Mục Huyền Thanh dựa theo chỉ dẫn trên bản đồ, lái chiếc xe việt dã chạy về phía núi Tiểu Hợp. Mặc Tinh ngồi ghế phụ bật radio của xe, chỉnh đến kênh tin tức Ngô thị. Giọng phát thanh viên chuẩn mực, rõ ràng, đang trôi chảy đọc bản tin buổi sáng.
Không bao lâu sau, quả nhiên có chen vào một bản tin về núi Tiểu Hợp.
"Tin mới nhất: Rất nhiều du khách đến núi Tiểu Hợp từ sáng sớm cho biết họ nhìn thấy một bóng ảnh khổng lồ được chiếu lơ lửng trên không trung. Theo tìm hiểu, đó là do một công ty kỹ xảo đang tiến hành thử nghiệm thì gặp sự cố vận hành, dẫn đến tình trạng trên."
"Công nghệ đặc hiệu này hiện vẫn trong giai đoạn giữ bí mật. Ngoài ra, do lỗi của nhân viên, trong khu du lịch còn bị phun nhầm một loại khí nào đó. Các bộ phận liên quan đã đưa toàn bộ du khách đến kiểm tra sức khỏe miễn phí, chỉ khi xác nhận không ai bị ảnh hưởng mới cho phép rời khỏi."
"Khu danh lam thắng cảnh núi Tiểu Hợp tạm thời đóng cửa, thời gian mở lại sẽ thông báo sau. Những tuyến đường lân cận đã được phong tỏa khẩn cấp, người dân cần đi ngang khu vực này xin hãy chú ý đi đường vòng."
Núi Tiểu Hợp nằm ở ngoại ô Ngô thị, trên đường ra hướng Hải thị, gần cửa vào đường cao tốc. Trong số nhiều khu thắng cảnh của Ngô thị, nó không phải nơi nổi tiếng nhất. Nhưng nhờ cảnh sắc đẹp và chính sách miễn vé cho người dân địa phương, nơi này vẫn rất được ưa chuộng.
"Cuối tuần hay kỳ nghỉ nhỏ đều có khá nhiều người ghé chơi. May mà sự cố xảy ra từ sớm, số người bị kẹt bên trong chắc không nhiều."
Nghe xong bản tin, Mặc Tinh tắt radio, thở dài: "Hy vọng chúng ta có thể phá được phong tỏa không gian ở đó càng sớm càng tốt."
Mục Huyền Thanh hỏi: "Khí của tôi... có thể phá giải được phải không?"
Mặc Tinh chạm tay lên cằm suy nghĩ: "Thứ gây ra phong tỏa không gian chắc là trận pháp. Về lý thuyết thì được, còn thực tế thì phải đến nơi xem đã."
Sát khí của Mục Huyền Thanh thuộc loại công phá, đối lập với cương khí phòng hộ, lực rất mạnh. Khi phá trận, có thể dùng sức mạnh tuyệt đối để đánh vỡ toàn bộ trận cơ, khỏi mất công đi tìm mắt trận.
Chỉ cần những điểm trận cơ đó không được bảo vệ đặc biệt thì bình thường đều không chịu nổi sức phá hủy ấy.
Chỉ là... trong lòng Mặc Tinh lờ mờ có dự cảm, cảm thấy chuyện sẽ không thuận lợi đến vậy.
Trong lòng cậu khẽ động, nhắm mắt nhớ lại bóng ảo con trùng dài trong video lúc trước, trong lòng lập được một quẻ—— Khảm Vi Thủy.
Quẻ đại hung... Mặc Tinh cau mày.
Mục Huyền Thanh dường như cảm nhận được, liếc sang cậu một cái rất nhanh rồi hỏi: "Nghĩ ra gì sao?"
Mặc Tinh bóp trán: "Vừa gieo được một quẻ, hai quẻ Khảm chồng lên nhau, hiểm lại càng hiểm."
"Rất khó giải quyết à?"
"Vẫn có bước ngoặt... lấy hiểm chế hiểm, dù nguy nan chồng chất nhưng chính trong hiểm cảnh mới tỏ rõ bản chất con người."
"Ý cậu là sao?"
"Mọi chuyện vẫn do người quyết định, trước hết phải dốc toàn lực. Gặp nguy không được hoảng, giữ vững niềm tin, không sợ gian khó, hành động dứt khoát—— Thế thì tự nhiên sẽ có kết quả tốt."
Mục Huyền Thanh hiếm khi bật cười khẽ: "Quẻ cậu giải, sao nghe cứ như những đạo lý chung chung vậy."
"Nhưng những đạo lý đó thật sự là kim chỉ nam dẫn đường cho tôi mà."
Mặc Tinh vừa trả lời vừa nhìn sang, nhưng Mục Huyền Thanh đã thu lại nụ cười. Trong lòng cậu hơi tiếc, nhưng nhờ cuộc trò chuyện vừa rồi, sự nặng nề đè nén trong ngực cậu cũng tan đi khá nhiều.
*
Đường vào núi Tiểu Hợp đã bị lập chốt chặn từ rất xa, cấm xe qua lại. Nhưng Mặc Tinh có thẻ cố vấn của Cục 19, lại được giám đốc Đinh thông báo trước, nên xe của hai người được thông qua ba trạm kiểm soát, thuận lợi chạy đến cửa phụ của khu thắng cảnh núi Tiểu Hợp.
Lực lượng cảnh sát trực ở cửa phụ không đông như cổng chính, Mặc Tinh vừa bước vào đã nhìn thấy Vệ Húc đang đợi trong sân, liền dẫn Mục Huyền Thanh đi thẳng tới.
Vệ Húc không ngờ cậu không đi một mình, lúc chào còn hơi khựng lại: "Cậu Mặc... Mục tổng."
Thấy hai người định vào luôn, cậu ta vội nói: "Vào trong rồi là không ra được nữa, cậu Mặc có cần chuẩn bị gì trước khi vào không?"
Mặc Tinh hỏi: "Có thể cho bay flycam lên quay không?"
Vệ Húc đáp ngay: "Đã quay một chuyến rồi, tôi có băng ghi hình ở đây. Nếu cậu còn cần, có thể cho bay thêm."
Mặc Tinh gật đầu, cất bước vào bên trong, Mục Huyền Thanh theo sát phía sau, cách cậu đúng một bước.
Khi hai người bước qua cổng, họ có cảm giác như đi xuyên qua một lớp màn nước. Mục Huyền Thanh hơi nghiêng người, đưa tay về phía sau thử lại, quả nhiên chạm phải một bức tường vô hình trong không trung.
Vệ Húc đi lên đón, lấy máy tính bảng ra và mở đoạn video quay từ trên không cho Mặc Tinh xem.
Núi Tiểu Hợp là một ngọn núi đơn độc, không cao lắm, toàn bộ khu du lịch được khai thác khá tốt, đường xá ở khắp nơi, du khách có thể ngồi xe tham quan.
Nhưng trong video này, cảnh gây chú ý nhất vẫn là nhóm người trên quảng trường đỉnh núi đang vây bắt một con trùng dài cao bằng ba người.
Mặc Tinh hỏi: "Tình hình bên Mạc Thuần thế nào rồi? Cần tôi lên hỗ trợ không?"
Vệ Húc lắc đầu: "Tổ trưởng nói chúng tôi có thể bắt được cô ta, chỉ là hơi tốn công, không cần cậu phải ra tay. Mời cậu đến chủ yếu là để phá không gian bán phong tỏa này."
Mặc Tinh gật đầu, chuyển sự chú ý khỏi đó, cẩn thận quan sát những khu vực khác.
Khi ống kính từ từ di chuyển, trong mắt cậu, dưới những tán cây xanh của núi Tiểu Hợp, có không ít nơi bốc lên âm khí, đó chính là những vị trí đặt pháp khí làm trận cơ của đại trận này.
Mặc Tinh bảo Vệ Húc mở bản đồ khu du lịch, đối chiếu với video rồi tùy ý chỉ một chỗ khá gần: "Đến đó xem trước."
Ba người lên chiếc xe cảnh sát gần đó, Vệ Húc ngồi ghế phụ chỉ đường cho tài xế. Tài xế là cảnh sát địa phương quen thuộc với khu du lịch, lập tức cho xe chạy.
Quãng đường rất gần, chưa đến mười phút họ đã tới nơi, là một bãi cỏ lớn, trong đó dựng một vài tượng động vật.
Mặc Tinh để lại cho tài xế một lá bùa hộ thân, rồi cùng Mục Huyền Thanh và Vệ Húc đi thẳng vào nhóm tượng thỏ trong sâu bãi cỏ.
Ba bức tượng thỏ, con nằm, con ngồi, con đứng, nhìn vô cùng đáng yêu. Nhưng lúc này nhìn vào, Vệ Húc lại cảm thấy nụ cười trên mặt chúng khiến mình rợn tóc gáy.
Mặc Tinh chăm chú nhìn con thỏ ngồi ở giữa. Trong mắt cậu, bức tượng thỏ cao bằng một người, rộng bằng hai người ấy bị bao phủ hoàn toàn bởi khí xám, âm khí đặc quánh bốc lên như lửa đang lắc lư.
Hơn nữa trong âm khí còn xen lẫn ánh đỏ, đó là huyết khí, không biết bên trong con thỏ này đã nhét thứ gì.
"Đây là một trong các trận cơ. Theo lý thuyết, không cần biết loại trận gì, chỉ cần phá hủy hơn một nửa trận cơ, trận pháp sẽ không duy trì được nữa."
Mục Huyền Thanh hỏi: "Tổng cộng có bao nhiêu trận cơ?"
Mặc Tinh: "Đây là đại trận, lúc nãy tôi đếm sơ qua, có hơn sáu mươi cái."
Vệ Húc nghe xong hít mạnh một hơi lạnh.
"Cứ làm từng cái thôi, nếu thuận lợi thì chỉ tốn công chạy tới chạy lui."
Vệ Húc vừa cởi balo vừa hỏi: "Cậu cần dụng cụ gì?"
Nhưng Mặc Tinh lại nói: "Không cần."
Vệ Húc ôm balo, ngẩn ra: "Không cần ạ?"
Mặc Tinh nhìn sang Mục Huyền Thanh, người phía sau lập tức phối hợp đưa tay trái ra. Mặc Tinh mỉm cười, lấy cây trâm bạch ngọc khẩy qua đầu ngón tay anh, thu giọt máu rồi búng vào miệng con thỏ, đồng thời đưa sát khí vào trong.
Thế nhưng lần này, sát khí không hề hấp thụ âm khí hay huyết khí như mọi khi, mà trái lại giống như bị thứ gì đó nuốt chửng, chìm nghỉm như trâu đất xuống biển, không có chút phản ứng nào.
Không, không phải không có phản ứng, tốc độ sát khí bị hút vào thậm chí còn tăng lên!
Mặc Tinh giật mình, vội nâng trâm ngọc lên cắt đứt luồng sát khí. Chỉ trong chớp mắt, nửa phần sát khí bị cắt đứt kia đã biến mất không tung tích.
Mặc dù Mục Huyền Thanh và Vệ Húc không nhìn thấy cụ thể bên trong xảy ra chuyện gì, nhưng nhìn phản ứng của Mặc Tinh cũng biết chắc có vấn đề.
Mục Huyền Thanh hỏi: "Không được à?"
Mặc Tinh cau mày: "Không biết trong đó là thứ gì, nhưng nó hút sạch khí của anh rồi. Đúng là sợ cái gì thì gặp cái đó, bên trong quả nhiên đã bố trí lớp bảo vệ đặc biệt."
Vệ Húc nghe không hiểu lắm, nhưng biết cách mà Mặc Tinh định dùng không hiệu quả, liền sốt ruột đề nghị: "Hay để tôi gọi người mang dụng cụ tới, phá luôn con thỏ này ra?"
"Phá tượng thỏ thì đơn giản, vấn đề là xử lý trận cơ bên trong chắc không dễ đâu. Huống hồ còn nhiều như vậy..." Mặc Tinh thở dài nặng nề.
"Xem ra lần này không tránh khỏi phải động não rồi, tôi vẫn nên tính toán vị mắt trí trận. Chỉ cần giải quyết được một chỗ thì còn dễ hơn phá ba mươi cái trận cơ. Chỉ là tính một lần như vậy, chắc tôi sẽ rã rời mất mấy tháng."
Nói rồi, cậu dẫn hai người đi ra giữa bãi cỏ: "Tránh xa con thỏ đó một chút, âm khí với huyết khí đều nặng, đứng lâu không tốt cho người."
Vệ Húc nghe vậy thì giật thót: "Trận cơ chôn ngay trong khu du lịch, ngày nào cũng có nhiều người tới..."
"À, cái này thì đừng lo." Mặc Tinh giải thích: "Chỉ khi trận pháp được kích hoạt, âm khí và huyết khí mới tràn ra."
Ba người đi xa tượng thỏ vài chục mét, Mặc Tinh lấy máy tính bảng và bản đồ từ Vệ Húc, rồi ngồi xuống bãi cỏ. Cậu vừa đối chiếu video quay từ trên không, vừa đánh dấu từng vị trí trận cơ lên bản đồ.
Sau đó, cậu xếp bằng, hơi nhắm mắt, hai tay liên tục bấm đốt ngón tay tính toán.
Năm phút, mười phút, mười lăm phút...
Mặc Tinh như nhập định, nếu không phải ngón tay còn đang động, thì trông chẳng khác gì bức tượng đá gần đó.
Vệ Húc trong lòng lo đến sốt ruột, nhưng không dám làm phiền, đành tự đi ra xa, vòng tới vòng lui.
Còn Mục Huyền Thanh vẫn đứng ngay bên cạnh Mặc Tinh, cúi đầu nhìn cậu, thậm chí còn giống tượng đá hơn cả Mặc Tinh.
Ngay cả chính Mục Huyền Thanh cũng không rõ vì sao, chỉ cảm thấy Mặc Tinh lúc này rất khác với thường ngày, như thể quanh người cậu có một lớp ánh sáng, chói lọi đến mức khiến anh không nỡ dời mắt.
Trước đây Mặc Tinh nói mình tu đạo, Mục Huyền Thanh chưa từng cảm thấy cậu có chút liên hệ nào với đạo. Dù cậu biết vài thủ đoạn của thiên sư, nhưng nhìn thế nào cũng là người sống giữa phàm trần, đầy mùi thế tục.
Nhưng lúc này, Mục Huyền Thanh buộc phải thừa nhận rằng trên người Mặc Tinh mang theo khí chất thần thánh của người đắc đạo, dường như ngay giây tiếp theo sẽ hóa tiên mà bay đi.
Nghĩ đến đây, tim anh bỗng run lên một cái, rồi dâng lên một cảm giác đau nhói mơ hồ.
Khi Mục Huyền Thanh còn đang nghĩ xem cái cảm giác nhói như kim châm đó đến từ đâu, thì Mặc Tinh bất ngờ mở mắt, đôi mắt vàng kim rực rỡ nhìn thẳng về phía anh.
Trong khoảnh khắc đó, Mục Huyền Thanh như bị sét đánh trúng, đầu óc trống rỗng, trong lòng chỉ còn một ý nghĩ duy nhất——
Thật muốn để đôi mắt này vĩnh viễn chỉ nhìn mình, đừng đi xót thương cho thế nhân nữa.
Mặc Tinh chớp mắt, thấy ánh mắt Mục Huyền Thanh nhìn mình lại dần mang theo cảm giác săn mồi giống tối qua, tim cậu không kiềm được mà lệch nhịp đi một chút.
Hai người cứ thế nhìn nhau mấy giây liền, cho đến khi Vệ Húc chạy tới gọi Mặc Tinh tỉnh lại.
"Cậu Mặc! Cậu tính toán xong rồi ạ!"
Mặc Tinh và Mục Huyền Thanh đồng thời bừng tỉnh, lập tức cùng lúc dời ánh mắt đi chỗ khác.
Lúc này Mặc Tinh mới nhận ra tim mình đang đập rất nhanh, vội hít thở sâu mấy lần để điều chỉnh trạng thái.
Nhưng trong lúc đó, cậu lại không nhịn được lén liếc nhìn Mục Huyền Thanh một cái—— Kết quả vừa hay va vào ánh mắt đối phương.
Nhịp tim vừa mới bình ổn lại tăng tốc trở lại, Mặc Tinh vội quay mặt đi, tạm thời không dám nhìn anh nữa.
Vệ Húc chạy tới gần, giơ điện thoại trong tay: "Tổ trưởng vừa liên hệ với tôi, họ đã khống chế được Mạc Thuần rồi!"
Mặc Tinh đứng dậy, nhưng vì ngồi quá lâu nên hơi loạng choạng, phải nhờ Mục Huyền Thanh đứng bên cạnh đưa tay đỡ cánh tay cậu thì cậu mới đứng vững.
Tim Mặc Tinh vẫn chưa ổn định, nên vẫn không dám nhìn anh, chỉ mỉm cười với Vệ Húc: "Đúng lúc lắm, mắt trận mà tôi tính ra chính là cô ta. l*n đ*nh núi thôi."
Nói xong cậu liền dẫn đầu bước về chiếc xe đỗ ngoài bãi cỏ, Vệ Húc cũng theo sát phía sau.
Mục Huyền Thanh im lặng nhìn bóng lưng hơi không vững của cậu một giây, rồi khóe môi khẽ cong, cất bước đuổi theo.
___
Bót: Ứm ừm...🫣
