Phía hành lang truyền đến tiếng Mục Huyền Thanh mở cửa, sau đó là tiếng đối thoại mơ hồ. Mặc Tinh lập tức bật dậy khỏi sofa, chạy tới trước cửa gió của điều hòa để hứng luồng khí lạnh cho hạ nhiệt.
Đợi đến khi Mục Huyền Thanh dẫn Lục Thành Vũ vào, Mặc Tinh cảm thấy mặt đã bớt nóng, liền như không có chuyện gì xảy ra quay người lại, bình tĩnh chào Lục Thành Vũ: "Tiểu Lục, sao tối muộn rồi mà đập cửa dữ dội thế——"
Lời chưa nói dứt, cậu đã kinh ngạc ngắt lời, vội hỏi: "Anh đi đâu về thế? Trên người toàn là tà khí."
Lục Thành Vũ lao tới một bước, túm lấy tay Mặc Tinh la lên: "Anh Mặc, quẻ bói của cậu thật sự cứu mạng tôi rồi! Tôi suýt chút nữa bị Mạc Thuần, cái con hồ ly tinh đó hút dương bổ âm rồi!"
"..." Mặc Tinh gỡ tay anh ta ra, xoay người trở lại ghế sofa dài ngồi xuống: "Hồ ly tinh không cần trọc khí của loài người các anh đâu."
"Ôi, nếu không phải tôi luôn ghi nhớ lời gợi ý của quẻ bói đó, lần này nhất định tôi tiêu rồi. Người phụ nữ đó đáng sợ quá!"
Lục Thành Vũ vừa nói vừa đi theo, định ngồi xuống bên cạnh Mặc Tinh, nhưng bị Mục Huyền Thanh túm lấy cánh tay kéo lại, lôi đến ghế sofa đơn.
Lục Thành Vũ khó hiểu nhìn qua, nhưng anh ta đang vội kể chuyện nên vẫn làm theo ý Mục Huyền Thanh, ngồi xuống ghế sofa đơn.
Mặc Tinh nhìn Mục Huyền Thanh vòng qua ngồi ở chiếc sofa đơn khác gần phía mình, trong lòng không hiểu sao lại thấy buồn cười, rồi lại nhớ ra vừa nãy chính trên chiếc sofa này anh đã khoe cơ bụng...
Mặc Tinh vội vàng dời tầm mắt, ho nhẹ một tiếng, giả vờ tập trung nhìn về phía Lục Thành Vũ.
"Có chuyện gì thế, trước đó anh còn không ưa cô ta lắm mà?"
"Tôi cũng không biết nữa." Lục Thành Vũ vẻ mặt mờ mịt: "Chỉ là sau đêm chúng ta gặp cô ta trước thang máy hôm đó, mỗi ngày tôi ra ngoài đều gặp cô ta..."
"Không đúng, bây giờ nhớ lại, tôi cứ như thể cố ý đi tìm cô ta vậy. Rõ ràng bản thân không đặc biệt muốn ra ngoài, nhưng vẫn cứ đi, rồi đi loanh quanh lại gặp cô ta ở đủ mọi nơi..."
Nói đến đây, Lục Thành Vũ rùng mình một cái: "Trời ơi, cô ta không phải đã niệm bùa chú gì lên tôi trong đêm hôm đó chứ! Anh Mặc, vừa rồi cậu cũng nói người tôi đầy tà khí, cái này cái này... Cậu mau giúp tôi trừ tà đi!"
Mặc Tinh lục lọi trong túi, lấy ra một chiếc ví đựng thẻ, rút ra ba lá bùa rồi tùy ý ném về phía Lục Thành Vũ.
Ba lá bùa này dường như tự bay được, chầm chậm bay qua, vừa chạm vào tay Lục Thành Vũ đã tự bốc cháy mà không cần lửa.
Lục Thành Vũ đã trải qua một lần nên biết đây là đang trừ uế cho mình, nhìn những đốm lửa nhỏ màu nhạt đó còn cảm thấy thật ấm áp.
Cuối cùng, ba lá bùa cháy hết hai lá rưỡi, còn nửa lá rơi xuống đất, chữ chú màu đỏ viết bằng chu sa trên bùa lập tức tan ra, rồi thấm vào tờ giấy, vón lại thành một cục.
Mục Huyền Thanh lên tiếng hỏi: "Mấy ngày nay cậu chạy ra ngoài là đi hẹn hò với Mạc Thuần?"
"Ừm..." Lục Thành Vũ cúi đầu gãi gãi: "Tôi cũng không biết chuyện gì nữa, mỗi lần gặp cô ta đều vô cớ cảm thấy cô ta rất thân thiết, muốn ở bên cô ta lâu hơn một chút, cứ thế vô tình mà..."
"Nhưng chúng tôi cũng không làm gì cả, chỉ là đổi chỗ ăn cơm uống cà phê thôi. Cô ta là ngôi sao lớn, cũng không thể tùy tiện đi lại bên ngoài."
Mục Huyền Thanh: "Vậy sao cậu không về nói cho chúng tôi biết?"
Lục Thành Vũ ủ rũ nói: "Tôi cũng muốn nói, nhưng mỗi lần vừa định mở lời, trong lòng lại dâng lên cảm giác phải giữ kín bí mật giữa tôi và cô ta, làm sao cũng không nói ra được."
"Chắc chắn có vấn đề." Mặc Tinh giục anh ta kể tiếp: "Vậy tối nay anh tỉnh lại bằng cách nào?"
Lục Thành Vũ lộ vẻ hơi ngượng ngùng: "Cái đó... Tối nay cô ta đưa tôi đi thuê phòng... Ở một khách sạn khác..."
Mục Huyền Thanh nhướng mày: "Cậu đã làm chuyện có lỗi với bạn gái cậu rồi?"
Lục Thành Vũ lập tức giơ tay lên, ba ngón tay chỉ trời: "Tôi thề với trời, tuyệt đối không! Tôi cùng lắm là nắm tay Mạc Thuần, ngay cả hôn cũng chưa hôn cô ta!"
Anh ta lập tức đổi sang vẻ biết ơn nhìn về phía Mặc Tinh: "Có lẽ cô ta muốn tôi hoàn toàn say mê cô ta, nên mới nhắc đến bạn gái tôi, còn nói có bạn cô ta học cùng trường với bạn gái tôi, rồi đưa ra một đống chứng cứ linh tinh để chứng minh bạn gái tôi đội nón xanh cho tôi."
"Lúc đầu tôi vậy mà còn tin! Vừa tức vừa buồn, cô ta thì ở bên cạnh an ủi, nhưng trong lúc an ủi lại vừa lộ liễu vừa kín đáo nói xấu bạn gái tôi."
"Tôi nghe thêm mấy câu thì bỗng thấy không đúng, chẳng phải trước đó anh Mặc đã nhắc đến chuyện trong quẻ này sao.
"Khi phát hiện lời cô ta bắt đầu có sơ hở, thì càng lúc càng thấy nhiều chỗ đáng nghi. Tôi nhớ lại chuyện mình chẳng hiểu sao lại hẹn hò với cô ta mỗi ngày, còn cùng cô ta đi thuê phòng..."
"Lúc đó sống lưng tôi toát cả mồ hôi lạnh. Thế là tôi nhanh trí, dỗ cô ta đi tắm, còn mình thì chuồn về ngay."
Nói đến đây, Lục Thành Vũ lại lộ ra vẻ hốt hoảng: "Cô ta tắm xong mà phát hiện tôi biến mất, có khi lại dùng tà thuật gọi tôi quay về thì sao?"
Mặc Tinh trấn an: "Đừng lo, anh đã ngồi đây rồi, chúng tôi chẳng lẽ còn để anh bị gọi đi nữa sao."
"Nhưng tôi không tự khống chế được! Hai người cũng không thể canh tôi hai mươi bốn tiếng, mọi người còn phải ngủ chứ..." Lục Thành Vũ hoảng đến sắp khóc.
Mặc Tinh chỉ mỉm cười: "Đừng sợ, phá thuật pháp của cô ta là được chứ gì. Cô ta dám động tay động chân lên bạn của tôi, tức là không coi tôi ra gì. Tôi nhất định phải tính sổ với cô ta."
Hơn nữa, rõ ràng Mạc Thuần đã ra tay vào tối hôm đó, ngay trước thang máy. Khi đó chính là cậu và Mục Huyền Thanh bỏ Lục Thành Vũ lại, khiến anh ta trúng chiêu, trong suốt nhiều ngày mà bản thân lại không nhận ra.
Nghĩ tới đây, trong lòng Mặc Tinh cũng thấy hơi áy náy.
Lúc này, Mục Huyền Thanh, người vẫn luôn trầm tư, đột nhiên nói: "Lần trước a Vũ bị nhiễm tà khí, có phải cũng là do cô ta không? Trước đây cậu có từng gặp Mạc Thuần chưa?"
Câu sau là hỏi Lục Thành Vũ.
Anh ta cố gắng nhớ một lúc rồi gật đầu: "Đúng là có gặp, là một ngày trước khi dán lá bùa đó. Nhưng tôi không nói chuyện với cô ta, chỉ là thấy cô ta đang gọi điện, tôi liền tránh đi ngay."
Mặc Tinh chống cằm suy nghĩ, chậm rãi nói: "Lúc tôi gặp cô ta không phát hiện điều gì bất thường trên người cô ta, mấy ngày nay cũng không thấy tiểu Lục có tà khí, điều đó cho thấy chỉ khi cô ta phát động thuật pháp thì tà khí mới tràn ra ngoài."
"Mà kiểu này thường chỉ xảy ra khi thứ cô ta dựa vào để thi pháp là sinh vật sống. Nói cách khác, khả năng lớn nhất là cô ta dùng cổ."
Mục Huyền Thanh hơi nhíu mày: "Lại là cổ?"
Mặc Tinh biết anh đang nhớ chuyện của Du Lạc Minh lần trước, nên gật đầu, lấy điện thoại ra: "Tôi không rành về cổ, vẫn nên hỏi chuyên gia."
Cậu gọi video cho Lam bà bà—— Ít người biết bà tinh thông yểm thuật, nhưng trong giới thiên sư bà lại rất nổi tiếng với danh cao thủ nuôi cổ.
Đầu dây bên kia nhanh chóng kết nối, khuôn mặt đoan trang nghiêm nghị của Lam bà bà xuất hiện trên màn hình, Mục Huyền Thanh lần đầu được thấy diện mạo sau lớp mặt nạ của bà.
Mặc Tinh lễ phép chào hỏi: "Chào Lam bà bà, tôi có chuyện muốn thỉnh giáo."
Lam bà bà "ừ" một tiếng, ánh mắt lướt qua khuôn mặt cậu và Mục Huyền Thanh, rồi liếc nhìn Lục Thành Vũ đang chen chúc bên cạnh màn hình: "Là vì thằng bé này đúng không? Vừa nhìn đã biết là trúng cổ rồi."
Mặc Tinh xoay nhẹ điện thoại, để Lục Thành Vũ kể lại toàn bộ sự việc vừa rồi.
Sắc mặt Lam bà bà trở nên nghiêm trọng hơn, giọng cũng nặng nề: "Là Thực Vận Tử Mẫu Cổ, cũng thuộc loại cấm thuật. Nhóc Mặc, cậu lúc nào cũng dính phải mấy thứ phiền phức này, không biết là may hay xui nữa."
Mặc Tinh cười khổ: "Cụ thể cổ này lợi hại thế nào ạ?"
"Nói đơn giản thì mẫu cổ sẽ ăn cắn vận khí của người bị trúng tử cổ, rồi chuyển lại một phần cho chủ nhân của mẫu cổ." Lam bà bà từ tốn giải thích.
"Dựa theo lời các cậu nói thì nữ minh tinh kia đúng là nuôi mẫu cổ trong người, rồi chọn những đối tượng phù hợp để thả tử cổ ra gút đi vận khí của đối phương."
"Trước đó cô ta còn 'ké' được một đợt lưu lượng từ cậu, chắc là vì mẫu cổ trong người cô ta vẫn cần thêm năng lượng để nuôi dưỡng."
Mặc Tinh không ngờ Lam bà bà còn để ý tới chuyện bát quái của mình, hơi sững một chút rồi mới gật đầu đáp: "Chắc là đúng, cô ta từng tự xào scandal rất nhiều lần."
Lục Thành Vũ thì càng hoảng loạn hơn, lắp bắp nói: "Vậy... vậy... trong người tôi là bị cô ta bỏ sâu vào sao? Cô ta còn hút vận khí của tôi nữa á?"
Lam bà bà nhìn anh ta kỹ càng rồi đáp: "Cái đó thì chưa, con cổ mà cô ta nuôi không mạnh như trong truyền thuyết, còn phải dùng những cách khác để tạo liên kết với chủ thể của tử cổ mới có thể hút vận khí."
"Thằng bé này định lực không tệ, không bị cô ta dụ dỗ. Nếu cậu mà lên giường với cô ta, thì đời này đừng mong thoát được sự phụ thuộc giữa tử cổ với mẫu cổ nữa."
Lục Thành Vũ nghe vậy mới thở phào, mềm cả người ngồi lại xuống sofa.
Mặc Tinh lại hỏi: "Vậy phải làm sao để lấy tử cổ ra khỏi cơ thể cậu ấy?"
Lam bà bà đáp: "Lần đầu hai người tiếp xúc chắc là bắt tay đúng không? Kiểm tra lòng bàn tay xem."
Lục Thành Vũ lập tức chìa bàn tay phải ra. Mọi người nhìn kỹ thì thấy phía dưới trung tâm lòng bàn tay một chút có một vết đỏ nhỏ bằng đầu kim, trông giống bị muỗi đốt.
"Chính là chỗ đó." Lam bà bà khẳng định: "Một giọt máu của nhóc Mục là đại bổ đối với cổ trùng. Các c** nh* một giọt lên cạnh vết đó, tử cổ sẽ tự bò ra."
Mặc Tinh và Mục Huyền Thanh nhìn nhau rồi nói vào điện thoại: "Vâng, cảm ơn bà."
Lam bà bà lại dặn dò: "Nếu tử cổ bò ra mà vẫn còn sống thì để lại cho ta, ta muốn nghiên cứu."
Mặc Tinh tất nhiên đồng ý, rồi hỏi thêm: "Đã là cấm thuật, có cần báo cho giám đốc Đinh biết không ạ?"
Lam bà bà: "Ừ, cứ nói đi. Ta đoán họ sẽ tìm ta đi bắt con mẫu cổ kia, để cô ta ở ngoài sẽ còn nhiều nạn nhân nữa."
Sau khi nói lời cảm ơn và cúp máy, Mặc Tinh rút cây trâm bạch ngọc của mình ra, quay sang cười với Mục Huyền Thanh: "Mục tổng, mời anh."
Mục Huyền Thanh lặng lẽ đưa tay trái ra.
Lục Thành Vũ nhìn bên này bên kia, lại cảm thấy bầu không khí giữa hai người có chỗ nào đó hơi kỳ lạ. Nhưng anh ta thông minh, không lên tiếng, ngoan ngoãn ngồi xổm xuống, đặt bàn tay lên bàn trà, chờ Mặc Tinh ra tay.
Mặc Tinh vung tay, nhanh như chớp lấy một giọt máu từ đầu ngón tay Mục Huyền Thanh, rồi nhỏ xuống cách vết kim trên lòng bàn tay Lục Thành Vũ chừng một tấc.
Ba người cùng dán mắt nhìn vào bàn tay của anh ta. Không bao lâu, ngay cổ tay Lục Thành Vũ nổi lên một cục nhỏ, rồi cục đó bắt đầu chậm rãi di chuyển về phía lòng bàn tay.
Chỉ cần nghĩ đến việc trong cơ thể mình có một con sâu, Lục Thành Vũ liền cảm thấy cơn buồn nôn dâng thẳng lên cổ họng, bàn tay khẽ run.
Vẫn là Mục Huyền Thanh kịp thời đè ngón tay anh ta xuống, nếu không anh ta đã vùng tay theo phản xạ rồi.
Mặc Tinh thấy anh ta bị buồn nôn, bèn an ủi: "Đừng nghĩ đó là sâu. Cứ tưởng tượng nó giống như nanobot được tiêm vào cơ thể ấy, thực ra cổ trùng cũng có rất nhiều công dụng mà. Ví dụ như Lam bà bà vừa rồi, bà ấy thả cổ là để cứu người."
(*)Nanobot [robot nano]: là những cỗ máy siêu nhỏ, có kích thước từ 1 đến 100 nanomet (nhỏ hơn sợi tóc người rất nhiều), được chế tạo để thực hiện các nhiệm vụ cụ thể, chủ yếu trong y học để chẩn đoán, đưa thuốc tới mục tiêu và sửa chữa tế bào ở cấp độ vi mô, hoặc trong môi trường để làm sạch. Chúng có thể được điều khiển bởi từ trường, ánh sáng, hoặc tự vận hành nhờ các thuật toán AI và vật liệu thông minh như DNA.
Lục Thành Vũ cố gắng gật đầu: "Tôi... tôi sẽ cố... đúng là ví dụ như vậy thì dễ chấp nhận hơn..."
Lúc này, cục nhỏ kia rốt cuộc đã di chuyển đến vết kim. Từ vết đỏ đó thò ra hai sợi râu, dừng lại một chốc, rồi không chịu được sức hấp dẫn, toàn bộ con tử cổ chui ra, lao thẳng về phía máu của Mục Huyền Thanh.
Mặc Tinh mắt nhanh tay lẹ, chạm nhẹ cây trâm vào, thu lại giọt máu, đồng thời đập xuống một lá bùa, quấn gọn con cổ lại. Cậu kẹp nó qua lá bùa màu vàng, tùy ý vò bùa rồi quăng vào một lọ nhỏ, vặn nắp lại.
"Được rồi."
Vừa nghe câu đó, Lục Thành Vũ liền ngồi bệt xuống đất, dựa vào sofa, thở hắt ra, dồn hết sức lực nói lời cảm ơn Mặc Tinh.
Mặc Tinh nhìn mặt của anh ta, bật cười: "Chúc mừng, kiếp nạn của anh đã được phá, không sao nữa rồi."
Lục Thành Vũ nhớ lại những lời ban nãy của Lam bà bà, trong lòng run rẩy một trận. Mặc Tinh từng nói nếu anh ta qua không nổi kiếp này thì cảnh cuối đời sẽ thê lương.
Nếu vừa rồi anh ta không giữ được mình, để cô ta hút hết vận khí, còn chẳng phải là đúng là đời tàn rồi sao?
Mục Huyền Thanh bỗng hỏi: "Còn bên Mạc Thuần, sẽ có bộ phận liên quan xử lý chuyện này chứ?"
Mặc Tinh nhìn anh, gật đầu: "Liên quan đến cấm thuật, Cục 19 chắc chắn sẽ không để cô ta tiếp tục làm bậy."
Mục Huyền Thanh khẽ nheo mắt lại, lạnh nhạt nói: "Vậy tôi chờ xem, xem cô ta còn có mạng mà tiếp tục lăn lộn trong giới giải trí hay không."
Mặc Tinh chớp mắt, lập tức hiểu ý anh—— Nếu Cục 19 xử lý xong mà Mạc Thuần vẫn còn có thể tiếp tục hoạt động, anh sẽ ra tay đè xuống.
Tổng giám đốc Mục đúng là rất xem trọng người bạn họ Lục này.
*
Mặc Tinh trở về phòng mình. Tuy đã hơi muộn, nhưng cậu vẫn liên lạc với giám đốc Đinh để báo cáo chuyện này xong xuôi rồi mới đi tắm và lên giường ngủ.
Bao năm nay cậu luôn giữ thói quen sinh hoạt điều độ, chất lượng giấc ngủ tốt, gần như chỉ cần đặt điện thoại xuống, xoay người là ngủ được ngay.
Nhưng không hiểu sao hôm nay cậu lăn qua lộn lại suốt nửa tiếng vẫn còn tỉnh táo, trong đầu cứ hiện ra hình ảnh cơ bụng của Mục Huyền Thanh, còn có ánh mắt săn mồi của anh, cùng cảm giác mịn màng mà rắn chắc như nhung bọc thép còn lưu lại trong lòng bàn tay, mãi không tan.
Cuối cùng Mặc Tinh dứt khoát ngồi bật dậy, lẩm nhẩm《Thanh Tĩnh Kinh》ba lần, cảm thấy lòng mình bớt nôn nóng, mới nằm xuống ngủ tiếp, mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ.
Và rồi cậu đã có một đêm mơ toàn những giấc mơ kỳ lạ.
Sáng hôm sau, Mặc Tinh vùng vẫy thoát khỏi cơn mơ mà tỉnh dậy, lập tức chịu một cú đả kích nặng nề.
Một thiên tài tu hành như cậu, kiếp trước mười tuổi nhập đạo, kiếp này tự mang đạo tâm, vậy mà bây giờ, cậu lại vẫn phải đối mặt với những phiền não của tuổi thanh thiếu niên mới lớn...
___
Bót: Ai đó động xuân tâm rồi🫣🤭
