Về Với Lửa - Thính Phong Lâu Chủ

Chương 5



TRÍCH LỤC HỒ SƠ CẢNH SÁT 2 – Biên bản hỏi cung cha: Lưu Minh Viễn.

Thời gian: khoảng 6 giờ sau khi vụ việc xảy ra (thực hiện tại nhà riêng)

Người hỏi: Cảnh sát Trương

Tóm tắt lời khai:

1. Gia đình chúng tôi vô cùng hòa thuận, chưa từng gây áp lực học tập hay sinh hoạt cho Triệt An.

2. Chúng tôi luôn tự hào về con. Tính cách của nó cởi mở, lạc quan, quan hệ với bạn bè rất tốt. Quan hệ với bạn gái Trình Chỉ Họa ổn định, đang phát triển theo hướng kết hôn.

3. Sau khi được tuyển thẳng thành công, tâm trạng nó rất tốt và có kế hoạch rõ ràng cho tương lai. Chúng tôi hoàn toàn không thể hiểu, cũng không thể chấp nhận chuyện này…

4. Trước khi xảy ra vụ việc, trong nhà mọi thứ đều bình thường, không có dấu hiệu bất thường nào. Tối hôm trước nó về nhà hơi muộn, nói rằng đang học ở thư viện, trông tâm trạng vẫn rất tốt.

Kết luận.

Gia đình kiên quyết yêu cầu cảnh sát điều tra đến cùng, đồng thời bày tỏ tôn trọng pháp luật và phán đoán chuyên môn của cơ quan công an.


Ghi chú:

Người được hỏi có cảm xúc cực kỳ kích động và đau buồn, nhiều lần phải tạm dừng thẩm vấn. Tuy nhiên nhìn chung vẫn cố gắng giữ bình tĩnh và hợp tác. Tỏ ra vô cùng đau đớn và phản đối kết luận “tusat”. Trong lúc thẩm vấn, vợ của người được hỏi luôn ở phòng bên cạnh khóc khe khẽ, không tham gia lấy lời khai chính thức. Tính cách “cởi mở, lạc quan” mà người cha mô tả có sự khác biệt với nhận định “hướng nội” trong lời khai của cố vấn học tập.
_____________________________________________________________________

13.

Mang theo tâm trạng nặng nề và rối bời hơn, tôi tìm cách liên lạc với Trình Chỉ Họa qua mạng. Sau nhiều lần vòng vo, cuối cùng cũng kết nối được cuộc gọi video.

Khi màn hình vừa sáng lên, cô ấy xuất hiện trước ống kính. Trang điểm tinh tế, phía sau là một căn nhà được bài trí ấm áp và thanh nhã. Cuộc sống của cô ấy trông có vẻ sung túc và yên bình. Đối với “người quen cũ” đã 10 năm không liên lạc như tôi, cô tỏ ra hơi bất ngờ, nhưng vẫn giữ phép lịch sự vừa đủ.

Nói chuyện qua màn hình khiến áp lực trực diện giảm đi, nhưng đồng thời lại tạo ra một lớp ngăn cách khó xuyên qua.

- Triệt An à, anh ấy thật sự rất xuất sắc, lại đối xử với tôi rất tốt.

Giọng cô dịu dàng, nhưng tự nhiên mang theo một sự xa cách nhàn nhạt.

- Hồi đó tình cảm của chúng tôi rất ổn định, là cặp đôi mà bạn bè xung quanh đều ngưỡng mộ. Sự ra đi của anh ấy quá đột ngột, đến giờ tôi vẫn khó mà chấp nhận.

Cô liên tục lặp lại những từ như “rất tốt”, “ổn định”, “đáng tiếc”, giống như đang đọc một bản tuyên bố vô hại. Tôi quyết định đi sâu thêm một bước.


- Cô Trình, tôi hiểu. Nhưng có khả năng nào… anh ấy đã che giấu những áp lực mà người ngoài không biết? Hoặc một vài rắc rối khác trong chuyện tình cảm?

Tôi lựa chọn từ ngữ rất cẩn thận. “Rắc rối tình cảm” ở đây là cách nói khá rộng. Phía bên kia màn hình, nụ cười hoàn hảo nơi khóe môi Trình Chỉ Họa khẽ cứng lại trong một khoảnh khắc cực nhỏ, gần như không thể nhận ra. Nhưng nó vẫn tồn tại. Cô nhanh chóng điều chỉnh lại biểu cảm.

- Tôi không hiểu ý cậu lắm. Giữa chúng tôi luôn rất thẳng thắn với nhau.

Cô dừng lại khéo léo, rồi bất ngờ chuyển đề tài như thể chỉ thuận miệng nhắc đến.

- À đúng rồi, cậu đã phỏng vấn những người khác chưa? Ví dụ như bạn bè trong hội Vọng Xuyên Văn học của anh ấy? Tôi nhớ hình như anh ấy khá thân với một vài người trong hội, có khi còn trao đổi với họ nhiều hơn với tôi nữa.

Trong lòng tôi khẽ động. Cô ấy đang cố dẫn hướng điều tra của tôi, khéo léo đẩy trọng tâm khỏi bản thân mình, sang một đối tượng mơ hồ gọi là “những người khác”. Tôi không mắc bẫy mà tiếp tục gây áp lực.

- Có một số tin đồn không chính thức nói rằng trước khi xảy ra chuyện, giữa hai người dường như có chút xa cách… hoặc những thay đổi tinh tế mà người ngoài không hiểu được?

Câu nói ấy giống như một cây kim khẽ chích vào lớp bình tĩnh mà cô dày công giữ gìn.

Gương mặt cô ấy lập tức lạnh đi. Sự ôn hòa mang khoảng cách trước đó biến mất.


- Đó chỉ là những lời đồn nhảm nhí.

Giọng cô ấy trở nên cứng nhắc.

- Tôi rất yêu cuộc sống hiện tại của mình, gia đình của mình. Tôi không muốn bị những chuyện trong quá khứ quấy rầy nữa. Xin lỗi, bạn học Trần, tôi sắp phải tham gia một cuộc họp.

Chưa dứt lời, cuộc gọi video đã bị cô ấy cúp thẳng. Màn hình lập tức tối đen, phản chiếu gương mặt hơi sững sờ của chính tôi.

Một cảm giác quái dị lan ra trong lòng.

Sự diễn xuất quá trôi chảy, hoàn hảo của cô ấy, thái độ vội vã kết thúc cuộc trò chuyện, cùng hành động rõ ràng cố tình đẩy hướng điều tra về phía “hội văn học” và “một vài người nào đó”, tất cả đều cho thấy cô ấy đang ra sức bảo vệ một bức màn “hạnh phúc” nào đó.

Và cô ấy sợ rằng những câu hỏi của tôi sẽ chạm đến một bí mật mà bản thân cô biết – hoặc có liên quan. So với bản ghi chép 10 năm trước, nơi cô ấy khẳng định “không thể tưởng tượng ra bất kỳ lý do nào”, lời khai hiện tại của cô trở nên nhạt nhẽo và đáng nghi vô cùng.

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...