Vẫn Cứ Thích Em

Chương 2: Quà tặng kèm có chữ ký.



Thịnh Dĩ xưa nay vốn là người rất có chính kiến, thậm chí ở một mức độ nào đó có thể gọi là… cố chấp.

Trần Hồng Tài vừa nghe đã nhíu chặt mày. Ông thật sự không ngờ, khúc mắc lại nằm ở Thịnh Dĩ.

“Chương trình lần này chi thù lao cho khách mời đâu có ít.” Ông giơ tay làm một động tác ra hiệu: “Con số này đấy.”

Thịnh Dĩ vẫn không ngẩng đầu: “Vậy ạ.”

“…”

Thật ra cũng đúng thôi, người bình thường còn có thể bị tiền hấp dẫn, chứ nhà họ Thịnh từ trước đến giờ nào có thiếu tiền? Chưa kể Thịnh Dĩ từ bé đã sống trong nhung lụa. Mà giờ chính bản thân cô cũng chẳng cần dựa dẫm ai, một họa sĩ như Thịnh Dĩ, danh tiếng vững chắc, tiền là người khác giành nhau mang đến tận cửa.

Trần Hồng Tài vẫn chưa chịu bỏ cuộc: “Lên show rồi cháu sẽ càng nổi hơn nữa, còn có thể quen biết thêm nhiều nghệ sĩ.”

Lần này Thịnh Dĩ ngẩng đầu, ánh mắt bình thản đến lạnh nhạt, quét qua ông một cái.

Trần Hồng Tài hơi khựng lại: “Coi như đi ôn chuyện với bạn học cũ cũng được mà. Hai đứa học cùng lớp năm cuối cấp ba, chắc cũng thân nhau chứ hả?”

Thịnh Dĩ không trả lời. Không phản ứng chính là phản ứng tốt nhất!

Trần Hồng Tài như vớ được cọng rơm cứu sinh, lập tức nói tiếp: “Giang Liễm Chu đúng là đang hot thật, nhưng ai dám đảm bảo cứ mãi đứng trên đỉnh? Giới này thay đổi từng ngày, lỡ đâu mai kia lại có lớp trẻ mới nổi hơn thì sao? Hai đứa có quen biết, cháu giúp cậu ấy một tay cũng được mà.”

Thịnh Dĩ uống cạn ngụm cà phê cuối cùng, rồi mới nhìn Trần Hồng Tài, chậm rãi mở miệng: “Chú Trần.”

“Ừ?”

“Bên Giang Liễm Chu… không nói với chú là sau cấp ba, cháu và cậu ta chưa từng liên lạc nữa à?”

Trần Hồng Tài: “……”

—–

Sau khi thẳng thừng từ chối lời mời ghi hình chương trình của Trần Hồng Tài, Thịnh Dĩ đi ăn tối bên ngoài rồi mới quay về Hồ Duyệt Sơn Sắc.

Lúc xe ngang qua một trung tâm thương mại lớn, cô vô thức liếc nhìn ra ngoài qua cửa kính.

Trước màn hình LED khổng lồ, vẫn có người dừng chân ngẩng đầu nhìn, vài cô gái trẻ còn chỉ trỏ hào hứng rồi chụp hình lưu niệm.

Cô cũng ngẩng đầu theo bản năng.

Trên màn hình đang chiếu một đoạn quảng cáo, khuôn mặt ấy còn chưa kịp nhìn rõ đã lướt qua, chỉ để lại một cái ký tên đầy phóng khoáng và ngạo nghễ trong nền đen sau cùng – Giang Liễm Chu.

Thịnh Dĩ nhắn cho Bối Lôi: [Đúng là đời khó lường.]

Ví như hồi cấp ba, cô chưa từng nghĩ bạn cùng bàn Giang Liễm Chu sau này sẽ nổi đình nổi đám, càng không thể ngờ, sau bao năm không gặp, cái tên ấy lại một lần nữa được nhắc đến bên cạnh cô, bởi một lời mời tham gia show truyền hình, nơi một người bình thường như cô được ghép đôi cùng cậu ta…

Nhưng điều khiến cô bất ngờ nhất vẫn là…

Một người bạn học cũ mà nếu không tình cờ nhìn thấy trên quảng cáo có lẽ đã quên mặt, nay lại định… tạo couple với cô để tăng độ nổi tiếng?

Ôi chao, thế giới này đúng là vi diệu quá rồi. Bối Lôi trả lời cực nhanh.

[Hoa Nhỏ Bối Lôi]: Phải đó, đến chính tớ trước hôm nay cũng không ngờ, cậu lại có bạn học là một “tiểu minh tinh hạng mười tám” đấy nhé~

[A Cửu]: ……

Thịnh Dĩ hít sâu một hơi, gắng gượng đè xuống cơn thôi thúc muốn lập tức block con bạn thân chí cốt.

Dù sao thì, với cái tính thoải mái của Thịnh Dĩ, đã từ chối lời mời ghi hình rồi thì coi như chuyện này cũng xong xuôi.

Trời sẩm tối, tuyết ngoài trời cũng dần nhẹ hạt. Thịnh Dĩ vừa hút từng ngụm trà sữa vừa nhàn nhã dạo bước vào trong khu chung cư.

Khi đi ngang qua dưới toà nhà mình ở, cô bị người của ban quản lý gọi lại.

Nhân viên lễ tân tươi cười niềm nở: “Cô Thịnh mới về à?”

Thịnh Dĩ hơi gật đầu, liền nghe đối phương nói tiếp: “Chắc cô cũng biết rồi, căn hộ còn lại trên tầng của cô đã có người mua đúng không ạ? Chủ mới có nhờ chúng tôi xin số liên lạc của cô. Dù gì hai người cũng là hàng xóm cùng tầng, sau này có gì tiện liên lạc.”

Thịnh Dĩ nghĩ nghĩ cũng hợp lý, dù sao cùng sống một tầng, hoà thuận vẫn là quan trọng.
Cô bước đến, lấy điện thoại ra: “Là số điện thoại?”

Nhân viên lễ tân đưa cho cô một tấm danh thiếp.

Màu đen tuyền, thiết kế tối giản nhưng tinh tế, chỉ có một dãy số và một cái tên tiếng Anh duy nhất: “Ivan.”

“Cô quét mã hoặc tìm số này trên WeChat là được.” Thịnh Dĩ cảm ơn, cầm tấm danh thiếp, tiếp tục thong thả bước lên lầu.

Về đến nhà, cô tắm rửa, sấy tóc, skincare kỹ càng xong xuôi thì lại bắt đầu làm một đơn hàng minh hoạ thương mại.

Thịnh Dĩ lúc làm việc luôn rất tập trung. Khi hoàn thành xong, đã là một giờ rưỡi sáng.

Cô ngáp một cái, vươn vai, chuẩn bị đi ngủ thì mới liếc thấy tấm danh thiếp để trên bàn. Nhập dãy số vào khung tìm kiếm, một cái tài khoản hiện ra.

WeChat ID giống hệt trên danh thiếp: ngắn gọn một chữ “Ivan”. Còn ảnh đại diện… lại là bóng lưng một con mèo trắng.

… Trông cũng hơi bất ngờ đấy.

Thịnh Dĩ cầm điện thoại chui vào chăn, bấm gửi lời mời kết bạn, còn chú thích rõ tên mình. Vừa gửi xong, chưa kịp đặt điện thoại xuống thì lời mời đã được chấp nhận tức thì.

Cô hơi ngạc nhiên. Giờ này rồi mà vẫn chưa ngủ sao?

Vừa nghĩ, cô vừa nhắn một tin:

[A Cửu]: Chào anh, tôi là hàng xóm mới của anh, gọi tôi là Thịnh Dĩ là được.

Ba giây sau, phía bên kia đã trả lời:

[Ivan]: Ừ, tôi là Ivan.

Chào hỏi xong xuôi, Thịnh Dĩ tiện tay vào xem trang cá nhân của hàng xóm mới.

… Hình thảm đỏ của Giang Liễm Chu? Chữ ký của Giang Liễm Chu? Kéo xuống dưới là ảnh chụp trong buổi concert cháy vé hồi đó của Giang Liễm Chu?

Còn bài đăng mới nhất thì viết “Cần vé thì tìm tôi.”

Thịnh Dĩ lập tức hiểu ra.
Thời buổi này làm cò vé cũng chẳng dễ gì, xem kìa, nửa đêm nửa hôm rồi mà vẫn hoạt động, duyệt kết bạn chưa đến một giây.
Nhưng mà nghĩ lại, làm cò vé giờ lời đến thế sao? Mua nổi cả căn hộ ở Hồ Duyệt Sơn Sắc cơ à?
Đang lướt nửa chừng, Bối Lôi lại lên cơn cuồng CP như thường lệ vào ban đêm.
[Hoa Nhỏ Bối Lôi]: “A a a a!!! A Cửu tớ sắp phát điên rồi, Tết Dương lịch này Đoàn Minh Tể và Uông Đồng Hân sẽ cùng đi thảm đỏ đấy! Tớ phải đi! Nhất định phải đi!”
[Hoa Nhỏ Bối Lôi]: “Hu hu hu nhưng tớ vừa hỏi cò vé của tớ rồi, nói là vé vào khu trong của thảm đỏ rất khó mua, đều bị truyền thông lấy hết rồi.”
Thịnh Dĩ vén tóc, gõ lại một câu: [Tớ hỏi cò của tớ xem.]
[Hoa Nhỏ Bối Lôi]: “…… Cậu cũng có cò vé á?!”
Thịnh Dĩ không thèm trả lời, chỉ mở khung chat với một người có tên Ivan.
[A Cửu]: “Có vé khu trong thảm đỏ của Đoàn Minh Tể và Uông Đồng Hân dịp Tết Dương không?”
[Ivan]: “……”
[Ivan]: “Cô là fan của họ à?”
Cò vé này lo hơi nhiều đấy. Mà không chỉ lắm chuyện, còn chẳng tự lượng sức mình nữa.
[Ivan]: “Tôi còn tưởng cô là fan của tôi cơ.”
[A Cửu]: “Không, tôi là ba anh.”
[Ivan]: “……”
Bking* Thịnh Dĩ lúc này đã mất kiên nhẫn, chẳng buồn đôi co với cò vé giữa đêm, tay gõ bàn phím nhanh như gió: [A Cửu]: “Có hay không?”
*Bking là một cách nói mạng, để mô tả kiểu khí chất “ngầu lòi”, lạnh lùng.
[A Cửu]: “Có thể trả thêm tiền.”
[A Cửu]: “Hai nghìn.”
[A Cửu]: “Năm nghìn.”
[A Cửu]: “Mười nghìn.”
[Ivan]: “……”
[Ivan]: “Có.”
Bà hoàng Thịnh Dĩ – kẻ ngoài tiền ra chẳng còn gì, lập tức chuyển khoản hai nghìn: [A Cửu]: “Tiền đặt cọc, phần còn lại tớ đưa khi nhận được vé.”
Nói xong, khi mí mắt đã dính gần vào nhau vì buồn ngủ, Thịnh Dĩ chỉ kịp gửi cho Bối Lôi một tin nhắn “OK”, rồi an nhiên mà nhắm mắt ngủ ngon lành.

——–

Đợt tuyết đầu mùa năm nay lại rơi thật lâu.
Ngắt quãng rồi lại tiếp diễn, cứ vậy mà kéo dài suốt hai, ba ngày. Mỗi sáng thức dậy, Thịnh Dĩ đều liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy tuyết vừa được dọn đã phủ lại, hết lớp này đến lớp khác.
Vốn đã là một người thích ở lì trong nhà, giờ có lý do chính đáng, Thịnh Dĩ càng yên tâm bám lấy tổ ấm, chuyên tâm vẽ tranh.
Và cũng trong mấy ngày này, cô đã hiểu thêm một tầng ý nghĩa mới về năng lực của nhân viên bán hàng, đương nhiên, chủ yếu là nhờ vào vị hàng xóm mới đáng yêu kia.
[Ivan]: “Muốn ảnh có chữ ký của Giang Liễm Chu không?”
[Ivan]: “Bán rẻ nè.”
Thịnh Dĩ chỉ liếc một cái rồi lại tiếp tục vẽ, chẳng buồn trả lời. Nhân viên bán hàng chân chính: không bỏ cuộc, không buông tay.
[Ivan]: “Muốn vé thảm đỏ của Giang Liễm Chu không?”
[Ivan]: “Chỗ đẹp, giá mềm nè.”
Thịnh Dĩ mặt không cảm xúc. Bán hàng thì bán, mà còn dám nhảy lên đầu cô mà múa.
[Ivan]: “Muốn album có chữ ký bản giới hạn của Giang Liễm Chu không?”
[Ivan]: “Đảm bảo hàng thật, bán rẻ luôn.”
Thịnh Dĩ lần này trầm mặc ba giây, nhìn chằm chằm hàng xóm đáng đánh kia rồi hỏi lại: [A Cửu]: “Bao nhiêu tiền?”
[Ivan]: “30, ship nhanh miễn phí.”
[A Cửu]: “Cho anh 60, mang mấy cái đồ phụ kiện của cái nghệ sĩ hạng mười tám nhà anh ra khỏi thế giới của tôi.”
[Ivan]: “……”
Thấy cuối cùng anh chàng cò vé kia cũng chịu im miệng, Thịnh Dĩ hài lòng gật đầu, vừa định quay lại với bản vẽ thì điện thoại lại reo.
Là Thịnh Nguyên Bạch – anh họ của Thịnh Dĩ.
Nhà họ Thịnh ở thành phố Minh Tuyền là một dòng họ lớn. Thế hệ của Thịnh Dĩ chủ yếu toàn con trai, Thịnh Nguyên Bạch xếp thứ bảy, còn Thịnh Dĩ nhỏ tuổi nhất, xếp thứ chín.
Biệt danh “A Cửu (久)” của cô cũng từ chữ “Cửu” (九) mà ra, mang hàm ý trường tồn, may mắn.
Thịnh Dĩ nghe máy: “Alo?”
“A Cửu,” Thịnh Nguyên Bạch gọi cô, “Hôm nay anh có việc gần nhà em, trưa đi ăn với anh một bữa nhé.”
Cả thế hệ này của nhà họ Thịnh đều thương Thịnh Dĩ, mà người thân nhất với cô không ai khác ngoài Thịnh Nguyên Bạch.
Thế nên dù là một đại boss sống khép kín, ghét xã giao, nhưng lời mời ăn cơm của Thịnh Nguyên Bạch thì vẫn phải nhận.
Thịnh Dĩ đáp một tiếng, tính giờ thay đồ, trang điểm nhẹ rồi ra ngoài. Vừa đóng cửa, đang đứng trước thang máy chờ, thì điện thoại lại reo lên.
Lần này là một cuộc gọi lạ từ thành phố Minh Tuyền. Thịnh Dĩ bắt máy.
Đầu dây bên kia giọng rất nhiệt tình: “Xin chào, có phải là cô Thịnh Dĩ không ạ?”
Rò rỉ thông tin cá nhân đúng là càng lúc càng nghiêm trọng. Thịnh Dĩ lạnh nhạt định cúp máy thì người kia lập tức ngăn lại: “Đừng! Đừng cúp! Tôi không phải tiếp thị bán hàng đâu, tôi là tổng đạo diễn chương trình “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy”! Thực sự chúng tôi rất ưng ý với cô, nếu cô có bất cứ yêu cầu gì cũng có thể đề xuất. Chúng tôi thực sự rất hy vọng cô đồng ý tham gia.”
Thịnh Dĩ cau mày: “Tôi không phải đã từ chối rồi sao?”
Đạo diễn: “Phải, nhưng mấy ngày nay chúng tôi xem lại hồ sơ các ứng viên khác thì vẫn thấy không ai hợp với format chương trình hơn cô. Nếu cô có điều gì băn khoăn, sao không nói ra? Mình hoàn toàn có thể bàn bạc mà.”
Băn khoăn à…
Thịnh Dĩ thu nhỏ giao diện cuộc gọi, nhanh tay nhắn cho Bối Lôi: [Mấy điều nghệ sĩ thường kiêng kỵ là gì?]
Bối Lôi như thể đang trực sẵn để tám chuyện, trả lời ngay lập tức: [Kiêng kỵ á?]
[Bối Lôi]: “Hẹn tình một đêm? Ngủ với fan?”
Được rồi, hay lắm. Khoảng lặng kéo hơi lâu, đạo diễn lại sốt ruột: “Alo, cô Thịnh còn nghe máy không ạ?”
Thịnh Dĩ đeo khẩu trang, ngẩng đầu nhìn bảng điện tử, thang máy sắp đến.
Không muốn dây dưa thêm, cô khẽ đáp: “Ừ, còn.”
Cửa thang máy chậm rãi mở ra, dường như bên trong có người. Thịnh Dĩ không để ý, cúi đầu, giọng u sầu: “Đạo diễn, có chuyện này anh chưa biết… Tôi là fan của Giang Liễm Chu. Không tiếp cận thì thôi, nhưng nếu lỡ cùng tham gia chương trình, mà chẳng may…”
Cô còn thở dài một hơi “Chẳng may bị đồn là nghệ sĩ ngủ với fan thì sao?”
Có lẽ do nội dung quá sốc, không khí bỗng trở nên yên ắng trong hai giây.
Thịnh Dĩ đang tính giả bộ mất sóng rồi cúp máy, thì bỗng nghe từ trong thang máy vang ra một tiếng nam trầm thấp, đầy mất kiên nhẫn: “Chậc.”
Thịnh Dĩ sững người ngẩng đầu, rồi lặng im, cô cúp máy. Và… tua lại toàn bộ phát ngôn ban nãy trong đầu.
Lặng im hai giây, cô nhìn chằm chằm vào gương mặt chỉ mới mấy hôm trước còn thấy treo to đùng trên màn LED quảng cáo ngoài trung tâm thương mại, tuấn tú xuất sắc, thần thái không lẫn vào đâu được.
Cố gắng đè xuống dòng chữ “mẹ nó sao cậu ta lại ở đây?!” đang hét ầm trong đầu, Thịnh đại tỷ dằn mặt nỗi bối rối, cố tỏ ra bình tĩnh và tự nhiên vẫy tay: “Chào, idol.”

 

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...