Từ Chối Rung Động Với Hôn Nhân Nhà Giàu

Chương 31: Chương 31



Khoảnh khắc Bùi Linh Thư công khai đối mặt với CEO nhà mình, Trần Lê thầm ước chi mình có thể biến thành người vô hình và biến mất khỏi hiện trường ngay lập tức.

 

Ánh mắt của Bùi Cận Bạch cuối cùng cũng chuyển sang tờ phiếu đăng ký mà Bùi Linh Thư vừa mang tới đặt trước mặt anh.

 

Phần trên trống trơn chẳng có nội dung gì, nhưng bên dưới cột dọc ghi "Bạn muốn gặp nghệ sĩ nào nhất trong buổi liên hoan cuối năm?" lại viết chi chít chữ.

 

Bùi Cận Bạch nhìn một lượt tên các nghệ sĩ.

 

Dường như anh đã từng nghe thấy tên của vài nghệ sĩ nên có chút ấn tượng mơ hồ, cũng có tên của vài người còn chưa từng nghe qua bao giờ.

 

Bùi Linh Thư nhìn Bùi Cận Bạch cau mày nghi hoặc trước hàng đống tên họ xếp chồng lên nhau, lần đầu tiên cô ấy cảm nhận được niềm vui và sự kiêu ngạo của học sinh giỏi khi nắm giữ tri ​​thức trong tay. Cô ấy hừ lạnh một tiếng, bắt đầu trịch thượng giải thích: "Người này, Đào Tuấn Triết, cao 1m88 với 8 múi cơ bụng, style chó sói, nhóm fans vợ đông đến mức có thể đủ ba vòng vòng quanh trái đất.”

 

“Còn đây, Dịch Vi, người tình trong mộng của bao cô gái, vừa lãnh đạm vừa lạnh lùng. Cũng chính là em rể cũ của anh và là chồng cũ của em.”

 

"Đây là Bạch Hàm Dục, thiên tiên chốn nhân gian, sát thủ phim cổ trang. Nhóm fans của người ta trải dài từ 10 đến 60 tuổi."

 

"Và người này..."

 

"Được rồi." Bùi Cận Bạch cuối cùng cũng lên tiếng cắt ngang. Nghe thấy những thuật ngữ như "Người tình trong mộng của bao cô", "Thiên tiên chốn nhân gian" và "Chồng cũ của em", dường như anh đã hiểu được chuyện ngày nào Bùi Linh Thư chăm chỉ học tập là đang học cái gì.

 

Bùi Linh Thư không quan tâm đến việc mình đang nói dở thì bị cắt ngang, thậm chí còn bá vai bá cổ anh trai như đang muốn an ủi anh. Trong lòng cô ấy dần dâng lên cảm giác thỏa mãn, dù hôm nay cô ấy không nhận được một đồng phí sinh hoạt nào thì chuyến ghé thăm này cũng rất đáng giá: "Thưa anh Bùi Cận Bạch, em không có ý phủ nhận ngoại hình của anh, thật đó. Nếu để anh debut, cho dù khả năng hát, nhảy và diễn xuất đều cực kỳ thậm tệ thì anh vẫn có thể kiếm sống qua ngày bằng khuôn mặt này của mình. Nhưng ở những phương diện khác, nếu anh chỉ biết trưng ra vẻ keo kiệt và xấu tính thì đúng là không hot nổi như mấy người đó đâu.”

 

"Cho nên chị dâu muốn gặp họ cũng là lẽ đương nhiên."

 

Cô ấy luôn miệng gọi “chị dâu” khiến Trần Lê đứng bên cạnh nghe thấy cũng run lên vì sợ. Anh ấy không tin Bùi Linh Thư gọi như vậy là vì cô ấy thực sự ngóng trông người chị dâu chưa từng gặp mặt kia. Cô ấy gọi như vậy chỉ vì muốn xem kịch hay, cảm thấy cảnh anh trai mình bị gia đình ép đi hẹn hò với một cô gái lạ thật sự rất thú vị.

 

Mà Trần Lê cũng không ngờ tới, một Cố Thư Di lòng mang ý xấu với tổng giám đốc Bùi nhà bọn họ lại có thêm cái tính trăng hoa. Vừa điền tên vào danh sách là viết kín mít như vậy, chẳng lẽ đây chính là ví dụ điển hình cho kiểu người “được voi đòi tiên”, “ăn trong nồi nhìn trong bát” trong truyền thuyết sao?

 

Bùi Cận Bạch nhìn ô ghi chú dài dằng dặc trước mắt, trên đó ghi rõ tên họ của những người mà Cố Thư Di muốn gặp.

 

Anh nhìn Bùi Linh Thư đang hưng phấn chờ đợi câu trả lời của mình: "Ông chồng hiện tại của em là ai?"

 

Hiển nhiên Bùi Linh Thư không ngờ Bùi Cận Bạch lại hỏi mình câu này: "Ý anh là gì?"

 

Ông chồng hiện tại của cô ấy là một nhân vật 2D trong game otome. Cô ấy đã bỏ ra hơn một triệu tệ chỉ để đưa ông chồng 2D này lọt top trên bảng vàng.

 

Bùi Cận Bạch bình tĩnh nói: “Tới tìm cậu ta mà đòi sinh hoạt phí đi.”

 

Bùi Linh Thư: "..."

 

Coi như anh cao tay.

 

...

 

Cố Thư Di đưa tờ phiếu đăng ký tham dự liên hoan cuối năm tới đây xong cũng quên luôn. Dù sao thì cô không phải lên sân khấu biểu diễn, cũng không muốn gặp bất kỳ minh tinh nào.

 

Tuy nhiên, trong văn phòng tổng giám đốc vẫn có vài vị quản lý chủ động đăng ký rằng năm nay họ muốn lên sân khấu biểu diễn, đồng thời còn nhắc nhở cấp dưới nhớ đến xem và ủng hộ cho bọn họ.

 

Sau đó, không biết có phải là do có tin đồn CEO là fan của Baby Girls hay không mà ở văn phòng tổng giám đốc - nơi có quan hệ công việc mật thiết nhất với CEO, có vài vị quản lý đã đăng ký tham gia tiết mục nhảy theo nhóm nhạc nữ. Bọn họ muốn biểu diễn bản đĩa đơn đình đám vừa mới ra mắt năm nay tên [Run to you] của nhóm Baby Girls ngay trên sân khấu liên hoan cuối năm.

 

Có lẽ là do độ tuổi của các thành viên trong nhóm đã khá lớn nên so với những ca khúc trước kia của nhóm Baby Girls, ca khúc này đã giảm bớt phong cách người yêu ngọt ngào, đồng thời tăng thêm vài phần kiên định khi dũng cảm theo đuổi tình yêu ở tuổi trưởng thành.

 

Dạo gần đây, bài hát được nghe nhiều nhất trong giờ trà ở văn phòng tổng giám đốc chính là bài [Run to you] này.

 

Ngày nào Cố Thư Di đi làm cũng bị ép phải nghe bài hát này, sau đó cô ngạc nhiên phát hiện ra rằng dưới tần suất tẩy não liên tục này, cô cũng không tự chủ được mà khe khẽ ngân nga theo điệu nhạc. Phải nói thật rằng giai điệu của bài hát này cũng rất hấp dẫn.

 

Chiều nay sau khi tan làm, mấy đồng nghiệp đăng ký tham gia chương trình đã lại chung tay tập luyện một chút. Bọn họ còn nhắn tin vào hỏi trong nhóm chat công ty xem chiều nay có đồng nghiệp nào rảnh rỗi muốn ở lại giúp họ luyện tập một chút không, tranh thủ ghi hình lại buổi diễn tập của bọn họ.

 

Ai đã lập gia đình và có con đương nhiên phải về nhà sớm hơn để dành thời gian cho gia đình và con cái. Cố Thư Di là người mới trong văn phòng tổng giám đốc, ngày thường cũng thích làm thêm mấy việc lặt vặt nên cô đã chủ động đảm nhận nhiệm vụ này.

 

Có một phòng tập nhảy chung trong khu vực hoạt động chung của nhân viên công ty. Tuy nhiên, do các phòng ban đều nộp đơn đăng ký biểu diễn cho buổi liên hoan cuối năm tới đây nên phòng tập nhảy chung của công ty đã được đặt chỗ trước cả một tuần lễ. Cuối cùng, tiết mục nhảy theo nhóm nhạc nữ của văn phòng tổng giám đốc chỉ đành chuyển đến một phòng họp trống gần đó để luyện tập.

 

Hôm nay Bùi Cận Bạch tan làm muộn hơn thường lệ.

 

Bây giờ các nhân viên trong văn phòng tổng giám đốc đều đã ra về nhưng anh lại nghe thấy tiếng nhạc mơ hồ truyền ra từ trong văn phòng.

 

Sau khi Bùi Cận Bạch phát hiện ra âm thanh ầm ĩ đó thì thấy rất khó hiểu, anh hơi cau mày.

 

"Tiếng gì thế?" Anh hỏi Trần Lê. Đọc Full Tại Truyenfull.vision

 

Trần Lê nhanh chóng đáp: "Ồ, có vài nhân viên trong văn phòng tổng giám đốc đang diễn tập cho buổi liên hoan cuối năm nay. Phòng tập nhảy chung của công ty đã được đặt kín chỗ, nên bọn họ chỉ đành tranh thủ tập luyện trong phòng họp."

 

Bùi Cận Bạch nghe vậy khẽ gật đầu.

 

“Họ định biểu diễn tiết mục gì?” Anh hỏi lại khi nghe ra đây là nhạc dành cho giới trẻ.

 

Trần Lê nghe thấy CEO nhà mình hỏi vậy thì chột dạ không thôi, cười gượng đáp: "Nhảy theo nhóm nhạc nữ."

 

Năm ngoái trong buổi liên hoan cuối năm chết tiệt kia, đám người đó lên kế hoạch thuê một nhóm nhạc nữ tới để nịnh nọt CEO. Khi nhóm nhạc nữ kia biểu diễn, bọn họ còn yêu cầu bên đạo diễn cắt một đoạn reaction của Bùi Cận Bạch ra up thẳng lên màn ảnh rộng. Nhìn thì như đang cổ vũ hết sức cho thần tượng nhà mình nhưng tiếc là lại làm hỏng chuyện.

 

Bùi Cận Bạch biết tiếng động đang vọng tới này là do các nhân viên đang diễn tập sau giờ làm nên cũng không để ý lắm.

 

Cho đến khi anh đi ngang qua hành lang bên ngoài phòng họp, tiếng nhạc dừng lại và bên trong từ từ truyền ra tiếng nói chuyện ngắt quãng.

 

Cánh cửa khép hờ, rõ ràng Bùi Cận Bạch đã nghe thấy giọng nói của Cố Thư Di.

 

Vì CEO đột ngột dừng bước nên suýt chút nữa Trần Lê đã đâm trúng anh.

 

Anh ấy vội phanh gấp lại một cách nguy hiểm. Từ giọng nói bên trong truyền ra, anh ấy có thể biết chính xác ngoài CEO ra thì còn ai với ai, sau đó lại chợt thấy bối rối.

 

Tại sao lại có cả giọng của Cố Thư Di?

 

Anh ấy nhớ rõ Cố Thư Di không đăng ký tham gia biểu diễn mà.

 

Sau đó, ngay khi Trần Lê đang thắc mắc tại sao Cố Thư Di lại ở bên trong, anh ấy trông thấy tổng giám đốc Bùi nhà bọn họ đang đi qua đó.

 

...

 

Cố Thư Di vừa quay xong một đoạn video ghi lại cảnh mấy đồng nghiệp diễn tập, họ tập trung lại quanh màn hình để xem bản phát lại, sẵn tiện chỉnh sửa lại động tác của mình.

 

Mới đi được nửa đường thì họ nghe thấy có ai đó đang ho nhẹ ở phía sau.

 

Thế là mọi người quay đầu lại, đầu tiên họ nhìn thấy Trần Lê ho nhẹ ở cửa phòng họp như một lời nhắc nhở, sau đó lại nhìn thấy một người khác.

 

"Tổng giám đốc Bùi!"

 

Một số người rõ ràng rất ngạc nhiên trước sự xuất hiện của Bùi Cận Bạch. Họ vội vàng đứng dậy và chào hỏi một cách lịch sự.

 

"Tổng giám đốc Bùi, sao anh lại tới đây?"

 

"Tổng giám đốc Bùi, anh vẫn chưa tan làm à?"

 

Khi Bùi Cận Bạch bước vào, anh nhìn thấy Cố Thư Di đang ngồi cạnh màn hình và nhận ra bộ quần áo cô đang mặc trên người khác với những người khác.

 

Những người khác rõ ràng đều mặc áo phông và quần thể thao để tập nhảy, chỉ có Cố Thư Di đang mặc một chiếc áo len cao cổ vốn không tiện hoạt động mạnh.

 

“Lúc đi ngang qua thì nghe thấy tiếng mọi người luyện tập, nên mới tới đây nhìn xem.” Anh nói.

 

Trần Lê cũng đi theo Bùi Cận Bạch vào trong.

 

Anh nhìn thấy ba trong số năm người mặc quần áo tập nhảy là đồng nghiệp nam của văn phòng tổng giám đốc. Một người là Tiểu Từ thích để râu, một người là Tráng Tráng thích tập thể hình và có thân hình cường tráng với cả núi cơ bắp cuồn cuộn, người còn lại là thư ký Cao.

 

Khi Trần Lê nhìn thấy tờ phiếu đăng ký năm nay, trên đó ghi lại nội dung biểu diễn của những đồng nghiệp này còn không quá để tâm. Cho đến khi anh ấy thực sự trông thấy họ tụ tập lại một chỗ mới chợt có một dự cảm không lành rằng năm nay, văn phòng tổng giám đốc sẽ không giữ nổi danh tiếng nữa mất

 

Thư ký Cao vừa được nhắc tới bên trên nhận ra vì Bùi Cận Bạch nghe thấy tiếng động nên mới tới xem, lập tức vui vẻ đề nghị: “Hay là bây giờ chúng ta nhảy thử cho CEO xem một lần nhé, để tổng giám đốc Bùi chỉ giáo thêm cho chúng ta?”

 

Mấy đồng nghiệp khác nghe được lời đề nghị này thì có hơi xấu hổ, nhưng vì thư ký Cao đã nói ra nên họ cũng không tiện phản đối: "Tổng giám đốc Bùi, xin hãy chỉ dẫn cho chúng tôi một chút."

 

Bùi Cận Bạch không nhịn được hơi cong khoé môi khi nghe nhân viên nhờ anh hướng dẫn cách nhảy điệu nhảy của nhóm nhạc nữ.

 

Lời nịnh hót này hơi quá lố rồi, anh cũng không có thói quen yêu cầu nhân viên biểu diễn riêng vì mình: “Thôi bỏ đi, tôi không hiểu mấy cái này.”

 

Cố Thư Di ở bên cạnh im lặng lắng nghe cuộc trò chuyện.

 

Khi nghe thấy Bùi Cận Bạch nói mình không hiểu, cô không khỏi tự nhủ trong lòng “Nghe nói anh là fan của họ cơ mà.”

 

"Được rồi, cảm ơn tổng giám đốc Bùi." Thấy Bùi Cận Bạch không muốn chỉ dẫn nên mấy người bọn họ chỉ biết cười gượng và gật đầu theo. Thực ra họ còn đang thầm thở dài nhẹ nhõm trong lòng. Lời đề nghị của thư ký Cao khá ổn khi muốn mọi người cùng biểu diễn một tiết mục trên sân khấu liên hoan cuối năm. Nhưng mà làm sao có thể so sánh với việc biểu diễn riêng cho sếp xem được, bản chất của hai chuyện này hoàn toàn khác nhau mà?

 

Người làm công cũng cần có tôn nghiêm đấy.

 

Sau khi Bùi Cận Bạch trả lời vài nhân viên, ánh mắt của anh lại chuyển về phía Cố Thư Di, người đang đứng nép mình cạnh màn hình hơn và cố giữ im lặng nhằm giảm bớt sự hiện diện của bản thân.

 

Mọi người nhìn thấy Bùi Cận Bạch nhìn Cố Thư Di, họ chợt nhớ ra khi Cố Thư Di mới đến văn phòng tổng giám đốc để thực tập, hình như cô đã bị Trần Lê túm đi ngay trong đêm để tham dự một cuộc họp trực tuyến với các đối tác tới từ nước Pháp. Có lẽ lúc này, hai người họ đang thấy cô có chút quen mắt.

 

Thư ký Cao thấy Bùi Cận Bạch đang nhìn Cố Thư Di, lập tức chủ động giới thiệu: “Tổng giám đốc Bùi, đây là thực tập sinh mới tới văn phòng của chúng ta, Cố Thư Di, gọi là Tiểu Cố. Cô ấy chính là người lần trước lúc tan làm được trợ lý Trần gọi hỗ trợ cuộc họp cho giám đốc đó ạ.”

 

"Tiểu Cố, mau chào tổng giám đốc Bùi đi." Thư ký Cao kéo tay áo Cố Thư Di.

 

Trong lúc nhất thời, da đầu của Cố Thư Di căng cứng lại, cô biết ngoại trừ cái tính nịnh đầm với người khác ra thì thư ký Cao cũng chỉ có ý tốt, muốn cho cô có cơ hội thể hiện bản thân trước mặt CEO. Vì vậy cô đứng dậy gật đầu với Bùi Cận Bạch: "Xin chào tổng giám đốc Bùi."

 

Bùi Cận Bạch nhìn cái áo len cổ cao và quần jean của Cố Thư Di: "Cô không biểu diễn à?"

 

Cố Thư Di tới đây thực tập lâu như vậy rồi mà đây vẫn là lần đầu tiên giao tiếp với Bùi Cận Bạch trước mặt các đồng nghiệp khác. Chỉ là, chuyện thực tập sinh tỏ ra hoang mang lo lắng khi đối mặt với CEO cũng là lẽ thường tình, cô cười đáp: “Tôi chỉ đến đây giúp mọi người tập hát và quay video thôi."

 

Bùi Cận Bạch nghe vậy thì khẽ gật đầu.

 

"Vậy mọi người luyện tập cho tốt, tôi không quấy rầy mọi người nữa." Anh nói thêm một câu này rồi trực tiếp chào tạm biệt.

 

"Vâng thưa tổng giám đốc Bùi."

 

"Tạm biệt tổng giám đốc Bùi."

 

Sau khi Bùi Cận Bạch và Trần Lê rời đi, mọi người trong phòng họp cũng thoải mái hơn nhiều. Sau đó, đồng nghiệp Lily bắt đầu than thở chuyện vừa xảy ra ban nãy, vậy mà thư ký Cao lại dám đề xuất với sếp rằng họ sẽ biểu diễn thử cho sếp xem luôn, lỡ như lúc đó sếp đồng ý thì họ phải làm sao bây giờ. Đúng là bọn họ tới Hòa Quang làm việc, nhưng mức lương họ nhận được không bao gồm tiền thù lao biểu diễn riêng cho sếp xem khi rảnh rỗi.

 

Một số đồng nghiệp khác cũng đồng tình theo. Nếu đặt ở thời cổ đại, hành vi này của thư ký Cao ít nhất cũng ngang bằng với chức vụ tổng quản đại nội.

 

Thư ký Cao bị Lily trách cứ nên liên tục xin lỗi, nhưng tiếc là mọi người không muốn chấp nhận lời xin lỗi của anh ấy và đề nghị anh ấy nên nhường lại vị trí trung tâm trong tiết mục nhảy theo nhóm nhạc nữ cho người khác. Thư ký Cao sợ đến mức xua tay liên tục, sau đó chỉ đành xoa tay cười thần bí với những đồng nghiệp đang ồn ào lên tiếng trước mặt. Đồng thời, anh ấy đề nghị sẽ dùng một câu chuyện phiếm khác để bù đắp lỗi lầm của mình, chỉ mong mọi người đừng đòi thay đổi vị trí trung tâm của anh ấy nữa.

 

"Tôi nói chuyện này cho mọi người nghe nhưng không được để lộ ra ngoài, nhất định không được nói cho người khác biết là tôi nói đấy." Thư ký Cao luôn nói câu thông dụng nhất trên thế giới này trước khi bắt đầu tiết lộ một bí mật nào đó.

 

Lily khoanh tay nói "ngừng", rõ ràng là cô ấy không tin thư ký Cao có thể khui ra bất kỳ tin tức bùng nổ nào.

 

Thư ký Cao vẫy tay ra hiệu với mấy đồng nghiệp, bảo bọn họ mau tập trung lại đây.

 

Mọi người đều nhìn chằm chằm thư ký Cao. Tuy họ không tin anh ấy có thể mới ra bất kỳ tin đồn nào, nhưng dù sao cũng đã bày vẽ đủ trò thần bí rồi nên họ cũng từ từ tụ tập xung quanh anh ấy.

 

"Nói mau lên nào." Mọi người bắt đầu thúc giục.

 

Cố Thư Di cũng đi qua theo họ.

 

Cô thực sự không có hứng thú với những câu chuyện phiếm của thư ký Cao, cô làm vậy chủ yếu là để sớm hòa nhập với mọi người.

 

Mọi người đã tập hợp lại.

 

Thư ký Cao nhìn lướt qua đám đông hào hứng ùa đến nghe chuyện phiếm trước, sau đó mới cố đè nén sự hưng phấn vì nghe được tin hot: "Tôi nghe nói gia đình của tổng giám đốc Bùi đã tìm cho anh ấy một cô vợ sắp cưới!"

 

"Nghe nói cô vợ sắp cưới này rất xinh đẹp hoạt bát, tốt nghiệp từ một trường danh giá, không chỉ có gia đình của tổng giám đốc Bùi mà ngay cả tổng giám đốc Bùi cũng rất thích cô ấy!"

 

"Hòa Quang của chúng ta sắp có bà chủ rồi!"

 

Mọi người: "Hả?"

 

Cố Thư Di: "..."

 

"...?"

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip W88
Tele: @erictran21
Loading...