Từ Chối Rung Động Với Hôn Nhân Nhà Giàu

Chương 41: Chương 41



Đột nhiên nghe thấy giọng nam trầm trầm êm tai từ phía sau truyền tới.

 

Giọng điệu anh không có quá nhiều cảm xúc nhưng nó vẫn khiến cho hai người vừa rồi còn chăm chú trò chuyện cuối cùng cũng phát hiện ra, không biết từ bao giờ, một bóng người đã phủ lên hai người họ.

 

Trên điện thoại vẫn là ảnh của Bùi Cận Bạch, Cố Thư Di và Lý Mẫn nghe thấy giọng anh thì đồng thời chậm rãi ngẩng đầu lên.

 

Bởi vì ngẩng đầu, môi Cố Thư Di nhếch lên, thấy người đàn ông trên điện thoại đã xuất hiện trên đầu mình, cô nhìn vào ánh mắt sáng ngời của anh.

 

Lý Mẫn sợ hãi bật dậy khỏi ghế.

 

“Tổng giám đốc Bùi!”

 

Cố Thư Di không bị Bùi Cận Bạch dọa, ngược lại bị động tác nhảy lên như con khỉ của giám đốc Lý làm cho giật mình.

 

Bùi Cận Bạch nhìn Lý Mẫn đang hốt hoảng.

 

“Hai người làm gì thế?” Anh hờ hững hỏi.

 

Lý Mẫn không biết sao Bùi Cận Bạch lại lặng lẽ xuất hiện, nhìn thấy tổng giám đốc và thư ký đi theo phía sau anh, ông ấy không thể nói thẳng mặt ra là muốn giới thiệu người yêu cho Cố Thư Di được, thế là ông ấy chỉ có thể khom lưng cười: “Lần đầu Tiểu Cố đến chi nhánh của chúng tôi, tôi đang giới thiệu để cô ấy biết ban quản trị trong chi nhánh gồm những ai.”

 

“Tiểu Cố biết cậu rồi nên tôi không cần giới thiệu nữa.”

 

Bùi Cận Bạch nghe Lý Mẫn thay đổi lý do thoái thác nhanh như thế, không ngờ tới đầu óc ông ấy xoay chuyển cũng khá nhanh.

 

“Thế sao?” Anh hỏi một tiếng đầy nghi ngờ.

 

Lý Mẫn thấy anh vẫn nghi ngờ thì đột nhiên có cảm giác như tổng giám đốc Bùi đang không vui lắm.

 

Bọn họ có thảo luận làm thế nào để cho công ty nổ tung đâu, anh không vui gì chứ!

 

“Chuyện này...” Lý Mẫn nhìn Cố Thư Di bằng ánh mắt cầu cứu.

 

Nhận được ánh mắt xin giúp đỡ của giám đốc Lý, Cố Thư Di lại nhìn Bùi Cận Bạch.

 

Cô chỉ cười trừ rồi gật đầu: “Đúng thế ạ.”

 

Bùi Cận Bạch nhìn hai người một lượt: “Giới thiệu xong chưa?”

 

“Giới thiệu xong rồi.” Lý Mẫn nhanh chóng đáp: “Tổng giám đốc Bùi, sao anh lại tới căn tin?”

 

Bùi Cận Bạch nhìn Cố Thư Di chất thức ăn thành núi nhỏ.

 

“Qua đây ăn cơm.”

 

...

 

Chắc là vì đang nghe giữa chừng thì bị bắt quả tang, cô còn bảo vệ người kia nên Bùi Cận Bạch không vui vẻ mấy, chuyện giám đốc Lý muốn giới thiệu người yêu cho Cố Thư Di không giải quyết được gì.

 

Lý Mẫn cảm thấy tổng giám đốc Bùi của bọn họ không thích cấp dưới quá mức tự mình quyết định, nịnh bợ quá rõ ràng.

 

Chuyến công tác tới Hòa Quang rất kín tiếng, ngoại trừ không khí trong cuộc họp buổi sáng đầu tiên khá căng thẳng ra, hai ngày còn lại tương đối thuận lợi, Bùi Cận Bạch là CEO, tiện thể tham dự cuộc họp thường niên của chi nhánh thành phố S luôn.

 

Chuyến bay về thành phố B được xếp vào thứ bảy.

 

Chiều thứ sáu là ngày họp thường niên của chi nhánh công ty thành phố S, Cố Thư Di được Trần Lê phê chuẩn không cần tham gia, vì thế cô có thể hoạt động tự do nửa ngày.

 

Đây cũng là lần đầu tiên cô tới thành phố S, tiện thể đi dạo một chút.

 

Cố Thư Di chọn một con phố ẩm thực du khách nhất định phải tới check in khi tới thành phố S, sau đó bỏ hai mươi tệ mua một xâu hồ lô ngào đường giống loại ở khu thắng cảnh trên cả nước, vừa ăn vừa đi dạo, đi qua nơi nào thú vị, cô sẽ chụp ảnh lại.

 

Đi ngang qua một cửa hàng tổ chức hoạt động chụp ảnh đăng weibo rồi tag người bán hàng là có thể được nhận một cây kem mini miễn phí.

 

Vì cây kem miễn phí, Cố Thư Di đăng một bài weibo, sau đó vừa mới ăn xong chưa được bao lâu, wechat của cô đột nhiên nhận được tin nhắn mới.

 

[Cậu đang ở thành phố S à?]

 

Cố Thư Di thấy tên người gửi là Lâm Dụ Dương.

 

Cô cảm thấy chắc là bài đăng weibo vừa rồi có cả địa chỉ IP.

 

Cố Thư Di trả lời: [Ừm.]

 

Lâu lắm rồi Cố Thư Di không liên lạc với Lâm Dụ Dương, hai người là bạn học trong trường Sư phạm, lúc học kỳ hai năm hai, vì Cố Thư Di trượt mất nguyện vọng một môn thể chất, cô bị chuyển tới học môn khiêu vũ thể thao.

 

Môn khiêu vũ thể thao này dạy nhảy điệu Waltz, cô ghép cặp với Lâm Dụ Dương của học viện khoa học máy tính, ghép cặp một kỳ, cũng coi như có quen biết.

 

Nhìn thấy tin nhắn Lâm Dụ Dương gửi cho mình, cô mới nhớ lại lúc trước lướt thấy bài đăng trên vòng bạn bè của Lâm Dụ Dương, kỳ này Lâm Dụ Dương thực tập ở thành phố S.

 

Sau đó, quả nhiên Lâm Dụ Dương gửi tin nhắn tới:

 

[Đến đấy làm gì thế?]

 

[Tôi cũng ở thành phố S.]

 

[Có rảnh không, ra ngoài cùng ăn một bữa cơm đi.]

 

Cố Thư Di biết trước nay Lâm Dụ Dương đều rất nhiệt tình: [Không cần đâu.]

 

[Tôi đi công tác với công ty đang thực tập.]

 

[Sáng mai sẽ về luôn.]

 

Lâm Dụ Dương: [Bây giờ cậu đang ở đâu?]

 

[Cậu còn ở cửa hàng vừa định vị không?]

 

Cố Thư Di: [Hả?]

 

Lâm Dụ Dương: [Chờ tôi một lát, công ty tôi ở gần đấy.]

 

Cố Thư Di còn chưa kịp bảo thôi, Lâm Dụ Dương đã nhắn tin xong, cô biết từ trước đến nay Lâm Dụ Dương luôn nói một là một, may mà chiều nay không có sắp xếp gì khác, Cố Thư Di ở đó đợi hai mươi phút đồng hồ.

 

Lúc cô cúi đầu chuẩn bị gửi tin nhắn cho Lâm Dụ Dương bảo hay là thôi đi thì nghe thấy phía sau vang lên tiếng gọi: “Cố Thư Di.”

 

Cố Thư Di quay đầu lại, thấy Lâm Dụ Dương tươi cười đi về phía cô.

 

Khác với khi còn ở trong trường, hôm nay bên trong áo khoác của Lâm Dụ Dương là bộ âu phục thoải mái.

 

“Cậu không đi làm à? Xin nghỉ tới đây sao?” Cố Thư Di vừa thấy Lâm Dụ Dương đã hỏi.

 

“Sắp sang năm mới rồi, dù sao cũng không có việc, nhàn rỗi lắm.” Lâm Dụ Dương tới trước mặt Cố Thư Di: “Lâu rồi không gặp, nghỉ việc thì cũng có sao đâu.”

 

“Cậu tới đây từ lúc nào thế?”

 

Thấy Lâm Dụ Dương nói bỏ làm là bỏ làm thật, Cố Thư Di kinh ngạc, cô đáp ba ngày trước, chiều nay mới rảnh rỗi nên ra ngoài đi dạo một vòng.

 

Lâm Dụ Dương nhìn một vòng phố ẩm thực chỗ du khách tụ tập: “Cậu chọn nơi này sao?”

 

Cố Thư Di muốn hỏi đây là chỗ được đề cử nhiều nhất trên mạng đấy, có gì không ổn à?

 

Lâm Dụ Dương: “Đi thôi, tôi dẫn cậu đi dạo chỗ thú vị hơn.”

 

...

 

Cố Thư Di được Lâm Dụ Dương dắt đi dạo ở hơi con phố ăn vặt mang nét đặc sắc bản địa thành phố S hơn, lúc nói chuyện phiếm cô mới biết mẹ Lâm Dụ Dương là người thành phố S, lúc còn bé anh ấy học tiểu học ở đây, bây giờ cũng có nhà bên này rồi, bây giờ đang thực tập trong nhà mình luôn.

 

Nghe thế, Cố Thư Di gật đầu. Đọc Full Tại Truyenfull.vision

 

Điều kiện gia đình Lâm Dụ Dương tốt, từ khi còn trong trường đã nhìn ra, không phải đến giờ cô mới biết.

 

“Hay là ngày mai cậu ở đây chơi thêm một ngày, không cần về với người trong công ty cậu, chủ nhật hẵng về?” Đi dạo được kha khá rồi, Lâm Dụ Dương kiến nghị.

 

“Tôi sẽ thanh toán vé máy bay cho cậu.” Cậu ấy hào phóng nói.

 

Cố Thư Di nghe thế thì vội lắc đầu: “Không cần, không cần, tôi về cùng công ty thì hơn.”

 

“Cậu không cần quay về làm việc thật à?” Cô không nhịn được hỏi.

 

Lâm Dụ Dương nhướng mày: “Cậu quan tâm tôi có đi làm hay không vậy sao?”

 

Cố Thư Di bị câu này làm cho á khẩu, cô chỉ nghĩ làm gì có thực tập nào trực tiếp nghỉ thế này.

 

Sắp đến giờ cơm tối rồi.

 

Lâm Dụ Dương vốn định mời Cố Thư Di ăn cơm, kết quả Cố Thư Di nhận được điện thoại của Trần Lê bảo chiều nay sau khi cuộc họp thường niên kết thúc, họ còn một bữa liên hoan nữa, cô có muốn tới hay không.

 

Cố Thư Di không biết nên từ chối lời mời của Lâm Dụ Dương thế nào, sau khi nhận được điện thoại của Trần Lê, cô lập tức cười đáp rồi cúp điện thoại, nhìn Lâm Dụ Dương, buổi liên hoan của công ty còn có lãnh đạo, không đi không tốt lắm.

 

Lâm Dụ Dương thấy dáng vẻ như học sinh ba tốt của Cố Thư Di thì chỉ đành từ bỏ, cười cười nhìn cô lên taxi.

 

Anh ấy đứng im nhìn hình ảnh xe rời đi, hôm nay anh ấy mới lại chắc chắn rằng Cố Thư Di thực sự không có ý gì với mình.

 

Lâm Dụ Dương nhớ tới kỳ hai năm hai đại học, anh ấy mới quen Cố Thư Di.

 

Hai người đều không chọn được lớp thể chất nên chỉ có thể đi học khiêu vũ thể thao, ghép cặp trong một kỳ, lúc luyện khiêu vũ, mặc dù Cố Thư Di không nhiệt tình lắm nhưng tuần nào tan học, cô cũng chủ động hẹn anh ấy cùng tập luyện, đến cả bạn ký túc thấy cũng nhao nhao tỏ ý rằng chắc chắn cô gái này có ý với anh ấy.

 

Lúc đầu anh ấy cũng nghĩ thế.

 

Anh ấy tưởng mỗi tuần, sau giờ học, cô còn hẹn anh ấy đi khiêu vũ là vì cô có ý với anh ấy, hơn nữa trải qua hơn nửa kỳ hợp tác, anh ấy cũng cảm thấy Cố Thư Di khá tốt, thấy cô trừ hẹn anh ấy tập luyện sau giờ học ra thì không muốn tiến thêm một bước, là con trai, anh ấy chủ động bày tỏ hai người có thể từ bạn nhảy ghép cặp tiến triển thêm.

 

Kết quả câu trả lời của Cố Thư Di là hoang mang, thắc mắc, ánh mắt có vẻ không biết gì cả.

 

Khoảnh khắc ấy, Lâm Dụ Dương mới kịp vỡ lẽ, hình như, có vẻ, thực sự là Cố Thư Di không có ý gì với anh ấy cả.

 

Sau đó thi cuối kỳ môn khiêu vũ thể thao ấy, hai người đạt điểm cao nhất, còn được giáo viên quay video lại để làm mẫu cho các đàn em sau này, khi ấy Lâm Dụ Dương mới nhận ra, sở dĩ Cố Thư Di hẹn anh ấy tập nhảy sau giờ học chỉ đơn giản là vì...

 

Cô chê anh ấy nhảy tệ.

 

Cô muốn cuối kỳ được điểm cao, anh ấy nhảy tệ sẽ làm liên lụy tới thành tích của cô.

 

Lâm Dụ Dương nhớ bản thân tự mình đa tình hơn nửa học kỳ thì cúi đầu, đứng im bật cười.

 

...

 

Lần trước là tiệc tẩy trần, đêm nay liên hoan là buổi liên hoan thường niên của chi nhánh bên này, kiêm cả tiệc tiến tổng giám đốc ngày mai trở về.

 

Ban quản lý vừa và nhỏ của công ty đều đến cả, có rất nhiều người, ngồi hết vài bàn.

 

Bởi vì giờ cao điểm bị tắc đường, lúc Cố Thư Di về, trời cũng khá muộn, may mà Trần Lê chừa phần cho cô một chỗ, vẫy tay với cô.

 

Bùi Cận Bạch thấy Cố Thư Di rón rén đi vào bữa tiệc.

 

Chiều nay Cố Thư Di không có đây, Trần Lê bảo cho cô nghỉ nửa ngày để đi chơi quanh thành phố S một lát.

 

Bởi vì có nhiều người nên buổi liên hoan hôm nay không giống như lúc trước cứ đẩy rượu rồi kính rượu, lúc này Cố Thư Di cảnh giác với tất cả chất lỏng đưa vào miệng, cô cũng không dám phạm sai lầm như lần trước nữa.

 

Giám đốc Lý còn mang theo ly coca tới tìm Cố Thư Di, sau đó nhìn lướt qua ban quản lý ở chỗ này, thì thầm hỏi cô: “Tổng giám đốc Bùi giới thiệu ai cho cô thế? Nam thanh niên chất lượng cao ở đây tôi đều quen cả, nói đi, tôi kiểm tra cho cô.”

 

Cố Thư Di: “...”

 

Cô vội vàng bưng ly trốn khỏi sự nhiệt tình thái quá của giám đốc Lý, đi chào hỏi với Trần Lê và đồng nghiệp bên bàn bên kia.

 

Địa điểm bữa tiệc liên hoan đêm nay không phải ở khách sạn, lái xe mất khoảng mười phút.

 

Công ty có xe đưa đón chuyên dụng.

 

Cố Thư Di vốn đi theo phía sau Trần Lê, kết quả hình như Trần Lê có việc, cô vừa ngẩng đầu lên đã thấy mình đi tới chỗ Bùi Cận Bạch rồi.

 

“Tổng giám đốc Bùi.” Đến trước mặt người ta xong, Cố Thư Di chào.

 

Bùi Cận Bạch nhìn Cố Thư Di: “Chiều đi đâu chơi?”

 

Cố Thư Di không ngờ Bùi Cận Bạch biết chiều nay cô đi chơi, cô thành thật trả lời những nơi mình đi qua.

 

Bùi Cận Bạch: “Một mình cô?”

 

“Hả...” Cố Thư Di nhớ tới Lâm Dụ Dương: “Còn một người bạn học ở thành phố S nữa.”

 

Quản lý cấp cao đi theo đều đứng tương đối xa, nhìn thấy thực tập sinh rút trúng giải thưởng lớn, đánh bậy đánh bạ lại đi được tới chỗ Bùi Cận Bạch, còn đang bị hỏi gì đó.

 

Sau khi nghe Cố Thư Di trả lời đi chơi với bạn, khóe môi anh có vẻ rũ xuống, nhớ tới cảnh tượng vừa rồi Lý Mẫn giơ ly coca trò chuyện với Cố Thư Di.

 

“Lý Mẫn không giới thiệu ai cho cô đấy chứ?” Anh nhìn phía trước, dùng âm lượng chỉ hai người nghe thấy nói.

 

Cố Thư Di sững người ra một lát mới nhớ tới tên đầy đủ của giám đốc Lý là Lý Mẫn, sau đó môi cô giật giật, nhớ lại chuyện bị bắt quả tang ở căn tin trước đó.

 

Quả nhiên Bùi Cận Bạch không thể không nhìn ra mục đích thật sự khi Lý Mẫn cho cô xem ảnh với ngày tháng năm sinh của nhiều thanh niên tài giỏi ở Hòa Quang như thế.

 

Cố Thư Di nhớ tới trước đó, cô cố ý chạy tới văn phòng CEO, nói không muốn nhận giải bí mật, câu trả lời của người đàn ông là: “Cô cảm thấy tôi sẽ sắp xếp cho cô đi xem mắt với người khác sao?”

 

Khi ấy cô mới ý thức được Bùi Cận Bạch sẽ không sắp xếp xem mắt cho cô, bởi vì nói thế nào thì cô cũng là vị hôn thê kiêm đối tượng đang tìm hiểu của Bùi Cận Bạch do người lớn sắp xếp.

 

Cố Thư Di lặng lẽ đổ mồ hôi cho giám đốc Lý, sau đó cười với Bùi Cận Bạch: “Không giới thiệu ai cả.”

 

Bùi Cận Bạch: “Thật không?”

 

Cố Thư Di nghĩ thầm, chẳng lẽ còn giả được sao, nhớ tới một thân phận khác của mình, cô nói khẽ: “Đương nhiên là thật.”

 

“Không phải là tôi... Đã có anh rồi đấy sao.” Cô vừa nói xong mới cảm thấy những lời này có vẻ kỳ lạ song chỉ khựng lại giây lát, cô vẫn nói nốt.

 

Bùi Cận Bạch nghe xong thì đột nhiên cúi đầu, nhìn Cố Thư Di.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip W88
Tele: @erictran21
Loading...