Ba người quay về khách sạn, Mục Huyền Thanh không mở phòng của mình mà theo thẳng tới trước cửa phòng của Mặc Tinh.
Thấy vậy, Mặc Tinh vừa nhập mật mã mở cửa vừa ngoái đầu gọi Lục Thành Vũ, bảo anh ta cũng vào cùng.
Lục Thành Vũ liếc qua liếc lại hai người họ, cười gượng nói: "Hai người cứ nói chuyện của hai người đi, tôi không chen vào đâu..."
Mặc Tinh khó hiểu nhìn sang: "Nói chuyện của bọn tôi là sao? Anh cũng vào đi, dù gì anh cũng là bên đầu tư, có quyền được biết."
Lúc này Lục Thành Vũ mới nhận ra mình vừa tự suy diễn lung tung, vội vàng cười ngây ngô cho qua chuyện rồi đứng vào phía sau Mặc Tinh.
Mặc Tinh bảo hai người ngồi xuống ghế sofa trước, còn mình thì đi rót một cốc nước, xử lý xong rồi đưa cho họ, bảo thoa lên mắt và tai.
Hai người vừa bôi xong, liền thấy bên cạnh Mặc Tinh xuất hiện một cậu bé chừng mười tuổi, da trắng nõn, vô cùng đáng yêu, mặc áo ngắn vải thô, trông là một cậu nhóc tuấn tú, lanh lợi—— Chỉ có điều toàn thân cậu bé đều trong suốt.
Trước đó Mục Huyền Thanh đã nghe Mặc Tinh nói qua, lại để ý những động tác nhỏ của cậu, nên đã đoán được đứa trẻ này có theo về. Lúc này tận mắt nhìn thấy, anh cũng không phản ứng gì lớn, chỉ khẽ gật đầu chào cậu bé.
Lục Thành Vũ thì lại hoàn toàn không có sự chuẩn bị tâm lý nào. Dù anh ta từng xem chương trình thực tế của Mặc Tinh và biết trên đời thật sự có ma quỷ, nhưng lúc này đột nhiên nhìn thấy vẫn sợ đến mức toàn thân giật thót.
Anh ta kêu "á" một tiếng rồi bật dậy, lao vọt sang chỗ ngồi cạnh Mục Huyền Thanh, hai tay run rẩy bám chặt lấy cánh tay anh.
"Đ-đ-đây... là ai vậy?"
Thấy tất cả mọi người đều nhìn thấy mình, đứa trẻ liền cúi người chào họ: "Chào ba anh, em tên là Nhạn An, lúc chết thì em mười hai tuổi."
Nghe cậu bé nói chuyện lễ phép như vậy, lại thấy ngoài việc trong suốt ra thì trên người chẳng có chỗ nào máu me đáng sợ, Lục Thành Vũ cuối cùng cũng hơi bình tĩnh lại, lấy hết can đảm lên tiếng: "Thằng bé này miệng mồm ngọt ghê. Em chính là đứa trẻ gặp chuyện ở đoàn phim lần trước, đúng không?"
Nhạn An gật đầu, vẻ mặt có chút buồn bã.
Mặc Tinh cũng tìm chỗ ngồi xuống, hỏi cậu bé: "Những năm qua em vẫn luôn ở bên cạnh đạo diễn Đường sao?"
Nhạn An nghiêng đầu nghĩ một lúc, rồi đáp bằng giọng nhỏ nhẹ: "Phần lớn thời gian là vậy, đôi khi em cũng tự chạy ra ngoài dạo chơi."
"Nhưng em cũng không hiểu sao, đi xa lâu một chút là lại nhớ đạo diễn Đường, rồi tự quay về. Thật ra em cũng không muốn cứ bám theo ông ấy mãi, nhưng lại không rời đi được."
Tưởng tượng ra cảnh đó, trong lòng Lục Thành Vũ lại rùng mình thêm lần nữa, dè dặt hỏi: "Vậy... đạo diễn Đường có biết em ở đó không?"
Nhạn An lắc đầu, lại nở một nụ cười rụt rè: "Mọi người có thể đừng nói cho ông ấy biết không? Em sợ sẽ làm ông ấy hoảng sợ. Năm đó, ông ấy đã vì chuyện của em mà day dứt, đau khổ suốt một thời gian dài, phải hai ba năm sau mới vượt qua được."
"Thật ra lúc ấy em cũng chẳng có suy nghĩ cao cả gì kiểu hy sinh cứu người gì, chỉ là theo bản năng đẩy ông ấy ra trước, hoàn toàn không kịp nghĩ xem mình còn chạy kịp hay không."
Mặc Tinh nhìn cậu bé bằng ánh mắt dịu dàng, khen ngợi: "Chỉ cần em có phản xạ bản năng như vậy thôi đã rất đáng nể rồi. Yên tâm đi, bọn anh sẽ giúp em giữ bí mật với đạo diễn Đường. Anh đoán lý do em muốn ở bên ông ấy là vì năm đó ông ấy đã đưa em ra ngoài để đóng phim."
Nghe tới đây, trong đôi mắt trẻ thơ của Nhạn An dường như bừng lên ánh sáng: "Năm đó em thật sự rất biết ơn ông ấy! Em lớn lên ở trại trẻ mồ côi, không có nhiều cơ hội xem tivi, nhưng từ nhỏ em đã rất thích chơi trò đóng vai, các bạn cũng khen em bắt chước rất giống."
"Khi đạo diễn Đường nói muốn cho em diễn một vai nhỏ trong phim của ông ấy, lúc đó em vui đến mức tưởng như muốn bay lên trời!"
Nhưng nói đến đây, ánh sáng trong mắt cậu bé lại dần tối đi: "Đáng tiếc là sau đó em không thể diễn xong... Những năm này em theo bên cạnh đạo diễn Đường, vẫn luôn hy vọng ông ấy sẽ mang bộ phim này ra quay lại, đợi mãi đợi mãi cho đến bây giờ."
Mục Huyền Thanh lặng lẽ nghe đến lúc này, bỗng nhiên mở miệng hỏi: "Em có để ý nếu để một đứa trẻ khác đóng vai của em không?"
Câu nói này khiến hai người một hồn đều sững lại, đồng loạt nhìn về phía anh.
Nhạn An đáp: "Đương nhiên là không để ý. Khi đạo diễn Đường sửa kịch bản, em đã nhìn thấy rồi, em cũng không hiểu vì sao ông ấy lại xóa bỏ phần diễn của tiểu Tô Đán."
Mục Huyền Thanh nói tiếp: "Anh đã xem phần kịch bản ban đầu, giữ lại nhân vật tiểu Tô Đán sẽ khiến câu chuyện hay hơn."
"Nhưng đạo diễn Đường nói, mỗi lần thử chọn diễn viên nhí khác, ông ấy đều không vượt qua được cửa ải trong lòng mình, cuối cùng đành phải xóa bỏ. Nhưng đã là em - người vốn dĩ đảm nhận vai đó - cũng không để ý..."
Nói đến đây, ánh mắt anh chuyển sang Mặc Tinh: "Có thể giúp cậu bé và đạo diễn Đường trao đổi một chút, để đạo diễn Đường gỡ bỏ được nút thắt trong lòng không?"
Mặc Tinh nhìn anh, rồi lại nhìn Nhạn An, mắt đảo một vòng, cười nói: "Thật ra cách hoàn hảo nhất chính là để Nhạn An tự mình diễn lại vai đó."
Mắt Nhạn An lập tức bùng lên ánh sáng rực rỡ, kinh ngạc hỏi: "Có được không ạ?!"
Mặc Tinh cười dịu dàng, giọng nói mềm mỏng: "Thời gian không dài thì không vấn đề gì."
"Tuyệt quá!" Nhạn An vui đến mức bay vọt lên không trung xoay vòng vòng: "Em thật muốn lập tức nói cho đạo diễn Đường biết! Em lại rất muốn quay về bên ông ấy!"
"Em chờ một chút đã."
Mặc Tinh đứng dậy đi đến chiếc bàn phía sau sofa, lấy từ trong một chiếc hộp gỗ trên bàn ra giấy bùa trắng, bút lông và chu sa, dạo này tối nào cậu cũng viết phù cho Mục Huyền Thanh, nên những vật dụng này luôn có sẵn.
Chẳng mấy chốc, cậu đã vẽ xong một lá bùa ngay tại chỗ, kẹp giữa ngón trỏ và ngón giữa hất nhẹ một cái, tờ bùa liền tự bốc cháy không cần lửa.
Cùng lúc lá bùa trong tay Mặc Tinh cháy lên, trước mặt Nhạn An cũng dần dần hiện ra một lá bùa trong suốt. Đến khi lá bùa trong tay Mặc Tinh cháy hết, lá bùa trước mặt Nhạn An liền nhẹ nhàng rơi xuống, cậu bé vươn hai tay đón lấy.
Mặc Tinh nói: "Em giữ lá bùa này bên người, để anh tiện liên lạc với em bất cứ lúc nào. Bây giờ em có thể quay về bên đạo diễn Đường rồi."
Nhạn An cẩn thận gấp lá bùa lại rồi nhét vào trong ngực, lại cúi chào ba người một lần nữa, rồi trực tiếp lướt ra ngoài qua cửa sổ.
Lục Thành Vũ nhìn cậu bé xuyên qua cửa sổ, dần dần bay xa, cảm thán nói: "Đúng là một đứa trẻ ngoan, thật đáng tiếc."
Mục Huyền Thanh vừa gỡ hai "cái móng vuốt" vẫn còn bám chặt cánh tay mình của Lục Thành Vũ ra, vừa nói: "Cậu nên về phòng đi."
Lục Thành Vũ có chút tủi thân, nhưng nghĩ lại việc anh Mục nhà mình là cây vạn tuế ngàn năm nở hoa, liền vội vàng đứng dậy cáo từ, không tiếp tục làm cái bóng đèn nữa.
Mặc Tinh buồn cười nhìn Lục Thành Vũ như con thỏ phóng vọt ra ngoài, rồi quay lại nhìn Mục Huyền Thanh: "Mục tổng có chuyện gì muốn nói riêng với tôi sao?"
Mục Huyền Thanh khẽ gật đầu: "Tôi nhớ trước đây em từng nói, con người biến thành quỷ là vì chấp niệm chưa tan."
Mặc Tinh đáp: "Đúng vậy, tôi đoán chấp niệm của đứa trẻ ấy chính là bộ phim đó. Anh nhìn xem, cậu bé sạch sẽ tinh tươm, hoàn toàn không mang dáng vẻ lúc chết, nhưng trên người vẫn mặc phục trang diễn xuất——
"Đủ thấy cậu bé yêu diễn xuất đến mức nào. Vì vậy cậu bé mới vô thức luôn đi theo đạo diễn Đường, chỉ mong được thấy ông ấy khởi quay lại bộ phim này."
Mục Huyền Thanh chăm chú nhìn Mặc Tinh: "Em giúp cậu bé đó hiện hình để quay phim, sẽ không làm tổn hại đến thân thể của em chứ?"
"Thì ra anh lo cho tôi à?" Mặc Tinh cười nheo mắt: "Yên tâm đi, sẽ không ảnh hưởng gì đến bản thân tôi. Có điều, nếu anh chịu cung cấp khí cho em ấy, chuyện này sẽ càng dễ xử lý hơn."
Sắc mặt Mục Huyền Thanh dịu đi đôi chút: "Được."
Mặc Tinh nhớ lại cảnh vừa rồi, vẻ mặt trở nên vô cùng dịu dàng: "Thật ra chuyện này cũng xem như tích thêm một phần công đức. Nhạn An đúng là một đứa trẻ tốt, trong lòng không có lấy một chút oán hận nào, nên hồn thể mới có thể hoàn toàn thoát khỏi hình dạng lúc chết."
"Đã có khả năng giúp em ấy hoàn thành tâm nguyện, tôi đương nhiên sẵn lòng giúp một tay."
Ánh mắt Mục Huyền Thanh khẽ lóe lên: "Đây là đạo của em sao?"
"Đúng vậy." Mặc Tinh nhìn thẳng vào anh: "Đó chính là đạo của tôi."
Mục Huyền Thanh khẽ cụp mắt, đứng dậy nói: "Bên phía đạo diễn Đường, tôi sẽ trao đổi với ông ấy."
Mặc Tinh cũng đứng lên tiễn anh ra cửa, tiện miệng nhắc: "Mục tổng, chuyện làm diễn viên khách mời anh đã cân nhắc thế nào rồi?"
Động tác xoay người của Mục Huyền Thanh hơi khựng lại.
Ở phía sau anh, Mặc Tinh nở một nụ cười tinh quái, tiếp tục châm thêm một mồi lửa: "Tôi đóng Tô Tề, sau khi phim công chiếu trên mạng chắc chắn sẽ xuất hiện CP giữa tôi và diễn viên đóng Văn Yển."
"Giờ tôi đã vướng tin đồn với anh rồi, thật sự không muốn mang thêm một đoạn tin đồn tình cảm nữa đâu."
Mục Huyền Thanh: "..."
Mặc Tinh đứng chếch phía sau, nhìn sắc mặt anh dần trầm xuống, rồi nghe anh nói: "Chỉ cần đạo diễn Đường không có ý kiến."
Mặc Tinh cười đến mức mắt cũng híp lại thành một đường: Kế hoạch thành công!
*
Buổi tối, khi Mặc Tinh sang phòng của Mục Huyền Thanh, trên tay cầm một chiếc hũ sứ trắng nhỏ.
"Tôi đã nói chuyện với Lam bà bà rồi, ý bà ấy là những cơn ác mộng của anh giống như một thứ 'sản phẩm phụ' vậy."
"Sản phẩm phụ?"
"Tức là, giống như cơn đau đầu của anh vậy. Giấc mơ không phải là thủ đoạn đối phương dùng để hạ chú, mà là cái chú này sẽ khiến anh gặp ác mộng vào tháng cô hồn. Thế nên vẫn phải giải quyết tận gốc rễ mới có thể dứt điểm."
Mục Huyền Thanh khẽ nhướng mày: "Vậy trước khi giải quyết xong, phải dựa vào việc cậu ngủ cạnh tôi để trấn áp ác mộng sao?"
"Hiện tại anh vẫn chưa thể thiếu tôi." Mặc Tinh cười gật đầu: "Tuy nhiên, bà ấy đưa ra một phương pháp tốt hơn, có thể kéo anh vào giấc mơ của tôi. Như vậy tinh thần của anh cũng được nghỉ ngơi, tốt hơn nhiều so với việc anh phải gắng gượng chịu đựng trong ác mộng."
"Tôi nhớ trước đây bà ấy từng nhắc đến, cách này sẽ gây tổn hại cho cả hai bên?"
"Anh được tôi mời, nên sẽ không bị ảnh hưởng. Dù gì tôi cũng là người có tu vi, hơn nữa chúng ta ngủ cùng nhau, khoảng cách cơ thể không xa, trong vòng một tháng thì không có vấn đề lớn."
Mục Huyền Thanh nhìn nụ cười của Mặc Tinh, luôn cảm thấy cậu có dụng ý khác, trong lòng hơi cảnh giác: "Vậy phải làm thế nào?"
"Mấy ngày nay Lam bà bà ở Hải thị nghiên cứu cổ trùng trên người Mạc Thuần, tối nay đã rời đi rồi, bà ấy để lại một đạo cụ, ngày mai bảo Vệ Húc mang đến cho chúng ta. Còn tối nay, bà ấy dạy tôi một cách tạm thời."
Mặc Tinh vừa nói vừa giơ chiếc lọ nhỏ trên tay lên, tiếp lời: "Tôi đã pha chế xong thuốc rồi, cần phải vẽ một lá bùa lên lưng anh, lại đây nào Mục tổng."
Ánh mắt Mục Huyền Thanh trầm xuống đôi chút.
Mặc Tinh dường như hoàn toàn không nhận ra, vẫn cười híp mắt thúc giục: "Mau lên, đừng ngại ngùng, tôi đâu phải chưa từng thấy. Vẽ xong sớm tôi còn đi ngủ nữa."
Mục Huyền Thanh hơi nheo mắt, đưa tay tháo dây lưng, chậm rãi cởi áo choàng tắm, rồi xoay người nằm sấp lên giường, để lại cho Mặc Tinh một tấm lưng trần với những đường cơ bắp săn chắc, khỏe khoắn.
Ánh mắt Mặc Tinh lướt từ bờ vai của anh xuống tới vòng eo săn chắc, vô thức đưa tay ấn lên ngực, nơi nhịp tim đang không ổn định, âm thầm hít một hơi sâu, rồi mới vươn tay chấm thuốc, bắt đầu vẽ phù chú lên bờ vai rộng kia.
Ngón tay vừa đặt nét đầu tiên, cậu liền cảm nhận được cơ bắp dưới đầu ngón tay khẽ run lên.
Mặc Tinh thu tay lại, hỏi: "Lạnh lắm à?"
"Cũng ổn..." Mục Huyền Thanh nhắm mắt, giọng hơi trầm: "Chỉ là hơi ngứa."
"Thì ra anh sợ ngứa à, vậy tôi sẽ vẽ nhanh hơn một chút."
Mặc Tinh thu lại tâm trí, lại chấm thuốc, động tác vẽ phù chú dưới tay nhanh hơn hẳn.
Mười phút sau, cậu cất lọ thuốc sang một bên, vừa lau tay vừa nói: "Xong rồi, dậy mặc quần áo đi. Tôi đi rửa tay một lát."
Thế nhưng, khi cậu rửa tay xong quay lại, lại thấy Mục Huyền Thanh vẫn nhắm mắt nằm sấp trên giường, chỉ là trên người đã đắp thêm chiếc chăn mỏng.
Mặc Tinh vừa vòng sang phía còn lại nằm xuống, vừa ngạc nhiên hỏi: "Sao anh vẫn chưa dậy?"
Mục Huyền Thanh im lặng một lúc mới đáp: "Đột nhiên hơi buồn ngủ, xem có ngủ được không... em tắt đèn đi."
Mặc Tinh tắt đèn chính, giũ chăn mỏng của mình rồi nằm xuống: "Tôi ngủ trước đây, lát nữa nếu anh ngủ được thì chắc sẽ vào giấc mơ của tôi. Tôi cũng không biết mình sẽ mơ thấy gì, dù sao sáng dậy cơ bản là quên hết, nên anh không cần để ý chuyện trong mơ."
Một lát sau, Mục Huyền Thanh lại hỏi: "Vẽ phù chú xong còn tắm được không?"
Mặc Tinh đang theo thói quen lướt điện thoại xem siêu thoại CP Huyền Tinh, tùy tiện đáp: "Được chứ, không ảnh hưởng gì. Nhưng buồn ngủ là hiếm lắm, nếu anh ngủ được thì cứ ngủ luôn đi, sáng mai dậy rồi tắm cũng được."
Mục Huyền Thanh khẽ đáp một tiếng "Ừ", rồi không nói gì thêm.
Mặc Tinh xem xong chương truyện mới, lưu lại một mẩu truyện tranh cảm thấy khá ổn, lướt thêm một bài fic ngắn, rồi đặt điện thoại xuống nhắm mắt ngủ. Chẳng bao lâu sau đã vang lên nhịp thở đều đều.
Trong bóng tối, Mục Huyền Thanh mở mắt ra, nghiêng đầu nhìn gương mặt ngủ say xinh đẹp ở ngay bên cạnh, thật lâu sau mới khẽ thở dài, rồi ngồi dậy đi vào phòng tắm.
Nửa tiếng sau, anh mang theo hơi nước lạnh mát trở lại giường.
Cũng không biết là do tác dụng của phù chú, hay do bị ảnh hưởng bởi giấc ngủ say của Mặc Tinh, chẳng bao lâu sau Mục Huyền Thanh thật sự cảm thấy buồn ngủ, mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ.
Khi mở mắt lần nữa, nơi anh đang đứng không còn là núi thây biển máu nữa, mà là một bãi biển tràn ngập ánh nắng. Xa xa, mặt biển xanh biếc vọng lại tiếng sóng vỗ nhẹ nhàng.
Mục Huyền Thanh cúi đầu nhìn xuống, phát hiện mình chỉ mặc một chiếc quần bơi, cách ăn mặc hoàn toàn phù hợp với khung cảnh này.
Anh lại ngẩng đầu nhìn quanh, thấy cách đó không xa có một chiếc ô che nắng, dưới ô trải một tấm đệm rộng, trên đệm đang nằm ngửa một chàng trai.
Người ấy mặc quần đi biển, áo sơ mi tay ngắn mở toang, để lộ lồng ngực và bụng trắng mịn. Dù không có cơ bắp rõ rệt, nhưng thân hình cũng cân đối hài hòa.
Trên mặt người đó úp một chiếc mũ rơm, chỉ lộ ra chiếc mũi tinh xảo và đôi môi. Tuy vậy, mái tóc xám bạc vương ra ngoài mũ lại vô cùng nổi bật, liếc mắt một cái là nhận ra thân phận.
Mục Huyền Thanh bước tới, định đánh thức Mặc Tinh, nhưng đối phương hoàn toàn không có phản ứng.
Anh nhớ lại tình huống trước kia khi tiến vào giấc mơ của Du Lạc Minh, cảm thấy có lẽ vẫn không nên quấy rầy đối phương thì hơn, bèn tự mình nằm xuống bên cạnh Mặc Tinh, nhắm mắt dưỡng thần.
Không biết từ lúc nào, ý thức của Mục Huyền Thanh dần dần mơ hồ, vậy mà lại ngủ tiếp ngay trong giấc mơ.
Đúng lúc này, Mặc Tinh - người vẫn bất động từ nãy - đột nhiên giơ tay lên, nhấc chiếc mũ rơm che mặt xuống, xoay người lại, không kiêng dè gì mà đánh giá Mục Huyền Thanh từ đầu đến chân.
Nụ cười cong cong nơi khóe mắt trông hệt như một con cáo nhỏ vừa trộm được một chùm nho ngọt.
___
Bót: He he he, nửa đêm anh đi tắm làm cái gì hả Mục tổng🫣
