Vị Thiên Sư Này Thật Biết Cách Tán Tỉnh

Chương 23: Thiên vương (11 - Kết): Gieo gió gặt bão



Tách

Âm thanh đứt phựt của sợi chỉ đỏ lẽ ra phải rất nhỏ, vậy mà lúc này lại vang lên như một tiếng sấm nổ tung, xé toạc bầu không khí mập mờ bao quanh hai người, khiến họ bừng tỉnh khỏi cơn mê vừa rồi.

Ánh vàng trong mắt Mặc Tinh lập tức tan biến, trở lại thành màu nâu nhạt trong suốt.

Mục Huyền Thanh cau mày, bàn tay trái đặt trên vai Mặc Tinh liền dùng sức đẩy cậu ra.

Mặc Tinh thuận theo lực đẩy trượt xuống đất, sau đó chống hai tay, nhanh chóng bò dậy. Cậu giơ tay trái lên nhìn sợi chỉ đỏ đã đứt, rồi quay đầu nhìn Du Lạc Minh ở giữa sân khấu.

Mục Huyền Thanh đứng dậy chậm hơn một nhịp, cố ý phớt lờ trái tim vẫn đang đập loạn trong lồng ngực, đồng thời cũng nhìn về trung tâm sân khấu.

Dưới ánh đèn sân khấu, Du Lạc Minh đã đỡ được Nghiêm Hân Hân dậy, nhưng giờ lại ôm lấy ngực với vẻ đau đớn, cả người co quắp lại. Nghiêm Hân Hân ở bên cạnh đỡ anh ta, liên tục gọi tên anh ta một cách lo lắng.

Du Lạc Minh không đau đớn lâu, rất nhanh đã đứng thẳng trở lại, nhưng đôi mắt anh ta vô hồn, vẻ mặt đầy bàng hoàng.

Một khối sáng màu hồng to bằng nắm tay đang từ từ nổi lên khỏi ngực anh ta!

Sau khi hoàn toàn rời khỏi cơ thể Du Lạc Minh, khối sáng khựng lại một chút, dường như do dự giữa Nghiêm Hân Hân và hai người Mặc Tinh - Mục Huyền Thanh. Nhưng rất nhanh, nó lại chuyển động, lắc lư bay về phía họ.

Khối sáng dường như di chuyển chậm, nhưng thực tế lại rất nhanh, chỉ trong nháy mắt, nó đã ở cách hai người nửa mét, cả hai đều có thể thấy một bóng đen đang ngọ nguậy bên trong ánh sáng.

Lúc này, Mục Huyền Thanh về cơ bản đã khôi phục lại sự bình tĩnh, anh khẽ hỏi: "Là tình cổ?"

"Đúng, vừa nãy vô tình lại đúng lúc, nó bị dụ ra rồi."

Mặc Tinh vừa nói vừa lén liếc anh, chỉ thấy sát khí quanh người Mục Huyền Thanh cuộn trào không ngừng, gần như bao phủ cả thân hình anh, rõ ràng tâm trạng đang vô cùng tệ. 

Ngoài ra, Mặc Tinh còn có một cảm giác khó diễn tả, dường như giữa mình và luồng sát khí đó có một sự liên kết mơ hồ.

Chẳng lẽ là do vừa rồi đã hấp thụ quá nhiều sát khí trong chốc lát, bản thân còn chưa chuyển hóa hoàn toàn, nên giữa hai bên vẫn còn dây dưa?

Mặc Tinh khẽ nhắm mắt lại, khi mở ra lần nữa, đôi mắt cậu lại biến thành sắc vàng rực rỡ đẹp đến mê hoặc lòng người.

Mục Huyền Thanh dường như cảm nhận được điều gì đó, nghiêng đầu nhìn sang, vừa vặn thu trọn đôi đồng tử vàng kim vào mắt. Cảm giác mềm mại trên môi khi nãy bất ngờ hiện lên, khiến nhịp tim anh lại loạn mất một nhịp.

Khối sáng màu hồng đang lơ lửng cách hai người chừng nửa mét ban đầu còn lắc qua lắc lại, như đang do dự giữa Mặc Tinh và Mục Huyền Thanh. 

Nhưng đúng lúc này, nó bất chợt run lên rồi không chút do dự lao thẳng về phía gương mặt Mục Huyền Thanh.

Động tác của Mặc Tinh cũng nhanh không kém, cậu khép ngón tay thành kiếm quyết, trước hết điểm lên sát khí đang bao quanh Mục Huyền Thanh, rồi lập tức vạch thẳng về phía khối sáng hồng.

Sát khí như nghe theo lệnh cậu, tụ lại thành một mảng lớn, ập về phía quầng sáng.

Con cổ trùng mất kiểm soát chỉ biết hành động theo bản năng, nó thoáng bay lên để tránh, nhưng sát khí đột nhiên nổ tung, giống như một bàn tay khổng lồ siết chặt lấy nó.

Mặc Tinh cúi đầu nhìn tay mình, không ngờ thật sự có thể trực tiếp điều khiển sát khí trên người Mục tổng!

Mục Huyền Thanh không nhìn thấy sát khí, chỉ cho rằng đó là năng lực của Mặc Tinh. Anh thấy khối sáng màu hồng ngày càng co nhỏ, cuối cùng tan biến, để lộ ra một cái bóng đen rơi xuống đất.

Anh đưa tay xoa nhẹ tai, nhíu mày nói: "Vừa rồi hình như tôi nghe thấy tiếng gì đó..."

"Tiếng kêu thảm thiết của con cổ trùng lúc hấp hối ấy." Mặc Tinh không nghĩ thêm nữa, xử lý xong tình cổ liền quay sang nhìn Du Lạc Minh. "Anh ta sẽ tỉnh lại ngay."

Đúng như Mặc Tinh nói, vào khoảnh khắc tình cổ bị tiêu diệt, đôi mắt của Du Lạc Minh dần khôi phục sự tỉnh táo, vẻ ngơ ngác trên mặt cũng tan đi.

Anh ta khó hiểu nhìn người phụ nữ mặc váy cưới bên cạnh, hất tay cô ta ra và lùi lại vài bước, giọng tràn đầy nghi hoặc: "Cô là ai?"

Du Lạc Minh đang đeo micro không dây, lời anh ta nói lập tức vang rền qua hệ thống loa lớn, vọng rõ trong cả khán đài, khiến đám khán giả vốn đang ồn ào bỗng im bặt trong thoáng chốc.

Ánh mắt Nghiêm Hân Hân đầy sợ hãi, đưa tay định túm lấy anh ta: "Lạc Minh, anh nói gì vậy? Là em mà! Hân Hân của anh đây! Vị hôn thê của anh!"

Du Lạc Minh tránh bàn tay cô ta, lùi xa hơn, đồng thời cau mày: "Không đúng... Tôi nhớ cô rồi, cô  chính là fan tư sinh đó."

Lời vừa dứt, khán đài lập tức lại nổ tung. Tiếng gào thét, chất vấn "Chuyện gì vậy?" xen lẫn tiếng chửi rủa "Tư sinh cút đi!" vang lên không dứt, hỗn loạn khắp hội trường.

Du Lạc Minh quay đầu nhìn bốn phía, kinh ngạc nói: "Concert? Tại sao tôi lại ở đây? Không phải bị hủy rồi sao..."

Mặc Tinh vừa chạy lại vừa gọi: "Du thiên vương!"

Khi thu hút được sự chú ý của anh ta, Mặc Tinh mới nói: "Đây là mơ, mau tỉnh lại đi!"

"Giấc... mơ của tôi?" Du Lạc Minh lặp lại một cách khó hiểu.

Nghiêm Hân Hân bên cạnh đột nhiên thét lên một tiếng chói tai: "Không! Tôi không cho phép——"

Cô ta định lao lên, nhưng lần nữa bị váy cưới làm vấp ngã, đổ nhào xuống đất.

Du Lạc Minh giật mình vì tiếng hét, vô thức lại lùi thêm mấy bước. Mặc Tinh và Mục Huyền Thanh lập tức chắn trước người anh ta, bảo vệ anh ta phía sau, cảnh giác nhìn về phía Nghiêm Hân Hân.

Nghiêm Hân Hân bò rạp trên sàn, lớp trang điểm cầu kỳ kiểu cô dâu vẫn khiến cô ta trông xinh đẹp, nhưng ánh mắt mọi người nhìn cô ta lại sắc lạnh như dao.

Lúc kiêu ngạo nghênh ngang bước lên sân khấu bao nhiêu, giờ nằm bẹp trên đất gào khóc lại càng thảm hại bấy nhiêu.

Du Lạc Minh được che chắn phía sau lại là người đầu tiên nhận ra Mục Huyền Thanh: "Anh là... Tổng giám đốc Mục?"

Mặc Tinh hơi nghiêng đầu, giọng nhẹ nhàng: "Du thiên vương, bây giờ anh vẫn đang nằm trong bệnh viện, nhớ ra chưa?"

Mái tóc xám bạc mềm mại khẽ tung lên theo động tác của cậu, ánh mắt Du Lạc Minh bị thu hút, trong lòng dần dâng lên cảm giác quen thuộc, khẽ lẩm bẩm: "Mặc... đại sư..."

Lúc này, tiếng khóc gào của Nghiêm Hân Hân ở phía trước đột nhiên im bặt. Cả người cô ta mềm oặt ngã xuống đất, như thể hoàn toàn mất đi ý thức.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, tấm phù chú trên lưng cô ta nhanh chóng từ màu đỏ chuyển thành đen, rồi tách khỏi da thịt, bay lơ lửng lên không. Nó vừa phồng to vừa chậm rãi trôi về hướng khán đài.

Ánh mắt Mặc Tinh sắc lại, lập tức khép ngón tay thành kiếm quyết, chỉ liên tiếp vài cái, điều khiển sát khí trên người Mục Huyền Thanh dệt thành một tấm lưới lớn, nhanh chóng trùm kín lấy lá bùa.

Phù chú điên cuồng đâm trái húc phải trong tấm lưới, cố gắng phá vỡ nhưng dù làm gì cũng không xuyên thủng nổi lưới sát khí. Mặc Tinh nắm tay lại, tấm lưới bắt đầu từ từ thu nhỏ.

Thế nhưng sức mạnh của lá bùa này mạnh hơn tình cổ nhiều, nó vẫn giằng co dữ dội với sát khí, cố gắng giữ thế đối kháng.

Lông mày Mục Huyền Thanh theo đó càng nhíu chặt, thậm chí cơ thể anh hơi chao đảo một cái.

Mặc Tinh vội đỡ lấy anh, lo lắng hỏi: "Khó chịu à?"

"Không..." Mục Huyền Thanh lộ ra một biểu cảm rất khó mô tả: "Nói không rõ được... nhưng không khó chịu..."

Anh mơ hồ cảm thấy trong cơ thể như có thứ gì đó khẽ rung lên. Trong chớp mắt đó, anh thậm chí cảm thấy thoải mái, giống như có món vật nặng tích tụ lâu ngày đang bị nhấc ra, khiến cơ thể trở nên nhẹ bẫng. 

Nhưng cảm giác đó chỉ tồn tại trong khoảnh khắc, rồi biến mất không còn tăm hơi.

Đúng lúc này, Du Lạc Minh phía sau hai người cuối cùng cũng hoàn toàn tỉnh táo, kinh hô một tiếng: "Tôi nhớ ra rồi! Đúng, đây là giấc mơ của tôi!"

Lời anh ta vừa dứt, Mặc Tinh và Mục Huyền Thanh lại cảm nhận được lực kéo hướng lên, giống hệt hai lần trước.

Nhưng lần này lực kéo không mạnh mẽ như trước, mà nhẹ như làn gió mát, từ tốn nâng hai người lên không trung, chầm chậm đưa họ đi lên trên.

Mặc Tinh đảo mắt nhìn quanh, phát hiện không chỉ mình họ, mà cả Du Lạc Minh lẫn tất cả fan đang dự concert cũng từ từ bay lên.

Hầu như mọi người đều kinh ngạc cúi đầu, tận mắt nhìn thấy sân khấu, nhà thi đấu, cùng những con phố bên ngoài... từng chút từng chút một nứt vỡ, rồi hóa thành bụi mù...

☆★

Khi Mặc Tinh mở mắt, cậu thấy Vệ Húc đang lo lắng đi qua đi lại trong phòng.

"Bao lâu rồi?" Cậu ngồi dậy hỏi.

Ngay khi nghe thấy cậu đã tỉnh, Vệ Húc lập tức lao đến mép giường: "Gần ba tiếng rồi! Lúc nãy tổ trưởng vừa liên lạc báo rằng phần trận pháp được cậu khoanh lại bằng cành gỗ đào đã biến mất!"

Mặc Tinh nhanh nhẹn xuống giường: "Giấc mộng đã bị phá, trận pháp chắc chắn cũng bị tiêu hủy rồi."

Cậu dẫn Vệ Húc vội vàng đến căn phòng bố trí trận pháp, Lưu Thường An vẫn đang canh trước cửa. 

Bên trong, trận đồ khổng lồ vẫn giữ nguyên như trước, chỉ riêng khu vực trung tâm được khoanh bởi cành gỗ đào đã trống trơn hoàn toàn, phần còn lại vẫn y nguyên. 

Những người khác thì đã thu gom xong các mảnh giấy nhỏ trên sàn và tường, giờ đang trèo thang để gỡ nốt những tấm dán trên trần nhà.

Lưu Thường An thấy sắc mặt Mặc Tinh đã dịu lại, đoán chắc chuyện đã được giải quyết, liền chỉ đơn giản hỏi: "Thuận lợi chứ?"

Rõ ràng chỉ là một câu hỏi hết sức bình thường, nhưng không hiểu vì sao, trong đầu Mặc Tinh lại chợt lóe lên cảnh mình ngã nhào vào người Mục Huyền Thanh, hai người còn vô tình chạm môi đúng ngay thời điểm đó.

Cậu khẽ lắc đầu, muốn hất văng hình ảnh kia ra khỏi não, nhưng hành động ấy lại khiến Lưu Thường An và Vệ Húc giật mình.

Thấy hai người kia căng thẳng như vậy, Mặc Tinh bật cười, lắc lắc chiếc điện thoại trong tay: "Rất thuận lợi, giải quyết xong rồi. Ngày mai tôi đến bệnh viện xem tình hình của Du thiên vương."

Vừa nãy trên đường lên lầu, cậu đã nhận được tin nhắn của Cát Tu, nói Du Lạc Minh đã tỉnh lại, chuẩn bị kiểm tra lần nữa.

Lúc này Lưu Thường An mới thở phào, rồi nhìn sang Nghiêm Hân Hân vẫn nằm giữa phòng: "Vậy chúng ta có thể đưa cô ta ra ngoài chưa? Tôi cảm giác tình trạng của cô ta hơi kỳ lạ... mặt hình như bị cứng lại rồi."

Mặc Tinh đi thẳng tới nơi, bước qua vòng cành gỗ đào, ngồi xuống và đặt tay lên động mạch cảnh của cô ta. 

(*)Động mạch cảnh: là hai động mạch lớn nằm hai bên cổ, có nhiệm vụ vận chuyển máu giàu oxy và dinh dưỡng từ tim lên não, mặt và cổ. đóng vai trò cực kỳ quan trọng cho hoạt động của não bộ, thường chia thành động mạch cảnh trong (cấp máu cho não) và động mạch cảnh ngoài (cấp máu cho mặt).

Một lát sau, cậu lật người cô ta lại, trên phần lưng lộ ra ngoài váy cưới là những mảng đen chằng chịt, còn lờ mờ thấy được dấu vết của lá bùa.

Lưu Thường An cũng theo tới, ngồi xuống kiểm tra hơi thở của Nghiêm Hân Hân, lập tức kinh hãi: "Chết rồi?"

Thấy gương mặt cứng đờ vẫn giữ nguyên biểu cảm méo mó lúc khóc thét trong mộng, Mặc Tinh lạnh nhạt nói: "Gieo gió gặt bão."

☆★

Ngày hôm sau, Mặc Tinh đặc biệt đến bệnh viện tặng Du Lạc Minh một lá bùa dưỡng thần bằng ngọc.

"Việc bên anh đã được giải quyết hoàn toàn, nhưng bị nhiều người cùng lúc bước vào mộng như vậy là một gánh nặng lớn, anh sẽ còn suy nhược một thời gian." 

"Không cần quá lo, mang theo bùa này, bình thường chịu khó ra nắng, nghỉ ngơi chừng nửa năm đến một năm là hồi phục được."

Du Lạc Minh tất nhiên vô cùng cảm kích, nhận lấy rồi đưa lại một tờ séc: "Ân cứu mạng không biết báo đáp thế nào. Sau này nếu Mặc đại sư có việc gì cần đến tôi, cứ mở miệng, tôi nhất định hết sức sẵn lòng giúp đỡ."

Mặc Tinh nhìn đường kim tuyến nhạt giữa hai hàng lông mày của anh ta, đẩy tờ séc về: "Khoản trước là đủ rồi, trước đây anh làm từ thiện rất tốt, đều thật lòng giúp đỡ được người khác. Sau này cứ tiếp tục giữ vững như vậy."

Du Lạc Minh hơi sững lại, rồi dường như hiểu ra điều gì, gật đầu, anh ta lại hỏi: "Những fan bị tôi liên lụy... không biết có bị ảnh hưởng không?"

"Họ bị kéo vào mộng không lâu, cùng lắm chỉ mệt mỏi vài ngày. Nếu muốn bồi thường họ, đợi bên Cục 19 đến lấy lời khai, anh có thể xin họ danh sách."

Hai người trò chuyện thêm vài câu, Mặc Tinh đứng dậy cáo từ, Du Lạc Minh chủ động thêm WeChat của cậu, còn đích thân đưa cậu ra đến thang máy cùng trợ lý.

Vừa bước ra cửa bệnh viện, điện thoại Mặc Tinh rung lên, là tin chuyển khoản do Du Lạc Minh gửi, sáu mươi tám vạn kèm ghi chú [Tiền mua ngọc.]

Mặc Tinh bật cười, không trả lại, nhận lấy rồi chuyển thẳng cho Lam bà bà.

Chuyển khoản xong, điện thoại lại reo lên liên tục, là cuộc gọi từ sư phụ cậu.

Mặc Tinh vội nghe máy: "Sư phụ, người đang ở đâu vậy?"

Âm thanh đầy khí lực từ đầu dây bên kia vang lên: "Tiểu Tinh à, ta sắp lên máy bay rồi, ba tiếng nữa sẽ đến sân bay Nam Hải Thị, lát nữa con qua gặp ta một chuyến nhé."

*

Tác giả có lời muốn nói: 

Tác giả nghèo khó sau khi tìm kiếm trên Baidu mới phát hiện ra, hạn mức chuyển khoản WeChat hình như là 200.000 tệ mỗi ngày, vậy coi như 680.000 tệ này là do tôi tự thiết lập đi (che mặt).

__

Bót: Ơ kìa, vụ giải quyết nụ hôn đâu😳

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...