Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?

Chương 96: Ghen tuông



"Cận Nhiên, mẹ kiếp cậu còn dám nhét cơm chó vào miệng tôi nữa tôi sẽ g**t ch*t cậu!"

***

Bùi Hành Ngộ khựng tay, áo khoác rơi xuống đất, "Ai tự sát?"

Cận Thiệu Nguyên đáp, "Chu Hoài Mậu. Cậu mau xuống đây đi."

Bùi Hành Ngộ nhanh chóng thay quần áo, lao xuống lầu. Vừa mở cửa xe, còn chưa ngồi vững, xe đã lao đi như một mũi tên rời cung.

Gương mặt Cận Thiệu Nguyên căng cứng, giọng trầm thấp, "Chu Hoài Mậu vừa được phát hiện chết trong văn phòng. Cửa khóa từ bên trong, phán đoán sơ bộ là tự sát."

Bùi Hành Ngộ trầm ngâm giây lát, "Chu Hoài Mậu là người chính trực nghiêm khắc, ghét nhất là kiểu trốn tránh trách nhiệm. Ngài thấy có gì đáng ngờ không?"

Cận Thiệu Nguyên đáp, "Chết để giữ danh tiết thì ông ta không phải người đầu tiên. Ông ta sắp về hưu, nếu chuyện cũ bị đào ra làm hoen ố thanh danh, chết cũng chẳng lạ."

Hôm qua anh vừa dò hỏi Trịnh Đồng về "Kế hoạch Tinh Quan", hôm nay Chu Hoài Mậu đã tự sát, suy đoán này quả thực hợp lý.

Tòa nhà Liên bang sáng trưng ánh đèn. Cận Thiệu Nguyên dừng xe, cùng Bùi Hành Ngộ bước nhanh về phía văn phòng của Chu Hoài Mậu. Trịnh Đồng đứng ở cửa, liên tục thở dài, đôi mắt hơi đỏ.

Phương Chí Hành xem ra cũng vừa mới tới, bước chân vội vã lướt qua hai người, tóm lấy vai Trịnh Đồng, "Chu Hoài Mậu làm sao vậy! Xảy ra chuyện gì rồi, ai tự sát! Mau nói!"

Trịnh Đồng quay đầu đi, "Lão Chu..."

Phương Chí Hành hất tay Trịnh Đồng, xông vào văn phòng rồi lập tức đứng khựng lại. Bùi Hành Ngộ nhìn vào qua khe cửa, thấy Chu Hoài Mậu ngồi thẳng trên ghế, mắt nhắm nghiền, khuôn mặt xanh xám, hẳn đã chết từ lâu.

"Lão Chu, sao ông lại nghĩ quẩn như vậy!" Không biết ai đó bật khóc, trong căn phòng tĩnh lặng nghe vừa đột ngột vừa rùng rợn.

Cận Thiệu Nguyên nhíu mày quay đầu, "Khóc tang cái quái gì, cút ra ngoài mà khóc!"

Liên Kính Phong đưa tay lau khóe mắt khô khốc chẳng có giọt nước nào, thôi không diễn nữa, "Tôi tưởng niệm đồng đội thì liên quan gì tới anh, nói năng cho sạch sẽ vào. Chúng ta ngang hàng nhau, anh đừng có mà vênh váo."

Cận Thiệu Nguyên lạnh lùng hừ, "Lão tử là Bộ trưởng Tác chiến dùng chiến công mà trèo lên, còn anh thì l**m đít lấy lòng mới có cái ghế đó, đòi ngang hàng với tôi? Cút."

Liên Kính Phong lên chức không danh chính ngôn thuận, luôn bị mấy Bộ trưởng Tác chiến khinh thường. Cảm giác tự ti cực độ kéo theo tự phụ, vốn tính ngang ngược hiểm độc, lập tức phản bác, "Anh ngoài đánh nhau ra thì làm được cái gì, thô lỗ hạ đẳng!"

Cận Thiệu Nguyên hít mạnh một hơi chuẩn bị chửi, bị Bùi Hành Ngộ ngăn lại, "Cận Bộ trưởng, cần gì tranh hơn thua mấy câu, quân nhân chỉ cần dùng chiến công để nói chuyện là đủ."

Liên Kính Phong nhíu mày, "Ý cậu là gì?"

Cận Thiệu Nguyên bật cười ha hả, "Tốt, không hổ là con dâu của tôi, giỏi lắm."

Cách xưng hô này trong tình huống thế này đúng là không thích hợp, mà Bùi Hành Ngộ từng là Tư lệnh một hạm đội, dưới bao nhiêu ánh mắt nhìn vào, anh cũng không phản bác, chỉ khẽ cụp mắt, xem như mặc nhận.

Trịnh Đồng bước lại gần, gật đầu chào hai người. Bùi Hành Ngộ hỏi, "Trễ thế này, ai là người đầu tiên phát hiện Chu bộ trưởng xảy ra chuyện?"

"Là tôi. Buổi tối tôi về nghỉ rồi, nhận được liên lạc từ lão Chu, ông ấy nói một tràng khiến tôi thấy không yên. Gọi lại thì liên lạc đã ngắt. Tôi tới nhà tìm, con gái ông ấy bảo tối nay ông không về ăn cơm."

Trịnh Đồng trông rất khó chịu, nói đến đây thì ngừng lại, thở dài một hơi, rồi nói tiếp, "Tôi thấy lo nên tới văn phòng xem. Đèn còn sáng mà cửa lại khóa trái, tôi sợ có chuyện nên nhờ người phá cửa, kết quả là..."

Cận Thiệu Nguyên thấy ông vừa nói vừa chùi nước mắt, cố nhịn không lên tiếng.

Bùi Hành Ngộ lại hỏi, "Vậy mấy hôm nay Chu bộ trưởng có gì bất thường không?"

Trịnh Đồng có chút lưỡng lự. Phương Chí Hành từ trong văn phòng bước ra, trầm giọng, "Có gì thì nói thẳng, người chết rồi còn giấu giếm cái gì nữa!"

Trịnh Đồng chào Phương Chí Hành theo lễ quân đội, khó xử nói, "Hôm qua tôi từ chỗ Bùi Hành Ngộ trở về, càng nghĩ càng thấy bất an, nên mới tới hỏi lão Chu."

Phương Chí Hành nhíu mày, "Nói rõ ra, đừng vòng vo."

Trịnh Đồng hít sâu một hơi rồi thở ra, hai tay nắm mở liên tục, "Bùi Hành Ngộ hỏi tôi về chuyện 'Kế hoạch Tinh Quan'. Thật ra, năm đó lão Chu đưa ra đề nghị này cũng là vì nghĩ cho toàn nhân loại. Tôi không muốn ông ấy bị chỉ trích như vậy, nên mới tới hỏi ông ấy nên xử lý chuyện này thế nào."

Cận Thiệu Nguyên nhíu mày, ánh mắt dừng trên gương mặt Phương Chí Hành một lúc.

Trịnh Đồng nói chậm rãi, dường như từng chữ đều được cân nhắc, "Nếu chỉ có chuyện này thì tôi cũng không đến mức phải đặc biệt hỏi. Chỉ là tôi chợt nhớ, lần trước khi Bùi Hành Ngộ và Cận Nhiên đoạt súng trong văn phòng Thống soái bắn người rồi cướp một cơ giáp bỏ trốn, lúc đó tôi vừa đi công chuyện bên ngoài về, thì gặp lão Chu cũng vừa trở về. Tôi còn hỏi hậu cần, bọn họ nói lão Chu điều một đội người đi đâu đó, nhưng không rõ làm gì."

Bùi Hành Ngộ lập tức nhìn về phía Trịnh Đồng đang thở dài. Khi anh và Cận Nhiên bỏ trốn từng gặp bão không gian, khi ấy rõ ràng có thể né tránh, nhưng vì bị người truy sát nên mới bị hút vào trong.

Người truy sát bọn họ... là Chu Hoài Mậu sao?

"Thống soái, có một bức di thư."

Phương Chí Hành nhận lấy, lắc tờ giấy xác nhận đúng là nét chữ của Chu Hoài Mậu, rồi cau mày đọc từng hàng, tức giận đến run tay, "Tưởng ông ta chính trực không tham ô, nào ngờ sau lưng lại chỉ biết mưu cầu lợi ích! 'Kế hoạch Tinh Quan' chẳng qua là thủ đoạn để ông ta mở rộng tài nguyên, 

tạo ra đội quân bất tử! Ngay cả vụ nổ của chiến hạm 'Thiên Kỷ' cũng là do ông ta làm!"

Trịnh Đồng kinh hãi, buột miệng, "Không thể nào!"

"Di thư còn ở đây, còn gì mà không thể! Tự cậu xem đi! Tôi luôn nghĩ, trong cái Liên bang sóng ngầm hiểm ác này, ít ra vẫn còn Chu Hoài Mậu là người chính trực, tuyệt đối trung thành. Hóa ra ông ta mới là kẻ âm mưu lớn nhất!"

Bùi Hành Ngộ nhẹ giọng xen vào, "'Thiên Kỷ'... Di thư viết gì?"

Trịnh Đồng đưa di thư cho anh. Bùi Hành Ngộ mở ra đọc, đại ý là Chu Hoài Mậu thừa nhận năm xưa mình đề xuất "Kế hoạch Tinh Quan" để tạo dựng một đế quốc đủ sức đối kháng với Liên bang, về sau bị cưỡng chế hủy bỏ nên ông ta lại viện cớ quét sạch hải tặc không gian, sai Nặc Lạp Bạch Tây và Cận Nhàn đi tìm "Ngôi sao Ngân Hà".

Ông ta cũng thừa nhận năm đó chính mình là người đưa Bùi Yên xuống, coi đó là con bài khống chế Bùi Hành Ngộ, đồng thời giấu kín thân phận Omega của anh, ý định là chờ đến khi anh hết giá trị lợi dụng thì nhổ cỏ tận gốc.

Nặc Lạp Bạch Tây không tìm được Ngôi sao Ngân Hà, ngược lại biết được bí mật của ông ta, nên bị ông ta ra lệnh cho Bùi Hành Ngộ diệt khẩu toàn bộ chiến hạm. Không ngờ sau đó Bùi Hành Ngộ lại mất trí nhớ, và chính ông ta đưa người trở về, gửi vào bệnh viện Liên Bang.

Bùi Hành Ngộ đọc xong trả di thư cho Trịnh Đồng, nghiêng đầu nhìn Liên Kính Phong, thấy hắn chột dạ quay mặt đi, không dám đối diện với mình, anh cũng thu ánh mắt lại.

Tả Phục cũng liếc nhìn Liên Kính Phong một cái.

Mỗi người đều mang tâm tư riêng, không ai mở lời trước, bầu không khí lại càng như cơn sóng ngầm trước bão.

"Đem thi thể Chu Hoài Mậu đi. Những người khác theo tôi họp, chuyện này phải xử lý thật cẩn trọng." Phương Chí Hành quay người bước ra ngoài, vệ binh lập tức vào khiêng xác Chu Hoài Mậu. Trong lúc đó, từ tay ông ta rơi ra một vật.

Trịnh Đồng đi sau cùng, ánh sáng chiếu lên thứ đó loang loáng phản quang. Ông hơi nheo mắt, quay lại nhặt lên, phát hiện đó là một chiếc khuy tay áo, màu đen, khắc biểu tượng Tử Vi Viên.

Phương Chí Hành thấy ông không theo kịp, "Trịnh Đồng?"

Trịnh Đồng thản nhiên bỏ khuy áo vào túi, rồi sải bước đuổi theo.

**

Cận Nhiên xem xong tài liệu Mạnh Như Tiền và Bộ Ngu đưa, tổng hợp lại, mô phỏng vài lần, cảm thấy đã ổn nên quyết định ngày chuyển quân.

Hôm đó.

Cận Nhiên ăn mặc chỉnh tề, đứng trên điểm cao nhất, trước tiên chào tiêu chuẩn với mọi người, sau đó thao thao đọc diễn văn khích lệ sĩ khí.

Lạc Tân Dương và Hạ Tinh Lan nghe mà mắt sáng rực, "Nhiên ca ngầu quá!"

Bộ Ngu giơ tay khẽ búng tai Lạc Tân Dương, "Sư phụ không ngầu chắc?"

Lạc Tân Dương né sang một chút, "Ngài nghiêm túc đi! Nhiên ca đang phát biểu mà! Đừng làm phiền em, em bỏ lỡ mấy câu rồi."

"Có Nhiên ca rồi là không cần sư phụ nữa hả, đúng là đồ vô ơn." Bộ Dư đứng một bên thở dài, vừa nói vừa thở thêm hai tiếng, khiến Mạnh Như Tiền đứng cạnh trợn trắng mắt.

Lạc Tân Dương vội nói, "Sư phụ khác chứ ạ, Nhiên ca là ngầu, còn sư phụ thì đẹp trai, cực kỳ đẹp trai!"

Bộ Ngu hứng thú lên hẳn, nhướng mày hỏi lại, "Đẹp đến mức nào?"

Lần này Lạc Tân Dương bị hỏi tắc họng, vắt óc nghĩ một hồi mới nói, "Chỉ kém Bùi Tư lệnh một chút thôi. Tư lệnh là người đẹp trai nhất thế giới, sư phụ đứng thứ hai."

Mắt Bộ Ngu tối sầm lại, Mạnh Như Tiền "phụt" cười ra tiếng, "Tiểu thái dương biết nịnh hót ghê."

Lạc Tân Dương "hì hì" cười, "Cảm ơn hạm trưởng đã khen!"

Mạnh Như Tiền cũng suýt ngất.

Hạ Tinh Lan đứng một bên nghe Cận Nhiên thao thao bất tuyệt khích lệ sĩ khí, đợi hắn nói xong liền vỗ tay rần rần, cổ vũ hết mình.

Cận Nhiên xoay người, Mạnh Như Tiền tiến lên liếc hắn một cái, không phát ra tiếng mà chỉ dùng ánh mắt nói: Làm màu thế này, chiến hạm còn bắn pháo hoa cho cậu, nếu cậu không phải là Tư lệnh, tôi đã đá cậu xuống từ lâu rồi.

Cận Nhiên đứng sang một bên, cười nửa miệng nửa không, ra hiệu giục anh làm nhanh lên.

"Chê tôi chậm thì tự làm đi! Tin tức vừa phát xong, còn chê chưa đủ ồn, tự phát lại ba ngày liền, tốt rồi, giờ thì cả ngân hà đều biết ngài sắp đến sao Thái Âm."

Cận Nhiên nói, "Được, tốt lắm."

Mạnh Như Tiền đảo mắt, giơ tay phát tín hiệu. Đèn hiệu vừa tắt, hàng chục quả pháo hoa đồng loạt nổ tung, xé toạc bầu trời phương Đông, rạch nát màn đêm đen kịt, hé ra ánh sáng của bình minh.

Pháo hoa tan, trời lại trở về với bóng tối.

"Chia nhóm lên chiến hạm, di chuyển đến sao Thái Âm!"

Mạnh Như Tiền hạ lệnh xong, thấy mọi người lần lượt lên tàu, cũng theo Cận Nhiên đi lên, ngồi vào bàn điều khiển phụ chỉnh lý dữ liệu, xác nhận hệ thống liên lạc của các cơ giáp đều ổn, rồi cho kiểm tra thêm lần nữa các hệ thống phòng ngự và thiết bị khác.

Cận Nhiên vẫn chưa nói một câu nào, Mạnh Như Tiền cũng không quay đầu. Đợi đến khi y bận rộn xong xuôi, quay lại định bắt chuyện, suýt nghẹn đến chết, "Cậu b**n th** thật đấy."

Tân Tư lệnh Cận Nhiên lúc này đang chống cằm, mắt không rời khỏi hình ảnh mô phỏng của Bùi Hành Ngộ, ánh mắt si mê simp lỏd chính hiểu. 

"Cậu ấy ngủ rồi, cậu nhìn cái gì nữa?"

Cận Nhiên chống cằm cảm thán, "Không hổ là Bùi tư lệnh nhà tôi, ngay cả lúc ngủ cũng đẹp thế này. Haiz, dạo này toàn là tôi tự tay chăm anh ấy, không biết tôi đi rồi anh ấy có quen không."

Mạnh Như Tiền lạnh nhạt, "Cậu ấy đã tự ngủ mấy chục năm nay rồi, sẽ không có chuyện không quen đâu."

Cận Nhiên lại thở dài, "Haiz, hôm tôi lên chiến hạm, anh ấy tiễn tôi còn hôn tôi ở trạm trung chuyển nữa. Anh không biết đâu, lần đầu tiên anh ấy chủ động, lại còn trước mặt bao nhiêu người, tôi xúc động muốn khóc luôn. Nhất là—"

"Dừng! Tôi không muốn nghe!"

Cận Nhiên nắm tay Mạnh Như Tiền đang che tai, nghiêm túc nhìn vào mắt y, nói, "Không, anh phải nghe. Anh ấy gọi tôi là 'chồng' đấy. Lúc đó tôi muốn quỳ xuống luôn. Tôi chắc chắn kiếp trước tôi phải gánh vác thiên đao vạn quả nên kiếp này mới cưới được anh ấy làm vợ. Anh nói xem, tôi có phải là người may mắn nhất không?"

Mạnh Như Tiền cười nửa miệng nửa không, "Cậu không phải may mắn, cậu chỉ là không biết xấu hổ thôi."

Cận Nhiên buông tay, tiếp tục chống cằm thở dài, "Anh nói xem, nếu anh ấy nhớ tôi thì phải làm sao đây, Tử Vi Viên nhiều người như vậy, tôi cũng đâu rảnh mà chạy về."

"Cận Nhiên, nếu cậu còn nhét cơm chó vào miệng tôi nữa, tôi giết cậu đấy!"

Mạnh Như Tiền thật sự chịu hết nổi rồi. Dạo này chỉ một mình Bộ Ngu đã đủ phiền, Cận Nhiên còn quá đáng hơn, mà Bộ Ngu dù sao cũng biết giữ chút thể diện, còn Cận Nhiên thì mặt dày không biết xấu hổ, thậm chí còn tự hào về điều đó.

"Anh đây là đang ghen tị."

Mạnh Như Tiền cười nửa miệng nửa không, "Đúng, đúng, đúng, tôi ghen đây. Tôi nghi lắm, đợi thêm vài ngày nữa thôi, chỉ cần nhìn thấy ảnh Tư lệnh là cậu ph*t t*nh liền. Có vợ rồi thì khỏi làm người nữa hả?"

Cận Nhiên l**m răng nanh cười, "Thích một người mà ngay cả ngủ cũng không muốn ngủ chung thì gọi là thích à? 'Giao lưu tâm hồn' chuyện đó anh sao mà hiểu được. Nhanh lên, nhân lúc rảnh còn bàn chuyện buồng mô phỏng, đừng lảm nhảm nữa."

Mạnh Như Tiền chỉ vào mình, "Tôi lảm nhảm?"

"Chứ còn gì nữa. Anh làm hạm trưởng mà suốt ngày không lo chính sự, toàn đi giải mã mấy cái cơ giáp linh tinh gì đó. Chuyện này mới là chuyện quan trọng! Mau tới đây, vợ tôi sắp lên đây rồi, lúc đó phải chuẩn bị một bất ngờ hoành tráng để đón anh ấy chứ?"

Mạnh Như Tiền nhếch môi mỉa mai, "Bất ngờ? Vợ cậu mà biết cậu chuẩn bị cái trò bất ngờ này, có khi cậu ấy diễn cho cậu một màn chết ngất tại chỗ đấy, tin không?"

Cận Nhiên "ngượng ngùng" cười, "Thì tôi muốn chết chung với anh ấy mà."

Mạnh Như Tiền khựng lại, vừa định hỏi cậu ngượng cái gì, đừng có giả vờ, kết quả vừa mở miệng đã hiểu ngay ý của câu này, lập tức chửi ầm lên, "Cận Nhiên, cậu có thể biết xấu hổ một chút không hả!"

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...