Vẫn Cứ Thích Em

Chương 50: Vận mệnh xoay chiều.



“Bạn học Thịnh” ba chữ này vừa truyền ra từ mic, vang lên giữa đại giảng đường, cả lớp lập tức náo loạn.
Nhờ vào khả năng thính giác khá tốt, và tất nhiên, rõ ràng đám sinh viên này cũng chẳng vì đương sự có mặt mà nể nang gì cả.
Vì thế…Thịnh Dĩ nghe được rõ ràng rành mạch.
“Trời ơi, lúc cổ vừa bước lên mình còn đang thắc mắc trợ giảng là ai, dù không thấy rõ mặt, nhưng cái khí chất đó đảm bảo là người lớn tụi mình không với tới rồi!”
“Bảo sao anh Chu lại để trợ giảng lên giúp làm cái này cái kia, nãy còn tưởng ảnh bữa nay lên lớp mà nói chuyện ám muội quá trời, ai ngờ…”
“Mới đến dạy một tiết thôi mà Thịnh Dĩ cũng phải đi theo… Hai người họ đang quen nhau thiệt hả?”
“? Mạnh dạn lên chút được không? Không phải quen nhau nữa đâu, giờ phải hỏi: có phải sắp cưới luôn rồi không?”
Thịnh Dĩ: “……”
Cô nghe thấy, dĩ nhiên công tử Giang cũng nghe thấy. Anh còn cố tình nhướng mày với cô một cái, lần này tránh khỏi mic, hạ giọng nói nhỏ đủ để chỉ một mình cô nghe: “Nghe thấy chưa? Nhiều người giục lắm đó.”
Thịnh Dĩ bình tĩnh gật đầu: “Nếu có người giục cậu tiêu tiền, cậu cũng tiêu à?”
Giang Liễm Chu dáng vẻ lười biếng, một tay đút túi quần, tựa hờ vào bàn giảng, thờ ơ đáp: “Còn phải xem ai giục nữa.”
Thịnh Dĩ: “?”
Anh hơi hất cằm lên, nói: “Tiểu thư Thịnh chẳng hạn, biết đâu lại có niềm vui bất ngờ?”
“Niềm vui bất ngờ?” Thịnh Dĩ vẫn còn cân nhắc câu đó, vừa mở PPT vừa bình thản đáp, “Cũng được, đưa tôi mười triệu, tôi thuê sát thủ ngay hôm nay.”
Giang Liễm Chu: “……”
Giang Liễm Chu: “Cậu thật tàn nhẫn.”
Đại tỷ Thịnh lạnh lùng cười khẩy, thẳng lưng rời khỏi bục giảng.
Trước khi xuống, cô còn nghe thấy có người dưới ghế lầu bầu: “Trời ơi thích xem Mộc Dĩ Thành Chu nói chuyện nhỏ nhỏ ghê á, dù nghe không rõ gì hết mà vẫn thấy ngọt, còn tưởng tượng hai người thì thầm ‘yêu anh’ – ‘anh cũng yêu em’. Đỉnh!”
Thịnh Dĩ: “?”
Không, là “giết cậu” – “cậu thật tàn nhẫn”, cảm ơn nhiều.
Trên đường quay về chỗ ngồi, Thịnh Dĩ hoàn toàn bị ánh mắt của cả đám sinh viên càn quét từ đầu đến cuối.
Khiến tâm trạng cô giờ đây phức tạp không lời nào tả nổi, mà công tử Giang lại chưa bao giờ biết thế nào là “dĩ hòa vi quý”.
Anh lại bật mic: “Được rồi các bạn, thu hồi ánh mắt khỏi người trợ giảng của tôi đi, chuẩn bị vào học thôi.”
Ở đây toàn là sinh viên đại học, lại là sinh viên trường nghệ thuật, vốn đã quen đùa giỡn với thầy cô. Dù người đang đứng trên bục là một ngôi sao hạng A, nhưng đùa giỡn thì vẫn cứ thoải mái.
Một cô gái ở hàng đầu tranh thủ lúc chuông chưa vang, liền kêu lên: “Thầy Giang, như vậy là thiên vị đó nha, sao thầy được nhìn mà tụi em thì không?”
Cả giảng đường nổ tung lần nữa, không ít người hùa theo: “Đúng đó thầy Giang, nhìn gái đẹp là quyền lợi chung của mọi người mà!”
Giang Liễm Chu cũng chẳng giận, dù như đang đáp lời cô gái hàng đầu, nhưng ánh mắt lại rơi trên người Thịnh Dĩ.
Giọng anh lại thản nhiên, nghe qua còn tưởng đang rất nghiêm túc: “Bạn học kia, phát biểu chú ý một chút, đó là trợ giảng của tôi, nếu bạn cũng muốn nhìn, thì về nhờ trợ giảng của bạn.”
Cô gái: “……”
Thịnh Dĩ: “……”
Cả lớp lại hò reo lần nữa, còn chưa bắt đầu dạy, giảng đường đã rộn ràng như chợ phiên, có người reo, có người huýt sáo, còn có người gõ bàn theo nhịp, phải nói là, sinh viên nhạc viện đúng là khác bọt, gõ bàn thôi cũng ra tiết tấu hẳn hoi.
Thịnh Dĩ – người nãy giờ chẳng hé môi câu nào cũng bị liên lụy. Cô vô tình chạm mắt với cô gái tóc ngắn ngồi cạnh, đối phương nháy mắt với cô, còn nhấn từng chữ một: “Trợ…giảng… của…thầy, đó~”
Chữ “đó” cuối cùng kia, bị cô ấy cố tình uốn éo thành… bốn đoạn lên xuống lắt léo.
Thịnh Dĩ: “……”
Thịnh Dĩ nhất thời cảm thấy khó hiểu: “Cậu ta trả tiền công chưa mà gọi là trợ giảng?”
Cô gái tóc ngắn lập tức trợn tròn mắt, sau đó bắt đầu cầm điện thoại lên, gõ chữ liên tục, lách cách không ngừng.
Thịnh Dĩ: “Bạn đang làm gì đấy?”
Cô gái tóc ngắn: không thèm ngẩng đầu, đáp tỉnh bơ: “Đang vạch trần hành vi tồi tệ của Giang Liễm Chu trên mạng. Anh ta dám bóc lột nhân viên không trả lương, bây giờ đem bán tin này cho mấy tài khoản marketing.”
Thịnh Dĩ: “…Không đến mức đó đâu.”
Cô gái tóc ngắn lập tức ngẩng đầu, cười hí hửng: “Thấy chưa, biết ngay là chị xót ảnh mà.”
Thịnh Dĩ sững lại một nhịp: “Bạn là fan của Giang Liễm Chu à?”
Cô gái tóc ngắn gật đầu như giã tỏi: “Vâng, thích từ lúc ảnh mới debut luôn, fan cứng lâu năm.”
Thịnh Dĩ nhớ lại, trước đây từng nghe một người bạn nói đến một từ:
“Fan theo chủ” bây giờ thì… cô hoàn toàn tin rồi.
Cô gái tóc ngắn: “……”
Mặc dù Giang Liễm Chu thực sự là idol của cô ấy, nhưng nghe câu này xong vẫn thấy hơi nhột nhột.
Quả nhiên…
Thịnh Dĩ: “Bạn… học được mấy cái này từ cậu ta à?”
Vừa nói vừa giơ ngón tay cái về phía cô gái kia, lần đầu tiên cô thật sự bắt đầu tự vấn bản thân: “Mình rốt cuộc đã bị Giang Liễm Chu ảnh hưởng tới mức nào rồi?”
Dù giảng đường trước buổi học vẫn còn rất náo nhiệt, nhưng Giang Liễm Chu luôn là người cực kỳ chuyên nghiệp, đặc biệt rõ ràng trong việc phân ranh giới giữa công việc và đời tư.
Những ai từng hợp tác âm nhạc với anh đều đánh giá như vậy.
Ở ngoài phòng thu, anh thoải mái, hay đùa, không hề có chút ngôi sao nào. Nhưng một khi đã bước vào phòng thu, anh có thể lập tức loại bỏ toàn bộ sự lơ đãng, dù chỉ giữ gương mặt bình thản, vẫn khiến người khác cảm nhận được khí thế áp lực rất rõ ràng.
Lúc này cũng không ngoại lệ, chuông báo vào học vừa vang lên.
Người vừa còn nói cười với sinh viên, còn chẳng giống một minh tinh tí nào, ngay lập tức thu lại nụ cười. Anh chậm rãi lấy từ túi áo vest ra một chiếc kính.
Kính gọng vàng, tròng mỏng, anh hơi cúi đầu, đeo lên.
Thịnh Dĩ biết, thị lực của Giang Liễm Chu không nặng, cho nên anh hiếm khi đeo kính.
Trước đây dù có đi học, cùng lắm anh cũng chỉ hơi nheo mắt nhìn bảng khi chữ quá nhỏ, sau đó thì lười viết, toàn kéo tập của cô ra xem.
Không thì dùng đuôi bút chọt vào tay cô, hạ giọng hỏi: “Bạn cùng bàn ơi, con số ở góc bên phải bảng là số 2 hay số 3 vậy?”
Cho nên, nói đúng ra…Đây là lần đầu tiên Thịnh Dĩ thấy Giang Liễm Chu đeo kính.
Ngón tay thon dài của anh khẽ đẩy nhẹ gọng kính, ngước mắt quét qua lớp học, không còn vẻ lười nhác quen thuộc, sơ mi cũng cài kín đến tận nút trên cùng.
Thêm vào cặp kính gọng vàng, cả đôi mắt đào hoa vốn hay cười của anh cũng trở nên lạnh lùng, xa cách hơn hẳn.
Dù Thịnh Dĩ không muốn thừa nhận, nhưng Giang Liễm Chu trong khoảnh khắc này, thật sự mang đến cảm giác cấm dục và lạnh lùng.
Khác hẳn với anh ngày thường.
“Chào các bạn, rất vinh hạnh khi có nhiều người đến nghe tiết học hôm nay.”
Giang Liễm Chu ngừng lại chốc lát, tiếp tục nói: “Buổi học này, chúng ta sẽ nói sơ qua về ‘sáng tác’.”
Anh rất nhanh đã vào đúng trọng tâm.
“Tôi không biết với mọi người, sáng tác bắt đầu vì điều gì. Khi mới vào nghề, lý do sáng tác của tôi rất đơn giản.”
Anh khẽ cười, rồi thẳng thắn đáp: “Là vì danh và lợi.”
Không ai ngờ tới điều này. Thật ra, gạt qua xuất thân hiển hách và độ nổi tiếng của anh, đáng lý một câu như vậy phải là điều người như Giang Liễm Chu phải cân nhắc kỹ mới dám nói ra.
Dù sao, bị hiểu lầm luôn là số phận của người làm nghệ thuật. Huống hồ, có bao nhiêu tài khoản mạng sống nhờ việc bóp méo lời người khác.
Nhưng anh vẫn dám nói thẳng ra.
“Về sau là vì yêu thích, vì muốn sáng tác. Nhưng lúc đầu thì đúng thật là vì tiền, vì danh tiếng.”
Giang Liễm Chu ung dung nói, vừa xoay nhẹ mặt đồng hồ trên cổ tay: “Tôi chưa bao giờ thấy có gì phải giấu chuyện đó. Khi ấy, tôi thật sự chỉ muốn leo cao hơn chút, giống như những nghệ sĩ nổi tiếng khác, xuất hiện trên mọi màn hình LED lớn, ở mỗi sân bay có hàng nghìn người qua lại.”
Anh lại cười khẽ một cái: “Sau đó, tôi đã làm được.”
Thịnh Dĩ nhìn người đàn ông đang đứng trên bục giảng, bất giác có chút thất thần. Anh nói ra điều đó quá nhẹ nhàng.
Nhẹ đến mức một câu “tôi làm được rồi” tưởng chừng như bao hàm tất cả những gì anh đã trải qua. Giống như đoạn “X năm sau” trong phim, nhưng chẳng ai để tâm “X năm” đó rốt cuộc đã trải qua những gì.
“Nói hơi xa rồi.” Giang Liễm Chu lật sang một trang PPT,
“Tôi nhắc đến động cơ sáng tác, là để nói đến việc lựa chọn giữa cái gọi là ‘tục’ và ‘nhã’.”
Chỉ vài câu đã kéo cả lớp trở lại đúng dòng chảy bài giảng, anh bắt đầu chia sẻ quá trình sáng tác của mình, theo đúng bố cục bài dạy đã chuẩn bị.
Dù đứng ở góc độ khách quan, Thịnh Dĩ vẫn cảm thấy:
Giang Liễm Chu lúc này thật sự rất cuốn hút. Các bài hát sau khi anh debut, bất kể là độ phổ biến, lời ca hay giai điệu, đều được khen là không có điểm chê.
Giành vô số giải thưởng lớn nhỏ, nhiều bài còn trở thành ca khúc của năm, nên chuyện Giang Liễm Chu đứng lớp giảng sáng tác, hoàn toàn là đáng để ngưỡng mộ.
Huống hồ, anh đủ thành thật khi phân tích ví dụ, toàn lấy chính các tác phẩm tiêu biểu của mình ra mổ xẻ từng ca khúc, chia sẻ khó khăn và cách giải quyết.
Dễ hiểu mà sâu sắc, toàn là kinh nghiệm thực chiến. Cả lớp, kể cả Thịnh Dĩ, đều nghe rất nghiêm túc. Không ít người còn tích cực đặt câu hỏi, không khí tiết học cực kỳ sôi nổi.
Cho đến khi… Giang Liễm Chu nói đến bài hát mới đầu năm nay của anh《Cửu Cửu》.
Một cô gái ở hàng đầu vốn rất tích cực nãy giờ, giơ tay hỏi: “Thầy Giang, bọn em đều biết 《Cửu Cửu》 là một bài hát ngọt ngào hiếm thấy trong phong cách của thầy, mang cảm xúc rung động trong sáng của mối tình đầu. Nhưng… tại sao lại đặt tên là ‘Cửu Cửu’ ạ?”
Giang Liễm Chu có vẻ không ngờ câu hỏi này sẽ bị nêu ra, rất nhiều người từng thắc mắc. Bởi vì dòng nhạc ngọt ngào vốn không phải phong cách của anh.
Khi bài này phát hành, đã có không ít lời đồn đoán rằng Giang Liễm Chu yêu rồi. Anh nhẹ nhàng đẩy gọng kính, rồi khẽ gật đầu, trong đôi mắt đào hoa lộ ra vài phần sâu thẳm.
“Không có ý nghĩa đặc biệt gì cả, số chín chỉ đơn giản là con số may mắn của tôi.”
Nghe thấy tiếng xì xào đầy hụt hẫng bên dưới, Giang Liễm Chu lại mỉm cười: “Khi viết ca khúc này, tôi tình cờ nhớ đến một người – người đứng thứ chín trong nhà họ.”
“Cho nên, là ‘Cửu Cửu’.”
Cô gái hỏi ban nãy dường như hiểu ra điều gì, bất chợt vỗ tay: “Vậy nên ghép lại là…”
Giang Liễm Chu gật đầu, hạ mắt, nhẹ giọng đáp: “Đem sự may mắn của tôi, chia cho người đó.”
Thịnh Dĩ khựng lại. Một lúc sau, cô khẽ cúi đầu, cười nhẹ. Một tiết đại học kéo dài hai tiết liền, tổng cộng 90 phút.
Bài giảng của Giang Liễm Chu sắp xếp đâu ra đó, đúng lúc chuông tan lớp vang lên, anh cũng vừa dứt câu cuối cùng, không lệch lấy một giây.
Thịnh Dĩ chợt nhớ ra, Giang Liễm Chu đúng là có chút ám ảnh cưỡng chế nhẹ. Rõ ràng là dù buổi học đã kết thúc, vẫn chẳng ai nỡ rời đi.
Mọi người đều hau háu nhìn về phía Giang Liễm Chu trên bục giảng, rồi lại lén lút liếc sang góc lớp nơi Thịnh Dĩ đang ngồi, lại tiếp tục hau háu nhìn về phía Giang Liễm Chu.
Thịnh Dĩ: “……”
Cô có thể hiểu việc người ta nhìn Giang Liễm Chu, nhưng rất khó hiểu tại sao lại phải liếc cô một cái…
Gì chứ, chẳng lẽ đang mong cô biểu diễn tiết mục tài nghệ gì đó? Công tử Giang thì đúng là chó, nhưng chó thì cũng là con chó biết giữ thể diện lúc cần thiết.
Cho nên bây giờ anh tháo kính xuống, vừa thong thả lau lớp bụi trên tròng, vừa thờ ơ nói với cả lớp: “Tan học rồi. Để cảm ơn mọi người đã tới nghe tôi giảng bài, có một món quà nho nhỏ muốn tặng các bạn.”
Cả hội trường lập tức bùng nổ, chắc là đang chờ “quả trứng phục sinh” này.
“Nhưng món quà này hơi đặc biệt, chỉ có thể tặng cho một người.” Giọng Giang công tử vẫn nhàn nhã “Vậy nên… xin mời trợ giảng của chúng ta lên lại bục.”
Thịnh Dĩ: “……”
Trước mặt người ngoài, đặc biệt là trước mặt sinh viên vừa được anh giảng bài xong, vẫn còn mang theo ba phần ngưỡng mộ đối với Giang Liễm Chu.
Thịnh Dĩ vẫn sẽ cho anh chút mặt mũi. Thế nên sau một thoáng do dự, cô vẫn miễn cưỡng bước lên bục giảng.
Giang Liễm Chu khẽ nhướng mày về phía cô: “Trợ giảng tiểu thư có thể đừng làm ra cái vẻ như bị cưỡng ép vậy không?”
Thịnh Dĩ: “?”
Trong tiếng ồn ào rôm rả bên dưới, Giang Liễm Chu lại nhướng mày lần nữa: “Bây giờ xin mời trợ giảng tiểu thư chọn ngẫu nhiên một bạn sinh viên, để gửi tặng phần quà đặc biệt này.”
Rất chu đáo, còn chuẩn bị cả chương trình bốc số ngẫu nhiên. Thịnh Dĩ giơ tay, chạm nhẹ vào nút chọn. Kết quả hiện ra vừa đúng là cô gái ở hàng ghế đầu đã tương tác rất tích cực trong giờ học.
Cô gái lộ rõ vẻ ngạc nhiên mừng rỡ, trong ánh mắt ghen tị của bao người đứng dậy.
“Được rồi, món quà này chính là…” Giang Liễm Chu còn cố ý tạo chút hồi hộp, rồi mới tiếp, “Bạn có thể đưa ra một yêu cầu, với điều kiện là chúng tôi có thể làm được, và Thịnh Dĩ cảm thấy không quá đáng.”
Quá tuyệt vời!!! Cô gái suýt ngất vì vui, chỉ cảm thấy đây hẳn là “bánh bao thịt” từ trên trời rơi xuống.
Cô cố gắng ổn định cảm xúc, nhận lấy micro, nghĩ ngợi một chút: “Ừm, em…”
Cô liếc nhanh sang phía Thịnh Dĩ, vẻ mặt có chút cảm giác tội lỗi nhưng vẫn rất kiên định: “Có thể xin thầy Giang và trợ giảng ôm nhau một cái, kiểu đậm chất tình thầy trò được không ạ?”
Thịnh Dĩ: “……”
Giang Liễm Chu cũng sững lại, rồi lập tức bật cười: “Bạn học này, chuyện mà thầy Giang còn không dám mơ, bạn lại dám nghĩ tới sao?”
Không quên quay sang hỏi ý kiến Thịnh Dĩ: “Đúng không, trợ giảng tiểu thư?”
Đúng là có một khoảnh khắc, Thịnh Dĩ cảm thấy nếu mình là người câm thì có khi cũng tốt. Nhưng cô không phải, và cách đó không xa, cô bạn sinh viên kia vẫn đang nhìn cô bằng ánh mắt lấp lánh mong chờ.
Thịnh Dĩ mặt không biểu cảm: “Bạn học, là cho phép bạn đưa ra yêu cầu, chứ không phải cho bạn làm đạo diễn. Và, làm ơn đừng đi theo tư duy của thầy Giang các bạn nữa, giữa tôi với cậu ấy không hề có tình thầy trò gì hết, chỉ có… tình cha con.”
Cả lớp suýt nữa cười đến phát cuồng. Cô gái kia rõ ràng hơi thất vọng, thở dài, còn lẩm bẩm mấy câu.
Âm lượng thì rất chuẩn, đủ để Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ cùng nghe thấy.
“Có phải chưa từng ôm đâu, trong chương trình còn có bao nhiêu tư thế thân mật nữa là. Giờ ôm một cái thì sao chứ…”
Thịnh Dĩ: “……”
Cô không biết nói gì, chỉ lặng lẽ liếc nhìn Giang Liễm Chu, rồi lập tức thấy ánh mắt của anh quăng tới. Trong khoảnh khắc đó, Thịnh Dĩ lại lần nữa tự kiểm điểm bản thân: Tại sao mình lại hiểu được biểu cảm của Giang Liễm Chu?
Ánh mắt đó như đang viết: Thấy chưa, đều tại cậu, tôi mới mất hết danh tiết.
Thịnh Dĩ đè nén cơn xúc động muốn rút dao, cũng quăng lại cho anh một ánh nhìn: Danh tiết của cậu… chẳng đáng bao nhiêu đâu.
Giang Liễm Chu: “……”
Vì yêu cầu trước đó không thể thực hiện được, cô gái ngồi hàng đầu đành thở dài, đổi sang một nguyện vọng khác.
“Có thể xem một tấm ảnh đời thường của bạn trợ giảng được không ạ?”
So với yêu cầu vừa rồi, cái này rõ ràng hợp lý hơn nhiều, Thịnh Dĩ gật đầu đồng ý.
Buổi học hôm đó kết thúc như vậy.
——-
Hiếm khi ra ngoài, buổi tối Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ ăn ở bên ngoài luôn, là món Thái mà dạo này Thịnh Dĩ bỗng dưng rất muốn ăn.
Vào phòng riêng gọi món xong, trong lúc chờ đồ ăn được bưng lên, Thịnh Dĩ chợt nhớ đến lời hứa ảnh đời thường ban nãy, liền nhắc Giang Liễm Chu: “À đúng rồi, cậu nhớ gửi tấm ảnh đời thường của tôi cho cô gái đó nha.”
“…Hửm?” Đại thiếu gia Giang tỏ ra hơi ngạc nhiên, nét mặt còn có phần ngơ ngác.
Thịnh Dĩ nhướng mày: “Không phải cậu đã chụp ảnh tôi hôm nay à?”
Sau tiết học, cô gái đó còn chạy lên nói gì đó với Giang Liễm Chu, Thịnh Dĩ đoán chắc là hỏi cách nhận được ảnh.
“À, chuyện này à.” Đại thiếu gia Giang khá biết điều, gật đầu rất đỗi thong dong, lấy điện thoại ra thao tác một lúc.
Sau đó lười nhác xoay điện thoại trong lòng bàn tay, giọng uể oải: “Xong rồi.”
Thịnh Dĩ gật đầu, nhấp một ngụm trà sữa Thái, rồi mở điện thoại lướt Weibo.
Weibo họa sĩ “Vọng Cửu” của cô, bình thường tương tác đã rất cao, nhưng cái tài khoản Weibo lấy tên “Thịnh Dĩ” kia thì…
Còn khủng khiếp hơn nhiều.
Thế nên cô gần như luôn đăng nhập bằng tài khoản “Vọng Cửu”, để tránh bị đơ máy ngay khi vào app.
Nhưng lần này, vừa mới đăng nhập, cô đã thấy không chỉ lượt chia sẻ, bình luận, thả tim tăng đột biến, mà cả danh sách tin nhắn riêng cũng dài dằng dặc.
Thịnh Dĩ hơi ngơ ngác, cô tiện tay nhấn đại một tin nhắn để xem thử.
[Aaaaaa chị ơi! Có kẹo mới nữa rồi nè, chị ăn chưa?! Ngọt đến mức muốn phát điên luôn ấy aaaaa! Cảm ơn “Mộc Dĩ Thành Chu”, đời em không thể thiếu cặp này được hu hu.]
Kẹo mới? Thịnh Dĩ còn đang mơ hồ.
Bình thường cái gọi là “kẹo mới” của couple “Mộc Dĩ Thành Chu” phần lớn đều là do Giang Liễm Chu lại làm gì đó.
Mà hôm nay Giang Liễm Chu ở ngay trước mặt cô, thì có thể làm được gì chứ? Đang thắc mắc thì lại có thêm một tin nhắn mới đến. Là một tấm ảnh.
Rõ ràng fan CP này sợ “mẹ” mình không hiểu chuyện gì đang diễn ra, nên đính kèm cả ảnh minh họa một cách cực kỳ chu đáo.
Thịnh Dĩ khẽ nhấn ngón trỏ, mở ảnh ra xem. Trên ảnh là trang cá nhân Weibo của Giang Liễm Chu.
GiangLiễmChuV:
“Bạn học kia, mời đến nhận ảnh bạn cần.”
Phía dưới, từ “một tấm” ảnh đời thường cô gái đó yêu cầu, anh thẳng tay đăng hẳn một bài chín tấm.
Người trong ảnh, Thịnh Dĩ cực kỳ quen thuộc, người đó chính là cô.
Toàn bộ chín tấm, đều là ảnh cô do chính tay Giang Liễm Chu chụp trong hôm nay.
Thịnh Dĩ: “…”
Cô im lặng mấy giây, ngẩng đầu nhìn Giang Liễm Chu, giọng còn mang theo vài phần không thể tin nổi: “Đây là cách cậu gửi ảnh cho người ta đấy à?”
Giang thiếu gia thì rất quang minh chính đại gật đầu, còn uể oải rót thêm trà vào ly của Thịnh Dĩ: “Không thì sao? Là cậu bảo tôi gửi cho cô ấy mà. Tôi còn có cách nào khác đâu?”
Còn tỏ ra oan ức nữa chứ.
Thịnh Dĩ khoanh tay trước ngực: “Nhưng tôi có nói cậu gửi kiểu đó à?”
“Tôi đâu có cách liên hệ gì với cô ấy đâu” Giang Liễm Chu còn thở dài một cái “Tôi phải làm sao nữa? Thịnh tiểu thư, nói lý chút đi mà.”
Thịnh Dĩ: “…”
Cô nghi hoặc hỏi lại: “Cậu không có cách liên hệ của cô ấy sao?”
Giang Liễm Chu hơi nhướng mày, khẽ gật đầu: “Ừ chứ còn gì, tôi đâu dám tự tiện add bạn gái khác.”
Nói rồi còn vờ như ngộ ra điều gì đó, rất nghiêm túc an ủi cô: “Cậu đừng ghen, tôi chưa có add thiệt mà.”
Thịnh Dĩ: “…”
Cô đánh giá thẳng thừng: “Giang Liễm Chu, nếu không phải mấy tấm ảnh đó cậu chụp nhìn cũng tạm được, giờ này cậu đã phơi xác nơi hoang dã rồi đấy.”
Thịnh Dĩ thậm chí còn chẳng buồn mở bài đăng kia ra, cũng đoán được khu bình luận lúc này đang nhốn nháo tới mức nào.
Chỉ cần nhìn vào loạt tin nhắn riêng ồ ạt đang nổ tung trên máy cô, là đủ tưởng tượng fan CP bây giờ điên đến cỡ nào rồi.
Đúng lúc uống hơi nhiều trà, Thịnh Dĩ định đi nhà vệ sinh một chuyến, tiện thể để đầu óc “mát mẻ” lại chút.
Cô vừa rời khỏi phòng, điện thoại của Giang Liễm Chu đã reo lên, là cuộc gọi từ Hứa Quy Cố, có vẻ cũng đã thấy bài đăng của Giang Liễm Chu, nên gọi tới hỏi han.
Nói được vài câu, Hứa Quy Cố định cúp thì Giang Liễm Chu bỗng ngừng lại mấy giây, rồi mới nói: “Lão Hứa, hôm nay…”
Hứa Quy Cố: “Sao cơ?”
Giang Liễm Chu khẽ bật cười, không rõ tiếng cười đó mang theo cảm xúc gì.
“…Tôi tỏ tình với cô ấy rồi.”

“Tỏ tình?” Một câu khiến Hứa Quy Cố đứng hình.
“Cậu không phải từng nói muốn chậm rãi tiến tới, ít nhất cũng phải đợi đến khi chương trình kết thúc mới tỏ tình sao? Sao lại…”
“Không kìm được nữa.” Giang Liễm Chu hơi nghiêng đầu, đứng dậy đi đến bên cửa sổ, khẽ nhìn ra ngoài.
Chạng vạng buông xuống, đèn phố lần lượt sáng lên. Dù đã vào đầu xuân, thành phố Minh Tuyền vẫn còn vương chút se lạnh. Trong phòng lại ấm áp, hơi nước phủ mờ trên mặt kính.
Anh giơ tay, vẽ lên lớp sương mờ đó hai chữ cái “SY”.
Rồi chậm rãi nói tiếp: “Không kìm được nữa rồi. Muốn nói thích cô ấy, muốn đối xử thật tốt với cô ấy mà không cần đắn đo hay kiêng dè, muốn không phải lo hành động này có quá mức thân mật không, muốn cô ấy đừng hiểu lầm tôi nữa. Tôi thật sự, thật sự rất muốn.”
Hứa Quy Cố không lên tiếng.
“Thịnh Dĩ à” Giang Liễm Chu bật cười, tiếng cười ấy lại như có chút tự giễu “Trước giờ tôi vẫn tưởng mình là người giỏi chờ đợi, vậy mà đến giờ mới phát hiện, hóa ra sự kiên nhẫn của tôi cũng chẳng được bao nhiêu.”
“Thậm chí đã bắt đầu thử đánh cược với vận may rồi, tôi nghĩ nếu hôm nay vận mệnh xoay chiều, lỡ đâu cái xác suất một phần vạn ấy…”
”…cậu lại gật đầu thì sao.”

 

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...