《Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy》 liên tục đứng trên hot search suốt ba ngày liền.
Ban đầu là nhờ một vài phân cảnh nổi bật được lan truyền chóng mặt từ buổi livestream ghi hình, sau đó, nửa sau của tập hai cũng là phần tiếp theo của lần ghi hình đầu tiên chính thức lên sóng, lập tức bùng nổ cả về độ nổi tiếng lẫn đánh giá.
Lúc đó, Thịnh Dĩ vẫn còn đang ngủ mê mệt cả buổi sáng, đến khi tỉnh dậy thì điện thoại đã bị Bối Lôi oanh tạc bằng hàng loạt tin nhắn.
[Hoa Nhỏ Bối Lôi: Bảo bối ơi, bảo bối yêu dấu của tớ!]
[Hoa Nhỏ Bối Lôi: Tớ chính thức canh livestream của cậu và jlz 24/24 luôn rồi!]
[Hoa Nhỏ Bối Lôi: Tớ – fan mới của CP Mộc Dĩ Thành Chu, huhu sao tớ lại hạnh phúc đến thế, được trực tiếp nói chuyện với couple của chính mình luôn ấy!!!]
[Hoa Nhỏ Bối Lôi: Tớ lướt post cả sáng nay rồi, thật lòng chỉ muốn hỏi một câu: cậu với vị đại minh tinh đó, có khả năng không đấy? Đừng để tớ zqsg* mà cuối cùng lại BE nhé, hu hu hu.]
*zqsg là tình cảm chân thật, cảm xúc thật sự, thật lòng
[Hoa Nhỏ Bối Lôi: À đúng rồi, mai tớ tới Minh Tuyền nhé! Chuẩn bị tinh thần đón tiếp nồng hậu đi nha~]
Thịnh Dĩ đang mơ màng nửa tỉnh nửa mê, đầu óc mụ mị đến mức không thể xử lý nổi lượng thông tin dồn dập mà Bối Lôi gửi đến.
Biểu hiện chính là: hoàn toàn không thể tiêu hóa nổi dãy tin nhắn dài như sớ kia.
Nếu cô nhớ không nhầm thì chỉ mới dạo gần đây thôi… Bối Lôi vẫn còn là một fan CP Đoàn Minh Tể × Uông Đồng Hân mà?
Thậm chí còn bỏ ra cả đống tiền để mua lại vé thảm đỏ từ chính tay Giang Liễm Chu đấy?
Vậy mà giờ đây… Bối Lôi lại một câu “CP của cậu với jlz” hết sức trơn tru?
Cô im lặng vài giây, cuối cùng lạnh lùng gõ ra hai chữ, hai chữ này so với các dòng tin nhắn của Bối Lôi có vẻ lạnh lùng, thờ ơ hơn.
[A Cửu: Trả tiền đây.]
[Hoa Nhỏ Bối Lôi: ?]
Rõ ràng chẳng hiểu vì sao Thịnh Dĩ bỗng dưng nói ra điều đó, nhưng với phong cách của Bối Lôi thì… chẳng mấy để tâm.
Thậm chí cô nàng còn chẳng cần ngắt nghỉ, tiếp tục gửi thêm một thứ nữa:
[Hoa Nhỏ Bối Lôi: Mau xem cái này nè! Tớ cảm giác… đây chính là sự thật!]
Thịnh Dĩ ngáp dài một cái, hơi ngồi dậy tựa vào đầu giường, lười biếng mở đường link diễn đàn mà Bối Lôi gửi tới.
Tiêu đề bài viết là:
[Phân tích một số chi tiết nhé, gọi tất cả fan CP Mộc Dĩ Thành Chu đến đây nào~]
Thịnh Dĩ: “…”
Cô thật không ngờ, hóa ra bốn chữ Mộc Dĩ Thành Chu cũng cần viết tắt à…
Nội dung của bài viết chính:
[Nói thật thì lúc ghi hình livestream đầu tiên, mình không có xem, nhưng từ lúc tập 1 lên sóng là mình đã bắt đầu ship CP Mộc Dĩ Thành Chu rồi. Mình theo dõi toàn bộ quá trình livestream lần hai, tối qua vừa xem xong tập 2 luôn. Vẫn chưa kịp tua lại bản ghi hình lần đầu nhưng có phải jlz thầm yêu Thịnh Dĩ không vậy???]
[1L: Lúc đắm chìm trong couple thì nghĩ kiểu đó cũng bình thường thôi, nhưng thử lý trí lại một chút thì… không thể nào đâu. Giang Liễm Chu thời cấp 3 vừa học giỏi, gia thế lại hiển hách, diện mạo thì khỏi phải nói, đẹp đến nghẹt thở luôn ấy. Không phải trước giờ đã có nhiều bạn học xác nhận anh ấy là nhân vật phong vân của trường sao? Một người như thế… sao có thể đi thầm yêu ai được chứ = =]
[2L: Thật ra tớ cũng thấy vậy. Dù ngày nào cũng gào “anh ấy yêu cô ấy” trong livestream, nhưng thời đại nào rồi còn chơi trò thầm mến chứ? Không phải fan của Giang Liễm Chu, nhưng phải nói thật, người như anh ấy mà thích ai, thì đúng là người ta có phúc đấy.]
[3L: Nói mới nhớ, hình như anh Chu và A Dĩ làm bạn cùng bàn suốt ba năm cấp ba? Nghe họ kể chuyện mà cảm giác thân thiết lắm luôn, kiểu… thân đến mức hơi mờ ám ấy? Trời ơi đau lòng quá, tại sao hồi đó họ không đến với nhau chứ? Với tui, chuyện này cực kỳ quan trọng đó!]
[4L: Không sao hết, chị lầu 3 ơi, nghĩ thoáng lên nào! Chuyện xưa tính làm gì, bây giờ được ở bên nhau mới là điều quý giá! Mộc Dĩ Thành Chu mau chóng kết hôn đi!!!]
[19L: …Tui mới đi vệ sinh có tí thôi mà các cậu đã phân tích được từng này rồi đó hả. Nói nghiêm túc, ban đầu tui chỉ muốn bàn tí chi tiết thôi: ví dụ ai cũng biết chuyện Giang Liễm Chu giữ lại cả đống giấy nhắn do Thịnh Dĩ viết. Mọi người thử nghĩ xem, nếu cậu không có tình cảm gì với bạn cùng bàn, cậu sẽ giữ lại mấy thứ đó không?]
[20L: Còn nữa, lần này coi livestream, tui để ý thấy tối đầu tiên Thịnh Dĩ mặc bộ đồ ngủ màu xám tro, mà lúc Giang Liễm Chu mở vali lấy đồ thì… ừm, y chang bộ đó, giống y chang! Nhưng ảnh lại không mặc nó. Tức là gì? Các cậu tự hiểu nhé.]
[21L: Và nữa, màn sân khấu ở tập 2, ban đầu ai cũng ngạc nhiên vì thiết kế đẹp thế, sau Thịnh Dĩ mới nói đó là ý tưởng của Giang Liễm Chu. Trời ơi, ảnh là diễn viên nên (diễn giỏi) tui hiểu, nhưng hôm đó quá zqsg (chân thành đến xúc động) luôn á.]
[22L: Cuối cùng là trò oẳn tù tì hôm đó. Thiệt sự quá ảo. Tui chưa từng nghe ai nói Giang Liễm Chu xui xẻo cả, nên chắc chắn là ảnh cố ý thua Thịnh Dĩ. Vậy nên lần cuối ảnh cố ý thắng, để giành được quyền viết điều ước, thì mấy cái điều ước đó… ảnh viết gì vậy trời???]
[24L: …Tui thấy mình sắp bị thuyết phục rồi đấy.]
…
Thịnh Dĩ lướt xuống tiếp, toàn thấy bình luận tán đồng với người đăng bài, còn kèm theo đủ thứ “phân tích chi tiết”.
Tóm lại, những người CP fan trong bài viết đó, sau khi ghép từng mảnh manh mối lại với nhau, rốt cuộc đã đi đến một kết luận đầy… ăn ý:
Giang Liễm Chu thầm yêu Thịnh Dĩ suốt nhiều năm. Mấy năm qua luôn nhớ mãi không quên, đến khi tái ngộ, tình cảm lập tức như sóng lớn cuộn trào.
Thịnh Dĩ: “…”
Cô lúc này thật sự chỉ muốn hỏi thẳng studio của Giang Liễm Chu một câu: Mấy người mời biên kịch nào viết “kịch bản” cho chúng tôi vậy? Giỏi thế sao không đi viết phim truyền hình luôn cho rồi? Nếu biên kịch nước mình mà ai cũng như vậy, thì phim nội địa đã chẳng thiếu lượt xem nữa rồi.
[Hoa Nhỏ Bối Lôi: Tớ thề, những người phân tích này quá đỉnh rồi, đến tớ cũng bắt đầu tin luôn ấy.]
[Hoa Nhỏ Bối Lôi: Thế… trên cái nền quan hệ “mờ ám” như hiện tại của hai cậu, có thể tiết lộ một chút không? Cái vị đại minh tinh nhìn mà chẳng với tới được kia… có thật là từng thầm mến cậu không vậy?]
Thịnh Dĩ không nói có, cũng chẳng nói không.
Cô chỉ đáp lại một câu:
[A Cửu: Cậu có biết “thầm mến” nghĩa là gì không?]
[Hoa Nhỏ Bối Lôi: ?]
[A Cửu: Nếu biết thì còn gọi gì là “thầm mến” nữa?]
[Hoa Nhỏ Bối Lôi: …]
Câu trả lời khiến người ta cảm thấy vừa muốn cáu vừa chẳng thể nào phản bác được.
Dù sao thì cũng bị gọi dậy rồi, Thịnh Dĩ dứt khoát rời giường, rửa mặt xong thì ngồi xuống bàn vẽ vài bức tranh.
Thời gian này vì phải quay chương trình thực tế, mà cô lại không thích kiểu vì kiếm tiền mà vội vội vàng vàng nhận đơn, làm giảm chất lượng tranh thương mại, nên đã cố ý giảm bớt lượng đơn khách đặt.
Chỉ là trùng hợp thay, ID họa sĩ của cô lại đúng vào đợt đang hot. Giang Liễm Chu tham gia show mang theo một làn sóng traffic mới, khiến bài đăng trước đó càng đẩy danh tiếng cô lên cao, kéo theo tình trạng cầu nhiều hơn cung.
Vẽ được một nửa, cô dừng tay nghỉ ngơi, tiện tay mở lại cái topic cũ. Lướt xuống cập nhật mới, ai dè đã lên đến tầng 248 rồi.
Thịnh Dĩ: “…”
Có lúc cô thật sự nghi ngờ, mấy người này không cần đi làm à?
[248L: Tui thật sự thỉnh thoảng sẽ nghĩ, liệu Giang Liễm Chu có lướt diễn đàn không? Nếu ảnh đọc được cái topic này thì nghĩ gì ta? Kiểu người tự luyến như ảnh, nếu bị phát hiện từng thầm mến ai đó thì chắc xấu hổ quá hoá giận luôn ấy nhỉ?]
Thịnh Dĩ: “…”
Câu hỏi hay đấy, cô cũng bắt đầu tò mò rồi. Ngồi xoay vòng trên ghế một vòng, duỗi vai một cái, cô liền chuyển tiếp bài viết đó cho Giang Liễm Chu.
Không biết bên kia đang bận gì, lần này không trả lời ngay như mọi khi mà phải đợi tận năm phút sau mới nhắn lại.
[Ivan: ?]
[Ivan: Thịnh tiểu thư nhập vai sâu quá rồi đấy? Bắt đầu tự search bài ghép đôi để tự đọc rồi à?]
[A Cửu: …]
Đúng là, đám fan kia vẫn chưa hiểu hết về Giang Liễm Chu đâu. Một “ông hoàng tự luyến” chính hiệu, sao có thể vì vài lời đồn đoán mà xấu hổ tức giận chứ?
[A Cửu: Tôi thấy trong topic họ đang tranh cãi chuyện: nếu thật sự năm đó cậu thầm mến tôi, thì sao cuối cùng hai đứa mình lại không đến với nhau?]
[A Cửu: Tôi cũng khá tò mò, không biết biên kịch của cậu lúc đó viết kiểu gì.]
Bên kia lần này hiện lên dòng “đối phương đang nhập…” lâu hơn bình thường.
Mãi sau mới thấy Giang Liễm Chu trả lời.
[Ivan: Còn vì gì nữa?]
[A Cửu: ?]
[Ivan: Dĩ nhiên là vì cậu không biết trân trọng tôi, mắt mũi có vấn đề.]
[A Cửu: …]
[A Cửu: Fan cậu có từng khen cậu đẹp trai không?]
Giang Liễm Chu nhìn tin nhắn này, nhướn mày. Còn chưa kịp gõ câu “Cuối cùng cậu cũng nhận ra à?”, thì bên kia đã gửi thêm một tin nhắn nữa.
[A Cửu: Chỉ tiếc là… cái miệng cũng mọc trên cái mặt đó.]
[Ivan: …]
Không muốn gõ chữ nữa, anh trực tiếp gọi video call luôn.
Thịnh Dĩ bên này còn đang vô cùng nhàm chán xoay điện thoại chơi, không ngờ điện thoại rung lên một cái, cô suýt nữa ném bay cả máy.
Bình tĩnh lại một chút, cô chỉnh lại tóc trước màn hình rồi mới nhận cuộc gọi video.
Gương mặt Giang Liễm Chu lập tức hiện rõ mồn một trên màn hình.
Anh mặc một chiếc áo len mỏng màu nhạt, tóc hơi rối nhưng vẫn gọn gàng, vài lọn xõa xuống trán, cả người nhìn vừa sạch sẽ lại tuấn tú nổi bật.
Quả thực, rất… đẹp trai.
Dạo gần đây lần nào gặp cũng thấy anh có một kiểu cuốn hút khác nhau.
Khi mặc vest sơ mi thì có khí chất cấm dục, lúc mặc Hán phục lại giống một công tử quý tộc, còn bây giờ là phong thái nhàn tản, phóng khoáng với đồ thường ngày…
Giống như một khối ngọc đa diện, mỗi mặt đều được mài giũa đến mức hoàn hảo.
Giữa hàng mày ánh lên ba phần ý cười nhẹ, giọng anh thản nhiên: “Tiểu thư Thịnh mà nhận cuộc gọi của tôi, phải suy nghĩ kỹ vậy sao?”
Thịnh Dĩ: “…”
Cô thản nhiên đáp: “Cậu gọi điện chỉ để biến trò đấu võ mồm chữ nghĩa thành đấu võ mồm mặt đối mặt à?”
Giang đại thiếu hơi nhướng mày, có vẻ bất mãn: “Làm ơn đừng hình dung tôi như một kẻ thích gây sự thế chứ, cảm ơn.”
Thịnh Dĩ khẽ bật cười, cũng chẳng tiếp tục cái chủ đề vô thưởng vô phạt này nữa.
Cô khẽ nghiêng đầu, đánh giá khung cảnh phía sau Giang Liễm Chu qua màn hình, có vẻ không giống căn hộ ở Hồ Duyệt Sơn Sắc mà anh đang sống.
Tất nhiên, nghĩ cũng biết, nếu ở ngay gần đây mà còn gọi video, thì đúng là… có bệnh thật.
Thịnh Dĩ liếc qua liếc lại vài lần, hỏi: “Cậu đang ở đâu đấy?”
“Đang lo lắng cho tôi sao?” Anh vẫn giữ cái kiểu giọng lười nhác quen thuộc.
Thịnh Dĩ: “…”
Sao lại có người… mở miệng câu nào là khiến người ta muốn đấm câu đó chứ?
Giang Liễm Chu lúc này cầm điện thoại lên, bật camera sau, lia cho cô xem một vòng.
Lúc này Thịnh Dĩ mới phát hiện ra, thì ra anh đang ở phòng thu.
Quả nhiên.
“Phòng làm việc chuẩn bị ra album mới,” Giang Liễm Chu vừa nói vừa cầm ly uống một ngụm nước, sau đó lục trong ngăn kéo lấy ra một hộp kẹo ngậm họng, bóc một viên cho vào miệng, giọng hơi khàn khàn có chút mơ hồ,
“Còn cô Thịnh Dĩ?”
Cô nghe đến cách gọi này thì hơi ngẩn ra.
Cách gọi của Giang Liễm Chu với cô xưa nay muôn hình vạn trạng, không thiếu kiểu nào.
Hồi còn đi học thì gọi “bạn cùng bàn”, “A Cửu”, “Thịnh A Cửu”, lúc bị chọc tức còn gọi thẳng tên “Thịnh Dĩ”.
Sau khi gặp lại, gọi càng tùy tiện hơn.
Khi thì gọi thẳng “Thịnh Dĩ”, khi lại “A Cửu”, đùa giỡn thì gọi là “Tiểu thư Thịnh”.
Nhưng “Cô Thịnh Dĩ”…
Đây là lần đầu tiên, chỉ một cách gọi đơn giản mà khiến trong lòng cô bỗng có một cảm giác lạ lùng, không thể gọi tên, một chút mềm mại, một chút kỳ diệu, giống như có gì đó, lặng lẽ đổi khác rồi.
Cô khựng lại một chút, bắt chước cách Giang Liễm Chu gọi, tiếp lời: “Cô Thịnh Dĩ à… đang phơi nắng.”
Rõ ràng cô nghe thấy bên kia truyền đến một tiếng cười khẽ.
Anh ngậm viên kẹo ngậm dưới lưỡi, âm thanh viên kẹo cứng va nhẹ vào răng nghe rất nhỏ, không chói tai, thậm chí còn mang theo chút gì đó dễ chịu.
“Thì ra mùa đông ngồi phơi nắng ở ban công không chỉ có mèo với chó, mà còn có cả cô Thịnh Dĩ nữa cơ đấy.”
Có lẽ là vì trong miệng đang ngậm kẹo, nên bất kể nói gì, trong giọng nói của anh cũng phảng phất một tầng ám muội không rõ ràng.
Huống hồ anh còn cười cười, gọi từng tiếng “cô Thịnh Dĩ”, khiến đoạn trò chuyện tưởng như chẳng có gì đặc biệt ấy, lại bất ngờ trở nên… quá đỗi thân mật.
Thịnh Dĩ bất giác quay mặt đi, đưa tay vén mấy sợi tóc lòa xòa bên tai, mím nhẹ môi. Cô nghe thấy trong tai nghe truyền đến một tiếng “rắc” rất nhẹ, liếc sang nhìn Giang Liễm Chu.
Không ngoài dự đoán, thiếu gia không mấy kiên nhẫn kia đã trực tiếp nhai nát viên kẹo ngậm. Anh hơi mím môi, răng va vào viên kẹo, vang lên âm thanh lách tách vụn vỡ.
Thịnh Dĩ không nói gì, Giang Liễm Chu cũng im lặng. Cô chẳng biết nên hình dung cảm giác này ra sao, tựa như anh là một streamer A.S.M.R, mà khán giả… chỉ có mỗi cô là duy nhất.
Cách nhau xa nhưng lại gần, gần đến mức cô có thể nghe rõ từng tiếng răng chạm kẹo, nghe mãi cho đến khi viên kẹo ấy bị anh ăn sạch không còn gì.
Rõ ràng là chỉ đang qua màn hình, nhưng cô lại như thể… ngửi thấy được mùi bạc hà phảng phất trong không khí.
Khi viên kẹo đã hết, giọng Giang Liễm Chu cũng trở nên rõ ràng hơn hẳn. Anh lười nhác đi đến bên cửa sổ, mở cửa ra. Ánh nắng ban trưa ấm áp và dịu dàng hắt lên người anh, khiến cả bóng hình như khoác lên một lớp ánh sáng vàng nhạt,như thể vừa mới mọc ra đôi cánh bằng ánh nắng.
Giang Liễm Chu tựa hồ đang ngắm nhìn cảnh ngoài cửa sổ, giọng điệu thờ ơ: “Ánh nắng đẹp thật.”
Thật vậy, mấy ngày trước ở Z thị tuyết rơi suốt. Giờ trở lại Minh Tuyền, có một buổi trưa mùa đông nhiều nắng thế này, quả thật là hiếm có, quá mức dễ chịu.
Giọng Giang Liễm Chu vốn đã dễ nghe, thêm nắng ấm rọi vào, khiến người ta nghe vào tai, cảm giác như cả trái tim đều được hong khô, dịu lại.
Thịnh Dĩ dựa lưng vào ghế, nghe anh nói bằng chất giọng đều đều, bình tĩnh, đến mức… có chút buồn ngủ.
Lại nghe anh bảo: “Có vẻ cũng không thua gì ánh nắng ở Hồ Duyệt Sơn Sắc.”
Cô buồn ngủ đến không mở nổi mắt, nghe xong câu ấy còn thấy buồn cười.
Địa điểm phòng làm việc và căn hộ Hồ Duyệt Sơn Sắc của Giang Liễm Chu đều ở Minh Tuyền, ánh nắng có khác gì nhau đâu chứ?
Điện thoại im lặng mấy giây, Thịnh Dĩ nhắm mắt lại hoàn toàn, rồi nghe Giang Liễm Chu khẽ cất tiếng, rất chậm, rất nhẹ…
Giọng điệu của anh rất khẽ, so với hỏi han, nó càng giống như là…dỗ ngủ.
Có lẽ cũng vì thế mà cô lại càng thấy buồn ngủ hơn, phải cố hết sức tập trung, mới miễn cưỡng nghe được anh đang nói gì. À, hình như anh vừa nói “Vậy thì, cô Thịnh Dĩ có muốn đến chỗ tôi… phơi nắng một chút không?”
