Ngoại trừ chiếc trực thăng của cặp hạng nhất khiến người ta vừa nhìn đã phát ghen, thì thật ra cano của hạng nhì cũng không tệ lắm.
Nếu như vị đại minh tinh kia không cứ nhất định phải làm trò.
Vấn đề là… anh còn rất có lý!
Ví dụ như anh có bằng lái chuyên nghiệp, còn có kinh nghiệm phong phú (?), và hoàn toàn có thể để nhân viên giám sát kỹ thuật ngồi cùng, đảm bảo an toàn tuyệt đối.
Mọi người nghe mấy câu đầu thì đồng loạt quay sang nhìn Thịnh Dĩ đang an nhàn gặm hạt dưa ở bên cạnh.
Ánh mắt gần như viết thẳng ra ngoài: Trời ơi chị đẹp ơi, giờ này rồi mà chị còn có tâm trạng gặm hạt dưa?!
Thịnh Dĩ mơ hồ cảm nhận được có nhiều ánh mắt hướng về mình, hơi ngẩng đầu, sau khi suy nghĩ chậm nửa nhịp, cuối cùng cũng hiểu ra tình hình hiện tại.
Cô hơi do dự, rồi quay sang nhìn Giang Liễm Chu. Chỉ thấy người kia đang nhàm chán xoay một khối rubik không biết từ đâu lấy ra, tay trái hai ba cái xáo trộn, tay phải hai ba cái lại khôi phục xong.
Một bộ dáng không thèm quan tâm cuộc đời đến mức muốn bị đánh.
Thịnh Dĩ ban đầu không nắm rõ chuyện, giờ thì thật sự bắt đầu quan tâm: “Giờ tôi nên uống thuốc say sóng trước luôn không?”
Mọi người: “……”
[Cứu mạng tôi! Tôi sắp cười chết mất! Thật sự không phải ai cũng có thể làm bạn cùng bàn của Giang ca đâu!!!]
[Chị ơi, giờ không phải lúc chị lo uống thuốc! Là lúc chị ngăn ảnh lại cơ mà!]
[Tại sao hai người này lại tự nhiên như vậy chứ?! Một người thì nói muốn tự lái cano như chuyện ăn cơm bữa, người còn lại thì… ừ, để tôi uống thuốc trước cái đã? Tôi điên mất!!!]
……
Giang Liễm Chu hơi cong mắt, ánh cười lướt qua đáy mắt như gợn sóng. Anh lười biếng rút tay khỏi túi áo, lấy ra một vật nhỏ đặt lên bàn, dùng ngón tay nhẹ nhàng đẩy về phía trước.
Chiếc hộp nhựa trong suốt lướt tới trước mặt Thịnh Dĩ, dừng lại ổn định.
Giọng anh mang theo mấy phần cà khịa: “Đã chuẩn bị rồi.”
Thịnh Dĩ: “……”
[Khoan đã… chỉ mình tôi thắc mắc vì sao trong túi của Giang ca lại có sẵn thuốc say sóng à?!]
[Ủa alo, sy* có thuê thủy quân (fan ảo) không vậy, mới có tí hint đã bắt đầu đẩy thuyền?! Gì mà “chuẩn bị sẵn cho cô ấy”?! Mơ vừa thôi!]
*sy – Shèng Yǐ là tên viết tắt của Thịnh Dĩ.
……
Dù sao thì… rất kỳ lạ, Thịnh Dĩ không phản đối, mà chương trình cũng chẳng phản đối nốt.
Tất nhiên, việc chương trình không phản đối, một phần vì xét đến độ “gây bão” và thu hút của tiết mục.
Dù gì thì Giang Liễm Chu cũng có đủ bằng lái, còn thêm đội ngũ giám sát an toàn và bác sĩ túc trực, nên nhìn chung rủi ro là trong tầm kiểm soát.
Để cẩn thận hơn, trước khi hai người lên cano, tổ tiết mục vẫn mời huấn luyện viên lái chuyên nghiệp tới, dặn dò thêm vài điều an toàn.
Huấn luyện viên này sẽ theo sát khi họ khởi hành, cùng với đội cứu hộ. Hòn đảo này trước đây là thuộc địa của nước Pháp, nên ngôn ngữ chính là tiếng Pháp.
Cũng may, chương trình có tiền, nên cả phiên dịch viên cũng được chuẩn bị đầy đủ.
Chỉ là phiên dịch còn chưa kịp mở miệng, thì Giang Liễm Chu đã nhàn nhạt lên tiếng trước: “Không cần phiên dịch đâu, cứ nói trực tiếp đi, tôi biết tiếng Pháp.”
[Trời ơi tôi suýt quên mất, lần trước ảnh nói tiếng Pháp làm tôi suýt rụng cả chân!!]
[Đúng đó, hồi trước Giang ca có quay phim bên Pháp một năm mà, năng khiếu ngoại ngữ thật sự đỉnh.]
[Cầu xin ảnh nói thêm vài câu nữa được không! Fan mới chẳng biết gì cả, ai có link tài liệu cũ thì share với!!!]
[? Tôi chỉ là người qua đường nhưng vẫn phải cảm thán một câu, giờ làm nghệ sĩ mà phải cạnh tranh tới mức này rồi á?]
[Ờ đó, đòi hỏi ngoại hình, khí chất, tài năng thì cũng thôi đi, người ta còn tốt nghiệp Cảnh Đại, giờ thì đến ngoại ngữ cũng phải giỏi nữa…]
……
Thấy không còn việc gì để làm, phiên dịch cũng lặng lẽ lui sang một bên, nhường chỗ cho huấn luyện viên lái thuyền trực tiếp nói chuyện với Giang Liễm Chu.
Huấn luyện viên xắn tay áo lên, bắt đầu thao thao bất tuyệt, có lẽ cũng biết đang quay chương trình nên mở đầu là lời khen: “Vous avez l’air en super forme.” (Cậu trông rất phong độ đấy.)
Giang Liễm Chu đáp lại đầy lười biếng: “Merci beaucoup.” (Cảm ơn nhiều.)
Thái độ hết sức tự nhiên, phát âm lại cực kỳ dễ nghe, hoàn toàn không có chút nào căng thẳng khi trò chuyện với người bản xứ.
Thịnh Dĩ ở bên cạnh âm thầm tán thưởng vài câu trong lòng, không quên liếc sang phía phiên dịch. Quả nhiên, biểu cảm của phiên dịch lúc này là một chữ: đỉnh!
Huấn luyện viên lại tiếp tục quay sang khen Thịnh Dĩ: “Cette veste vous va très bien.” (Áo khoác của cô hôm nay rất hợp.)
Thịnh Dĩ: “?”
Ơ, đến lượt cô rồi à? Mà… để Giang đại minh tinh làm phiên dịch thì cũng không tiện lắm, dù gì cũng nhận lương hậu hĩnh, nên phiên dịch thử chen vào:“Anh ấy nói …. ”
Chỉ mới nói được một chữ, đã bị Giang Liễm Chu cắt ngang, lần nữa mở miệng dịch giúp luôn: “Ảnh bảo hôm nay cậu mặc đẹp, hợp với cậu lắm.”
À, ra vậy. Thịnh Dĩ gật đầu hiểu ra, tiện thể đoán luôn, chắc nãy giờ huấn luyện viên cũng chỉ đang khen đẹp trai thôi ha.
Cô hơi hất cằm về phía Giang Liễm Chu: “Vậy giúp tôi nói cảm ơn.”
Giang Liễm Chu bật lưỡi khe khẽ, trông chẳng hề nhiệt tình. Phiên dịch ở bên cạnh nhìn biểu cảm của anh mà âm thầm cân nhắc.
Với tính khí như vị thiếu gia này, chắc lúc nãy dịch một câu đã là hết giới hạn rồi.
Thế là lại chủ động chen vào: “Cô ấy …”
Một lần nữa bị cắt ngang. Giang Liễm Chu quay sang huấn luyện viên, gật đầu: “Elle a dit merci pour le compliment.” (Cô ấy nói cảm ơn vì lời khen.)
Phiên dịch: “……”
Anh ơi, rốt cuộc là anh dễ chịu hay khó chịu vậy trời… Chào hỏi xong, huấn luyện viên cuối cùng cũng bắt đầu hướng dẫn các lưu ý an toàn cần thiết.
Đoạn hướng dẫn kia Thịnh Dĩ gần như đã thuộc lòng, dù sao Giang Liễm Chu nghe hiểu được, nên cô cũng yên tâm làm cái “background sống”, não tự động lọc bỏ toàn bộ lời huấn luyện viên: “Lên thuyền nhớ buộc dây khởi động vào cổ tay; khi cano chuẩn bị cập bờ thì phải giảm tốc từ từ, không được tắt máy cái ‘rụp’…”
Giang Liễm Chu mỗi khi nghe xong một câu, đều lặp lại bằng tiếng Pháp để xác nhận. Phát âm lưu loát, khẩu khí vững vàng, y hệt dân bản xứ.
Nhưng Thịnh Dĩ thì: không hiểu gì hết. Cô nhìn chằm chằm Giang Liễm Chu, chớp mắt mấy cái, vẻ mặt bình tĩnh đến mức gần như bình thản.
Giang Liễm Chu chậm rãi quay đầu lại, liếc mắt nhìn cô một cái, vô cùng “ra vẻ”: “Muốn biết à?”
Thịnh Dĩ: “……”
Giang Liễm Chu làm như sắp ra điều kiện, nhưng cuối cùng lại tỏ ra như đang “ban ơn”: “Thôi được, coi như tôi rộng lượng. Nói cho cậu nghe cũng được.”
Mặt mũi viết rõ ràng tám chữ: Tôi thật sự quá tốt, tốt đến bất thường.
Thịnh Dĩ rút cạn cảm xúc, cố nặn ra một câu: “……Thế thì cảm ơn cậu nha.”
Giang Liễm Chu gật đầu rất “lãnh đạm nhưng nhận hết”: “Không có gì.”
Rồi anh bắt đầu “phiên dịch”: “Anh ta nói lúc nữa tôi lái cano, cậu phải ngồi đằng sau tôi.”
Thịnh Dĩ gật gật đầu: Ừ, dễ hiểu, hợp lý.
Giang Liễm Chu tiếp tục, cực kỳ bình tĩnh: “Phải mặc áo phao đàng hoàng… rồi ôm eo tôi.”
Thịnh Dĩ: “Ồ… ờ… hả?”
Cô khựng lại, bản năng ngẩng đầu nhìn huấn luyện viên để xác minh. Huấn luyện viên đương nhiên không biết Giang Liễm Chu đang nói gì, nhưng thấy Thịnh Dĩ nhìn sang, liền thân thiện mỉm cười đáp lại.
Thịnh Dĩ: “……”
Ơ, không lẽ… là thật à?! Ủa sao lại thế được??
Giang Liễm Chu ngừng một nhịp, giọng lười biếng vang lên: “Còn nghe nữa không?”
Thịnh Dĩ bất lực: “……Nghe.”
Giang đại minh tinh lại trưng ra vẻ mặt “tôi tốt thế này, đúng là nên khắc vào bia đá”: “Ảnh còn nói là… nếu cậu thấy sợ thì ngồi sát vào người tôi, chỗ đó ổn định hơn.”
Thịnh Dĩ: “……”
Ủa thiệt luôn hả?
…..
[???]
[jlz*!!! Anh nhìn thấy bầu trời đầy dấu chấm hỏi trong mắt tôi không? Rốt cuộc anh đang dịch cái quái gì vậy hả??]
*jlz – Jiāng Liǎn Zhōu là viết tắt tên của Giang Liễm Chu.
[Đừng chửi, sẽ bị lọc từ đó mấy má! Mà bị lọc nhiều là không được bình luận nữa đâu đấy!!!]
[Chỉ mình tôi là mù mờ thôi à? Rốt cuộc Giang ca dịch sai hả? Mà kể cả có sai… cũng đâu cần phải phản ứng mạnh vậy chứ, từ từ mà kiểm chứng…]
[Phải đó, nhìn phong cách ảnh nãy giờ, cho dù có phóng đại một chút thì chắc cũng không chệch xa quá đâu nhỉ?]
[Vậy có ai là người biết tiếng Pháp không? Làm ơn dịch giùm tôi câu lúc nãy huấn luyện viên nói với Thịnh Dĩ đi, bản gốc hình như là: “Lúc lên thuyền nhớ buộc dây khởi động…”]
[……]
[Rồi xong, thế giới duy nhất mà chỉ mình Thịnh Dĩ không hiểu gì đã hình thành.]
Phiên dịch vẫn còn cố vùng vẫy một chút: “Cô…”
Mới vừa nói được một chữ, lại lần nữa bị Giang Liễm Chu cắt ngang. Vị thiếu gia hờ hững quay sang hỏi Thịnh Dĩ: “Còn gì muốn hỏi không?”
Không hiểu sao, phiên dịch cảm thấy vừa rồi Giang Liễm Chu liếc mình một cái, rõ ràng ánh mắt chẳng mang theo cảm xúc gì, nhưng anh ta lại có cảm giác như bị một áp lực vô hình đè lên.
Anh ta bỗng dưng im bặt, ngoan ngoãn giữ im lặng.
……
Phiên dịch không lên tiếng, huấn luyện viên gật đầu, Thịnh Dĩ cũng chỉ có thể giấu nghi ngờ trong lòng. Phong thái của nữ bking hiện ra trọn vẹn, cô làm như hoàn toàn không có gì bất thường, cũng chẳng hề ngại ngùng.
Tựa như những lời vừa rồi của Giang Liễm Chu là điều hoàn toàn hợp tình hợp lý, cô điềm nhiên gật đầu: “Không vấn đề gì, đi thôi.”
Giang Liễm Chu còn thong dong hơn cô, ung dung ngồi vào ghế lái, nghiêng đầu liếc cô một cái.
Huấn luyện viên đầy nhiệt tình và phiên dịch âm thầm mắng chửi trong bụng cũng đều mặc áo phao, yên vị ở khoang sau.
Không ngoài dự đoán, chỗ ngồi sát Giang Liễm Chu nhất đã được để trống cho Thịnh Dĩ.
Cô im lặng mất hai giây, trong lòng không nhịn được chửi thầm chiếc cano “quỷ quái” này, ngoài mặt vẫn giữ được thần sắc vững vàng, nhẹ nhàng ngồi xuống.
Khoảng cách thật sự rất gần. Cô từng ngồi xe Giang Liễm Chu mấy lần, nhưng chưa bao giờ giống như lần này.
Trước kia dù gì cũng là ghế phụ, có một khoảng cách nhất định. Nhưng lúc này đây… thật sự, không hề có chút khoảng cách nào.
Chỉ hơi cúi đầu một chút, mùi hương quen thuộc kia đã len vào mũi, nhàn nhạt, thanh thanh, lại đặc biệt quen thuộc.
Thịnh Dĩ không nói rõ được bản thân cảm thấy thế nào. Không biết mùi hương này làm cô bình tâm lại một chút, hay khiến cô thêm căng thẳng.
Hoặc cũng có thể, ngay cả chính cô cũng không rõ, sự xao động trong khoảnh khắc này rốt cuộc xuất phát từ đâu.
Và nên được giải tỏa bằng cách nào. Eo anh, ở ngay trước mắt cô.
Thịnh Dĩ vốn không phải người ngượng ngùng, lý trí nói cho cô biết: lúc này, theo như lời anh nói khi nãy, chỉ cần tự nhiên ôm lấy eo anh là được.
Nhưng không hiểu sao, khoảnh khắc ấy, cô lại hơi lúng túng. Có vẻ như Giang Liễm Chu cũng nhận ra điều này.
Anh nghiêng đầu nhìn cô một chút, mũ bảo hiểm khiến sắc mặt anh không rõ lắm, giọng nói cũng nghe không rõ ràng như thường lệ, hơi trầm, hơi nghẹn trong lớp mũ, vang lên lúc cô đang lúng túng nhất.
“Nắm lấy áo tôi.”
Từ “ôm eo” thành “nắm áo”, chỉ một động tác nhỏ thay đổi, lập tức khiến mọi thứ trở nên… dễ chấp nhận hơn rất nhiều.
Thịnh Dĩ đáp khẽ một tiếng, hơi nghiêng người về trước, rút ngắn thêm khoảng cách giữa hai người, rồi siết chặt lấy vạt áo bên hông Giang Liễm Chu.
Như thể đó là điểm tựa duy nhất có thể mang lại cảm giác an toàn cho cô trên chiếc cano đang gào rú giữa biển này. Cano nổ máy, từng chút một tăng tốc, cuối cùng lao đi như tên bắn trên mặt nước.
Thịnh Dĩ cảm thấy nhịp tim mình cũng theo đó mà dồn dập hơn, từng nhịp từng nhịp, trùng khớp với tiếng máy gầm rú.
Bọt nước bắn tung, gió biển mặn mòi tạt vào mặt, thổi ngược vạt áo cô bay phấp phới phía sau.
Vô số âm thanh hòa quyện vào nhau, khiến cô bỗng có cảm giác như được kéo về những năm tháng trung học. Tuổi trẻ, sục sôi, hỗn loạn mà rực rỡ.
Cậu thiếu niên ngông nghênh ấy từng đưa cho cô chiếc mũ bảo hiểm, cô ngồi phía sau cậu, giữa tiếng động cơ ầm ĩ lao vút qua màn đêm, băng qua bóng tối, lao về phía ánh sáng nơi chân trời.
Khoảnh khắc này cũng giống như vậy. Gió rít, sóng tung, thế giới bỗng chốc chỉ còn lại nhịp th* d*c của hành trình về phía trước, và dòng nhiệt cuộn trào trong huyết quản.
Một cơn bốc đồng không biết từ đâu dâng lên, trong bầu không khí hỗn loạn ấy, Thịnh Dĩ ngẩng đầu, gọi to: “Giang … Liễm … Chu!”
Cô không nhớ lần gần nhất mình gọi anh như thế là khi nào. Có lẽ là do tốc độ luôn có thể khiến người ta trở nên can đảm, cuồng nhiệt, những điều muốn nói nhưng chôn sâu trong lòng từ lần gặp lại đầu tiên, bỗng dâng trào theo gió, trút ra thành lời.
Tựa như phải trút bỏ tất cả những xúc cảm không rõ ràng, rối ren ấy ra ngoài. “Cậu dạo này sống có ổn không!”
Cô thậm chí không chờ anh trả lời. Mắt hơi cay xè, cô lại nghĩ đến câu “lâu rồi không gặp”.
Thịnh Dĩ hít một hơi thật sâu: “Tôi… có hơi hơi nhớ cậu đấy!”
Gần như muốn rơi nước mắt. Gần như lại muốn bật cười. Cô nghe thấy hình như Giang Liễm Chu khẽ cười.
Nhưng gió to quá, cô nghe không rõ. Là một tiếng cười rất nhẹ, nhẹ đến mức có thể bị nhầm là ảo giác.
Ẩn trong đó lại có một chút dịu dàng khó tin, không giống với cái khí chất “thiếu gia bất cần” thường ngày của anh. Gió biển cũng như trở nên dịu dàng theo.
Nó khẽ lướt qua tóc cô, như có ngón tay nào đó nhẹ chạm vào, v**t v*. Giọng anh mang theo tiếng thở dài rất nhẹ, khe khẽ vang lên phía trước: “Tôi cũng có hơi…”
“Hơi nhớ cậu.”
