Vẫn Cứ Thích Em

Chương 48: Tôi thích cậu.



Thịnh Dĩ…
Cô thật sự không ngờ Giang Liễm Chu lại đăng một bài như vậy trên Weibo.
Anh sinh ra trong gia đình danh giá, từ nhỏ đã được mọi người chú ý, luôn là tâm điểm của sự ngưỡng mộ và tán dương.
Thời học trung học, thành tích xuất sắc, diện mạo nổi bật, danh tiếng lan ra cả những trường lân cận.
Bước chân vào giới giải trí, anh không ngừng vươn lên, chỉ trong vài năm đã trở thành đỉnh lưu. Dù là thành tích, diễn xuất hay khả năng sáng tác, anh đều khiến người khác ngưỡng mộ. Anh từng là ngôi sao mới nổi sáng chói, nay lại là một biểu tượng bất khả xâm phạm.
Cho nên, trong mắt rất nhiều người, Giang Liễm Chu làm gì cũng đều là đúng.
Anh sinh ra để kiêu hãnh ngạo nghễ, tự do ngông cuồng. Anh chưa từng cần nói lời xin lỗi, bởi vì anh chính là định nghĩa của cái đúng.

Thịnh Dĩ chậm rãi nhớ lại.
Cô dường như đã từng nghe Giang Liễm Chu nói với cô không ít lần “xin lỗi”, “thật ngại quá”, “tôi sai rồi”.
Mỗi lần hai người có xích mích, dường như luôn là vị đại thiếu gia cao ngạo kia là người chủ động mở lời trước.
Anh luôn cố gắng tìm một cái cớ nào đó để bắt chuyện với cô, dù có lúc Thịnh Dĩ vẫn còn đang giận không muốn để ý đến anh, thì anh sẽ hắng giọng, rồi lại nhỏ giọng nói lời xin lỗi.
Thịnh Dĩ trước kia dường như không nhận ra rằng cô đang được yêu chiều.
Một sự thiên vị trọn vẹn và tuyệt đối, cho nên, ngay cả lần này, cô vẫn có thể tự tin đến vậy, tin rằng Giang Liễm Chu nhất định sẽ là người chủ động cúi đầu trước.
Vì thế mà ban đầu cô không hề thật sự tức giận, cùng lắm chỉ là mặt nặng mày nhẹ vài phần. Mãi cho đến khi biết anh đã đăng Weibo mà không hề liên lạc gì với cô, cô mới thực sự cảm thấy có chút khó chịu.
Nhưng…cô lấy đâu ra cái sự tự tin này, mà lại dám chắc rằng Giang Liễm Chu sẽ chủ động xin lỗi trước?
Thế mà , không chỉ xin lỗi, anh còn công khai xin lỗi. Và theo một cách mà phần lớn người ta sẽ cho là tổn hại đến sĩ diện.
Thịnh Dĩ chăm chú nhìn tấm hình ấy suốt ba phút liền, rồi mới nhẹ nhàng chạm tay thu nhỏ ảnh lại, mở phần bình luận ra.
Vốn dĩ Weibo của Giang Liễm Chu đã rất hot, fan của anh lại nổi tiếng trung thành. Bài đăng chấn động lần này lập tức khiến lượt chia sẻ, bình luận, yêu thích tăng vọt đến một tầm cao mới.
[Anh à, anh Chu à, sau này đừng hỏi fan only đâu nữa [hút thuốc] Fan only gì nữa đâu, anh bắt bọn em nuốt ngược lại CP hết rồi.]
[Có ai không phát cuồng? Giang Liễm Chu rốt cuộc là kiểu đàn ông hiếm có cỡ nào? Các anh đàn ông ngoài kia nhìn mà học hỏi đi. Mặt đẹp hơn, kiếm nhiều hơn, tài năng hơn, ngay cả chiều bạn gái cũng hơn các anh cả trăm lần.]
[Tôi là fan lâu năm của Chu ca, chưa từng thấy anh ấy cúi đầu nhận lỗi. Vậy mà lần này lại đăng bài xin lỗi công khai… Thậm chí còn có thể tưởng tượng ra cảnh anh ấy quỳ gối giặt đồ… Quả nhiên, sống đủ lâu cái gì cũng có thể thấy.]
[Đang rình bình luận xem chị dâu xuất hiện chưa nè [trái hun hun][phải hun hun]]
Thịnh Dĩ lướt nhẹ ngón tay đọc bình luận.
Phần lớn đều tích cực cả. Với tầm ảnh hưởng và tính cách như Giang Liễm Chu, dĩ nhiên sẽ có đôi chút bình luận tiêu cực xen vào, đặc biệt là từ một số tài khoản đàn ông khi bấm vào xem.
Ví dụ như:
[Đàn ông đàn ang mà lên mạng bày ra cái bộ dạng này là sao? Ghê tởm.]
Mỗi lần như vậy, Thịnh Dĩ vừa thấy thì đã nhận ra bình luận đó bị report và xóa ngay. Đối với những lời công kích kiểu đó, fan của Giang Liễm Chu luôn rất đoàn kết.
Không tranh cãi, sợ làm anh thấy phiền. Dù sao thì vị đại thiếu gia này cũng chẳng phải kiểu sẽ bị ảnh hưởng bởi mấy lời nhảm nhí đó.
Thay vào đó, họ chọn report thẳng tay. Những bình luận ác ý bị xóa rất nhanh. Thịnh Dĩ đặt điện thoại xuống, ngả người tựa lưng vào ghế xoay, ngẩng đầu nhìn trần nhà.
Mấy năm qua từ khi debut, Giang Liễm Chu có độ hot thế nào, đã trải qua những thị phi gì, anh rõ hơn ai hết.
Anh trước giờ chưa từng vì những lời bàn tán mà thay đổi bản thân.
Như hôm nay anh biết rõ bài đăng đó sẽ kéo theo những phản ứng gì, vậy mà vẫn kiên quyết làm vậy.
Thịnh Dĩ thở nhẹ một tiếng, nhưng rốt cuộc cũng không nhịn được mà khẽ mỉm cười.
—–
Cùng lúc đó, Giang Liễm Chu đang gọi điện với Hứa Quy Cố. Anh liếc nhìn đồng hồ, rồi lại liếc nhìn đồng hồ.
Hứa Quy Cố: “…”
Anh thậm chí còn hơi đau đầu day thái dương, cảm thấy gọi điện với bạn thân còn mệt hơn cả xử lý công việc.
“Chỉ mới mười phút trôi qua thôi, cô ấy chắc chưa xem được đâu.”
Giang Liễm Chu quả quyết: “Mười phút rồi đấy!”
Hứa Quy Cố: “…”
Giang Liễm Chu chống khuỷu tay lên bàn, tựa cằm vào tay, người lúc nào cũng thong dong lười nhác…
Thế mà lúc này…rõ ràng là có phần sốt ruột thật rồi.
Anh ủ rũ tựa người vào lưng ghế, ngừng lại một chút rồi nói: “Thôi vậy, cô ấy không tha thứ cho tôi thì tôi cũng hết cách, mặc kệ cô ấy.”
Cậu ấm họ Giang bật cười khẽ, vẻ ngoài vẫn ngầu như thường, chẳng khác gì hình tượng Giang Liễm Chu luôn tùy tiện, chẳng e dè điều gì.
“Thật à?” Hứa Quy Cố kéo dài giọng hỏi, rồi nói tiếp: “Vậy cậu định từ nay không liên lạc với cô ấy nữa à?”
“Chứ còn sao nữa?” Giang Liễm Chu không trả lời mà hỏi lại, vừa lười biếng xoay xoay khối rubik trong tay.
Hứa Quy Cố còn chưa kịp mở miệng, điện thoại trên bàn của Giang Liễm Chu đã rung lên.
Có một thông báo hiện ra, cậu ấm lập tức ngồi thẳng dậy, nhanh chóng mở ra thông báo về bài viết mới.
Hứa Quy Cố: “…”
Nói đi nói lại, vẫn là không thể tin lời nói của cậu đâu, Giang Liễm Chu.
Giang Liễm Chu mím môi, giọng còn mang chút mất kiên nhẫn: “Là cái gì mà cứ báo suốt thế này…”
Nhưng đang nói dở, giọng anh đột nhiên ngưng bặt.
Trong mục “Ưu tiên bài viết” của anh, hiếm hoi lắm mới hiện ra một bài viết mới.
Từ tài khoản Vọng Cửu, là một bức ảnh ghép CP giữa anh và Thịnh Dĩ.
Ngay giây tiếp theo, biểu tượng chấm đỏ lại xuất hiện ở phần ưu tiên, Giang Liễm Chu nhất thời có chút hoảng.
Anh cũng không rõ bài tiếp theo sẽ là gì, giả vờ lơ đãng liếc sang màn hình máy tính, nơi Hứa Quy Cố đang ở trong khung hình, rồi mới ấn nút làm mới.
Là tài khoản của Thịnh Dĩ – một tài khoản không có dấu xác thực.
Thịnh Dĩ viết: “Bình thân đi, Tiểu Chu tử.”
Hứa Quy Cố: “…”
Hứa Quy Cố: “Tôi không biết cô ấy đăng cái gì, nhưng tôi biết chắc một điều, Giang Liễm Chu, khoé miệng cậu đã sắp bay lên trời rồi đấy.”
Giang Liễm Chu liếc xéo anh ấy một cái, hơi nhướn mày, lại cúi xuống nhìn màn hình điện thoại.
Anh ngừng lại giây lát, rồi cố làm ra vẻ thờ ơ: “Cũng tạm, ít ra cô ấy còn hiểu chuyện.”
Hứa Quy Cố đã chẳng buồn nghe anh chém gió nữa, tự mình mở bài viết ra xem rốt cuộc cô ấy đã đăng gì.
Anh ấy im lặng một lúc, sau đó lên tiếng, nhấn mạnh vào cái từ mà Thịnh Dĩ vừa dùng: “Tiểu Chu tử?”
Giang Liễm Chu: “…”
Hứa Quy Cố: “Bình thân đi?”
Giang Liễm Chu: “…”
Anh ngả ngớn nói: “Cậu hiểu gì chứ? Nhìn thì vậy thôi, ai biết được trong lòng cô ấy đang vui đến mức nào.”
Vừa nói, Giang Liễm Chu vừa nhấn mấy cái lên màn hình, rồi với một vẻ bất cần lại kiêu ngạo, ném điện thoại sang một bên.
Nếu không phải Hứa Quy Cố có trí nhớ siêu phàm, anh ấy còn tưởng cảnh tượng ba phút trước chỉ là ảo giác.
Thấy vị cậu ấm họ Giang kia hành động tùy tiện đến vậy, Hứa Quy Cố không khỏi tò mò nhìn qua phần bình luận mà anh vừa đáp lại.
Lượt chia sẻ, thích và bình luận dưới bài viết của Thịnh Dĩ tăng vọt. Hứa Quy Cố bấm vào xem thử.
Không ngoài dự đoán, bình luận của Giang Liễm Chu đang ở vị trí cao nhất, khỏi cần tìm cũng thấy ngay. Thật sự rất ngắn, bảo sao Giang Liễm Chu vừa gõ mấy cái đã gửi đi, chỉ đúng một chữ.
[GiangLiễmChuV: Dạ.]
Hứa Quy Cố: “…”
Giỏi ném điện thoại cho ngầu, sao không giỏi lên phần bình luận mà ra oai?
Ấy thế mà vị cậu ấm kia lại chẳng có chút tự giác nào, cảm nhận được ánh mắt của Hứa Quy Cố còn thong thả hỏi lại: “Sao thế?”
Hứa Quy Cố chỉ cười khẽ: “Không có gì.”
Anh ấy ngừng lại giây lát, rồi nói tiếp: “Chỉ là lần nữa cảm thán độ mặt dày của cậu thôi.”
Giang Liễm Chu: “…”
——

Thịnh Dĩ nhận được cuộc gọi từ Giang Liễm Chu vào buổi sáng ngày hôm sau.
Lúc này đã là cuối tháng Hai, tiết trời sớm đã sang xuân. Thành phố Minh Tuyền cũng dần dần ấm lên sau chuỗi ngày giá lạnh.
Ngay cả hệ thống sưởi vốn rất cần thiết vào mùa đông, bây giờ cũng dường như trở nên thừa thãi.
Phòng hơi hanh, Thịnh Dĩ liếc mắt nhìn sang, phát hiện máy tạo ẩm đã cạn nước.
Tiếng chuông điện thoại vang lên, cô cầm lên xem, thấy tên Giang Liễm Chu thì hơi ngẩn ra một chút rồi mới bắt máy: “Alo?”
“Cậu bị sốt à?”
Giọng nói của Giang Liễm Chu lúc đầu còn có chút xa, rồi dần dần trở nên rõ ràng hơn, có lẽ là anh vừa đưa điện thoại lại gần hơn khi nói.
Thật lạ, rõ ràng là gọi điện, vậy mà Thịnh Dĩ lại có thể mường tượng ra được dáng vẻ anh đang nhíu mày, nghe thấy anh hỏi: “Sao giọng cậu khàn thế?”
Thịnh Dĩ khó khăn ngồi dậy, bưng ly nước trên tủ đầu giường lên uống, lạnh đến nỗi toàn thân cô run rẩy.
Giọng nói vì thế mà có phần lẩy bẩy: “Không bị sốt.”
Giang Liễm Chu khẽ nhíu mày: “Tôi đến xem.”
Nói xong liền dập máy.
Đầu dây bên này, Thịnh Dĩ vẫn còn ngơ ngác trước tiếng “tút tút” kéo dài trong điện thoại: “…?”
Cô còn chưa kịp phản ứng lại vì cuộc gọi bị cúp đột ngột, càng chưa hiểu rõ câu “Tôi đến xem” ấy là thật hay đùa, thì chuông cửa nhà đã vang lên.
Thịnh Dĩ: “…”
Cô im lặng hai giây, rồi lật chăn bước xuống giường, đi dép lê lẹp xẹp ra mở cửa. Vừa mở cửa, người mới gọi điện kia đã đứng sẵn trước mặt.
Thậm chí chưa đợi cô nói câu nào, Giang Liễm Chu đã lên tiếng: “Phải đến bệnh viện.”
Thịnh Dĩ hơi khựng lại một chút, Giang Liễm Chu liền nghĩ rằng cô định từ chối. Dĩ nhiên, Thịnh Dĩ đúng là định từ chối thật.
Anh cúi mắt nhìn cô: “Không thể né bệnh tránh thuốc. Đã sốt thì phải đi khám.”
Thịnh Dĩ: “Vậy cũng được, cậu tìm cho tôi bác sĩ đẹp trai vào nhé.”
Giang Liễm Chu: “…”
Anh lười nhác cong môi cười: “Người đẹp trai nhất đang đứng ngay trước mặt cậu, còn muốn xem ai nữa?”
Thịnh Dĩ hơi nghẹn lời, cô tháo dây buộc tóc trên cổ tay xuống, buộc gọn tóc ra sau bằng vài động tác đơn giản.
Mặc áo ngủ, đi dép lê, mặt mộc, tóc buộc tùy tiện, cô của hiện tại khác hoàn toàn với vẻ ngoài chỉn chu ngày thường.
Giờ phút này, cô có một nét đẹp rất khác: Lười biếng, tùy hứng, nhưng lại mang theo một thứ dịu dàng vô thức.
Tên “Thịnh Dĩ”, đặt trên người cô lúc này, bỗng trở nên nhẹ nhàng và mềm mại đến lạ.
Ánh mắt Giang Liễm Chu bất giác dừng lại vài giây nơi chiếc cổ trắng ngần thon dài ấy, rồi nhanh chóng dời đi.
Thịnh Dĩ xoay người đi vào phòng khách, vừa đi vừa hỏi: “Cậu đến đây làm gì vậy? Giờ vẫn chưa đến giờ luyện hát mà.”
Giang Liễm Chu theo sau cô bước vào, Thịnh Dĩ đứng sau quầy bar, động tác gọn gàng và tao nhã pha cho anh một tách hồng trà rồi đưa tới, Giang Liễm Chu nhận lấy, ngồi dựa vào sofa một cách thoải mái.
Có lẽ tin lời cô nói là không sốt thật, Giang Liễm Chu không nhắc chuyện đó nữa, mà đưa cho cô xem một tập tài liệu.
Thịnh Dĩ liếc mắt nhìn qua: “Thư mời giảng dạy của Học viện Âm nhạc Minh Tuyền?”
Giang Liễm Chu gật đầu, duỗi dài chân, dáng vẻ thoải mái như đang ở nhà mình vậy.
Thịnh Dĩ: “Cậu biết cái bộ dạng này của mình trông giống gì không?”
Giang Liễm Chu: “Hửm?”
Thịnh Dĩ: “Giống đứa con trai vừa được điểm tuyệt đối trong bài kiểm tra, mang bài thi về khoe với ba, chờ ba khen.”
Cô mỉm cười, tặng cho anh lời khen mà anh mong muốn: “Giỏi lắm, ngoan lắm, con trai ngoan.”
Giang Liễm Chu: “…”
Anh khẽ “chậc” một tiếng: “Sao cậu cứ dùng bụng tiểu nhân để đo lòng tôi thế nhỉ?”
Anh khẽ hất cằm: “Học viện Âm nhạc Minh Tuyền thường không mời người ngoài vào, lần này muốn mời tôi đến giảng một tiết lý thuyết âm nhạc. Có hứng đi dạo một vòng không?”
Nói vậy là thật.
Hồi Thịnh Dĩ còn học ở Đại học Công nghệ Minh Tuyền, Học viện Âm nhạc nằm ngay gần đó. Ngành âm nhạc thì tất nhiên có rất nhiều trai xinh gái đẹp rồi.
Mấy bạn nam bên Công nghệ thường rủ nhau sang Nhạc viện ngắm gái đẹp, tiếc là… không vào được.
Thẻ sinh viên kiểm tra rất nghiêm ngặt, mà được tận mắt xem Giang Liễm Chu giảng bài lý thuyết âm nhạc thì, nghĩ cũng thú vị thật.
Thịnh Dĩ hơi dao động.
“Lát nữa cậu nhớ lấy kịch bản lần ghi hình thứ tư đi” Giang Liễm Chu thản nhiên nói “Mới ghi được một nửa thôi.”
Mới có một nửa mà fan couple đã rầm rộ khắp nơi rồi.
Thịnh Dĩ mím môi, cuối cùng không nhịn được mà hỏi: “Ghi đủ sáu lần thì phải cởi trói couple như thế nào?”
Bọn họ giờ thế này… thật sự có thể “thoát couple” được sao?
Giang ảnh đế chỉ liếc cô một cái, hỏi lại: “Không nỡ cởi bỏ à?”
Thịnh Dĩ: “?”
Giang Liễm Chu đúng là chuyên gia bóp méo lời người khác mà.
—–
Tất cả đều là do cô tự đồng ý, cho nên hôm sau bị Giang Liễm Chu kéo ra khỏi giường từ sáng sớm, cô cũng đành chịu thôi.
Thịnh Dĩ đánh phấn tô son rất nhanh, cả người còn lơ mơ ngái ngủ, đến cả giận Giang Liễm Chu cũng chẳng nổi.
Cô cài dây an toàn, ngáp một cái rồi hỏi: “Tiết học của cậu là mấy giờ?”
Giang Liễm Chu vừa khởi động xe vừa nhàn nhạt đáp: “Hai giờ chiều.”
Thịnh Dĩ: “?”
Cô khó tin nhìn giờ: “Cậu biết bây giờ là mấy giờ không?”
Giang Liễm Chu gật đầu rất bình thản: “Chín giờ sáng.”
Thịnh Dĩ: “…”
Cô nghẹn: “Vậy rốt cuộc tại sao chúng ta lại đi sớm thế này?”
“Cậu chẳng bảo muốn đi dạo sao?” Giang Liễm Chu vẻ mặt vô cùng chính nghĩa, thong dong nói,
“Còn phải theo tôi vào phòng đàn luyện piano nữa.”
Thịnh Dĩ: “…”
“Dừng xe, tôi muốn về ngay bây giờ.”
Giang Liễm Chu: “Vậy hay là cậu nhảy xuống xe luôn đi?”
Thịnh Dĩ: “…”
Đúng là đồ khốn mà.
Giang Liễm Chu lái xe rất êm, dù không chạy chậm nhưng lại vững vàng đến lạ. Bằng không trước đây Thịnh Dĩ cũng chẳng định mời anh làm tài xế riêng cho mình.
Cô quả thật hơi buồn ngủ, ngồi bên ghế phụ, thiếp đi lúc nào không hay. Lúc tỉnh lại, cô đã ở ngay trước cổng Học viện Âm nhạc Minh Tuyền.
Cô cầm điện thoại lên xem giờ.
…Mười giờ rưỡi rồi.
Nếu cô nhớ không nhầm, từ khu Hồ Duyệt Sơn Sắc tới Học viện Âm nhạc Minh Tuyền chỉ mất chừng bốn, năm mươi phút đi xe. Vậy mà cuối cùng, hai người họ lại mất đến hẳn một tiếng rưỡi.
Huống hồ, phong cách lái xe của Giang Liễm Chu xưa nay chưa từng gọi là thong thả.
Một lúc lâu, Thịnh Dĩ còn tưởng mình nhìn nhầm đồng hồ, hoặc là nhớ sai giờ xuất phát.
Cô ngẩn ra hai giây, cuối cùng kinh ngạc hỏi: “Chúng ta… lái xe từ Cảnh Thành đến à?”
Giang Liễm Chu: “…”
Cậu cả họ Giang một tay chống lên vô lăng, hờ hững cầm chìa khóa xe, nhàn nhạt đáp: “Đường tắc mà.”
Vậy sao, ngẫm lại thì cũng có thể, dù sao đường xá Minh Tuyền xưa nay vẫn không mấy thông thoáng.
Thịnh Dĩ không hỏi thêm nữa, lấy túi rồi theo Giang Liễm Chu xuống xe.
Vừa xuống, bảo vệ cổng đã chạy lại, như thể đã nhận được chỉ thị từ trước: “Chào Giang tiên sinh, Thịnh tiểu thư, mời hai vị theo tôi.”
Thịnh Dĩ tò mò hỏi: “Cả hai chúng tôi đều đeo khẩu trang mà, sao anh nhận ra nhanh vậy?”
Cậu bảo vệ bật cười, vừa quẹt thẻ dẫn đường qua cổng, vừa đáp: “Tôi nào có bản lĩnh đó. Chẳng qua là xe của Giang tiên sinh dừng ở đó đến nửa tiếng, thấy lạ nên tôi lại gần hỏi, anh ấy bảo hai người đợi lát nữa mới xuống.”
Dừng tận nửa tiếng? Thịnh Dĩ sững lại, nghiêng đầu liếc nhìn Giang Liễm Chu. Cậu cả họ Giang lại làm như chẳng có chuyện gì, rất ung dung mà tránh ánh mắt của cô.
Thịnh Dĩ hơi khựng lại một chút, khóe môi khẽ nhếch lên.
Bảo vệ dẫn họ qua cổng trường, còn đưa cho họ một tấm bản đồ vẽ tay khuôn viên, rồi coi như hoàn thành nhiệm vụ.
Giang Liễm Chu thong thả liếc nhìn bản đồ, sau đó cùng Thịnh Dĩ rẽ về phía khu phòng nhạc.
Học viện Âm nhạc Minh Tuyền quả thật có phong cảnh tuyệt đẹp. Kiến trúc phần lớn mang phong cách cổ điển, nào là mái ngói cong vút, tường đỏ ngói xanh, chạm khắc hoa văn cầu kỳ, hòa cùng ánh nắng đầu xuân ấm áp khiến nơi đây như một bức tranh sinh động.
Nói là đến luyện đàn, hai người ra khỏi nhà khá sớm, nhưng hết tắc đường rồi lại đi dạo loanh quanh trong trường, giờ vẫn chưa tới nơi.
Bản đồ ở trong tay Giang Liễm Chu, mà Thịnh Dĩ thì lười nhìn đường, cứ thế đi theo sau anh.
Nhưng đi được một đoạn, cô bắt đầu cảm thấy có gì đó không ổn.
Hình như lúc nãy nhìn trên bản đồ, khu phòng nhạc đâu có xa vậy? Nếu cô nhớ không nhầm, Học viện Minh Tuyền cũng không lớn đến thế?
Đi lâu như vậy rồi mà vẫn chưa tới?
Vậy mà cậu cả họ Giang lại rất thản nhiên, vừa đi vừa chỉ trỏ như một hướng dẫn viên du lịch: “Kia là nhà ăn, thấy không? Rẽ nữa là khu nhạc truyền thống. Ồ, con đường này gọi là ‘dốc tình nhân’, quả là dốc thật…”
Sinh viên đi lại tấp nập, người đeo balo, người vác nhạc cụ. Có người vừa đi học, cũng có người vừa tan học trở về.
Chắc do ánh nắng hôm nay rất đẹp, mà người học âm nhạc lại thường nhạy cảm, có cảm xúc, nên một vài nhóm, có quen có lạ, cứ thế tụ tập lại giữa bãi cỏ, bắt đầu chơi đàn biểu diễn ngay dưới ánh xuân rực rỡ.
Giang Liễm Chu đi tới khúc quanh cạnh bãi cỏ thì bỗng dừng bước.
Thịnh Dĩ vừa định hỏi “Sao không đi nữa?”, nghiêng đầu nhìn theo ánh mắt anh, cũng khựng lại, mơ hồ hiểu ra điều gì đó.
Có lẽ Giang Liễm Chu đang ngưỡng mộ.
Dù vị thiếu gia này bây giờ đã có tất cả trong tay, nhưng có một vài điều, đâu phải cứ hiện tại đủ đầy là có thể bù đắp cho quá khứ.
Khoa Âm nhạc của đại học Cảnh Thành dĩ nhiên rất tốt, nhưng suy cho cùng vẫn chỉ là một trường tổng hợp. So với Học viện Âm nhạc Minh Tuyền – nơi chuyên đào tạo âm nhạc, ở một vài khía cạnh, rõ ràng là không thể sánh bằng.
Ví dụ như chính là cái bầu không khí như thế này.
Khi ngẫu hứng nổi lên, có thể cùng vài người bạn đồng điệu, giữa khung cảnh như thế mà chơi một khúc nhạc, chắc chắn là giấc mơ của không ít người làm nhạc.
Là một khoảnh khắc đầu xuân mà đến khi rời xa mái trường, người ta vẫn sẽ mang theo trong lòng, chỉ cần nhắc đến, liền ấm áp hồi lâu.
Thịnh Dĩ trầm mặc hai giây, cuối cùng vẫn không nhịn được mở lời: “Lần này cậu đồng ý đến khoa Âm nhạc của Minh Tuyền, chẳng phải chỉ vì lên lớp đúng không? Cậu cũng muốn xem thử ngôi trường này rốt cuộc trông như thế nào, đúng chứ?”
Giang Liễm Chu quay đầu nhìn cô, khẽ nhướng mày, giọng điệu vẫn nửa vời chẳng nghiêm túc: “Cậu hiểu tôi vậy à?”
Thịnh Dĩ: “…”
Cậu cả họ Giang với dáng vẻ cà lơ phất phơ quen thuộc, bĩu môi: “Nói đi, lại lén sau lưng tìm hiểu tôi bao nhiêu tài liệu rồi? Chậc, muốn biết gì thì cứ hỏi thẳng tôi là được, đâu cần phải vòng vo như thế?”
Vừa nói, anh vừa quay sang nhìn cô, trên mặt hiện rõ cái vẻ “Haiz, tôi quyến rũ đến vậy đó.”
Thịnh Dĩ: “…”
Thịnh Dĩ: “Tôi tra tài liệu sau lưng cậu?”
Thịnh Dĩ: “Cậu nặng thế, tôi gánh không nổi đâu.”
Giang Liễm Chu: “…”
Mà thật ra, Giang Liễm Chu đâu có nặng gì cho cam. Sợ đề tài càng lúc càng lạc xa, chủ yếu là để tránh cho vị cậu cả này nổi đóa vì mấy chuyện lông gà vỏ tỏi, Thịnh Dĩ đành chủ động kéo chủ đề trở lại đúng hướng.
“Nếu thật sự thấy tiếc, thì thi nghiên cứu sinh đi. Dù sao cậu cũng đâu phải già lắm.”
Giang Liễm Chu thu ánh mắt lại từ nhóm sinh viên đang ngồi trên bãi cỏ, nhìn về phía Thịnh Dĩ. Nhưng anh không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn cô gái trước mặt mình, chăm chú, nghiêm túc đến mức khiến người ta phải lặng thinh.
Một lúc lâu sau, như thể đã hạ quyết tâm, Giang Liễm Chu nhìn cô, nhẹ giọng nói, ánh mắt khẽ cụp xuống. Thịnh Dĩ rất ít khi thấy Giang Liễm Chu như thế này.
Cô cũng bất giác im lặng, không biết nên nói gì, chỉ có thể chờ anh lên tiếng.
“Cậu đoán xem, tôi đang ghen tị điều gì?” Giang Liễm Chu bất ngờ mở lời.
Thịnh Dĩ bị hỏi đến sững người, một lát sau mới khẽ đáp: “Là ghen tị với bầu không khí như thế này phải không? Giống như lần livestream đó, tôi thấy cậu nói mình hối hận khi chọn học Cảnh Đại.”
“Tôi thật sự hối hận,” Giang Liễm Chu nói rất thẳng thắn, “Tôi hối hận vì đã không chọn học ở đây.”
Thịnh Dĩ khẽ mím môi, chưa kịp nghĩ ra phải nói gì, Giang Liễm Chu đã nói tiếp: “Bởi vì nơi này… ở ngay cạnh khoa Mỹ thuật của Minh Tuyền.”
Thịnh Dĩ sững người, đôi mắt khẽ mở lớn.
“Thịnh Dĩ” Giang Liễm Chu gọi tên cô “Tôi giờ đến đây học nghiên cứu sinh thì có ý nghĩa gì nữa đâu? Cậu… đâu còn ở đây nữa.”
Một lúc lâu sau, Thịnh Dĩ mới lờ mờ nhận ra, Giang Liễm Chu… hình như đang tỏ tình.
“Tôi thích cậu.”
Giang Liễm Chu không hề để cho cô cơ hội né tránh.
“Tôi biết có lẽ cậu vẫn chưa nghĩ thông suốt. Nhưng Thịnh Dĩ, cậu cũng nên…”
Anh ngừng lại một chút, giọng trầm khàn mang theo chút bất lực, rồi tiếp tục: “…cho tôi một cơ hội theo đuổi cậu, được không?”
Phía sau họ là tiếng nhạc vang lên dịu dàng, giữa buổi trưa mùa xuân rực rỡ, hương cỏ thoảng qua, gió nhẹ lướt bên tai, vài chiếc lá xuân khẽ lay động trên cành.
Bóng nắng loang lổ in xuống gương mặt anh, lúc tỏ lúc mờ, là thứ hơi thở riêng của những ngày đầu xuân, bình lặng nhưng cũng dào dạt.
Thế nhưng, ánh mắt anh lúc này lại nghiêm túc đến lạ, vị cậu cả xưa nay ngạo nghễ, có phần ngông cuồng ấy, giờ đây lại thu hết sắc bén, khẽ cụp mắt, nhẹ giọng.
Chỉ là giọng nói lại hơi nhanh, như thể sợ cô sẽ ngắt lời.
“Tôi tự thấy bản thân cũng không tệ, có thể có nhiều điều khiến cậu chưa hài lòng, tôi sẽ cố gắng sửa đổi.”
Giang Liễm Chu khẽ thở dài, trong lời nói ngập tràn dịu dàng: “Cậu cũng đừng vội trả lời tôi, chỉ là…”
“Nếu một ngày nào đó, cậu muốn yêu đương, có thể cân nhắc đến tôi một chút… được không?”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...