Mặc Tinh dẫn Sở Thanh Giang vào phòng, bảo cậu ta ngồi lên chiếc ghế đẩu nhỏ, còn mình thì tùy ý tựa vào đầu giường, mỉm cười nhìn cậu ta.
Sở Thanh Giang cũng nhìn Mặc Tinh, sắc mặt vô cùng phức tạp.
Cậu ta nhớ lại câu nói mà Mặc Tinh đã ghi trong máy ghi âm—— "Đừng vì một tên cặn bã mà đánh đổi chính mình, chị cậu đang nhìn cậu đấy."
Hai người im lặng đối mặt một hồi lâu, cuối cùng Sở Thanh Giang mới lấy hết can đảm, chuẩn bị đối diện với sự thật, hỏi ra điều mình tha thiết muốn biết: "Chị tôi... đang ở bên cạnh tôi sao?"
Ánh mắt của Mặc Tinh rời khỏi khuôn mặt cậu ta, dừng lại trên đỉnh đầu cậu ta một lúc, khiến Sở Thanh Giang cũng ngẩng lên nhìn theo, nhưng lại chẳng thấy gì.
Sở Thanh Giang chậm một nhịp mới hiểu ra hàm ý trong ánh mắt của Mặc Tinh, sắc mặt cậu ta thay đổi, môi run rẩy hỏi: "Chị ấy... chị ấy thế nào rồi... có... có ổn không..."
Mặc Tinh thu hồi ánh nhìn, quay lại nhìn cậu ta, dịu giọng an ủi: "Đừng vội, tình trạng của chị cậu rất đặc biệt—— Là một hồn một phách rời khỏi thân, nên thần trí không tỉnh táo, không thể giao tiếp."
"Nhưng hiện giờ hồn phách đang ổn định, vẫn còn cứu được. Lát nữa tôi sẽ đi với cậu một chuyến."
Sở Thanh Giang trừng to mắt, nước mắt lập tức trào ra. Cậu ta vội đưa tay lau nhưng càng lau càng không hết, chỉ có thể vừa khóc vừa nghẹn ngào nói lời cảm ơn: "Cảm, cảm ơn cậu... Mặc đại sư..."
Mặc Tinh đợi cậu ta trút bỏ sự xúc động, cảm xúc đã bình tĩnh trở lại, liền chủ động mở lời: "Câu chuyện trong thẻ cốt truyện lần này là do cậu cung cấp cho tổ chương trình đúng không."
Cậu nói bằng giọng khẳng định, điều này vừa nãy cậu đã xác nhận với Hồ Xuyên Tín trên WeChat, và cũng đã đọc nội dung cốt truyện do cư dân mạng kể lại trên Weibo.
Sở Thanh Giang gật đầu, giọng hơi khàn: "Đó là câu chuyện của chị tôi và Chu Tiêu Văn..."
Mặc Tinh tiếp lời: "Chị cậu mới là nạn nhân đầu tiên."
"Đúng vậy..." Sở Thanh Giang nhắm mắt lại đầy đau đớn: "Nhưng chị ấy may mắn không chết, còn thoi thóp một hơi thở nằm trên giường bệnh suốt năm năm... Tôi khó khăn lắm mới thuyết phục được chị ấy chia tay."
"Đáng lẽ tối hôm đó tôi phải đi cùng chị ấy để nói ra chuyện đó, nhưng lúc ấy nhà tôi gặp chuyện đột xuất, không đi được, nên bảo chị ấy cứ bình tĩnh chờ tôi rảnh sẽ đến."
"Thế mà sáng sớm hôm sau, tôi vội vàng chạy đến tìm chị, lại phát hiện chị đã hôn mê ngã trên đất. Tôi lập tức đưa chị ấy đến bệnh viện, nhưng vẫn trễ rồi... Bác sĩ nói nếu được cứu sớm hơn chút nữa thì đã không trở thành người thực vật... Tên súc sinh đó!"
Cậu ta dừng lại một lúc rồi mới mở mắt, ánh nhìn mơ hồ, kể lại chuyện giữa mình và chị gái.
Chị em Sở Thanh Giang đều là trẻ mồ côi, khi còn nhỏ cậu ta được nhận nuôi, còn chị gái thì lớn lên trong cô nhi viện.
Bố mẹ nuôi của cậu ta không thích hai chị em liên lạc quá nhiều, nên cậu ta chỉ có thể lén lút đi thăm, hiểu biết về cuộc sống của chị không nhiều.
Cậu ta chỉ mơ hồ biết chị ấy có bạn trai, nhưng không biết là ai. Tất nhiên, người ngoài cũng chẳng biết họ là hai chị em.
Mặc Tinh lại hỏi: "Cậu vào giới giải trí là để báo thù Chu Tiêu Văn?"
"Tôi không có chứng cứ!" Sở Thanh Giang cúi đầu, hai tay luồn vào mái tóc, giọng đầy đau khổ: "Tôi phải đi học, phải làm thêm để kiếm tiền cho chị trả viện phí, thời gian rảnh quá ít!"
"Tôi mất hai năm mới điều tra được đến anh ta, sau đó dùng mọi cách để trở thành đồng đội trong nhóm với anh ta, nhưng vẫn không tìm ra được chứng cứ!"
"Vậy kế hoạch ban đầu của cậu là gì?"
Sở Thanh Giang lắc đầu: "Không có kế hoạch gì cụ thể... Tôi chỉ muốn tìm một dịp thích hợp để làm hỏng camera của mình, rồi giả quỷ để đi dọa anh ta, buộc anh ta tự nói ra sự thật năm đó..."
Trong túi của cậu ta lúc ấy đúng là có đạo cụ để giả làm quỷ.
Mặc Tinh nhìn Sở Thanh Giang chằm chằm, chậm rãi nói: "Không chỉ thế đâu, cậu chưa từng nghĩ đến việc tìm cơ hội đẩy anh ta xuống núi đúng không?"
Sở Thanh Giang ngẩng đầu đối diện với ánh mắt của cậu, tim khẽ run lên. Lời phủ nhận trào lên môi, nhưng lại không cách nào thốt ra.
Mặc Tinh khẽ cười, đứng dậy: "Được rồi, muộn rồi. Mệt cả ngày rồi, cậu mau về nghỉ đi, tôi cũng phải nghỉ ngơi."
Thấy cậu mở cửa, Sở Thanh Giang đang ngẩn người mới lấy lại tinh thần, vội đứng dậy chào tạm biệt.
Khi Sở Thanh Giang đi ngang qua trước mặt Mặc Tinh, Mặc Tinh chợt khẽ nói sát bên tai cậu ta: "Cậu còn nhớ vị cảnh sát từng phụ trách vụ án của chị cậu không?"
Sở Thanh Giang lại ngẩn ra, một lúc sau mới gật đầu: "Nhớ, ông ấy đã giúp tôi rất nhiều..."
Mặc Tinh vỗ vai cậu ta: "Về rồi thì tìm thời gian cảm ơn người ta đi."
Sở Thanh Giang ngơ ngác bước ra ngoài, Mặc Tinh không tiễn, chỉ nhìn thấy trưởng làng đưa người đi, rồi đóng cửa quay vào phòng, ngã lên giường.
Cậu nằm yên một lúc, không kìm được mà thì thầm: "Hôm nay mệt quá... Trên lầu lại còn có một món đại bổ như thế, thật muốn đi tập kích đêm ghê..."
Đáng tiếc, hình như mình không đánh lại.
Mang theo chút tiếc nuối mơ hồ, Mặc Tinh nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
☆★
Ngày hôm sau, đồng hồ sinh học đã hình thành từ lâu khiến Mặc Tinh vẫn dậy rất sớm.
Sau khi đánh răng rửa mặt, cậu theo thói quen ra sân múa một bài kiếm pháp, chỉ là hôm nay thời gian luyện kéo dài hơn hôm qua một chút.
Thu chiêu xong, Mặc Tinh ngẩng đầu nhìn về phía cổng sân, liền thấy bên ngoài hàng rào sắt có một thanh niên đang đứng—— Chính là người tối qua đi cùng cảnh sát đến.
Mặc Tinh bước tới mở cổng, không mời người ta vào mà tự mình đi thẳng ra ngoài.
"Có việc?"
Vừa hỏi, cậu vừa liếc nhìn quầng thâm dưới mắt đối phương, rõ ràng là thức trắng cả đêm.
"Cậu Mặc." Thanh niên hơi căng thẳng, gật đầu chào: "Tổ trưởng đã gọi cho cậu nhưng cậu tắt máy, nên ông ấy bảo tôi đến xem tình hình."
"Ồ..." Mặc Tinh gãi đầu: "Tối qua tôi ngủ luôn, quên sạc điện thoại, chắc hết pin nên tự tắt nguồn."
"Là như thế này, tối qua chúng tôi đã phong ấn căn nhà trên núi, đợi người khác đến kiểm tra. Hai nạn nhân cũng đã thu vào dưỡng hồn châu."
"Đợi đến khi họ thấy hung thủ bị xét xử thi hành án, chấp niệm tự nhiên sẽ tan biến. Vậy còn vấn đề gì nữa?"
"Là nữ quỷ trăm năm đó." Thanh niên xấu hổ nói: "Đến bây giờ chúng tôi vẫn chưa tìm được."
"Tuy thân xác cương thi của cô ấy bị phá hủy, ba hồn có thể tan biến, nhưng tổ trưởng nói không thể tan nhanh như vậy, chắc là đã trốn thoát rồi nên muốn xin ý kiến của cậu..."
Mặc Tinh nhướng mày, ngẩng đầu nhìn về phía ngọn núi, nhưng không thấy điều gì bất thường.
"Cái này cũng khó nói." Cậu chống cằm suy nghĩ: "Việc thân thể trở thành cương thi và ba hồn của cô ta chưa tiêu tán không có mối liên hệ tất yếu."
"Ba hồn cô ta còn đó, ắt phải có chấp niệm, có thể là do thân thể cương thi được nuôi dưỡng, cũng có thể là do những thứ khác."
"Tuy nhiên, cũng không cần quá lo lắng, tuy cô ta có hồn lực, nhưng nó dựa vào vùng đất tụ âm này. Các cậu đã phong ấn căn nhà, cô ta cho dù rời đi cũng không gây ra nguy hại gì lớn."
Thanh niên thở phào: "Vậy tôi sẽ về báo lại tổ trưởng!"
"Ừ." Mặc Tinh động viên, vỗ nhẹ lên cánh tay cậu ta: "Các cậu cũng nhớ nghỉ ngơi, đừng mệt quá."
Thanh niên ngượng ngùng cười, hơi cúi người với cậu, rồi quay đầu chạy đi.
Mặc Tinh nhìn theo bóng người rời đi, xoay người định trở lại sân. Nhưng vừa quay lại, cậu liền thấy Mục Huyền Thanh khoác áo ngoài, dựa vào chiếc xe việt dã cạnh hàng rào, không biết đã nghe được bao nhiêu của cuộc trò chuyện vừa rồi.
Mặc Tinh không để tâm, đi nhanh tới vài bước, mỉm cười đưa tay phải ra, giống như lần đầu tiên hai người gặp mặt: "Mục tổng, ngày hôm qua chúng ta hợp tác cũng coi như vui vẻ, kết bạn nhé?"
Mục Huyền Thanh cúi đầu nhìn đôi bàn tay trắng nõn, ngón tay thon dài kia. Không hiểu sao, chỗ ngón tay từng bị trâm ngọc lướt qua hai lần hôm qua lại đột nhiên thấy ngứa ngứa.
Mặc Tinh hơi nghiêng đầu, vài sợi tóc xám trắng bị gió thổi tung, ánh lên sắc bạc dưới nắng sớm. Cậu đưa tay ra thêm một chút, mắt cong lại, cười híp mắt: "Chỉ bắt tay thôi mà, không đau đâu."
Mục Huyền Thanh ngước mắt nhìn, ánh mắt dừng trên gương mặt Mặc Tinh một giây, cuối cùng cũng rút tay phải trong túi áo ra nắm lấy.
Tay anh lớn hơn tay Mặc Tinh, nhưng lại không lạnh như Mặc Tinh tưởng, ngược lại còn hơi ấm. Đốt ngón tay và gốc ngón tay đều có vết chai, cọ nhẹ lên tay Mặc Tinh, không cứng cũng không mềm.
Ngay khoảnh khắc hai lòng bàn tay chạm vào nhau, Mặc Tinh cảm thấy một luồng khí mát lạnh dễ chịu tràn vào người mình, nhanh chóng men lên dọc cánh tay, rồi bọc lấy hai mắt.
Ngay lập tức, đầu óc cậu trở nên sáng bừng, cơ thể vốn còn mệt mỏi sau hôm qua cũng nhẹ nhõm hẳn.
Mặc Tinh sững lại—— Đây là... sát khí của Mục Huyền Thanh?
Mục Huyền Thanh cũng khựng người, anh tận mắt thấy đôi mắt trước mặt mình bỗng biến thành một màu vàng sáng kỳ ảo!
Hôm qua trước khi ngủ, anh đã lên mạng tra thông tin và từng thấy ảnh chụp từ buổi livestream nhầm nọ—— Đôi mắt ấy y hệt như bây giờ.
Chỉ là, cũng chỉ trong chốc lát, đôi mắt Mặc Tinh đã trở lại màu nâu nhạt bình thường.
Mục Huyền Thanh hoàn hồn, phát hiện tay hai người vẫn đang nắm lấy nhau, liền dùng chút lực muốn rút tay lại.
Một động tác ấy cũng kéo Mặc Tinh trở về.
Cậu nén lại sự kinh ngạc trong lòng, siết tay đối phương, vừa lật bàn tay Mục Huyền Thanh lên, vừa nói: "Đúng rồi, tôi xem tướng tay cho anh nhé..."
Nhưng lần này Mục Huyền Thanh không để cậu như ý muốn, dùng lực giật mạnh cánh tay, rút tay về đút lại vào túi, để mặc Mặc Tinh nuối tiếc vì chưa thử nghiệm được gì.
"Cậu..." Mục Huyền Thanh bỗng thấp giọng mở miệng, ánh mắt mang sức ép vẫn khóa chặt lên mặt Mặc Tinh: "Hôm qua tại sao không trực tiếp tấn công lũ quỷ đó, xé toạc phong tỏa mà thoát ra?"
Câu hỏi này khiến Mặc Tinh hơi bất ngờ, cậu chớp mắt, nhưng ánh nhìn dần trở nên dịu lại: "Họ đều là nạn nhân."
"Trong tình huống có thể đàm phán, tôi sẽ chọn cách giải quyết trong hòa bình. Ra tay bừa bãi, không phân trắng đen, trái với đạo tâm của tôi."
Câu trả lời không hẳn ngoài dự đoán, nhưng Mục Huyền Thanh vẫn có chút kinh ngạc, ánh mắt bất giác lướt qua người Mặc Tinh từ trên xuống dưới: "Cậu tu đạo?"
"Cư sĩ thôi, đệ tử tại gia." Mặc Tinh mỉm cười, tiếp tục nhiệt tình tự quảng bá: "Không phải tôi khoe chứ, năng lực nghiệp vụ của tôi với tư cách thiên sư vẫn rất ổn."
"Mục tổng tối qua chắc ngủ ngon hơn chứ? Để tôi điều dưỡng lâu dài cho anh, bảo đảm hết sạch mọi khó chịu trong người anh! Nào, mình thêm WeChat nhau trước nhé..."
Vừa nói, cậu vừa lấy điện thoại ra, ấn mấy cái mà màn hình vẫn không sáng, lúc này mới nhớ là điện thoại đã tắt nguồn vì hết pin.
"Ờ..." Mặc Tinh bình thản nhét điện thoại lại vào túi, nở nụ cười càng rạng rỡ hơn với anh: "Hay là anh cho tôi số, lát nữa sạc xong tôi add anh?"
Không biết có phải bị sự ngốc dễ thương này chọc cười hay không, mà cơ mặt Mục Huyền Thanh có vẻ mềm lại đôi chút, nhưng lời nói vẫn xa cách: "Đã hết pin thì để lần khác."
Mặc Tinh còn định thuyết phục thêm, nhưng đúng lúc đó, tài xế xách hành lý đi ra. Thấy cậu, tài xế còn lễ phép gật đầu chào, trưởng làng cũng đi theo để mở cổng.
Mục Huyền Thanh mở cửa xe lên xe, Mặc Tinh chỉ đành nhún vai—— Thôi vậy, người mình đã tìm thấy rồi, lần sau có gặp hay không cũng dựa vào bản lĩnh của mình, cậu không tin người này chạy thoát được.
Đợi chiếc việt dã sang trọng lái đi, Mặc Tinh mới quay vào nhà, sạc điện thoại rồi thu dọn hành lý.
Lúc trở ra, cậu bật điện thoại và lập tức thấy vài cuộc gọi nhỡ cùng một loạt tin nhắn WeChat.
Cuộc gọi là từ tổ trưởng tổ ba đội tác chiến thực địa cục 19—— Chính là người đàn ông trung niên tối qua. Những gì cần nói, thanh niên khi nãy đã truyền đạt rồi.
Mặc Tinh lướt qua tin nhắn nhóm chương trình, trực tiếp mở tin nhắn thoại của sư phụ. Loa vừa phát ra, liền nghe tiếng nói sang sảng, tinh thần phấn chấn vang lên.
"Tiểu Tinh Tinh à, vi sư vừa rồi ngẫu hứng bói một quẻ cho con, phát hiện hồng loan tinh động rồi! Lần này ra ngoài con gặp đối tượng tốt nào phải không? Nhớ dẫn về cho vi sư xem mặt giúp con đó nha!"
(*)Hồng loan tinh động: là một thành ngữ Hán Việt, thường được dùng trong tử vi và chiêm tinh, có nghĩa là báo hiệu một tin vui về tình duyên, hôn nhân, sắp có cơ hội cưới xin, nên duyên vợ chồng, hoặc một mối quan hệ tốt đẹp sắp đến. Nó ám chỉ sao Hồng Loan chiếu mệnh, giúp người đó dễ hòa hợp, gặp may mắn trong tình yêu và hôn nhân, có đời sống vợ chồng viên mãn, êm ấm.
___
Bót: Hồng loan tinh động, rể quý tới rồi đó sư phụ ơi, mỗi tội đồ đệ của người còn chưa có được wechat của người ta thôi =)))
