Vị Thiên Sư Này Thật Biết Cách Tán Tỉnh

Chương 20: Thiên vương (8): Có người sau màn



Mặc Tinh tuy sớm đã đoán được phần nào, nhưng khi thật sự nghe đến việc này vẫn không tránh khỏi nhíu mày, trầm giọng hỏi: "Đã xác nhận hết rồi chứ?"

Giám đốc Đinh đáp: "Sáu người, ở bốn thành phố khác nhau. Vừa rồi đã xác nhận hết, tất cả đều đột ngột hôn mê vào khoảng hơn chín giờ tối qua."

"Cậu Mặc, giờ cậu có tiện không? Tôi muốn mời cả Lam bà bà cùng mở một cuộc họp video ba bên."

"Lúc nào tôi cũng sẵn sàng."

Mặc Tinh cúp máy, rồi nói với Cát Tu và những người khác: "Tình hình khẩn cấp, tôi xin phép mượn chỗ này của mọi người. Về mấy cô gái này, mọi người giúp tôi kiểm tra xem họ có mua vé xem concert không nhé."

Vừa nói, cậu vừa gửi danh sách cho Cát Tu, hiện nay các sự kiện lớn đều mua vé bằng danh tính thật, tra cứu cũng không khó. Mọi người tự nhiên không có ý kiến gì, Cát Tu lập tức mở máy tính bắt đầu bận rộn.

'Du Lạc Minh' lộ vẻ áy náy nói: "Họ bị tôi liên lụy rồi."

Mặc Tinh lắc đầu, ôn tồn an ủi: "Anh là nạn nhân, không cần tự trách. Kẻ đáng bị lên án là người gây hại."

Không lâu sau, giám đốc Đinh gửi lời mời gọi video. Mặc Tinh nhận cuộc gọi, màn hình điện thoại lập tức chia làm ba khung. Một là cậu, một là người đàn ông trung niên mặc vest đeo kính gọng đen, và khung còn lại là Lam bà bà vẫn mặc áo choàng xanh đậm. 

Chỉ là bà bây giờ không đeo mặt nạ, để lộ khuôn mặt nhỏ nhắn, trông giống như một phụ nữ trung niên đoan trang khoảng năm mươi tuổi.

Giám đốc Đinh nói thẳng: "Cục 19 đã tiếp quản vụ việc này, xin nhờ hai vị ra tay giúp đỡ, cung cấp thêm thông tin."

Mặc Tinh gật đầu, trước hết kể lại toàn bộ sự việc một cách đơn giản, sau đó nói về nghi phạm mà cậu đã phân tích được. Bên kia, giám đốc Đinh lập tức liên hệ người đi điều tra.

Lam bà bà trầm ngâm giây lát rồi lên tiếng: "Một đứa bé mê thần tượng mà đột nhiên dùng đến loại thủ đoạn này, khả năng cao là có người đứng sau." 

"Yểm thuật kéo người vào mộng từ xa không phải thứ có thể tùy tiện nghịch theo mấy thông tin linh tinh trên mạng mà làm được, đây là một loại cấm chú."

Giám đốc Đinh như bị hai từ "cấm chú" kích động dây thần kinh, căng thẳng hỏi: "Nằm trong cuốn cấm chú trong truyền thuyết đó sao?"

Lam bà bà gật đầu: "Có vẻ là vậy, hệ của tôi chuyên nghiên cứu yểm thuật, tuy các chú thuật bị phong cấm không được lưu truyền lại, nhưng hiệu quả thi chú vẫn được truyền miệng, tôi từng nghe sư phụ tôi nhắc đến cái này."

Mặc Tinh nói: "Nghi phạm lần này theo đuổi thần tượng đến mức hoang tưởng, muốn thực hiện giấc mơ kết hôn với idol trước hàng ngàn fan trong mộng cảnh." 

"Nhưng người đứng sau giúp cô ta thì rốt cuộc muốn gì? Có bản lĩnh thế này chắc chắn không thèm để mắt đến gia thế của nghi phạm."

Lam bà bà đáp: "Chuyện này khó nói, kéo người vào mộng chỉ là một bước. Trong yểm thuật còn có thể chồng thêm các loại chú thuật khác. Như nạn nhân bên cạnh cậu còn bị hạ cả tình cổ nữa."

Giám đốc Đinh hỏi dồn: "Nghi phạm rốt cuộc dùng cách gì để thi triển cấm chú? Có khả năng sẽ kéo thêm người vào mộng không? Bây giờ liệu có cách nào ngăn cản cô ta không?"

Mặc Tinh cũng nói: "Cô ta muốn mở concert trong mơ, không cần nói nhiều, cũng phải có vài nghìn đến cả vạn khán giả chứ."

Đúng lúc này, Cát Tu ôm máy tính xích lại gần: "Tra xong rồi, sáu cô gái đó đều mua vé concert, hơn nữa đến giờ vẫn chưa tiến hành hoàn vé."

Hôm qua công ty quản lý của Du Lạc Minh đã đăng thông báo, thừa nhận Du Lạc Minh nhập viện vì bệnh, tour diễn đành phải hủy bỏ đầy tiếc nuối, đồng thời mở kênh hoàn vé.

Mặc Tinh quay đầu nhìn máy tính, chiếc điện thoại trong tay cũng lướt sang trang đó.

Lam bà bà bỗng khẽ "hửm?" một tiếng đầy nghi hoặc: "Ồ? Tấm hình trên vé đó, để ta nhìn kỹ chút."

Mặc Tinh lập tức giữ chặt điện thoại, chuẩn bị ghé sát lại gần máy tính.

Trợ lý đứng cạnh thấy vậy thì lập tức lấy từ trong túi ra một tấm vé giấy cỡ bưu thiếp, nói: "Tôi có vé thật đây, chụp cái này sẽ rõ hơn."

Mặc Tinh lại xoay điện thoại sang, chĩa vào tấm vé để chụp.

Chốc lát sau, Lam bà bà lên tiếng: "Vé lần này các cậu bán đều là vé giấy sao? Ai thiết kế vậy?"

Cát Tu vội vàng trả lời: "Vào cửa dùng vé điện tử, vé giấy chỉ là thẻ kỷ niệm. Chỉ cần trả thêm phí vận chuyển là có thể dựa vào mã mua vé để nhận vé giấy." 

"Tấm vé này cũng do công ty tổ chức bên kia thiết kế, vì có ảnh chưa từng được công bố của Lạc Minh, thêm vào đó là một ô trống phía dưới họa tiết này có thể điền tên và ngày sinh, nên rất nhiều fan đã trả phí để nhận."

Trợ lý bổ sung: "Tôi tham gia nhiều nhóm fan, thấy rất nhiều người khoe tấm vé đã điền thông tin. Hơn nữa vì thời gian trên vé được biểu thị bằng Thiên Can Địa Chi, lúc đó trong nhóm có nhiều người đề nghị điền cả bát tự, tạo nên một đợt tìm hiểu bát tự rất hot."

(*)Thiên Can Địa Chi:  là hệ thống chu kỳ 60 tổ hợp từ 10 Thiên Can (Giáp, Ất, Bính...) và 12 Địa Chi (Tý, Sửu, Dần...) để đánh dấu thời gian (năm, tháng, ngày, giờ) và dùng trong phong thủy, tử vi, dự đoán vận mệnh, phản ánh quy luật Âm Dương Ngũ Hành, mang tính tuần hoàn, bắt đầu từ Giáp Tý, kết thúc Quý Hợi. Thiên Can đại diện cho Trời, Dương, vận động, còn Địa Chi đại diện cho Đất, Âm, phương vị, tạo nên chu kỳ 60 năm.

(*)Bát tự: gồm Thiên can và Địa chi của năm, tháng, ngày, giờ sinh.

Lam bà bà thở dài: "Vậy thì rắc rối to rồi, tuy ta không xem hiểu hoàn toàn, nhưng vẫn nhận ra được hoa văn đó là một khế ước. Chỉ cần họ tên và bát tự điền vào đó là chính xác, thì khế ước sẽ thành lập."

Mặc Tinh tiếp lời: "Nói cách khác, chỉ cần nghi phạm muốn, là có thể kéo những người đã điền thông tin vào trong mộng bất cứ lúc nào?"

Lam bà bà gật đầu.

Giám đốc Đinh lập tức nói: "Mức độ nguy hiểm của vụ việc phải nâng lên nữa. Hai vị đợi một chút, tôi đi xin lệnh khẩn cấp để khống chế nghi phạm ngay lập tức."

'Du Lạc Minh' - người luôn đi theo bên cạnh - bỗng hỏi xen vào: "Nhưng tại sao tôi lại bị hạ chú? Tôi không điền cái này, người đó cũng không biết bát tự của tôi."

Anh ta vẫn đang trong trạng thái sinh hồn, hiện tại chỉ có Mặc Tinh nhìn thấy anh ta, Mặc Tinh liền thuật lại câu hỏi của anh ta một lần.

Lam bà bà đối diện trả lời: "Cậu ta là chủ thể chính, đối phương hẳn đã lấy được một phần cơ thể của cậu ta, ví dụ như máu."

Trợ lý nghe xong "A" một tiếng: "Tháng trước, lúc anh Du đi khám sức khỏe, phía bệnh viện đã sơ ý làm mất một mẫu máu, còn bắt anh ấy lấy lại lần nữa."

Lời vừa dứt, trừ Mặc Tinh ra thì ba người một hồn còn lại đều lạnh sống lưng—— Fan cuồng thật quá đáng sợ!

Cát Tu đột nhiên nói: "Khoan đã! Nói như vậy, chính cô ta là người đã lén chụp ảnh bệnh tình của Lạc Minh ở bệnh viện! Tối qua sau khi chúng tôi mở kênh hoàn vé, số lượng người nhận vé giấy lưu niệm tăng lên rất nhiều, đây chẳng lẽ là mục đích cô ta phơi bày chuyện này?"

Mặc Tinh trầm giọng nói: "Đây có lẽ là mục đích của người đứng sau cô ta, xem ra người đó mưu đồ rất lớn."

Lúc này, giám đốc Đinh vừa rời đi đã trở lại trước điện thoại, nói với Mặc Tinh: "Cậu Mặc, chúng tôi đã tra được nơi cư trú thường xuyên của nghi phạm là ở Hải Thị, có thể làm phiền cậu đi cùng tổ hành động ngoại vụ của chúng tôi đi một chuyến được không? Tôi sẽ cho người đến đón cậu."

Mặc Tinh trực tiếp báo địa chỉ bệnh viện, rồi ngắt kết nối video, chuẩn bị rời đi.

Ba người và một hồn trong phòng bệnh đưa cậu ra đến thang máy, Cát Tu cung kính đưa một tấm séc: "Lần này thật sự rất cảm ơn Mặc đại sư, nếu không chúng tôi có muốn thắp hương cũng không tìm được cửa chùa. Đây là một chút lộ phí công ty chúng tôi gửi trước, xin cậu nhận cho."

Mặc Tinh liếc nhìn mệnh giá, thấy không quá lố, liền không khách sáo nhận lấy, còn đặc biệt an ủi: "Mọi người không cần quá lo lắng, theo tướng mạo của Du thiên vương mà nói thì anh ta là người có phúc về sau, tai ương lần này chắc chắn sẽ vượt qua được."

Nói xong, cậu lại nhìn về phía 'Du Lạc Minh', cười nói: "Hôm qua tôi về nghe thử bài hát của Du thiên vương, không ngờ lại bị thu hút thật. Sau này nếu còn mở concert, nhớ để lại cho tôi một vé nhé, tôi sợ lên mạng giành không nổi."

'Du Lạc Minh' đương nhiên cười gật đầu đồng ý.

*

Người đến bệnh viện đón Mặc Tinh là Vệ Húc, phó tổ trưởng tổ ba, người mà Mặc Tinh mới gặp không lâu. Tổ ba phụ trách quản lý khu vực rộng lớn lấy Hải thị làm trung tâm, nên cậu cũng thường qua lại với họ.

Địa điểm cụ thể của nghi phạm vẫn chưa được xác định, hai người mua một ít đồ khô làm bữa trưa, rồi đợi lệnh trong xe. Mặc Tinh ăn xong trong chốc lát, ngả ghế phụ xuống nhắm mắt nghỉ ngơi.

Vệ Húc ngại ngùng nói: "Cậu Mặc, hay để tôi thuê cho cậu một phòng nghỉ theo giờ nhé, nằm nghỉ sẽ thoải mái hơn..."

Mặc Tinh xua tay: "Không sao, tôi có cảm giác sắp phải đi rồi, không cần phải phiền phức như vậy."

Quả nhiên, nửa tiếng sau Vệ Húc nhận được thông báo, lập tức lái xe đi.

Mặc Tinh điều chỉnh ghế lại, cài dây an toàn và hỏi: "Người ở đâu?"

"Ở vùng ngoại ô Hồ Thị, trong biệt thự nghỉ dưỡng tự xây của gia đình cô ta. Tổ trưởng vừa dẫn người xuất phát, chúng ta đi thẳng qua đó, tầm hai tiếng rưỡi là tới."

Xe rời khỏi thành phố, chạy lên cao tốc, lao nhanh về phía mục tiêu.

Hai tiếng bốn mươi phút sau, Vệ Húc chở Mặc Tinh đến trước một căn biệt thự giữa núi. Ngoài cổng đã đỗ mấy chiếc xe cảnh sát địa phương, vài người mặc cảnh phục đang canh giữ. 

Hai chiếc xe khác theo sát xe của Vệ Húc cũng vừa đến, đó là nhân lực do tổ trưởng tổ ba, Lưu Thường An dẫn theo.

Mặc Tinh xuống xe, chào hỏi Lưu Thường An và những người khác trước, rồi quay sang nhìn căn biệt thự cô lập được xây dựng dưới chân núi. 

Trong mắt cậu, toàn bộ tầng ba của biệt thự bị bao phủ trong một lớp sương xám mờ mịt, đến cả hình dáng của nó cũng không nhìn rõ.

Cảnh sát địa phương tiến lên báo cáo với Lưu Thường An rằng từ lúc họ đến, không có ai ra vào.

Lưu Thường An gật đầu, ra hiệu cho một cấp dưới đi mở cửa, rồi hỏi Mặc Tinh: "Chúng ta vào luôn chứ?"

Mặc Tinh ngẩng đầu liếc qua ngọn núi sau biệt thự, gieo quẻ trong lòng, rồi trầm giọng nói: "Sợ là sắp xảy ra chuyện, hành động nhanh!"

Sắc mặt Lưu Thường An lập tức trở nên nghiêm trọng, quát lớn với người đang đứng trước cửa: "Phá cửa!"

Người kia lập tức rút vũ khí.

Cánh cửa lớn bị phá tung, người phá cửa và Lưu Thường An dẫn đầu xông vào, Mặc Tinh bám sát phía sau. Cả nhóm lao nhanh qua khu vườn rồi lại dùng bạo lực phá tiếp cửa chính của biệt thự.

Vừa bước vào, Mặc Tinh không do dự chạy thẳng về phía cầu thang, đồng thời hô lớn: "Lên tầng ba!"

Những người khác chậm hơn một nhịp cũng lập tức đuổi theo.

Mặc Tinh ba bước thành hai, lao lên tầng ba. Chạy dọc hành lang đến tận cùng, cậu tung chân đá mạnh, hất văng cánh cửa.

Cánh cửa mở ra, căn phòng rộng rãi dán đầy bùa chú hiện ra trước mắt cậu.

Ở chính giữa căn phòng, một cô gái trẻ mặc váy cưới cầm một con dao găm, mỉm cười đứng trong tâm trận pháp.

"Chào mừng các vị đến dự đám cưới của tôi." Cô ta nói.

Ngay sau đó, cô ta dùng dao rạch vào cổ tay mình.

Gần như cùng lúc, Mặc Tinh ném cây trâm bạch ngọc xuống chân cô ta.

Máu tươi từ cổ tay cô gái nhỏ xuống, rơi vào trận pháp trên mặt đất.

Khi giọt máu đầu tiên vừa biến mất, cây trâm ngọc cũng cắm xuống đất.

Trận pháp trên sàn lập tức bị giọt máu kích hoạt, thân thể cô gái mềm nhũn rồi đổ xuống trong ánh sáng đỏ.

Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, một luồng ánh sáng trắng bùng lên, hoàn toàn áp chế ánh sáng đỏ ấy.

Lưu Thường An dẫn người đến chậm hơn một chút, bị ánh sáng trắng chiếu đến nỗi không mở nổi mắt.

Đợi ánh sáng tắt dần, ông ta thò đầu nhìn vào phòng. Chỉ thấy trên sàn, tường và trần đều dán kín những mảnh giấy nhỏ, còn khu vực gần cô gái ở trung tâm thì các mảnh giấy đều bị cháy xém.

"Cái này là...?" Ông ta do dự hỏi.

Mặc Tinh đưa tay thu hồi cây trâm bạch ngọc, gương mặt âm trầm: "Đã cứu được phần lớn, nhưng những người ở khu vực trung tâm e rằng đều đã bị kéo vào mộng cảnh rồi."

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...