưng ơi, hai người chính là ly rượu mạnh cháy cổ họng tẩm vị hoa hồng và viên đá lạnh trong suốt lạnh lùng đó =w=
