"Cận Nhiên, anh giết em đấy!"
***
Hình ảnh chấm dứt, Diệp Lan Trúc đã sớm nước mắt giàn giụa.
Lòng mềm yếu năm xưa của ông đều ứng vào đứa con vô tội này. Ông khao khát được gặp lại đứa bé ấy một lần, nhưng cũng tự biết mình không xứng. May thay, nó đã gặp được người tên Bùi Hành Ngộ.
"Lan Trúc."
Diệp Lan Trúc theo phản xạ giấu chiếc máy ra sau lưng, nhìn người đàn ông ngoài cửa ngục đầy cảnh giác, giọng run rẩy không tự chủ, "Anh đừng phí công nữa, tôi sẽ không nói cho anh bí mật về Ngôi sao Ngân Hà đâu."
Phương Chí Hành bước vào, ngồi xổm xuống vuốt nhẹ mặt ông, dịu dàng hệt như năm xưa, "Tôi biết anh hận tôi, nhưng tôi cũng hết cách. Khi tôi kế nhiệm vị trí Thống soái, quanh thân đều là cạm bẫy, anh là điểm yếu chí mạng của tôi."
"Điểm yếu?"
Phương Chí Hành thở dài, như một kẻ phong trần mệt mỏi, "Nếu bọn họ lấy anh ra uy h**p tôi, tôi có thể dâng cả mạng sống. Tôi biết bao năm qua anh đã chịu khổ rồi, nhưng ít ra anh vẫn còn sống, phải không?"
Diệp Lan Trúc từng chữ như rút máu, "Vậy con tôi thì sao? Anh đem nó dâng cho Vinh Long làm con tin, anh gọi đó là bảo vệ tôi à? Phương Chí Hành, đến nước này rồi anh vẫn muốn lừa tôi sao?"
Phương Chí Hành bất chợt bóp cằm ông, ép ngẩng đầu, giọng gằn xuống đầy hung ác, "Tôi nói cho anh biết, bây giờ mạng của anh nằm trong tay tôi, tôi muốn anh chết thì anh chẳng có lấy một cơ hội thở. Anh tưởng tôi giữ anh lại ngần ấy năm là vì gì?"
Diệp Lan Trúc nhắm mắt, nước mắt chảy dài nơi khóe mắt, "Anh tưởng tôi muốn sống à? Có lẽ anh vĩnh viễn cũng chẳng thể hiểu cảm giác một lòng một dạ rốt cuộc chỉ là uổng phí. Dù biết rõ người ta đang lừa mình mà vẫn còn một chút ảo tưởng, rằng có thể anh cũng có nỗi khổ tâm gì đó."
Phương Chí Hành dịu giọng, "Chỉ cần anh chịu quay đầu, chúng ta vẫn có thể như trước kia. Người đàn bà đó đã không còn, chẳng còn ai cản được chúng ta cả."
Diệp Lan Trúc chợt cười, "Phương Chí Hành, anh có biết mình năm nay bao nhiêu tuổi rồi không?"
Phương Chí Hành đột ngột ném ông đập thẳng vào tường, lưng chạm tường đau buốt vô cùng. Chiếc máy rơi khỏi tay ông. Hắn trừng mắt, vội giơ tay bóp cổ ông, "Đây là cái gì!"
Diệp Lan Trúc muốn giành lại nhưng bị hắn nhanh tay nhặt lấy, mở nguồn.
"Trả lại cho tôi!"
Phương Chí Hành nhìn thấy hình ảnh bên trong, nghiến răng ken két, gằn từng chữ, "Cái này ở đâu ra! Ai đưa cho anh!"
Diệp Lan Trúc cắn chặt răng không đáp. Phương Chí Hành quay đầu gọi lính gác, "Dù là tra tấn hay đánh gục tinh thần, phải khiến anh ta mở miệng bằng được."
**
"Này vợ yêu, em phát hiện cái này."
Bùi Hành Ngộ đang lau tóc, bị hắn giữ lại thì đành ngồi yên để hắn lau hộ, "Phát hiện gì cơ?"
"Anh thấy ba em cưng em gái anh ghê không. Em nói này, từ nhỏ tới lớn anh không biết em bị lão già đó đánh bao nhiêu trận đâu, ngay cái chỗ này này," hắn khoa trương chỉ vào người mình, "Không có nổi một chỗ lành lặn, như thể kiếp trước em cướp vợ ổng vậy."
Bùi Hành Ngộ liếc hắn một cái, bật cười, "Thế sao không đánh cho ngoan luôn đi? Anh mà là ba em chắc còn đánh ác hơn."
"Đó không phải vấn đề, anh thấy đấy, bây giờ mỗi lần về nhà là ông ấy lại xách trái cây, bánh ngọt, mấy món điểm tâm ăn vặt. Đến huân chương cũng ném cho con bé chơi, trời ơi đó là mạng của ổng đấy. Em mà chạm vào là hồi nhỏ chắc bị đánh chết luôn rồi. Anh nói xem lão già đó có bị gì không?"
Bùi Hành Ngộ nhịn cười, "Đừng nói bậy."
Tóc vừa lau xong, hắn tiện tay quăng khăn đi, ôm người vào lòng chiếm chút tiện nghi, "Em mới xin được của em gái một ít, thử xem ngọt không?"
Nửa bát nho tím chín mọng.
Hắn lấy một quả đút cho Bùi Hành Ngộ, thấy anh đưa tay định lấy thì giơ cao cánh tay, "Em đút cho cơ."
Bùi Hành Ngộ bất đắc dĩ há miệng, ai dè tay tên điên này cũng thừa dịp nhét luôn đầu ngón tay vào, kẹp lấy đầu lưỡi anh, cùng với trái nho nhẹ nhàng trêu chọc. Nước bọt dính đầy ngón tay hắn, trông vô cùng gợi tình.
Bùi Hành Ngộ nhíu mày đẩy hắn ra, quả nho trong miệng không còn chỗ nhả đành nuốt luôn, "Em lại làm bậy nữa."
"Em còn muốn làm bậy thêm chút nữa cơ, vợ ơi, thương em đi mà." Hắn giỏi nhất là làm nũng, ngồi xổm trước mặt anh như một con chó lớn, nịnh nọt l**m lên mu bàn tay anh một cái, "Chúng ta kết hôn nhiều năm như vậy, anh cho em làm được mấy lần chứ, năm nay một lần cũng chưa có, còn thiếu mấy lần cơ. Thương em một chút đi mà~"
Bùi Hành Ngộ cảm thấy điềm chẳng lành: "Không được."
"Anh nói là lúc không mặc đồ thì nghe lời em hết mà." Hắn bày ra bộ mặt tủi thân, "Vậy là anh gạt em hả?"
"Bây giờ còn mặc đồ, anh không nghe."
"Thế thì dễ thôi."
Chưa dứt lời, hắn đã kéo phăng khăn tắm của anh xuống. Bị động tác bất ngờ làm cho giật mình, anh vừa định giơ tay che thì đã bị giữ chặt cổ tay, bị hắn ép ngã xuống giường.
"Giờ thì không còn nữa, phải nghe lời em rồi chứ?"
"Đừng."
"Đường đường là Tư lệnh, đã hứa thì phải giữ lời, chẳng lẽ nuốt lời à?"
Lúc này anh mới nhận ra mình đã tự đào hố chôn thân. Khi đó chỉ vì dỗ hắn mà nói bừa, nào ngờ hắn lại ghi nhớ từng chữ.
"Bàn trên giấy đã lâu, giờ cũng nên thực hành chút chứ."
Hắn cúi xuống, ngón tay nhẹ nhàng lướt từ cằm xuống ngực, vừa chạm đến điểm mẫn cảm liền dừng lại, nhấn nhẹ một cái. Cơ thể anh khẽ rung lên.
Dù Bùi Hành Ngộ điềm tĩnh mạnh mẽ đến đâu, nhưng với chuyện này anh lại là kẻ thiếu kinh nghiệm. Lỗ tai lập tức đỏ lên, khẽ nói, "Ba em đang ở phòng bên cạnh, đừng làm bậy."
Hắn lấy một quả nho đưa đến môi anh, dịu dàng nói, "Tư lệnh lợi hại như vậy, nhất định sẽ có cách để không ai nghe thấy... đúng không?"
Nho căng mọng, chỉ cắn nhẹ đã vỡ, vị chua ngọt lan tràn đầu lưỡi. Cận Nhiên nhìn yết hầu anh khẽ nhúc nhích, hắn ghé sát lại ngang ngược tách môi anh ra, nhân cơ hội m*t luôn nước quả chưa kịp nuốt, đầu lưỡi khéo léo quấn lấy lưỡi anh, tay còn lại dùng sức tách hai chân anh ra.
Anh vốn chiều chuộng hắn, đến nước này cũng chỉ có thể mặc kệ hắn muốn làm gì thì làm, đành khẽ co chân lại, mặc cho hắn lộng hành.
Cận Nhiên buông anh ra, đứng dậy đi đến cuối giường, dùng ngón tay xoa nhẹ đến khi cảm thấy chỗ đó đã mềm hơn mới lấy chùm nho đang đặt trên đĩa lên.
Bất chợt cảm thấy lành lạnh ở phía sau, anh trừng mắt, "Cận Nhiên!"
"Suỵt."
Hắn ra hiệu im lặng, rồi lấy một quả nho khác, hành động của hắn như mèo vờn chuột, trước ánh mắt kinh hãi của anh từng quả nho cứ thế bị nuốt chửng, để lại cảm giác căng tức khó tả.
Anh tức đến đỏ mắt muốn đứng dậy nhưng bị Cận Nhiên giữ lại, "Nếu còn động đậy em sẽ nhét hết cả chùm, đừng có vùng vẫy nữa, nếu hỏng một quả em sẽ nhét thêm một quả. Bùi tư lệnh sẽ không cố ý làm hỏng đúng không?"
Anh không tìm được từ nào để mắng hắn, cảm giác căng chướng thì cũng tạm chấp nhận được, nhưng đó là nho, là đồ ăn, bị đút vào ở đó khiến anh ngượng ngùng vô cùng, khóe mắt đỏ hoa vì tức giận.
Cận Nhiên dường như rất thích nghe anh mắng, thấy anh càng giận hắn lại càng vui vẻ đắc ý, hắn vùi đầu vào cổ anh, cắn từ xương quai xanh đến ngực, để lại hàng chuỗi dấu vết đỏ rực.
"Quỳ lên." d*c v*ng khống chế và sở thích bạo dâm của Cận Nhiên thể hiện rất rõ khi trên giường, Bùi Hành Ngộ suy nghĩ lại những lời mình đã thỏa hiệp nhưng đã quá muộn, con chó nhỏ điên này sau khi biết anh không cự tuyệt thì càng hung hăng hơn.
"!"
Đầu gối Bùi Hành Ngộ run rẩy sút ngã, nho ở trong đã bị bóp nát ch** n**c, Cận Nhiên nghiêm giọng nói, "Nho càng hỏng thì anh càng đáng bị đánh, Bùi tư lệnh nên kiềm chế chút đừng bóp nát hết như thế."
Giọng hắn thấp trầm, không phải yêu cầu mà là mệnh lệnh.
Nói như vậy nhưng tinh thần Cận Nhiên đã không thể bình tĩnh được nữa, lúc bàn tay hắn đánh xuống, cơ thể anh không nhịn được mà run rẩy, phía sau co rút bóp nát những quả nho vốn đã mỏng manh.
Anh cố giữ bình tĩnh, nhưng theo mỗi cái đánh, mỗi lần hắn gia tăng lực, mấy trái nho cũng không chịu nổi...
"Đừng... Cận Nhiên, Đừng làm vậy nữa..." Bùi Hành Ngộ không nói được lời nào cũng khóc không thành tiếng, anh nức nở van xin hắn tha cho mình, nhưng đổi lại Cận Nhiên càng hưng phấn hơn với những lời cầu xin của anh, càng thêm lực mà đánh lên phần da thịt trắng nõn.
"Cận... Nhiên..."
"Thử vị này xem." Hắn đưa tay quệt thứ dịch ngọt dính ra, đưa đến môi anh.
Bùi Hành Ngộ như bị thôi miên vô thức hé miệng l**m nước nho trên ngón tay hắn, vị ngọt lẫn chút mùi hương khó nói, khiến anh càng thêm xấu hổ.
"Ngon không?"
Anh không trả lời. Cận Nhiên đưa hai ngón tay vào miệng anh, khuấy đảo loạn hết cản lên, sau đó hắn vòng tay qua eo anh, nhẹ nhàng cắn vào vai anh, "Không trả lời, thì lát nữa cả người, cả nho, em đều dập cho tan hết."
Trên người Bùi Hành Ngộ từng chịu vô số vết thương súng đạn, công kích tinh thần, vũ khí photon và nhiều loại thương tích khác, những thứ ấy đều đau đớn vô cùng, nhưng anh vẫn luôn cắn răng chịu đựng.
Chỉ có lần này, lại khiến anh cảm giác như cả linh hồn cũng bị đánh cho sắp rơi ra luôn.
"Không chịu nói à?" Giọng Cận Nhiên nhẹ nhàng đến mức khiến người ta sợ hãi, như thể ngay sau đó sẽ có một cái tát giáng xuống mông anh.
"Đừng..."
Cận Nhiên dùng ngón tay xoa xoa môi anh, ấn mạnh, "Ngoan nào, nói cho em biết, có ngon không?"
"Ừm."
"Cái gì cơ, Bùi tư lệnh, em nghe không rõ?"
Hơi thở anh hỗn loạn như muốn nổ tung, cuối cùng cũng nghẹn ra được một tiếng "Ngon" đứt quãng, sau đó cố gằn từng chữ, "Cận Nhiên, tốt nhất cả đời em đừng để anh mặc lại quần áo, nếu không..."
"Nếu không thì sao?"
Bùi Hành Ngộ nghiến răng nói, "Thì anh giết em."
**
Sáng hôm sau.
Khi Cận Nhiên tỉnh dậy thì người bên cạnh đã không còn trên giường. Hắn dụi mắt, ngồi dậy ngáp một cái, cảm thấy bả vai ê ẩm, nghiêng đầu nhìn liền bật cười.
Trên vai là đầy những vết răng, xen kẽ với vài vết cào đỏ hằn. Sau lưng cũng đau rát, nhưng hắn lại cười đến vô cùng thỏa mãn, như một con chó lớn vừa được ăn no, hoàn toàn không bận tâm đến thương tích mà bước vào phòng tắm.
Lúc này Bùi Yên đang ngồi ăn sáng với Cận Thiệu Nguyên, thấy Bùi Hành Ngộ đi xuống thì vui vẻ gọi, "Anh ơi ăn sáng đi!"
Bùi Hành Ngộ khẽ gật đầu chào Cận Thiệu Nguyên, rồi dặn Bùi Yên, "Đừng cứ suốt ngày quấn lấy Cận Bộ trưởng, không được vô lễ."
Bùi Yên ngoan ngoãn gật đầu.
Cận Thiệu Nguyên vốn muốn nói "Không sao," nhưng cuối cùng lại chuyển giọng, "Cổ họng cậu sao vậy?"
Động tác cầm đũa của Bùi Hành Ngộ hơi khựng lại, đáy mắt thoáng qua vẻ gượng gạo, khẽ ho một tiếng rồi đáp, "Có lẽ bị nhiễm lạnh một chút."
"Ừ." Cận Thiệu Nguyên không nghi ngờ gì, gắp cho Bùi Yên một con tôm. Lúc này dì Trần từ bếp đi ra, vừa cười vừa nói, "Yên yên ngoan lắm đấy. Có con bé ở đây mà ông ấy cũng dịu tính hơn hẳn, hôm qua còn thấy ông ấy mắng người qua điện thoại, vừa thấy Yên Yên tới là im ngay."
Bùi Hành Ngộ ngớ người.
Cận Thiệu Nguyên lập tức ho một tiếng, trừng mắt lườm bà, "Nói bậy gì thế!"
Bùi Yên đang ăn tôm, đảo mắt nhìn mọi người rồi lần lượt gắp cho từng người một con tôm, "Ông ăn cái này đi, anh cũng ăn."
Cận Thiệu Nguyên lập tức nở nụ cười tươi rói, "Được được, bảo bối ngoan quá!"
