Chàng không hỏi dồn thêm, nhưng đôi mắt ấy cứ thủy chung nhìn ta không rời. Trong lòng ta chột dạ vô cùng, nhưng ngoài mặt vẫn vững như bàn thạch.
Kiếp trước vụng trộm suốt năm mươi năm, chuyện khác không bàn tới chứ da mặt này đã được rèn luyện tới mức thượng thừa rồi.
Tiên sinh thuyết thư vẫn đang giảng câu chuyện về nữ quỷ và thư sinh, hai chúng ta chẳng ai nói câu nào, cứ thế ngồi không. Trà đã châm thêm hai lượt, thức ăn mới lục tục được bưng lên.
Chàng cầm đũa, gắp một miếng ngó sen. Ta lén nhìn chàng, lúc ăn trông cũng thật đẹp mắt, thanh tao nhã nhặn vô cùng.
"Tiểu thư họ gì?"
"Họ Tuân."
Lăng Vân Thâm ngẫm nghĩ: "Người của phủ Thái phó?"
"Phải."
Chàng gật đầu, không nói gì thêm. Ta thầm tính toán trong lòng, kiếp trước thời điểm này chàng đang ở đâu nhỉ?
Hình như là ở biệt viện trong kinh thành dưỡng bệnh, cả ngày không ra khỏi cửa, mãi đến thọ yến Thái hậu mới lộ diện.
"Lăng công t.ử, thân thể huynh đã khá hơn chút nào chưa?"
Đũa của chàng khựng lại: "Sao tiểu thư biết thân thể ta không tốt?"
"Ta đoán thôi, sắc mặt huynh không được tốt lắm, giống như người quanh năm dùng t.h.u.ố.c."
Đây là lời thật lòng.
Kiếp trước thân thể chàng vốn không tốt, ta nuôi chàng năm mươi năm, phần lớn thời gian đều là thay chàng tìm thầy hỏi t.h.u.ố.c.
Chàng ấy cứ luôn miệng nói mình là gánh nặng, ta bảo huynh bớt nói lời vô ích đi, ăn thêm hai bát cơm cho ta, như thế buổi tối mới có sức mà làm việc.
5
Chàng nhìn ta một hồi, chậm rãi nói: "Bệnh cũ thôi, không đáng ngại."
Ta "ừm" một tiếng, cúi đầu húp canh. Trong lòng trù tính, kiếp trước chàng vì trúng t.h.u.ố.c mới cùng ta... vậy kiếp này, liệu t.h.u.ố.c kia có trúng nữa không?
Thọ yến Thái hậu liệu có xảy ra chuyện không? Ta có nên ngăn cản trước hay không? Nếu ngăn cản, chúng ta liệu còn có thể…
Ta lén ngước mắt nhìn chàng, vừa vặn chạm phải ánh nhìn của chàng, vội vàng cúi xuống.
Lăng Vân Thâm nói: "Đây là lần đầu ta ra ngoài từ khi đến kinh thành. Ta họ Lăng, nếu có cơ hội, lần tới muốn mời tiểu thư cùng dùng bữa."
Ta gật đầu lia lịa: "Ta còn biết một quán ăn rất ngon, lần tới sẽ dẫn huynh đi. Đúng rồi, huynh thích ăn gì?"
Chàng đáp: "Giò heo."
Ta khựng lại: "Nhà ta vừa hay có một đầu bếp làm món đó rất cừ."
Nhưng Lăng Vân Thâm vốn đâu có thích ăn giò heo. Chàng ấy thích ăn đồ ngọt, nào là ngó sen nhồi gạo nếp hoa quế, sườn xào chua ngọt, đến cả uống cháo cũng phải bỏ thêm một thìa đường.
Món giò heo kia là sau khi ở bên ta chàng mới thích dùng. Kiếp trước bữa nào ta cũng không thể thiếu món đó, chàng theo ta ăn suốt năm mươi năm, ăn mãi rồi cũng thành quen.
Ta có chút nghi hoặc, nhưng không nghĩ ngợi sâu xa.
6
Chúng ta bước ra khỏi trà lâu, nắng chiều rạng rỡ khiến người ta không mở nổi mắt. Chàng nói muốn đưa ta về, xem như lời tạ ơn cho bữa cơm vừa rồi.
Ta không từ chối, sóng vai cùng chàng dạo bước trên phố. Lăng Vân Thâm sải bước dài nhưng lại cố ý đi chậm lại, vừa vặn để ta theo kịp.
Đến đầu phố, một cỗ xe ngựa từ góc ngoặt xông ra, con ngựa kinh hãi, hí vang rồi lao cuồng loạn về phía chúng ta.
"Cẩn thận ——"
Chàng vươn tay ôm c.h.ặ.t lấy eo ta, kéo cả người ta vào lòng, lùi về phía lề đường ba bốn bước. Cỗ xe ngựa lướt qua ngay sát cạnh chúng ta.
Cả người ta dán c.h.ặ.t vào l.ồ.ng n.g.ự.c chàng, nơi ch.óp mũi tràn ngập mùi hương d.ư.ợ.c thảo thanh khổ.
Thế rồi cái tay ta bắt đầu không an phận.
Ta giả bộ như đang hoảng hốt, nhân cơ hội sờ loạn trên cơ bụng chàng một cái. Cứng rắn vô cùng, cách một lớp y phục cũng có thể cảm nhận rõ ràng từng đường nét. Cơ bụng, tám múi, y hệt như kiếp trước.
Tim ta đập loạn nhịp, mặt cũng nóng bừng, vội vàng cúi đầu giả vờ như vẫn chưa hoàn hồn.
"Nàng không sao chứ?" Lăng Vân Thâm cúi đầu nhìn ta, giọng nói có chút căng thẳng.
"Không... không sao."
Đang lúc thầm vui sướng, phía đối diện truyền đến một giọng nói quen thuộc.
"Tỷ tỷ?"
Ta giật mình ngẩng đầu.
Thanh nhi đứng cách đó ba bước, tay ôm chậu Diêu Hoàng, đang trợn tròn mắt nhìn ta.
Bên cạnh nàng là Tạ Bất Từ, tay ôm hai chậu hoa, mặt đầy vẻ u ám nhìn ta chằm chằm, không đúng, là nhìn chằm chằm vào bàn tay Lăng Vân Thâm đang đặt nơi eo ta.
Lăng Vân Thâm bấy giờ mới buông tay, lùi lại nửa bước, sắc diện vẫn bình thản như thường.
Ta ho khan một tiếng: "Thanh nhi, các muội cũng đến đây dạo sao?"
Thanh nhi không trả lời, đôi mắt cứ không ngừng đ.á.n.h giá Lăng Vân Thâm rồi ghé lại gần, nhỏ giọng hỏi ta: "Tỷ tỷ, vị này là..."
"Bạn, là bạn vừa mới quen."
Nàng rõ ràng không tin, ánh mắt đầy vẻ kích động, nhưng vì có người ngoài nên không tiện truy vấn.
Tạ Bất Từ đột ngột lên tiếng: "Nàng lấy đâu ra loại bạn này?"
Ta liếc hắn một cái.
Câu này nghe thật thú vị.
Lấy đâu ra bạn? Tuân Nhược ta kết giao bằng hữu, còn phải báo cáo với ngươi chắc?
"Thế t.ử, kinh thành rộng lớn thế này, ta kết giao bạn bè đâu có phạm pháp?"
Sắc mặt Tạ Bất Từ càng thêm khó coi, dứt khoát hỏi thẳng Lăng Vân Thâm: "Vị này là?"
"Lăng Vân Thâm."
Hắn khẽ nhíu mày, dường như đang nhớ lại họ này. Quả nhiên, rất nhanh đã phản ứng kịp, sắc mặt thay đổi liên tục: "Người của phủ Nghiêu Vương?"
"Chính là ta."
Tạ Bất Từ lại nhìn ta một cái, ánh mắt kia vô cùng phức tạp. Hắn có ý gì đây? Dám ghét bỏ ngoại thất của ta sao?
"Thế t.ử, hoa yến tan sớm, sao huynh và Thanh nhi không dạo thêm chút nữa?"
Thanh nhi đứng bên cạnh vội tiếp lời: "Có dạo chứ, muội còn mua rất nhiều bánh ngọt tỷ thích, đang định mang về đây, đúng rồi, là Thế t.ử trả tiền đấy."
