Uống Băng - Đào Tử Nhi

Chương 8: Va chạm



Từ Nhị thiếu gia đến rạp hát tất nhiên là để tìm niềm vui. Dạo gần đây hắn để ý một cô đào hát vai Thanh y, tối nay cô lên bảng diễn, nên hắn phải đến cổ vũ.

Hắn không đi một mình, còn kéo theo một đám bạn bè thân thiết, toàn là những vị thiếu gia chuyên rủ nhau đến Trường Tam Thư Ngụ quăng tiền tìm mỹ nhân. Một đám thiếu gia chẳng hề câu nệ, cứ thế chiếm ngay vị trí gần sân khấu nhất ở tầng một, thỉnh thoảng lại ném vài bông hoa lụa lên cho cô đào mình thích.

À đúng rồi, hắn còn gọi cả người con nuôi mà cha hắn nhận về nhà đi theo. Vị "tam đệ" trên danh nghĩa này chẳng biết phong tình, tính tình thì cứng nhắc, nhưng lại có cái lợi là... mang súng. Lỡ bọn họ tranh phong đoạt diễm gây chuyện trong rạp hát, hắn có thể rút súng bảo vệ cho cả hội. Với đám thiếu gia mà nói, đó là sự đảm bảo an toàn vững chắc nhất.

Lúc này trên sân khấu cô đào đang hát đến câu: "Trong chốc lát bảy nỗi buồn vui tan thành vị đắng, nghĩ đến nơi chua xót mà lệ ướt tà áo". Từ Tuyển Toàn đang nghe rất khoái chí thì người bạn bên cạnh chợt kêu lên: "Bên kia hình như là... Bạch tiểu thư?"

Bạch tiểu thư?

Tinh thần Từ Tuyển Toàn lập tức tỉnh táo. Hắn vội quay đầu tìm, quả nhiên thấy giữa biển người có một dáng vẻ thướt tha nổi bật. Thân hình dịu dàng kia còn đẹp hơn bất kỳ sinh, đán, tịnh, mạt nào trên sân khấu. Ai nhìn thấy cô cũng đều phải rung động.

Hắn nhìn đến mê mẩn. Đúng lúc đó một người bạn khác lại tấm tắc: "Tuyển Toàn đúng là có phúc khí. Nếu tôi có vị hôn thê đẹp đến vậy thì cần gì đến rạp nghe hát nữa?"

Lời nịnh nọt khiến Từ Nhị thiếu gia cười đến đắc ý.

Trong tiếng ồn ào cười nói, Từ Băng Nghiên cũng vô tình quay lại, trông thấy Bạch Thanh Gia.

Hôm nay cô không ăn diện cầu kỳ, chỉ mặc chiếc váy dài màu đậu sa giản dị. Tà váy theo mỗi bước chân mà lay động, khiến cả rạp hát tối tăm như cũng trở nên yên bình và dịu nhẹ hơn.

Anh không dám nhìn lâu, rất nhanh đã thu ánh mắt về. Đúng lúc đó, Từ Tuyển Toàn giữa tiếng thúc giục của bạn bè đã đứng bật dậy, có vẻ muốn tìm đến cô. Từ Băng Nghiên nhíu mày, cũng định theo sau nhưng bị Từ Tuyển Toàn giơ tay ngăn lại: "Để tôi đi một mình. Cậu ở lại đây."

*

Thế là Bạch Thanh Gia đường đột bị Từ Nhị thiếu gia này bám lấy.

Hắn chặn cô khi cô đi ngang tầng một, rồi thở hổn hển chạy đến, vì ăn chơi quá độ, cơ thể đã yếu đi, vài bước chân thôi cũng khiến hắn th* d*c. Nhưng hắn vẫn ra sức biểu hiện sự nhiệt tình. Chào hỏi hai anh em nhà họ Bạch rất lễ phép, lại nói: "Hôm trước tôi còn bảo với cha mẹ là muốn đến phủ bái kiến hai vị. Không ngờ hôm nay lại gặp ở đây, chẳng phải là duyên phận trời cho sao? Hai vị có bận gì không? Có thể nể mặt để tôi mời chén trà không?"

Thân thiện đến mức không thể thân thiện hơn.

Tiếc rằng Bạch Thanh Viễn biết rõ em gái mình vốn ghét Từ Nhị thiếu gia. Thoáng nhìn sang đã thấy em gái sa sầm mặt, e chỉ cần hắn nói thêm câu nữa là sẽ nổi cáu. Anh khó xử, muốn giúp hòa giải để tránh mất mặt.

Đúng lúc ấy, từ phía cầu thang bên kia, tiểu thư Tiết Tĩnh Từ bước xuống, e là cô cũng định xuống tìm bạn mình như Bạch Thanh Gia.

Tiết Tĩnh Từ vẫn gầy yếu như trước, nói thật thì không đẹp theo kiểu rực rỡ. Nhưng khí chất thì thanh nhã, bộ sườn xám được cắt may tỉ mỉ mang vẻ quý phái riêng biệt. Đôi mắt luôn điểm chút ý cười, dịu dàng như tranh vẽ.

"Thanh Gia." Cô ấy nhẹ giọng gọi.

Chỉ cần nhìn thấy bạn thân, tâm trạng đang bực bội vì Từ Tuyển Toàn của Bạch Thanh Gia liền dịu lại. Cô không thèm quan tâm đến "vị hôn phu" kia nữa, bước nhanh đến nắm tay Tiết Tĩnh Từ: "Cứ tưởng mình nhìn nhầm, hóa ra thật sự là cậu. Sao lại nghĩ đến chuyện đi nghe hát? Sức khỏe khá lên rồi à?"

"Khá với chẳng khá, vẫn như cũ thôi," Tiết Tĩnh Từ cười nhạt, "Ở nhà buồn quá nên muốn ra ngoài hít thở."

Rồi ánh mắt cô chạm phải Bạch Thanh Viễn phía sau. Cô gật đầu chào: "Nhị thiếu gia."

Bạch Thanh Viễn cũng chào lại, rồi hơi liếc sang Từ Tuyển Toàn đang bị phớt lờ mà trông rõ gượng gạo. Nghĩ ngợi một chút, anh đành hòa giải: "Hôm nay mọi người gặp mặt cũng gọi là duyên. Phòng bao bên trên của bọn tôi rộng hơn, nếu Nhị thiếu gia và Tiết tiểu thư rảnh rỗi thì cùng lên nghe hát đi."

Bạch Thanh Gia nghe vậy liền không vui, trừng mắt nhìn nhị ca, ánh mắt như đang mắng: Anh lại kéo cái họa này đến cho em làm gì?

Mà Từ Tuyển Toàn thì lập tức vui mừng đồng ý, hai mắt cứ dính vào cô.

Cô mím môi, đang định kiếm cớ kéo Tiết Tĩnh Từ bỏ đi thì ánh mắt vô tình bắt gặp... Từ Băng Nghiên.

Anh vẫn mặc quân phục chỉnh tề, sau lưng là sân khấu ồn ào. Nhưng ánh mắt anh lại luôn dừng trên nhóm họ, sâu lắng và tĩnh lặng, giữa tiếng hát ồn ã lại mang một loại phong vị khó nói nên lời.

Đứng ở nơi náo nhiệt nhất, lại là người trầm lặng nhất.

Bạch Thanh Gia bỗng thay đổi ý định. Cô khẽ nhướng mày, giả bộ lơ đãng nói với Từ Tuyển Toàn: "Tam thiếu gia cũng đến à? Thật trùng hợp. Vậy mời cả anh ấy lên uống trà đi."

*

Khi nhóm thiếu gia tiểu thư cùng nhau trở lại phòng bao tầng hai, cô đào nhỏ tìm Bạch Nhị thiếu gia khi nãy vẫn chưa đi. Ánh mắt đầy mong đợi, như hy vọng anh có thể giữ mình lại. Nhưng Bạch Thanh Viễn chỉ dịu dàng nói: "Em về trước đi. Hôm khác tôi lại đến ủng hộ."

Dù chỉ là lời từ chối xã giao, nhưng đối với kẻ phong lưu dỗ dành, câu đó lại mang vài phần thâm tình. Cô đào nhìn anh mà như cặp uyên ương bị chia lìa, khiến Bạch Thanh Gia chẳng biết nói gì, còn Tiết Tĩnh Từ thì bật cười nhẹ.

Đợi người ta đi hết, các vị công tử tiểu thư lần lượt an vị:

– Bạch đại tiểu thư ngồi ở vị trí có tầm nhìn tốt nhất.

– Tiết Tĩnh Từ ngồi bên phải cô.

– Bạch Thanh Viễn ngồi hơi xa, ở cạnh chiếc bàn.

– Từ Tuyển Toàn muốn ngồi cạnh Bạch Thanh Gia nhưng không chen vào được, đành tiếc nuối ngồi sát cửa sổ.

– Còn Từ Băng Nghiên... từ lúc gặp mặt vẫn chưa nói câu nào. Lặng như cái bóng, tự mình ngồi xuống chỗ gần cánh cửa, là vị trí tệ nhất, cũng ít người chú ý nhất.

Bạch Thanh Gia liếc nhìn qua khóe mắt một chút, nhưng không nói gì. Đám đàn ông thì đã bắt đầu trò chuyện rôm rả, đặc biệt Từ Tuyển Toàn là kẻ nói nhiều nhất. Có lẽ vì muốn thể hiện bản thân trước mặt vị hôn thê xinh đẹp nên hắn cố ý tỏ ra quan tâm đến thời sự, dù bình thường chẳng mấy để ý.

"Dạo này Thượng Hải hơi loạn, chỗ Nghênh Quý Tiên hiếm khi được yên ổn như vậy." Hắn cố ra vẻ nghiêm túc, bắt chuyện với Bạch Thanh Viễn: "Thanh Viễn có nghe chưa? Bên Tam Bảo Lai xảy ra chuyện rồi. Có kẻ mượn danh đấu giá để bí mật chuyển tiền cho nghịch đảng phía Nam, gây ra một trận ầm ĩ lớn, mấy nơi liên quan đều bị niêm phong."

Bạch Thanh Gia mấy hôm nay bị cấm túc nên chưa nghe tin nào lớn như vậy ở Thượng Hải, Tam Bảo Lai là nhà đấu giá lâu đời, đứng đầu vùng Giang Chiết, từng bán nhiều món đồ giá trị. Không ngờ lại để đảng cách mạng trà trộn vào?

"Chỉ nghe sơ sơ vài câu, cũng chẳng biết rõ lắm." Bạch Thanh Viễn nhàn nhã mỉm cười, có vẻ không mấy bận tâm chuyện thời sự. "Nhưng ông chủ Tam Bảo Lai đúng là có mắt như mù, dám ngầm cấu kết phương Nam, sớm muộn gì cũng gây ra chuyện."

"Phải đó!" Từ Tuyển Toàn càng nói càng hăng. "Giờ trăm việc đang chờ khôi phục, Tổng thống lại muốn tu trị thiên hạ, cục diện đã định rồi. Vài tên cách mạng không biết trời cao đất rộng làm sao phá nổi? Sớm muộn gì cũng bị bắt rồi xử bắn thôi..."

Hắn nói với vẻ chính nghĩa đầy mình.

Bạch Thanh Viễn chỉ cười, vẻ mặt ung dung. Trò chuyện thêm vài câu, hắn lại rất tự nhiên đặt ra cậu hỏi: "Vậy giờ ông chủ Tam Bảo Lai thế nào rồi? Bị giam? Hay là..."

...hay là đã bị xử lý kín?

Nhắc đến loại chuyện này, Từ Tuyển Toàn liền đắc ý. Cha hắn quyền thế ngập trời, những tin tức thượng lưu như vậy đối với hắn chẳng khác gì chuyện thường ngày. Vậy nên hắn ngửa người ra sau, bắt chéo chân, rút thuốc ra châm một điếu rồi phả một vòng khói, ra vẻ thâm sâu: "Cái này khó nói lắm. Giờ người vẫn còn ngồi trong tù, nhưng kết cục ra sao phải xem ý bên trên. Biết đâu..." Hắn nhả một hơi khói, cố ý ăn nói mập mờ, "Người ta còn được dùng vào việc khác ấy chứ."

Nửa câu sau đầy hàm ý — việc khác? Ý là chính phủ có thể dùng ông chủ Tam Bảo Lai làm mồi nhử để lôi ra thêm những người cách mạng khác?

Bạch Thanh Viễn cười, gật đầu, đôi mắt như hồ ly khẽ lóe sáng.

Bạch Thanh Gia thì chẳng hứng thú với màn khoe khoang của Từ Tuyển Toàn. Ngược lại, cô cau mày vì mùi thuốc lá. Cô vốn ghét mùi này, nồng, hắc, lại khó chịu, mà cảnh đàn ông phả khói lại khiến cô nhớ đến những tranh hí họa phương Tây chế giễu người Trung Quốc nghiện thuốc phiện.

Cô bĩu môi, định miễn cưỡng nhắc hắn tắt thuốc, thì bằng khóe mắt cô đã thấy Từ Băng Nghiên đang ngồi ở cửa đứng dậy.

Anh vẫn nghiêm nghị và lạnh lùng như mọi khi, góc nghiêng cũng phảng phất vẻ xa cách. Ánh mắt chưa từng liếc sang phía cô dù chỉ là một chút. Thế mà anh lại lặng lẽ đi đến phía sau Từ Tuyển Toàn, đưa tay đẩy cánh cửa sổ vốn đang khép chặt mở tung ra.

Khói thuốc vì thế bay hết ra ngoài.

Cô lập tức dễ chịu hơn rất nhiều.

Bạch Thanh Gia khẽ nhướn mày, trong lòng vụt lên một ý nghĩ: chẳng lẽ là trùng hợp?

Rồi đến lúc mọi người cùng rời khỏi hí viện, cô bất ngờ có cơ hội kiểm chứng thêm một lần.

Khi ấy đã hơn mười giờ. Vở diễn trên sân khấu đã kết thúc, khách không nghỉ đêm cũng dần rời đi. Sức khỏe của Tiết Tĩnh Từ không tốt, đã bắt đầu mệt, thân thể yếu ớt không chịu được thức khuya. Thấy cô ấy khó chịu, Bạch Thanh Gia liền đề nghị về trước.

Từ Tuyển Toàn lại luyến tiếc vị hôn thê xinh đẹp, lập tức đòi đưa cô về. Bạch Thanh Viễn định từ chối giúp em gái, nhưng không ngờ tên này ở phương diện phong nguyệt lại đặc biệt linh hoạt. Hắn còn nghiêm túc nói với Bạch Nhị thiếu gia: "Thanh Viễn yên tâm đi, tôi với tam đệ làm sao dám sơ suất với Thanh Gia. Nhất định đưa người về chu đáo."

Dừng một chút, hắn liếc Tiết Tĩnh Từ, tiếp lời: "Hơn nữa, anh nỡ để Tiết tiểu thư một mình sao?"

Câu sau quá sức khéo léo, khiến Bạch Thanh Viễn khó lòng từ chối. Dù Tiết Tĩnh Từ nói mình tự về được, anh vẫn không thể để cô ấy lẻ loi. Vậy là chỉ đành chấp nhận sắp xếp ấy, khiến Từ Tuyển Toàn càng đắc ý.

Mọi người ra khỏi phòng bao, chuẩn bị xuống lầu. Đúng lúc đó, phòng bên cạnh cũng vừa mở cửa. Là một gia đình lớn, dẫn theo hai đứa trẻ đang chạy nhảy. Trong cầu thang chật hẹp, bọn trẻ đùa nghịch, thế nào lại va thẳng vào Bạch Thanh Gia.

Cô không chuẩn bị, bị va đến lảo đảo, bàn chân hụt khỏi bậc thang, thân người nghiêng mạnh, suýt thì ngã xuống.

Trong lúc ấy đông người chen chúc, tiếng nói cười ồn ào còn lớn hơn cả lúc xem diễn. Ngay cả Bạch Thanh Viễn cũng không kịp nhìn thấy chuyện xảy ra với em gái —

Thế mà anh lại nhìn thấy.

Anh vươn tay giữ lấy cánh tay cô, nhẹ mà vững, kéo một cái đã giúp cô giữ được thăng bằng. Khoảnh khắc ấy họ đứng rất gần, gần đến mức mũi cô suýt chạm vào chiếc nút kim loại lạnh lẽo trên bộ quân trang của anh, giữa hai người chỉ ngăn cách bởi chút hơi thở mỏng manh cùng nhịp tim vững chãi của người đàn ông.

Giữa tiếng người ầm ĩ, cô nghe thấy giọng anh ngay bên tai, trầm, khẽ, như một tiếng thở dài kìm nén, mang theo chút nóng bỏng trong hơi thở.

Anh nói: "Cẩn thận."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...