[Tuy không biết rốt cuộc anh Chu nhớ ra chuyện gì… nhưng đúng là bị “phát cẩu lương” đến chóng mặt rồi.]
[Cứ tưởng hai người không cùng một nhóm thì mình chẳng ăn được miếng đường nào, ai ngờ… là mình quá non, hoàn toàn không hiểu sự hiểm ác của xã hội này.]
[jlz: Không nói về A Cửu thì chúng ta chẳng còn chuyện gì để nói nữa.]
[Dù hơi có lỗi với cô nàng đáng thương Đồng Đồng, nhưng… tớ lại thấy thích cái kiểu “tiêu chuẩn kép” của anh Chu một cách khó hiểu. @Thịnh Dĩ, thấy chưa, đàn ông thế này mới đáng để dắt về nhà cho yên tâm.]
[Đồng Đồng thật sự quá thảm. Dù gì cũng là một tiểu công chúa có tiếng, phải lấy lại khí thế đi chứ! Đứng lên mà đối đầu với Giang Liễm Chu nào!]
Ngay cả Uông Đồng Hân cũng có cảm giác mình vừa bị nhét đường cho đầy miệng.
Ấy thế mà trong lòng còn dám âm thầm chọc ghẹo một câu, ngoài miệng vẫn phải phối hợp với Giang Liễm Chu, tiếp lời: “Vậy à? Vậy lúc đó A Cửu chắc xúc động lắm nhỉ?”
Giang Liễm Chu hơi nhíu mày: “Cũng không hẳn.”
“Hửm?”
“Lúc đó tôi hỏi mẹ tôi là con gái thường thích màu son nào. Bà không biết là tôi định mua tặng người ta, tiện miệng nói đại một màu…”
Giọng anh bình thản đến lạnh lùng: “Màu hồng Barbie.”
Uông Đồng Hân: “…”
Giây phút ấy, cô bỗng thấy thương thay cho Thịnh Dĩ – người đã nhận được một thỏi son hồng Barbie.
Cô nhịn rồi lại nhịn, biết rõ câu “tò mò hại chết mèo”, mà vẫn không kiềm được: “Vậy… lúc đó A Cửu phản ứng sao?”
Thật ra Uông Đồng Hân không có gan lớn đến vậy. Nếu cô gan to hơn chút nữa, bớt sợ chết chút nữa, có khi đã hỏi thẳng luôn: “Lúc đó A Cửu có mắng anh một trận ra trò không?”
Giang Liễm Chu lười biếng tựa lên tay vịn, giọng điệu nghe có vẻ bình thản… Nhưng chẳng hiểu sao lại khiến người ta muốn đánh.
“Không có phản ứng gì đặc biệt.” Rồi anh “chậc” một tiếng, vẻ mặt lộ rõ chút bất mãn.
Uông Đồng Hân: “…”
Cô ngẫm lại tiếng “chậc” vừa rồi… chẳng lẽ lúc đó Thịnh Dĩ thật sự mắng anh vài câu? Nghĩ đến đây, Uông Đồng Hân sợ mình vô tình chọc vào tổ ong vò vẽ, sợ anh lại nhớ về hồi ức chẳng mấy vui vẻ, vội vàng mở miệng định an ủi: “Không sao mà…”
Câu chưa dứt, Giang Liễm Chu đã lắc đầu khe khẽ: “Chẳng qua là đem mấy thỏi son đó về nhà, cất giữ cẩn thận thôi.”
Nói xong còn tỏ vẻ không vui: “Tôi nói với cô ấy rồi mà, nếu không thích thì cứ vứt đi, tôi mua cái khác. Ấy vậy mà cô ấy nhất quyết không chịu, nói là lãng phí, cứ mang về.”
Anh lại thở dài một tiếng: “Không biết học đâu ra cái kiểu tiết kiệm đó. Mấy món tôi tặng, cô ấy đều giữ kỹ lắm.”
Uông Đồng Hân: “…”
[……]
[jlz, làm “chó tình yêu” thật sự vui vẻ hơn làm người à?]
[Có lúc tôi nghĩ, sau khi chương trình này kết thúc, mấy khách mời chắc chắn sẽ gom tiền thuê sát thủ ám sát Giang Liễm Chu… Mọi người, hãy trân trọng đi, đây có thể là lần cuối ta thấy anh ấy xuất hiện.]
[A Cửu vợ tui, sao mà cưng chiều người ta dữ vậy trời… Theo tôi thì lẽ ra nên cầm cái thỏi son đó đập mạnh xuống đất ấy chứ! Gì mà gu thẩm mỹ như gặp ma, jlz không thấy việc tặng son hồng Barbie làm “món quà ghi điểm đầu tiên” nghe tội đến nhường nào à?!]
[Gửi bạn phía trên, đúng là nghe rất thê lương đấy… nhưng nếu người tặng là anh Chu, với gương mặt đó thì sao?]
[…Thôi được rồi, tôi tình nguyện cả đời đánh son hồng Barbie.]
Uông Đồng Hân nhìn Giang Liễm Chu cứ hễ nhắc đến “Thịnh Dĩ” là nói nhiều đến không ngừng được, trong lòng nhất thời không biết nên vui hay nên đau khổ. Vui vì ít ra bầu không khí trong xe không còn ngượng ngập như lúc đầu. Khổ là, phải nghe Giang Liễm Chu lải nhải không dứt, thà anh im lặng còn hơn.
Mà khổ cái là, cô vẫn phải làm bộ dáng vui vẻ, tỏ vẻ lắng nghe say mê, vừa nghe vừa gật đầu phụ họa: “Ừm… vậy hả, ô ô, đúng rồi đúng rồi…”
[Có lúc tôi thật sự không phân biệt nổi, rốt cuộc jlz là kiểu tự kỷ hay là thể loại nhiều chuyện?]
[Đơn giản thôi, công tắc nằm ở từ khóa ‘Thịnh Dĩ’.]
[Nói mới nhớ A Cửu, tôi đang ở ngoài nên điện thoại không chia đôi màn hình được, cứ phải chuyển qua chuyển lại giữa hai livestream. Bên A Cửu giờ thế nào rồi?]
Còn bên Thịnh Dĩ…So với bên Giang Liễm Chu thì đúng là không khí yên ả hơn hẳn.
Tuy hiện giờ cô không còn làm việc trong ngành, nhưng dù sao cũng từng học cùng chuyên ngành với Du Thâm, nên tư duy và cách nói chuyện vẫn có vài phần ăn ý. Du Thâm là người rất dễ hòa đồng, học thức uyên bác, ăn nói dí dỏm.
Nội dung khoa học phổ biến mà anh làm trên Bilibili được yêu thích là vì vừa dễ hiểu với người ngoài ngành, vừa khiến dân trong ngành cảm thấy được mở mang.
Du Thâm đẩy gọng kính, mỉm cười hỏi: “Cùng nhóm với tôi, có thấy ngại không? Anh Chu chắc cũng không thoải mái lắm nhỉ?”
“Aiz,” Thịnh Dĩ xua tay, vẻ chẳng mấy để tâm, “Hồi còn đi học tôi còn từng giúp người ta đưa thư tỏ tình cơ mà.”
Du Thâm: “Cô giúp người khác đưa thư tình cho cậu ta à?”
“Thì người đó cũng đâu dám đưa thẳng cho cậu ta đâu.”
Du Thâm: “…”
[Gì cơ, trực tiếp vậy luôn á???]
[A Cửu đúng là gan to thiệt sự, dám thay người khác gửi thư tình. Không được, lần này tôi phải đứng về phía anh Chu, với cái tính như thuốc súng của ảnh, sao mà chịu nổi cảnh vợ mình từng giúp người khác tỏ tình chứ?]
[Mọi người nghĩ thử xem, lúc đó jlz mà thấy A Cửu đưa thư cho người khác, có khi lại hí hửng tưởng người ta rốt cuộc cũng chịu mở lòng, đến khi nghe câu “Tôi đưa giúp người ta”, chắc hụt hẫng chết mất.]
[“Mộc Dĩ Thành Chu” yyds chị ơi, miêu tả sống động đến mức như thể tận mắt chứng kiến vậy.]
[Cười muốn nội thương, lại còn thấy hơi tội cho anh Chu nữa chứ.]
Thịnh Dĩ liếc nhìn Du Thâm, suy nghĩ một lúc rồi hỏi: “Trong tin nhắn hỏi đáp hôm nay… có một tin là do anh gửi đúng không?”
Du Thâm hơi sững người, không gật cũng chẳng phủ nhận, chỉ hỏi lại: “Sao cô nghĩ vậy?”
“Vậy là đúng rồi.” Thịnh Dĩ gật gù, “Tôi đoán thôi, muốn xem anh phản ứng thế nào.”
Du Thâm: “…”
Thịnh Dĩ chống cằm, lại hỏi: “Sao anh biết chuyện tôi không dùng tay phải để vẽ nữa?”
Lần này thì Du Thâm thật sự sửng sốt, sau đó khẽ bật cười: “Xem ra câu trước cô cũng chẳng phải chỉ dựa vào phản ứng của tôi để đoán.”
Thịnh Dĩ không phủ nhận, chỉ khẽ nhún vai: “Tôi thông minh mà.”
[??? Sao tôi cảm thấy đoạn vừa rồi… lượng thông tin quá trời luôn vậy?]
[Khoan khoan, tôi không hiểu sai chứ, cái tin nhắn hỏi về việc không dùng tay phải để vẽ là do Du Thâm gửi cho A Cửu? Vậy tức là anh ấy biết A Cửu trước kia dùng tay phải, giờ mới đổi sang tay trái á?]
[Hu hu hu tôi đúng là phế vật, đọc một tràng dài xong trong đầu vẫn chỉ còn mỗi đường của “Mộc Dĩ Thành Chu”…]
[Tôi thật sự tò mò, sao A Cửu đoán ra được… chẳng phải chúng ta cùng một góc nhìn với cô ấy à? Vậy mà cô ấy biết còn chúng tôi thì ngơ ngác?]
Thịnh Dĩ hỏi Du Thâm: “Anh biết tôi từng vẽ bằng tay phải từ khi nào vậy?”
Du Thâm bật cười: “Xem lại ảnh lần ghi hình livestream trước, lúc cô vẽ cùng anh Giang Liễm Chu. Vô tình phát hiện cô hình như chưa từng dùng tay phải, mà lúc cầm đồ có lúc đưa tay phải ra rồi lại đổi sang tay trái. Tôi mới tra lại ảnh hồi cô đi thi cấp ba, quả nhiên dùng tay phải.”
Thịnh Dĩ: “…”
“Làm gì làm cái nghề up chủ nữa, anh chuyển nghề đi, làm paparazzi chắc kiếm được khối tiền.”
Du Thâm: “?”
“Xin lỗi, tôi không cố ý xâm phạm quyền riêng tư đâu.”
Thịnh Dĩ thì không để tâm mấy, cô xua tay: “Chỉ thấy anh năng lực xuất chúng nên bày tỏ chút ngưỡng mộ thôi mà.”
Du Thâm: “…”
Không hiểu sao, cảm giác chẳng có tí “khen” nào trong lời đó cả.
Còn chưa kịp chuyển sang chủ đề mới thì tổ chương trình – những kẻ rất mê gây chuyện đã mang đến một chiếc máy tính bảng.
Thịnh Dĩ liếc nhìn:v“Thấy chúng tôi quá chán nên tải sẵn trò xếp kẹo Candy Crush cho đỡ buồn à?”
Cô lại nói tiếp: “Tôi không thích chơi xếp kẹo lắm, đổi sang Sudoku được không?”
Thật ra thái độ cũng khá lịch sự. Nhân viên cứng miệng cười khẽ, cố gắng giữ vẻ mặt chuyên nghiệp: “Xin chúc mừng hai vị đã giành hạng nhất ở vòng trước. Ngoài việc chia nhóm theo thứ hạng, các anh chị còn nhận được một phần thưởng thêm: trên đường đến lễ hội ẩm thực, hai người có thể chọn một nhóm khác để xem livestream.”
Du Thâm: “…”
Thịnh Dĩ: “…”
[……]
[Chị gái ở phía trước ơi, em đã nhớ ID của chị rồi. Mỗi lần chị gửi bình luận đều là một tràng dấu ba chấm, nhưng lại nói trúng lòng em kinh khủng.]
[Tôi cũng thật sự muốn spam dấu chấm, tổ tiết mục đúng là quá biết cách chơi đùa…]
[Còn phải hỏi chọn ai nữa hả? Cho tôi chọn Giang Liễm Chu đi! A Cửu à, xe hai người yên ắng tới mức sắp mọc rêu rồi, mau đi xem khi không có chị ở bên, ảnh thành ra cái dạng gì!]
Du Thâm vẫn rất ga lăng, không quên hỏi ý Thịnh Dĩ: “Vậy chọn ai đây?”
Thịnh Dĩ: “…”
Du Thâm mỉm cười nhẹ: “Chọn nhóm của Thanh Phù nhé? Hay là nhóm Tống Viêm?”
Thịnh Dĩ: “…”
Du Thâm tiếp tục ra vẻ ngạc nhiên: “Ồ, chẳng lẽ muốn chọn nhóm của anh Chu … à không, nhóm của Đồng Hân hả?”
Thịnh Dĩ: “…”
Cô chẳng buồn nói câu nào, chỉ muốn dùng “ba lần im lặng” để bày tỏ thái độ.
[Anh Thẩm, good job.]
[Tôi bắt đầu thích cái phần “đen tối” này của anh Dư rồi nha, dùng đúng lúc thì thật sự rất vui lòng hả dạ.]
Thịnh Dĩ im lặng ba giây, rồi nói: “Vậy thì chọn nhóm đứng thứ hai đi.”
Du Thâm như vừa ngộ ra điều gì: “Ồ, nhóm thứ hai… thứ hai là ai ấy nhỉ?”
Giả bộ nghĩ ngợi, rồi vỗ tay một cái: “Nhớ ra rồi, là nhóm ca sĩ nam với nữ diễn viên ấy mà.”
Nói xong, anh còn lịch sự mỉm cười với nhân viên, nhẹ gật đầu: “Làm phiền nhé.”
Thịnh Dĩ hoàn toàn rơi vào trạng thái câm nín dài hạn.… Anh bạn này, diễn xuất của anh thật nhiều lớp quá ha.
[Không cắt được sang livestream bên kia, có ai nói giúp tôi xem bên Giang Liễm Chu thế nào rồi không?]
[Bên đó vẫn đang yên lặng một cách đáng sợ, thấy nhân viên chương trình ra hiệu điên cuồng với Đồng Hân, cố gắng gợi chuyện.]
[Đồng Hân đáng thương quá, ai mà dám bắt chuyện với Chu ca chứ…]
[Có ai tin được không, tôi đang ở trong livestream của A Cửu mà lại đang xem Giang Liễm Chu livestream.]
Nhân viên vội vàng bấm vào phòng livestream của Giang Liễm Chu và Uông Đồng Hân, rồi đưa máy tính bảng cho Du Thâm và Thịnh Dĩ.
Quả thật rất yên ắng, yên đến mức Thịnh Dĩ ngẫm nghĩ vài giây, rồi quay sang chất vấn: “Không bật tiếng hả?”
Nhân viên: “……”
May là lúc đó, trong livestream, Uông Đồng Hân đã kịp thời lên tiếng, chứng minh âm thanh không hề có vấn đề gì: “Anh Chu, phần tiếp theo không phải là làm tạo hình cho A Cửu sao? Có phải cần trang điểm luôn không?”
Thế là, ngay trước mắt Du Thâm và Thịnh Dĩ, Giang Liễm Chu – người vừa nãy còn chẳng buồn nhấc mí mắt bắt đầu thao thao bất tuyệt kể lại chuyện tặng son môi cho Thịnh Dĩ. Du Thâm mỗi lần nhìn livestream lại liếc nhìn Thịnh Dĩ một cái.
Thịnh Dĩ lạnh giọng: “…Nhìn gì vậy?”
Du Thâm là người khá thật thà, nghe vậy cũng thẳng thắn đáp: “Tôi tuy không rành về các mã màu son, cũng chưa từng tặng người con gái nào thỏi son đầu tiên trong đời cả, nhưng…”
“Tôi chí ít cũng biết màu hồng Barbie là màu gì.”
Thịnh Dĩ: “…”
Du Thâm: “Chỉ là đang tưởng tượng… cảnh cô tô hồng Barbie sẽ như thế nào.”
Thịnh Dĩ: “……”
[Tôi cười chết mất hahaha, anh Chu có biết là A Cửu đang xem không vậy? Nếu biết thì chắc giờ đang hối hận chết luôn!]
[Thật ra tôi cũng không nhịn được mà tưởng tượng thử… nói sao nhỉ, người khác tô hồng Barbie thì chắc gớm lắm, nhưng mà là A Cửu á, cô ấy tô gì mà chẳng đẹp 😀 Vợ tôi chính là mỹ nhân số một thiên hạ.]
[Cho nên A Cửu ơi, thật sự là cô đã giữ kỹ tất cả những món quà Giang Liễm Chu tặng sao? Ai nhìn mà không hét lên một tiếng “kswl” cho được chứ!]
Thịnh Dĩ thật ra không hề giận. So với tức giận, cô còn bất ngờ hơn vì Giang Liễm Chu lại chủ động nhắc đến chuyện này. Theo tính khí bình thường của “đại gia” ấy, chắc chắn sẽ thấy mất mặt mới đúng.
Đó đúng thật là thỏi son đầu tiên trong đời cô.
Không phải cô chưa từng trang điểm. Với xuất thân của nhà họ Thịnh, hồi học ở Minh Tuyền,
dù chỉ là mấy buổi tiệc nhỏ thôi thì chuyện điểm trang sơ sơ cũng là lẽ thường. Nhưng những loại mỹ phẩm đó, nghiêm túc mà nói, chưa bao giờ thực sự thuộc về cô cả.
Trường Nhất Trung ở Cảnh Thành là ngôi trường rất coi trọng nghi lễ, năm cuối cấp còn tổ chức hẳn lễ trưởng thành cho học sinh. Buổi lễ đó diễn ra ngay trước khi cô quay về Minh Tuyền để thi đại học.
Hôm đó, trước giờ vào lớp, Giang Liễm Chu vừa chơi bóng rổ với Trì Bách xong, đi rửa mặt trong nhà vệ sinh, tóc còn đang nhỏ từng giọt nước. Anh tiện tay rút khăn giấy, lau qua loa phần tóc ướt nơi đuôi tóc.
Thịnh Dĩ liếc qua một cái, Giang Liễm Chu chẳng nói chẳng rằng, ngồi xuống lấy một tờ giấy A4, cầm bút bắt đầu vẽ vẽ gạch gạch lên đó.
Khi Thịnh Dĩ chuẩn bị qua hỏi bài toán hình học, thì “đại gia” kia lại uể oải đưa cho cô tờ giấy,
bộ dạng cực kỳ ngầu mà nói: “Chọn một cái đi.”
Thịnh Dĩ: “?”
Cô hơi mơ màng nhận lấy tờ giấy. Trên đó là mấy bức vẽ tay hơi nguệch ngoạc, tổng cộng ba hình.
Nói là hơi nguệch ngoạc thì hơi nhẹ rồi.
Thịnh Dĩ phải rất rất cố gắng để nhận ra, như kiểu trẻ con tập đọc tranh.
Cuối cùng cũng đoán được ba món đồ đó là gì: Giày cao gót, nước hoa, son môi. Và cô càng thêm hoang mang.
Cô do dự hồi lâu, rồi hỏi: “Chọn cái này làm gì? Cậu thiếu nợ tôi hả?”
Giang Liễm Chu: “……”
“Đại gia” kia khẽ “chậc” một tiếng, vẻ mặt kiểu “chuyện đơn giản vậy cũng không hiểu”, nhưng lời nói ra lại có chút cứng ngắc lạ thường: “Không phải sắp đến lễ trưởng thành rồi sao? Tôi trước giờ vốn hào phóng… lần này cũng không ngoại lệ đâu.”
Rồi anh định giật lại tờ giấy từ tay Thịnh Dĩ: “Thôi, đừng chọn nữa, tôi…”
Câu “chọn hết đi” còn chưa kịp nói ra, Thịnh Dĩ đã mỉm cười, chỉ vào hình cuối cùng: “Cái này đi.”
Nói xong, cô ngẩng đầu nhìn Giang Liễm Chu, mắt cong cong như trăng khuyết, nốt lệ ở khóe mắt như phủ lên một tầng mê hoặc: “Cảm ơn anh Chu.”
Hôm đó, Giang Liễm Chu cuối cùng cũng chẳng thể nào nói ra được một câu “Không cần cảm ơn”.
Thỏi son hồng Barbie mà anh tặng, Thịnh Dĩ cất trong ngăn kéo của mình, cùng với những món đồ nho nhỏ anh từng lén lút đưa cô, đến giờ vẫn giữ lại nguyên vẹn như báu vật.
Sau này cô mới nghe Trì Bách kể lại, rằng vì chọn một thỏi son tặng cô, Giang Liễm Chu đã đi hỏi hết tất cả bạn bè người thân quanh mình.
Lúc thực sự đưa quà cho cô, “đại gia” ấy lại mang theo vẻ bực bội hiếm thấy, ấp a ấp úng nói: “Hay là… vứt đi nhỉ? Màu này xấu quá. Để lần sau tôi tặng cái khác.”
Rõ ràng chuyện đã xảy ra từ lâu lắm rồi, vậy mà hôm nay, Thịnh Dĩ vẫn có thể nhớ rõ ràng từng cảm xúc khi ấy, từng chi tiết không sai một ly.
Cô không tài nào miêu tả nổi cảm giác tim mình đập nhanh đến kỳ lạ, giống như là đang… phát sốt. Có một khoảnh khắc thoáng qua thôi, cô thậm chí muốn rơi lệ.
Rồi cô lại nhớ đến câu hỏi trong tin nhắn hôm nay: “Cô đã từng thích ai bao giờ chưa?”
Cô thật sự không biết, hay đúng hơn, cô chưa từng hiểu rõ cảm giác “thích một người” là như thế nào.
Có lẽ… là vào đúng cái khoảnh khắc anh nói: “Hay là vứt đi nhé?”
Hoặc cũng có thể…Là vô vàn những khoảnh khắc nhỏ vụn khác.
Cô… đã từng rung động, rung động vì một người đưa cơm tối kẹp giấy nhắn, cúp học đi mua băng vệ sinh, và trong bóng đêm mịt mùng lao đi như gió chỉ để tặng cô thỏi son đầu tiên trong đời.
Cô làm sao có thể nói rằng, mình chẳng nhớ gì cả? Cô nhớ rất rõ, từng khoảnh khắc, từng phút từng giây, cái người tên là Giang Liễm Chu đó, chính là đã sống trong quãng thanh xuân phóng khoáng nhất của cô.
——
Đến địa điểm tổ chức lễ hội ẩm thực, tổ chương trình lại đưa cho hai người một thẻ nhiệm vụ.
“Tìm chủ đề tạo hình cho bạn cùng bàn cũ của mình?”
Du Thâm cầm tấm thẻ, đọc xong liền hiểu ra: “Tức là A Cửu đến để làm trợ lý cho tôi, giúp tôi chọn chủ đề tạo hình đúng không?”
Nhân viên gật đầu: “Đúng vậy. Chủ đề này được ẩn giấu trong các nhiệm vụ. Tổng cộng có bốn chủ đề khác nhau, hai người cần hoàn thành nhiệm vụ để mở khóa từng chủ đề. Ai hoàn thành một chủ đề đầu tiên sẽ được chọn tiếp, từ đó chọn ra tạo hình cuối cùng.”
Thịnh Dĩ cũng đã hiểu rõ. Tức là: trong vô số quầy hàng ẩm thực ở đây, có ẩn giấu bốn NPC nhiệm vụ trông như người bán bình thường. Việc họ cần làm là không ngừng tìm kiếm, tìm được NPC, hoàn thành nhiệm vụ tương ứng, từ đó nhận được một chủ đề tạo hình.
Nhóm nào hoàn thành trước, tất nhiên sẽ có lợi thế được chọn đầu tiên.
Nhân viên chương trình bổ sung thêm: “Nếu như chủ đề tạo hình mà hai người tìm được trùng với sở thích của nữ khách mời tức là Thịnh Dĩ, vậy thì chủ đề ấy sẽ được giữ lại làm tạo hình chính thức, đồng thời, nhiệm vụ ‘bạn cùng bàn’ sẽ tự động hoàn thành.”
Tổ tiết mục đã giải thích rất rõ ràng, cả hai người đều gật đầu tỏ ý đã hiểu. Lúc này, vì đã đến nơi, livestream của Giang Liễm Chu và Uông Đồng Hân cũng phải tắt đi.
Thịnh Dĩ theo phản xạ liếc nhìn màn hình chiếc máy tính bảng lần nữa, Du Thâm thì bày ra vẻ “tôi hiểu mà” rồi trêu: “Không nỡ tắt hả?”
Thịnh Dĩ: “……”
Du Thâm lại mỉm cười nhẹ như xin lỗi, còn tự giác che miệng: “Xin lỗi nhé, là tôi lỡ lời, mong được lượng thứ.”
[Thật sự, có người nào ngoài mặt nói “xin lỗi” mà trong lòng không hề có ý nhận lỗi như anh Du không?]
[Trước giờ chưa xem livestream của anh Du nhiều, đúng là không biết hóa ra anh lại thế này… đã follow tài khoản Bilibili, cảm ơn anh Du. Có bật like và chia sẻ không thì còn tùy vào biểu hiện hôm nay đó!]
[Từ “không nỡ” được dùng chính xác đến đáng sợ luôn, đúng là dân kỹ thuật, từ ngữ chuẩn như code vậy [ngón cái][ngón cái]]
Lần này không cần đeo mặt nạ nửa mặt như hôm quay ở Vân Tiêu, tổ chương trình còn muốn quay cả khách tham quan và cư dân địa phương, nên đội an ninh thuê riêng với lương cao chính thức được ra trận.
Họ đã liên hệ trước với ban tổ chức lễ hội ẩm thực địa phương, trong thời gian quay sẽ giới hạn nghiêm ngặt số lượng người.
Khán giả livestream cũng rất thấu hiểu:
[Mọi người ơi, chỉ được đứng từ xa nhìn thôi, nếu lại gần quấy rối thì chính là tội nhân thiên cổ đó! Ai cũng sẽ không tha thứ!]
[Hãy giữ khoảng cách nhé, tới lễ hội ẩm thực là để ăn chứ không phải làm cameo trong livestream của người ta.]
[Yên tâm nhé các bạn, hội fan của chúng tôi tại địa phương đã tới nơi, đang hỗ trợ giữ trật tự nè~]
Mà đã là lễ hội ẩm thực, tất nhiên phải thưởng thức món ngon địa phương, Thịnh Dĩ xưa nay là dân nghiện cay, đến thành phố C chẳng khác gì trở lại quê hương hạnh phúc.
Những khán giả vừa mở livestream của Thịnh Dĩ vừa bật livestream của Giang Liễm Chu, liền thấy hai nhóm đều bắt đầu tìm NPC nhiệm vụ.
[Ủa? A Cửu ăn ngon thế, sao Chu ca không ăn? Nhớ hồi phỏng vấn ảnh nói ảnh cũng là kiểu “không cay không sống nổi” mà?]
[Giữ giọng để thu âm chứ sao. Nghe nói ảnh đang làm album mới mà?]
[Anh Chu đúng là có nguyên tắc của một ca sĩ, dù thích ăn cay cũng ráng kiềm lại, phục luôn.]
Khán giả nhìn rõ ràng: hai nhóm khách mời, lại đồng thời rẽ vào hai quầy bún bò cay khác nhau.
Du Thâm thấy ánh mắt Thịnh Dĩ sáng rực lên, khẽ bật cười hỏi: “Cô thích món này lắm à?”
Uông Đồng Hân nhìn Giang Liễm Chu dừng chân, khóe môi khẽ cong, cũng hỏi: “Anh thích ăn món này sao?”
Hai nhóm khách mời, rõ ràng là ở hai con phố khác nhau, nhìn vào hai quầy hàng khác nhau, thế mà…tựa như khoảng cách giữa họ chưa từng tồn tại.
Thậm chí, thời điểm nói chuyện cũng trùng khớp hoàn hảo. Khán giả trong livestream, đeo tai nghe hai bên, liền nghe thấy trong kênh trái và kênh phải, vang lên hai giọng nói.
Một nam – một nữ, đều dịu dàng êm tai, đều mang theo nét cười ẩn chứa những ánh sáng lấp lánh không thể nhầm lẫn.
Giọng nữ khẽ nói: “Ừm, tôi rất thích.”
Giọng nam thì đáp: “Không, là cô ấy rất thích.”
