[……]
[……]
[Mẹ tôi hỏi vì sao tôi đột nhiên khóc, tôi bảo là vì tôi đã dành tình cảm cho một “con chó” suốt bao năm nay, giờ đau lòng quá không cầm nổi nước mắt.]
[Tôi thật sự cạn lời với tiếng mẹ đẻ của mình rồi, cảm ơn cậu nhé Giang Liễm Chu, là cậu giúp tôi tìm lại nguồn cội của mình đấy.]
[@Thịnh Dĩ, cầu xin cậu đấy bảo bối ơi, ngay bây giờ, lập tức, hãy tháo bộ móng của Giang Liễm Chu xuống dùm tôi với!!!]
…
Fan được kết nối lúc này cũng hoàn toàn rối bời, thật sự không ngờ một giây trước còn đang xúc động thổ lộ, giây sau Giang Liễm Chu lại đột nhiên hóa chó, mấy trò quái gở liên tiếp khiến người ta hoàn toàn theo không kịp.
Nhưng đúng là…
Bạn fan ấy cũng không muốn mình trở thành người đầu tiên bị idol chặn, dù đôi mắt long lanh đã tràn ngập sự bất lực trước cõi đời này, vẫn đành bất chấp lương tâm mà im lặng ba giây.
“…Cũng… cũng được ạ…”
“Em cũng thấy rất đẹp phải không?” Giang Liễm Chu chẳng nể nang gì mà cố tình hiểu sai lời fan, giọng còn đầy khổ não, “Anh thấy hình như không được đẹp lắm, nhưng mà đây là Thịnh Dĩ làm cho anh đấy, nếu anh tháo đi thì cô ấy có giận không nhỉ?”
Fan: “……”
Người phiên dịch đứng cạnh, chẳng rõ vì lý do gì mà vẫn kiên trì nghe anh nói: “……”
[……]
[Tôi thấy rồi, thật sự thấy rồi! Giang Liễm Chu, làm ơn, làm người một chút đi có được không?!]
[Lúc đầu tôi còn ghen tị với chị gái được kết nối, giờ đây tôi thật sự bắt đầu thương cảm cho chị ấy rồi…]
Giang Liễm Chu nheo mắt, ánh đào hoa hiện rõ niềm vui thích.
Đôi mắt anh rất kỳ lạ, rõ ràng là kiểu mắt câu hồn đoạt phách nhất, đa tình nhất, thế mà vì anh lúc nào cũng lạnh nhạt, nên nhìn lại chỉ thấy xa cách.
Nhưng nếu như lúc này anh nhoẻn cười như thế, mọi vẻ mê hoặc lập tức trào dâng, khiến người khác không cách nào chống đỡ.
Fan nữ kia dường như thoáng chút ngẩn ngơ. Mãi cho đến khi chương trình nhắc thời gian sắp hết, chị mới miễn cưỡng cúp máy.
Ngay trước khi ngắt kết nối, cô ấy vẫn cố hét lên câu cuối cùng: “Anh Chu cố lên! Cái gì cũng phải giành được nhé!”
Giang Liễm Chu khẽ cúi đầu, chậm rãi nói: “Ừ, anh sẽ làm được.”
Thời gian mà chương trình quy định gần như vừa vặn, bên Giang Liễm Chu vừa kết thúc thì bên Thịnh Dĩ cũng kết thúc theo.
Không biết có phải ảo giác không, nhưng Giang Liễm Chu luôn cảm thấy ánh mắt Thịnh Dĩ nhìn anh bỗng có gì đó là lạ.
Giang đại gia nhướng mày, lười biếng hỏi: “Sao vậy?”
Thịnh Dĩ khẽ lắc đầu, suy nghĩ chốc lát rồi nói: “Không ngờ con lại quan tâm đến ba như vậy, ba nhất thời có chút cảm động.”
Giang Liễm Chu: “……”
Giang Liễm Chu: “???”
[Chị đẹp à… sao lại đắm chìm vào trò “ba con” thế này…]
[Cảm động bay sạch rồi mấy bà ơi, điều khiến tôi hoang mang nhất hôm nay là: CP nhà tôi rốt cuộc tại sao lại cứng đầu cứng cổ thế này…]
Nhưng rõ ràng, Thịnh Dĩ không có chút hứng thú nào muốn giải thích với Giang Liễm Chu, vỗ vỗ vai anh: “Đi thôi con trai ngoan, mình còn phải tiếp tục bán vé.”
Giang Liễm Chu: “……”
Nhờ công lao bài bản thần sầu của Giang đại gia, hai người bọn họ thật sự chưa thua một ván nào.
Mà điều khiến người ta phải kinh ngạc nhất là: Giang đại gia cái gì cũng biết.
Những trò cơ bản như bài tây, xúc xắc, thôi còn dễ hiểu đi. Nhưng mấy người tham gia sau này thì càng lúc càng ngứa nghề: Nào là ra đề bắt Giang Liễm Chu giải, nào là thi đấu hỏi đáp năm câu ba thắng, rồi thì thi xoay rubik…
Đủ thể loại trồi lên.
Thậm chí, người lạ đời nhất còn đề xuất muốn thi đọc thuộc bài diễn văn “I have a dream” của Martin Luther King.
Thịnh Dĩ: “?”
Cô dĩ nhiên biết hồi đi học, Giang Liễm Chu là một người thích làm bài khối A, Toán –Lý – Hoá đều siêu mạnh.
Còn cô thì toàn vùi đầu vào vẽ vời, nhất là khoảng thời gian ôn thi đại học, quay lại lớp học chính thức thì đúng là có chút đuối sức thật.
Giang Liễm Chu thì luôn tự nhận mình “đẹp trai nhân hậu”, cố gắng gợi ý cho cô để anh dạy thêm. Không thể phủ nhận, vài cách giảng bài của anh thật sự kỳ quặc nhưng hiệu quả bất ngờ.
Cô thi được điểm cao trong kỳ thi đại học, hơn nửa là nhờ anh kèm cặp. Thế nhưng, so với mấy môn khối A thì anh thật sự không thích mấy môn học thuộc.
Thời đi học, thầy cô Ngữ văn ngày nào cũng bắt Giang Liễm Chu học thuộc thơ cổ. Cứ sau mỗi buổi đọc bài sáng, là lại điểm danh anh lên trả bài.
Giang Liễm Chu: “Em không học thuộc thật ra là có lý do chính đáng.”
Thầy cô: “???”
Giang Liễm Chu trịnh trọng phát biểu: “Vì em viết còn hay hơn mấy người đó.”
……
Cho nên khi nghe đến chuyện thi thuộc bài “I have a dream”, phản ứng đầu tiên của Thịnh Dĩ là muốn cản lại: “Cái này thì….”
Chưa kịp nói xong, Giang Liễm Chu đã ngẩng cằm lên, ném ra một câu: “Thuộc bài thì tìm bạn bàn… cũ của tôi.”
Thịnh Dĩ: “……”
Không biết có phải ảo giác hay không, nhưng cô luôn có cảm giác… cái khoảng ngừng giữa từ “bạn” và “bàn” mà Giang Liễm Chu thốt ra… hình như hơi… dài hơn bình thường một chút.
Anh lười biếng cười nhạt một tiếng.
Tóm lại là: Khi tổ quay phim đã bắt đầu nhìn đến phát ngán, thì hai người cuối cùng cũng bán sạch toàn bộ số vé, không sót một tấm, thắng lợi rực rỡ.
Hai người thong thả quay về điểm tập kết. Trải một tấm thảm nhỏ, ngồi cạnh nhau tự nhiên như đi dã ngoại, chứ chẳng giống đang quay chương trình tí nào.
[Tuần! Trăng! Mật!!!]
[Hừ hừ hừ, không khí couple này thật sự là quá dày đặc rồi nhé.]
[Du lịch miễn phí ở đâu đỉnh nhất? Đảo hè rực nắng tìm Giang Giang chính là chân ái!]
“Cái này cậu có muốn không?” Giang Liễm Chu lại cầm lên một bức tượng nhỏ bằng gốm thủ công từ một sạp hàng ven đường.
Là một cô gái tóc dài buông xõa, rất mang phong vị bản địa.
Thịnh Dĩ nghiêng đầu nhìn thử. Chưa kịp lên tiếng trả lời, Giang đại gia đã tùy tiện gật đầu, miệng còn lầm bầm một câu: “Không nói gì tức là muốn.”
Thịnh Dĩ: “……”
Không thể không nói, ông anh này thật sự từ hồi cấp ba đã hào phóng vô đối đến tận bây giờ rồi.
Sau khi gom được một đống quà lưu niệm linh tinh, hai người lại vừa tản bộ vừa quay về điểm tập kết.
Lúc các nhóm khác rốt cuộc cũng bán hết vé, lục đục quay lại, ai nấy đều mệt đến mức như vừa chạy vượt chướng ngại vật mười nghìn mét.
Vừa quay về đã trông thấy hai người bọn họ cùng nằm dài trên ghế nằm, đeo kính râm, uống nước trái cây, thỉnh thoảng trò chuyện đôi câu.
Trời xanh, biển biếc, mây lững lờ, ánh nắng chan hòa, phong cảnh đẹp, người còn đẹp hơn.
Chỉ là… tâm trạng mấy nhóm còn lại thì chẳng đẹp nổi…
May mà chương trình cũng không quá “nhẫn tâm đạp thêm phát nữa”, vẫn cho mọi người nghỉ một chút trước khi vào phần tiếp theo.
Vậy là cả nhóm cùng nằm vật thành một vòng tròn, trò chuyện lười biếng với nhau. Thịnh Dĩ lại hơi im lặng, ngồi đó yên tĩnh uống nước cam, như đang nghĩ gì đó.
Giang Liễm Chu liếc nhìn cô, hơi thu lại ánh mắt, như đang cân nhắc điều gì.
Đúng lúc anh định mở miệng nói chuyện thì … Loa phát thanh lại vang lên:
“Xin chào các vị khách mời, chúc mừng mọi người đã hoàn thành nhiệm vụ bán vé, giúp lễ hội âm nhạc của chúng ta đón về 500 khán giả trực tiếp.”
“Để mang đến cho khán giả một trải nghiệm âm nhạc hoàn hảo và đáng nhớ trên hòn đảo mùa hè rực rỡ này, các vị khách mời giờ đây sẽ cùng nhau tự tổ chức lễ hội âm nhạc này. Và những người biểu diễn trong đêm hội….”
“Chính là các bạn!”
Các khách mời: “……”
Xin hỏi là, chương trình này rốt cuộc có thể yên nghỉ được không vậy???
Phát thanh vẫn tiếp tục:
“Chúng tôi đã chuẩn bị sẵn danh sách chương trình biểu diễn, gồm năm tiết mục, lễ hội âm nhạc sẽ diễn ra vào 18h tối ngày kia. Trong khoảng thời gian còn lại, các bạn cần chọn tiết mục, tập luyện, chọn trang phục, thiết kế tạo hình, để dốc hết sức đem đến cho khán giả một sân khấu hoàn mỹ.”
“Giờ xin mời các bạn nhìn lên màn hình lớn bên trái, trên đó là danh sách các tiết mục đã được sắp xếp.”
Tám khách mời cùng ngẩng đầu nhìn lên, trên đó hiện ra năm tên bài hát.
Tên bài hát cuối cùng còn kèm theo một dòng ghi chú: Tiết mục hợp ca 8 người.
…Không thể không nói. Chương trình này đúng là… phong phú vượt quá mức tưởng tượng.
Tống Viêm giật giật khóe miệng, là người đầu tiên giơ tay hỏi: “Vậy bốn bài đầu tiên thì chọn như nào ạ?”
“Đây là một câu hỏi tuyệt vời!” Tổ chương trình còn không quên khen ngợi Tống Viêm một câu, sau đó giải thích: “Thứ tự chọn bài sẽ dựa theo thứ hạng bán vé ở vòng hai.”
“Thứ tự cụ thể là: Giang Liễm Chu – Thịnh Dĩ đứng đầu, Tiết Thanh Phù – Du Thâm đứng thứ hai, Tống Viêm – Doãn Song đứng thứ ba, Đoàn Minh Tể – Uông Đồng Hân đứng cuối cùng.”
“Căn cứ theo thứ tự này, tổ chương trình sẽ mở bình chọn trong phòng livestream. Mỗi tổ sẽ có 60 giây, để khán giả bình chọn giúp các bạn chọn bài!”
Các khách mời: “……”
Chương trình này đúng thật không bao giờ để người ta thôi bất ngờ. Livestream nổ tung trong vòng một giây.
[???]
[Tôi vừa từ một con dân ăn dưa chuyển sang vai trò người định đoạt vận mệnh quốc gia??? Trời ơi tôi thật vinh dự quá đi!]
[@Hậu viện hội chính thức Giang Liễm Chu @Cố Chu Studio, mau mau mau! Hướng dẫn tụi này nên vote bài nào đi!!!]
[Ơ khoan, tôi chợt nhận ra… nếu đã có 500 khán giả tại chỗ… lẽ nào phiếu của họ quyết định thắng thua chung cuộc?]
[Bạn phía trước nói quá đúng! Vậy thì việc chọn bài quan trọng chết mất, phải làm sao đây, tôi sợ chọn phải bài Giang ca không muốn hát quá huhuhu.]
“Được rồi, theo thứ tự, nhóm đầu tiên là Giang Liễm Chu – Thịnh Dĩ. Các khán giả livestream đã sẵn sàng chưa? Sau 20 giây nữa, đường link bình chọn sẽ xuất hiện trong phòng livestream, mọi người có thể chọn một trong bốn ca khúc. Chỉ có 60 giây thôi, mọi người nhất định phải trân trọng cơ hội này!”
Hậu viện hội của Giang Liễm Chu vốn luôn rất chuyên nghiệp, dù bị gọi bất ngờ cũng ngay lập tức họp gấp, chốt được một bài hát để tránh phân tán phiếu bầu.
Trong lúc tất cả đều đang căng thẳng đến cực độ, chỉ có hai đương sự là bình thản đến đáng ghét, như thể người sắp lên sân khấu chẳng phải là họ vậy.
Mà cũng đúng thôi, với một người từng “phong thần” nhờ vô số sân khấu như Giang đại lưu lượng, làm sao có thể sợ sân khấu được chứ?
Thịnh Dĩ lại uống thêm một ngụm nước trái cây, nghiêng đầu hỏi: “Cậu mong là bài nào?”
“Bài nào cũng có thể hát hay cả.” Giang Liễm Chu nói bằng giọng nhẹ tênh, nhưng nét mặt lại không giấu nổi khí chất rạng rỡ, trong mắt đều là tự tin và kiêu ngạo.
Đó là chiến trường mà anh quen thuộc nhất, cũng là nơi anh yêu sâu đậm nhất.
“Nhưng mà,” anh khẽ nhếch môi, lười biếng nói thêm “tôi đoán là bài thứ ba.”
Lời vừa dứt, chỉ nghe “đinh đông” một tiếng, bình chọn kết thúc.
Loa phát thanh vang lên lần nữa: “Chúc mừng Giang Liễm Chu – Thịnh Dĩ! Ca khúc mà các bạn sẽ biểu diễn là …”
Thịnh Dĩ nghiêng đầu, ánh mắt dừng lại ở bài thứ ba trên màn hình lớn. Giai điệu BGM quen thuộc vang lên theo giọng phát thanh. Mọi người gần như không kìm được, đồng loạt ngâm nga theo một câu.
“Ngày mai cậu có còn nhớ, nhật ký ngày hôm qua cậu viết.”
——《Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy》!
Quả nhiên, Giang Liễm Chu đã đoán đúng. Bài hát mà họ sẽ biểu diễn, chính là bài trùng tên với show thực tế này, bài hát mà hầu như ai cũng đã từng nghe vô số lần, ai cũng có thể hát, 《Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy》.
Tiếng nhạc quen thuộc vang lên khắp sân khấu, Thịnh Dĩ khẽ liếc sang “người bạn cùng bàn” bên cạnh, trong đầu bất chợt lại vang lên cuộc gọi lúc sáng khi bán vé.
Cô luôn là người kiệm lời, nên khi cô gái bên kia màn hình rối rít nói một tràng thật dài, Thịnh Dĩ chỉ mỉm cười gật đầu, chân thành gửi lời cảm ơn.
Cô gái càng nhìn Thịnh Dĩ càng thấy kinh diễm đến choáng ngợp: “Dĩ Dĩ, cậu thật sự quá đẹp luôn á, tớ là con gái mà còn muốn theo đuổi cậu ấy chứ!”
Livestream lập tức bị chọc cười rần rần, Thịnh Dĩ cũng cười theo.
“Tớ cũng rất thích tính cách của cậu, nếu hồi đi học mà quen được cậu, tớ nhất định sẽ làm bạn, làm chị em thân thiết với cậu, ngày nào cũng mua đồ ăn ngon cho cậu luôn!”
Câu nói đó khiến Thịnh Dĩ bất giác nhớ về thời đi học của mình. Khi ấy, cô quá tập trung vào vẽ tranh, lại ít nói, nên rất hiếm khi giao tiếp với người khác.
Ngoại hình quá nổi bật khiến nhiều người cảm thấy cô khó gần, vì vậy trên thực tế, rất ít người chủ động đến bắt chuyện hay kết thân với cô.
Có lẽ là vì ai cũng cho rằng, dù có đến gần thì cũng sẽ bị từ chối mà thôi. Tính cách của Giang Liễm Chu thật ra cũng có phần lạnh nhạt, nhưng lại có rất nhiều bạn.
Ấy thế mà giữa hai người họ, không biết tại sao lại rất ăn ý. Cô vì là bạn cùng bàn với anh mà dần dần được anh kéo theo ăn uống, chơi bời, quen biết thêm bao nhiêu bạn bè.
Hoặc có thể nói, thời cấp ba của cô vui vẻ đến vậy, 95% là nhờ vào Giang Liễm Chu.
Thấy ánh mắt Thịnh Dĩ lơ đãng, cô gái bên kia liền chủ động chuyển đề tài: “Đến lượt cậu hỏi rồi đó, Dĩ Dĩ!”
Bị câu nhắc kéo về thực tại, Thịnh Dĩ nhất thời có hơi ngẩn người.
Nhưng cô nhanh chóng suy nghĩ rồi nhẹ giọng hỏi: “Hồi nãy trong phần hỏi nhanh đoán ý, tớ nói món ăn mà tớ ghét nhất là rễ ngò, nhưng Giang Liễm Chu lại đoán sai. Cậu còn nhớ cậu ấy đã trả lời gì không?”
Cô gái kia vội vàng an ủi: “Sai một câu thôi mà, Giang Liễm Chu đoán vậy là giỏi lắm rồi đó! Cậu ấy nói là …”
Có lẽ cần nhớ lại nên cô ấy còn nghiêm túc ngẫm nghĩ một chút, rồi mới đáp: “Cá có xương.”
Nụ cười bên khóe môi Thịnh Dĩ chợt khựng lại. Cô lặng người mất một lúc rất lâu, như quên mất nét mặt mình đang bị bao nhiêu người nhìn thấy.
Cho đến khi cô gái bên kia liên tục hỏi “sao thế”, cô mới lắc đầu, không nói gì.
Cá có xương à… Đó là món mà cô đã ghét nhất hồi cấp ba.
Vậy mà cậu ấy lại nhớ suốt bảy năm.
