Vân Long Phá Nguyệt
Chương 23: Bị thương
Phịch một tiếng , nàng cảm thấy có một lực đụng mạnh vào người , chân đứng không vững , lảo đảo một chút liền ngã xuống đường , trên đùi cảm giác đau đau , một tia hồng chậm rãi chảy ra , chảy máu , đỏ như máu . Vân Tâm Nhược nhìn máu của mình , có chút ngây ngốc . Thì ra , máu của nàng còn nhiều như vậy , còn chưa bị lấy hết , một chút chua sót trong ánh mắt…“Cô nương, ngươi không sao chứ?” âm thanh thanh nhuận của nữ nhân truyền tới , trên người cũng xuất hiện một bàn tay , tinh tế , trắng noãn , nàng ngẩng đầu lên nhìn , thấy một cảnh xuân tươi đẹp trước mặt“Thực xin lỗi! ta không phải cố ý! A…ngươi chảy máu rồi” Nữ tử kia sốt ruột lấy khăn lụa trong ngực ra , muốn giúp nàng băn bó miệng vết thươngVân Tâm Nhược né tránh tay nàng , cố hết sức đứng lên , chân có chút đau , thật sự rất đau , xem ra bị thương không nhẹ . Nàng xoay ngươi không liếc mắt nhìn nữ tử kia một cái nào , tiến về phía trước bước đi“Cô nương ngươi không sao chứ? Ta giúp ngươi tìm đại phu được không?” nữ tử kia gắt gao đi theo sau nàng , tựa hồ không có ý định rời điVân Tâm Nhược dừng bước , quay đầu nhìn về nữ tử phía sau , nhíu mi hỏi “Có chuyện gì sao?” Ngữ khí bình thản , không chút để ý vì người này đụng vào mình nên mới bị thươngNàng kia khóe miệng khai một chút cười , thực ấm áp , giống như gió thổi vào lòng nàng , nữ tử như vậy , sợ là không ai có thể cự tuyệt“Ngươi xem , ngươi bị thương rồi , là ta không tốt, ta mang ngươi đi tìm đại phu băng bó một chút được không?” thanh âm nữ tử tràn ngập có lỗi , “Ta vừa rồi không chú ý liền đụng vào ngươi , còn làm cho ngươi bị thương . Ngươi xem chảy máu rồi kìa”“Không cần” Vân Tâm Nhược nhìn quần áo màu lam nhạt của mình nhiễm chút màu đỏ , cự tuyệt nói . Kỳ thật máu nàng chảy nhiều lắm . Đã là thói quen , hơn nữa chút đau đó , nàng chịu được“Không được !” nữ tử thanh âm cực kì kiên trì . Sắc mặt nghiêm trang “Là ta đụng vào ngươi , ta sao lại không chịu trách nhiệm được . Để cho ngươi khác biết , sẽ nghĩ thế nào về Đỗ Ngàn Lan ta”“Phải không?” Vân Tâm Nhược nhìn nữ tử có chút kích động trước mắt , không thể mở miệng nói cự tuyệt được nữa , nụ cười vừa rồi của nàng , như nắng ngày xuân chạm vào tầng băng mỏng sâu nhất trong lòng nàng“Vậy ngươi muốn làm sao?” Vân Tâm Nhược nhìn nàng , chờ nàng trả lời“Ta biết phía trước có Y quán , ta mang ngươi đi trị thương a!” Nói xong , liền cứng rắn kéo tay Vân Tâm Nhược . Không để ý nàng giãy dụa . Vân Tâm Nhược đụng vào tay nàng theo bản năng cảm nhận được tâm tư của nàng . Có chút đăm chiêu nhìn nữ tử trước mắt , ánh mắt một mảnh sương mùĐỗ Ngàn Lan không chú ý tới nữ tử bên người dị thường , trong lòng nghĩ nghĩ không khỏi thở dài , lại gặp rắc rối , người ta cô nương hoàn hảo không bị gì lại tại mình mà chảy máu , nếu Lôi ca biết , sẽ nói như thế nào , phải đem chỗ bị thương của người ta chữa khỏi , rồi nàng chấp nhận bị phạt thôi. Dù sao cũng không phải lần đầu tiên . Nghĩ đến đây tâm tình của nàng tốt lên không ít . Cười ra tiếng…“Ha ha…..” không có ngượng ngùng của nữ nhi , ánh mắt lộ ra anh khí“Ta gọi là Đỗ Ngàn Lan , còn ngươi?” Nàng nhìn nữ tử bên người . Thấy sắc mặt nàng có chút không tốt , cước bộ chậm lại“Ngươi vừa rồi mới nói” Vân Tâm Nhược giấu đi sương mù trong mắt, ánh mắt thập phần trong suốt . Giống như hồ nước tháng ba tĩnh lặng , trong sáng thuần khiếtSau đó nàng nói tiếp “Ta gọi là Vân Tâm Nhược” Thanh âm tựa hồ từ nơi rất xa truyền tới , có chút phiêu hồ“Ách…..ta quên?” Đỗ Ngàn Lan khoát tay , ngượng ngùng nói “Tính cách của ta là như vậy , luôn không biết để ý trước sau . Lôi ca cũng không phải nhắc nhở một lần . Nhưng là ta sửa không được” Tuy là oán giận , nhưng là có thể nghe ra ngữ khí ngọt ngàoLôi ca sao? Vân Tâm Nhược im lặng , tinh thần lại bay rất xa, trái tim nhảy lên . Cảm giác có chút đauĐỗ Ngàn Lan có Lôi ca của nàng , nhưng là Lôi ca ca của mình nàng đã đánh mất , cái tên giống nhau , lại ăn mòn thể xác và tinh thần nàng . Lôi ca ca , là người duy nhất nàng thương aBên ngoài Hoàng thành có một Y quán , người ở mặc dù thưa thớt , nhưng là ở đây chỉ có một đại phu , hơn nữa đại phu y thuật vô cùng tốt , tính cách thập phần hiền hòa . Người xung quanh nghèo khó không có tiền mua thuốc men , Y quán này sẽ giảm miễn tiền thuốc vô điều kiện . Cho nên Y quán cũng khá nổi tiếngĐỗ Ngàn Lan cẩn thận giúp đỡ Vân Tâm Nhược , vừa đi đến cửa Y quán liền la lớn“Đại phu , có người bệnh , nhanh đi ra a!”“Đến đây…” Trước cửa xuất hiện một nam tử trung niên khoảng 40 tuổi , sắc mặt hồng nhuận , nhìn đến vết máu trên đùi nữ tử màu lam , thần sắc sửng vốt , vội vàng mở miệng nói“Mau dẫn nàng đi vào , sao lại chảy nhiều máu như vậy?”Mở cửa ra , lập tức đi vào trong lấy y dượcLẳng lặng nhìn Đại phu thay mình cầm máu , thượng được , băng bó lại . Vân Tâm Nhược không nói một câu nào , chỉ là lẳng lặng nhìn
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương