Uống Băng - Đào Tử Nhi

Chương 2: Trút giận




Bạch Thanh Gia dám chắc trước đây mình chưa từng gặp người đàn ông đó. Nếu gặp rồi, nhất định cô sẽ không thể quên.

Bởi anh có một gương mặt khó mà phai mờ trong ký ức, cao lớn, thẳng tắp, nghiêm nghị và đoan chính. Nhưng khiến người ta ấn tượng nhất là đôi mắt, không phải xanh hay lục như bạn bè người Tây của cô, cũng không mang sắc nâu quen thuộc của phần lớn người Á Đông. Đó là một màu đen thuần khiết, như lọ mực bị hất đổ, lại như một vũng nước sâu thăm thẳm, tối lặng đến đáng sợ.

Thế nhưng cô không nhớ ra anh, cũng chẳng hiểu sao anh biết được họ của mình. Mãi đến khi thấy nhị ca đến đón ở bến tàu, cô mới biết người đàn ông ấy là ai.

Nhị ca của cô, Bạch Thanh Viễn, trông vẫn như trong ký ức.

Năm ngoái họ từng gặp nhau tại Berlin, còn cùng đón Giáng Sinh. Vị thiếu gia trẻ tuổi ấy lúc nào cũng có nét phong lưu bất cần, đôi mắt hẹp dài như hồ ly, khóe môi giữ nụ cười hờ hững. Bộ Tây phục xám nhạt bị anh mặc thành dáng vẻ ph*ng đ*ng phong trần. chỉ nhìn thôi đã biết là người quá đỗi đa tình.

Nhưng đối với em gái thì lại rất tốt. Vừa thấy cô từ trên tàu bước xuống mà trên vai còn khoác áo khoác của đàn ông khác, đôi mày anh lập tức nhướng lên đầy vẻ bất mãn. Anh cầm ô bước lại gần, vừa đưa cô vào trong tán ô vừa trêu: "Ban đầu còn cảm thấy cha mẹ giục em về nước hơi gấp, cảm thấy không vui thay em. Giờ xem ra hai vị lão nhân gia quả là có con mắt nhìn xa, không kéo em về chắc em quậy đến trời long đất lở mất."

Nói rồi anh lại nhíu mày nhìn chiếc áo khoác quá rộng trên vai cô, mỉa mai: "Đây là phong cách nước Pháp à? Con gái cũng mặc đồ đàn ông?"

Thực ra áo khoác Bạch Nhị thiếu gia từng khoác lên vai các tiểu thư thì đúng là nhiều không đếm xuể, nhưng chuyện đó chẳng cản được anh lên mặt dạy dỗ em gái.

Bạch Thanh Gia chẳng để tâm. Cô chỉ nhìn lướt qua chiếc áo khoác, đó là áo của người đàn ông kia. Khi nãy trên tàu, anh bảo binh lính cho cô và Tú Tri rời đi trước, lúc lướt ngang còn đưa áo của mình cho cô.

...Để che mưa cho cô.

Nghĩ đến đây, cô lại cau mày, quay đầu nhìn về phía con tàu. Vừa đúng lúc những binh lính mang súng áp giải vài người xuống. Cô càng nhíu mày chặt hơn, hỏi nhị ca: "Lại có chuyện gì thế? Thượng Hải lại xảy ra chuyện sao?"

Bạch Thanh Viễn cũng lười nhác ngẩng mắt nhìn rồi đáp: "Tháng tám nay Trần Kỳ Mỹ đã xong đời. Giờ chắc đang truy bắt phe Tôn tiên sinh, bọn họ đều lưu vong sang Nhật cả. Lần này có lẽ là bắt 'nghịch đảng' từ hải ngoại về trợ lực."

Khi nói hai chữ "nghịch đảng", sắc mặt Bạch Thanh Viễn có chút vi diệu, thấp thoáng ý cười cợt nhã. Bạch Thanh Gia không để ý, ánh mắt cô lại vô thức bắt được bóng dáng người đàn ông kia. Anh đang từng bước đi xuống tàu, bộ quân phục xám xanh hòa lẫn vào màn mưa thu u ám của Thượng Hải.

"Người đó là ai?" Cô hỏi, giọng nhàn nhạt.

Bạch Thanh Viễn nhìn theo ánh mắt cô, cũng thấy người đàn ông nổi bật ấy. Nhị thiếu gia hơi khựng lại, rồi nheo mắt nhìn kỹ, bất chợt bật cười, nghiêng đầu nhìn em gái: "Em chưa gặp à?"

Nghe như thể... cô lẽ ra phải gặp rồi vậy.

"Đó là Từ Tam thiếu gia, em trai của Từ Tuyển Toàn," Bạch Thanh Viễn nói, "Người nhà họ Từ chẳng phải em đều gặp cả rồi sao?"

Từ Tuyển Toàn?

Sắc mặt Bạch Thanh Gia lập tức sa sầm xuống.

Bạch Thanh Viễn thấy tâm trạng em gái xấu đi lại càng cười như xem trò vui, còn trêu: "Sao? Còn ghét bỏ vị hôn phu của em à? Nhà họ Từ giờ đang thịnh thế, cha cũng rất thích nhị thiếu gia nhà đó. Em bớt kén chọn lại, chấp nhận số mệnh đi."

Câu này đúng là chữ nào chữ nấy đâm thẳng vào tim Bạch tiểu thư!

Nhà họ Từ là thứ gì? Một đám nhà võ xuất thân thô lậu, chẳng qua dựa hơi đương kim Đại Tổng Thống nên mới được thăng tiến! Từ Chấn, vị Từ tướng quân ấy biết được mấy chữ? Con trai ông ta đọc nổi bao nhiêu sách? Mà cũng dám mơ mộng lấy được cô?

Nằm mơ giữa ban ngày!

Bạch tiểu thư nổi giận, trừng anh trai một cái thật dữ, đầu như muốn bốc khói. Khổ nỗi nhị ca nhà cô lại thích chọc cho cô cáu lên. Bực bội không biết trút vào đâu, cô đành túm lấy chiếc áo khoác trên người giật phăng xuống ném đi. Tú Tri đứng cạnh giật mình, vội đỡ lấy, kẻo chiếc áo xịn rơi tõm vào bùn mưa.

Nhưng dù tức giận, cô vẫn còn chút lý trí. Nghĩ ngợi rồi lại hỏi nhị ca: "Tam thiếu gia? Từ tướng quân chẳng phải chỉ có hai người con trai sao? Con trưởng còn hy sinh rồi."

"Con ruột thì hai, nhưng vài năm trước còn nhận một người làm nghĩa tử, chính là Tam thiếu gia đó," Bạch Thanh Viễn nhún vai, vẫn hờ hững, "Nghe nói xuất thân từ trường quân đội, còn từng cứu mạng Từ tướng quân."

Vậy thì hèn gì.

"Anh ta tên gì?" Bạch Thanh Gia hỏi.

Nhị ca nghĩ một lúc, tựa hồ khó nhớ ra, cố hồi tưởng rồi mới đáp: "Từ Băng Nghiên."

Cô gật đầu, nhưng không nói gì, trong lòng còn đang nghĩ xem chữ "Băng Nghiên" là những chữ nào.

Đang mải suy nghĩ, thì tiếng còi ô tô vang lên gần đó. Cô quay lại, thấy một chiếc xe hơi đen bóng mới tinh đang chạy đến bến tàu.

Thứ này đúng là hàng mới, ở Tây thì không hiếm, nhưng ở Trung Quốc thì vô cùng hiếm. Năm ngoái thương nhân người Anh mới mở một cửa hàng phụ tùng ô tô trên đại lộ. Mãi đến năm nay các nước mới thật sự đem xe sang Thượng Hải bán. Không biết người ngồi trong chiếc xe sang đó là ai.

Xe dừng lại, cách cô chừng trăm mét. Khi cửa xe mở ra, cô cố tình nhìn qua, liền thấy người bước xuống là... cha cô, Bạch Hoành Cảnh.

Cô sửng sốt.

Đã ba bốn năm cô không gặp cha, nhưng trông ông cũng không khác trong ký ức là bao. Người đàn ông ở tuổi gần sáu mươi, tóc đã bạc gần hết nhưng tinh thần vẫn rất quắc thước, khí chất hiên ngang. Ông mặc bộ trường bào mã quái kiểu cũ, so với ba năm trước chỉ khác ở chỗ không còn bím tóc nữa. Nhìn vào vẫn là một người điển hình của chế độ cũ, mang vẻ uy nghiêm và chững chạc có phần lỗi thời. Vì thường cau mày nên g*** h** ch*n mày hằn hai vết nếp sâu, trông càng nghiêm nghị.

Bạch Thanh Gia hơi nâng mày kinh ngạc: "Sao cha cũng đến?"

"Không phải vì em thì vì ai?" Bạch Thanh Viễn đáp. "Anh đến đón em thì thấy quân đội ở đây. Ai biết có xảy ra chuyện gì không? Dĩ nhiên phải đi gọi viện binh rồi."

...Hóa ra tất cả vẫn là vì cô.

Thế nhưng Bạch Thanh Gia vẫn còn giận chuyện cha ép cô về nước, nên nhất thời cũng chẳng biết có nên bước lên nói chuyện hay không. Vừa quay đầu, cô liền thấy vị Từ Tam thiếu gia đang nói chuyện với cha mình. Hai người đứng không xa, trong tiếng mưa lách tách cô mơ hồ nghe được vài câu, anh đang chào hỏi cha cô, đồng thời báo cáo chuyện bắt giữ phạm nhân.

Cha cô vốn nghiêm nghị ít lời, dù đã có tuổi nhưng tấm lưng vẫn thẳng tắp như cán bút. Còn Từ Tam thiếu gia lại rất thú vị, lời lẽ thì cung kính, nhưng sống lưng thì một tấc cũng không chịu cúi.

Bạch Thanh Gia khẽ bật cười, chẳng biết là có ý gì.

Chừng hai phút sau anh ta mới rời đi, binh lính dưới quyền cũng lần lượt áp giải phạm nhân lên xe quân dụng.

Đúng lúc này, Bạch lão tiên sinh cũng nhìn thấy cô con gái đã lâu chưa gặp. Nét mặt ông dịu lại đôi chút, đưa tay ra hiệu gọi cô. Nhưng Bạch Thanh Gia đang bực, chẳng buồn đáp. May mà nhị ca đứng ra điều hòa, kéo tay cô vừa cười vừa dỗ: "Thôi nào, lớn thế rồi, sao tính tình vẫn như trẻ con vậy?"

Vừa nói, anh vừa nửa kéo nửa đẩy cô đến trước mặt cha.

Bạch Thanh Gia là con út trong nhà, lại là đứa con mà Bạch Hoành Cảnh có được khi tuổi đã ngoài bốn mươi, nên từ nhỏ được cưng chiều hết mực. Bởi vậy, dù giờ cô mang vẻ mặt phản nghịch chẳng muốn hợp tác, ông vẫn hiếm khi không nổi giận. Ông nhìn cô từ trên xuống dưới, thấy cô bình an, lại càng xinh đẹp rạng rỡ hơn trước, thần sắc liền thả lỏng, còn hài lòng gật đầu một cái.

"Lên xe đi," Cha cô nói. "Có gì về nhà hẵng nói."

Nói xong, ông xoay người lên xe trước.

Bạch Thanh Viễn đứng bên cạnh nhìn mà cảm thấy bất công vô cùng. Nghĩ bụng nếu đổi thành mình mà dám bày bộ dạng nghịch tử như thế, chắc cha đã sớm bảo người đánh gãy chân rồi.

Anh thở dài, rồi mỉm cười làm động tác mời mọc: "Mời tiểu thư lên xe."

Chỉ là câu nói đùa, nhưng Bạch Thanh Gia nhìn khung cửa xe tối om lại bỗng thấy nặng nề khó tả. Cô mơ hồ cảm giác trước mặt mình là một nhà ngục vô hình, lên xe rồi sẽ chẳng còn tự do, bị ép phải giao tế, bị ép làm những chuyện vô vị, thậm chí... bị ép kết hôn.

Nhưng cô còn có thể làm gì? Chẳng nhẽ mọc cánh bay mất? Cuối cùng vẫn phải lên xe ngồi cạnh cha mình. Bên trong xe thoang thoảng mùi da, im lặng đến mức nghe rõ cả tiếng mưa rơi bên ngoài. Trời đất ảm đạm, lòng cô càng thêm chán nản. Bạch tiểu thư buồn bực đến phát sốt, chỉ mong mau chóng rời khỏi nơi này, rời bến tàu thì lòng h*m m**n "bay đi" chắc cũng nguội bớt. Cô cũng muốn sớm được về gặp mẹ. Nhưng đúng lúc xe chuẩn bị lăn bánh, lại có một người lính trẻ tiến đến, mặt mày trắng trẻo đoan chính, trông chừng chưa quá đôi mươi. Cậu lễ phép gõ cửa kính.

Nhị ca ngồi phía trước hạ kính xuống, hỏi cậu lính trẻ có chuyện gì. Đối phương rất nghiêm túc, đứng thẳng người chào theo nghi thức quân đội, rồi lớn giọng: "Báo cáo! Trưởng quan bảo tôi đến thu lại áo khoác từ Bạch tiểu thư!"

Bạch Thanh Viễn bật cười, khẽ "ồ" một tiếng. Khi quay đầu nhìn em gái, đôi mắt hồ ly lại ánh lên ý trêu chọc. Chỉ cần nhìn thấy vậy, ngọn lửa trong lòng Bạch Thanh Gia lập tức bùng lên. Bao nhiêu khó chịu tích tụ suốt mấy tháng qua hóa thành lửa giận trong chớp mắt. Cô giật phắt chiếc áo khoác ướt mưa từ tay Tú Tri, không buồn nhìn qua, vo lại rồi ném thẳng ra ngoài cửa kính. Ném còn rất chuẩn, rơi gọn vào tay cậu lính.

Cậu lính trẻ chưa từng thấy tiểu thư nhà giàu phát cáu kiểu này bao giờ, ngạc nhiên không hiểu. Trưởng quan của họ tốt bụng cho cô mượn áo che mưa, cớ sao lại phải chịu đối xử thế này...

Nhưng ánh mắt của Bạch Thanh Gia đã xuyên qua cửa kính, nhìn về phía Từ Tam thiếu gia đang đứng nói chuyện với binh lính cách đó không xa. Tấm lưng thẳng tắp như cây tùng, gương mặt lạnh lẽo dưới màn mưa, khác hẳn những thiếu gia Thượng Hải quen quấn lấy cô như ruồi thấy đường.

Lại còn cho lính quay lại đòi áo từ cô?

Ngài đây thanh cao lắm chắc?

Bạch tiểu thư hừ một tiếng, giận dữ đến chín phần là trút giận lung tung, rồi còn lầm bầm "nghèo mà sĩ diện", khiến nhị ca cười đến nheo cả mắt. Anh nghĩ bụng: em gái nhà mình đúng là không ưa nổi người nhà họ Từ. Sau này nếu thật sự gả qua đó thì chắc làm loạn cả nhà.

Đang nghĩ thì giọng cha cô uy nghiêm vang lên từ hàng ghế sau: "Lái xe đi."

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...