Trường quay Ảnh Thị Lang Sơn được xây dựng dựa lưng vào núi Lang Sơn, còn bao gồm cả một đoạn mặt sông Lang Giang, là một phim trường lâu đời.
Dù nhìn qua có thể thấy các khu kiến trúc bên trong đã phần nào cũ kỹ theo thời gian, nhưng chính điều đó lại tạo nên một vẻ đẹp trầm lắng, đặc biệt. Thêm vào đó là núi non sông nước hài hòa, vì thế nơi này vẫn luôn được rất nhiều đạo diễn yêu thích.
《Khải Dĩnh》là tác phẩm khép lại sự nghiệp của Đường Tân Chính, nên lần khai máy này được tổ chức vô cùng long trọng. Địa điểm được chọn là một nền đài trên đỉnh núi Lang Sơn.
Sau khi nghi thức kết thúc, đoàn phim lập tức di chuyển đến một bối cảnh ở lưng chừng núi để quay cảnh đầu tiên, cảnh nhân vật chính Tô Đán rời núi.
Xe của Mặc Tinh và Mục Huyền Thanh chạy thẳng tới chân núi Lang Sơn. Hai người cùng với Nhạn An và một trợ lý xuống xe, rồi men theo bậc đá mà chậm rãi leo lên núi.
Con đường họ đi là lối tham quan ngắm cảnh, dẫn tới khá nhiều điểm dựng bối cảnh. Dọc đường còn bắt gặp hai đoàn phim cổ trang đang quay.
Mỗi lần như vậy, Nhạn An đều tò mò dừng lại xem. Thấy thời gian vẫn còn sớm, Mặc Tinh cũng chiều cậu bé, để cậu bé đứng xem chừng mười mấy phút rồi mới tiếp tục đi.
Khi họ lên tới đỉnh núi, chỉ còn chưa đầy một tiếng nữa là đến giờ bái thần. Đường Tân Chính đã ngồi trong chòi nghỉ, cùng biên kịch và quay phim thảo luận công việc.
Nhân viên đoàn phim tất bật bày biện lư hương và lễ vật, các diễn viên chính cũng gần như đã có mặt đầy đủ. Ngay cả nam chính cũng đã trang điểm xong, thay sẵn trang phục để lát nữa có thể trực tiếp vào quay.
Hai người dẫn Nhạn An tới chào hỏi Đường Tân Chính, rồi không làm phiền ông lâu. Mặc Tinh ngẩng mắt nhìn quanh một chút, sau đó đi về phía đài ngắm cảnh ít người.
Trên đài gió khá lớn, các diễn viên đều biết hôm nay lễ khai máy sẽ được livestream, nên ai nấy đều đã chỉnh trang từ sớm, không ai muốn sang bên này hóng gió, sợ làm rối tóc và trang phục.
Mặc Tinh thì chẳng bận tâm những chuyện đó, nơi này vừa mát mẻ lại yên tĩnh. Mục Huyền Thanh dĩ nhiên cũng chiều theo cậu, còn Nhạn An thì ngoan ngoãn theo sát hai người, không chạy lung tung.
Mặc Tinh dựa vào lan can, nhìn quanh một vòng, hạ giọng hỏi Mục Huyền Thanh: "Tiểu Lục không tới sao? Livestream sắp bắt đầu rồi mà."
Mục Huyền Thanh hất cằm về con đường lên núi khác: "Không phải đang tới đó sao."
Mặc Tinh quay đầu nhìn theo, liền thấy Lục Thành Vũ thở hổn hển bước lên những bậc thang cuối cùng, rồi lảo đảo đi về phía họ. Anh ta uể oải chào hỏi một câu, sau đó sai trợ lý đi tìm một cái ghế cho mình ngồi xuống.
Mặc Tinh bật cười trêu chọc anh ta: "Tiểu Lục, anh nên rèn luyện thể lực đi, leo có mỗi ngọn núi mà đã thở hổn hển thế này rồi."
Lục Thành Vũ ngồi phịch xuống chiếc ghế xếp, uể oải xua tay, đợi thở đều lại mới nói: "Tôi ghét chạy bộ, cũng không thích mấy cái máy móc trong phòng gym. Hay là anh Mặc dạy tôi một bài quyền đi?"
Mặc Tinh không nhịn được cười: "Anh chỉ cần tập Thái Cực Quyền hoặc Bát Đoạn Cẩm là đủ rồi, tự tìm huấn luyện viên mà học."
(*)Thái Cưc Quyền: là môn võ thuật và thể dục dưỡng sinh truyền thống Trung Quốc, đặc trưng bởi các động tác chậm rãi, uyển chuyển, kết hợp hài hòa giữa vận động cơ thể, điều hòa hơi thở và sự tập trung tinh thần, giúp tăng cường sức khỏe, sự cân bằng (thân-tâm) và khả năng tự vệ. Nó nổi tiếng với triết lý "lấy nhu chế cương", dùng sự mềm dẻo để hóa giải sức mạnh, thường được xem là bài tập lý tưởng cho mọi lứa tuổi, đặc biệt là người lớn tuổi.
(*)Bát Đoạn Cẩm (八段錦) là một bài tập khí công dưỡng sinh cổ xưa của Trung Quốc gồm 8 động tác mềm mại, uyển chuyển, kết hợp vận động cơ thể, điều hòa hơi thở và tâm trí, giúp phục hồi sức khỏe, tăng cường thể lực, phòng ngừa bệnh tật và mang lại sự cân bằng tinh thần, phù hợp cho mọi lứa tuổi.
Buông vài câu trêu Lục Thành Vũ xong, Mặc Tinh men theo lan can đài ngắm cảnh, chậm rãi đi gần nửa vòng, rồi dừng lại ở một góc.
Cậu nhìn xuống phim trường phía dưới núi, cả một vùng rộng lớn với những công trình mang phong cách, niên đại khác nhau, cùng dòng Lang Giang uốn lượn bao quanh trường quay.
"Tôi nhớ..." Mặc Tinh khẽ nói: "Kinh đô của triều Dĩnh hình như nằm ngay dưới chân núi Lang Sơn này?"
"Ừ." Mục Huyền Thanh đáp: "Nghe nói khu phim trường này hồi đó là nơi xây Thái Miếu."
Mặc Tinh tiếp lời: "Năm xưa Đại Dĩnh khai quốc, Văn Chiêu không chỉ truy phong ông nội và cha mình làm hoàng đế, mà còn bất chấp phản đối, truy phong cả Văn Yển làm đế, để được hưởng hương khói tế tự tại Thái Miếu."
Mục Huyền Thanh hiểu ý, tiếp lời: "Cả Tô Tề và Tô Đán cũng đều được phối thờ trong Thái Miếu."
Mặc Tinh bật cười khẽ: "Lát nữa đạo diễn Đường bái thần minh tứ phương, không biết có lạy trúng mấy vị đó không."
Hai người đang nói chuyện khe khẽ thì Lục Thành Vũ, sau khi nghỉ ngơi một lát, đã đứng dậy đi sang, còn tiện tay xoa cái đầu nhỏ của Nhạn An một cái.
"Anh Mục, tôi vừa hỏi thử rồi, Viên Tư Dịch đúng là do đạo diễn tuyển vai chọn vào. Vai của anh ta là phản diện, làm tướng tiên phong của đại quân dị quốc tấn công biên quan, chắc lên hình chưa được một phút là chết."
Mục Huyền Thanh gật đầu, lại hỏi: "Hôm nay anh ta có tới dự lễ khai máy không?"
Theo lẽ thường, lễ khai máy chỉ có các diễn viên chính tham gia, nhưng Viên Tư Dịch có quen biết riêng với Đường Tân Chính, biết đâu xin xỏ một chút là được đến, dù sao cũng là một cơ hội lộ mặt.
Lục Thành Vũ nói: "Tôi vừa đi nhìn một vòng mà không thấy, nhưng cũng có người bảo hình như có gặp anh ta rồi."
Mặc Tinh trực tiếp cúi đầu hỏi Nhạn An: "Cái người tên Viên Tư Dịch đó, sau này có tìm đạo diễn Đường nữa không?"
Lúc này Mục Huyền Thanh mới nhớ ra Nhạn An vẫn luôn ở cạnh Đường Tân Chính, cũng cúi đầu nhìn theo.
Nhạn An lắc đầu: "Không ạ, hình như ngay cả gọi điện cũng không gọi lại. Còn trên WeChat có liên lạc hay không thì em không biết."
Mặc Tinh ngẩng đầu nhìn quanh một lượt, rồi mỉm cười với Mục Huyền Thanh: "Yên tâm đi, quẻ thượng thượng, mọi việc đều thuận lợi."
Vẻ mặt Mục Huyền Thanh thả lỏng hơn đôi chút: "Vậy thì tốt."
Chỉ có Lục Thành Vũ là làm quá lên, kêu lên: "Anh Mặc, cậu vừa gieo quẻ luôn à? Gieo kiểu gì vậy?"
Mặc Tinh chớp chớp mắt: "Tôi có thể nói cho anh biết, nhưng anh chắc là mình nghe hiểu không?"
Lục Thành Vũ: "...Thôi được rồi, tôi không hỏi nữa."
Đúng lúc này, có nhân viên công tác đi tới thông báo livestream sắp bắt đầu, mời họ qua đứng cùng đạo diễn Đường.
Thực ra chủ yếu là mời Mục Huyền Thanh và Lục Thành Vũ, một người là nhà sản xuất, người kia là một trong các nhà đầu tư chính, lát nữa đều phải phát biểu vài câu trong lễ khai máy.
Lấy lý do không muốn Nhạn An quá thu hút sự chú ý, Mặc Tinh không đi cùng Mục Huyền Thanh, mà lẫn vào giữa đám nhân viên công tác, lấy điện thoại ra mở livestream xem.
Trang web phát trực tiếp lần này là một nền tảng video mà Mục Huyền Thanh nắm giữ lượng cổ phần rất lớn, quảng cáo đã được treo sẵn trên trang chủ từ sớm, chỉ cần bấm vào là vào thẳng phòng livestream.
Buổi livestream nhanh chóng bắt đầu. Dù hôm nay là thứ Hai, nhưng đúng vào giờ nghỉ trưa, lượng người trong phòng livestream vẫn vô cùng đông.
Bản thân Đường Tân Chính đã có rất nhiều người hâm mộ, thêm vào đó là fan ruột của các diễn viên cũng đều túc trực sẵn, chăm chú tìm kiếm bóng dáng nam thần, nữ thần nhà mình trong khung hình.
Nam chính và nam phụ hai đều là những tiểu sinh đang rất hot, vừa có thực lực vừa có lưu lượng. Trong phần bình luận trực tiếp, fan của họ cũng chiếm số lượng áp đảo, ID đều gắn logo tiếp ứng riêng của từng nhà, từng hàng từng hàng liên tục quét khẩu hiệu cổ vũ.
Tuy vậy, Mặc Tinh vẫn nhìn thấy xen lẫn trong đó không ít fan Song Hắc. Chủ yếu là vì logo tùy chỉnh của nhóm này quá bắt mắt—— Một ngôi sao béo ụ đen sì, ở giữa là chữ "Huyền" màu vàng kim.
[Ơ? Sao thầy Mặc không đứng cùng tổng giám đốc Mục?]
[Mục tổng là nhà sản xuất, lát nữa chắc chắn phải phát biểu, thầy Mặc có lẽ không muốn quá nổi bật chăng?]
[Cái đầu màu xám bạc đó đứng ở đâu mà chẳng nổi, có lẫn vào đám nhân viên thì cũng liếc cái là thấy ngay.]
[Cậu ấy đang cúi đầu nhìn điện thoại kìa. Haha, biết đâu đang đọc bình luận của tụi mình.]
Mặc Tinh mỉm cười, lặng lẽ lùi ra khỏi đám đông, đi xuống phía dưới đối diện đài quan sát chụp một tấm ảnh, sau đó đăng lên Weibo.
@Thiên sư Mặc Tinh V: Nhìn sông Lang Giang từ đỉnh Lang Sơn xuống, quả thật giống một con rồng dài. Phong cảnh nơi này rất đẹp, môi trường cũng tốt, mọi người nếu có dịp thì nên tới tham quan một lần. PS: Chỉ là vé vào phim trường hơi đắt một chút. [Ảnh sông Lang Giang vừa chụp]
Phía dưới rất nhanh đã có bình luận.
[Thầy Mặc, cậu tham gia nghi thức mà không tập trung gì hết, ha ha ha.]
[Nhưng nói thật, đổi lại là tôi tôi cũng lơ là thôi, ai mà kiên nhẫn nghe lãnh đạo phát biểu chứ.]
[Nếu lãnh đạo của tôi đẹp trai được một nửa Mục tổng, tôi có thể cân nhắc lại.]
Khi Mặc Tinh lướt tới bình luận này, Đường Tân Chính vừa nói xong, đúng lúc đổi sang Mục Huyền Thanh lên phát biểu. Cậu ngẩng đầu nhìn sang, ném cho Mục Huyền Thanh một cái nháy mắt.
Ánh mắt Mục Huyền Thanh vừa hay cũng lướt tới chỗ cậu, không tự chủ được mà mỉm cười khẽ, lập tức làm bùng nổ cả loạt bình luận.
[Tổng giám đống Mục cười rồi! Núi băng tan chảy!]
[Chưa kịp chụp màn hình! Một khoảnh khắc mang tính lịch sử như vậy mà!]
[Vừa nãy chắc chắn là nhìn nhau với thầy Mặc rồi!]
[Đừng lo, có thầy Mặc ở đây, mấy khoảnh khắc thế này sau này sẽ còn nhiều nữa.]
[Nhiều thì có ích gì, chúng ta cũng đâu có được xem.]
[Chưa chắc đâu, trước hôm kia ai mà nghĩ tổng giám đốc Mục lại tự đăng ảnh hậu trường đâu chứ?]
Bài phát biểu của Mục Huyền Thanh rất ngắn, chưa đến ba phút đã xuống sân khấu nhường chỗ cho người khác. Xuống xong, anh còn đi thẳng tới đứng bên cạnh Mặc Tinh. Ống kính lia qua phía này, lại khiến nhóm fan CP lại bùng lên một đợt bình luận nữa.
*
Lễ khai máy cứ thế diễn ra theo đúng trình tự.
Đến giờ lành, Đường Tân Chính châm ba nén hương, quay bốn phía vái lạy, kính cáo thần minh tứ phương rằng bộ phim《Khải Dĩnh》chính thức khai máy.
Sau đó là tới lượt diễn viên đóng vai Tô Đán - nam chính - tự mình dâng hương. Trong bộ phim này, anh ta là đại nam chủ tuyệt đối, lại đã hoàn tất hóa trang từ trước, nên lúc dâng hương trông chẳng khác nào đang bước vào cảnh quay chính thức, cho khán giả xem livestream được một phen mãn nhãn.
Sau đó lại từng tốp diễn viên và nhân viên lần lượt lên dâng hương.
Mặc Tinh cố ý nán lại sau cùng, bởi để người khác bái lễ ngay sau Nhạn An thì không hay, như vậy sẽ khiến Nhạn An "ăn" phải hương hỏa.
Cuối cùng, khi tất cả những người cần bái đã bái xong, Mặc Tinh và Mục Huyền Thanh dẫn Nhạn An bước lên phía trước, mỗi người cầm trong tay ba nén hương.
Thế nhưng, vừa lúc họ nâng hương lên, còn chưa kịp cúi người xuống bái, trên đỉnh núi bỗng dưng nổi lên một trận gió.
Cơn gió này không mạnh, thậm chí có thể nói là rất nhẹ, nhưng lại kỳ lạ ở chỗ là nó thổi thẳng vào trước ngực Mặc Tinh và Mục Huyền Thanh, tựa như đang ngăn không cho họ cúi lạy. Trong khoảnh khắc đó, chỉ có Nhạn An, vì vóc dáng thấp hơn, là cúi người bái được.
Đám đông vây quanh lập tức xôn xao, không ít người ghé tai thì thầm bàn tán. Dù không trực diện hứng cơn gió ấy, nhưng tất cả đều cảm nhận được một sự khác thường.
"Chuyện gì thế này? Không nhận hai người họ à?"
"Không cho bái kìa... Trước đây tôi từng theo một đoàn cũng gặp chuyện như vậy, người đó cứng đầu vẫn đóng tiếp, kết cục thật sự xảy ra chuyện, gãy tay gãy chân, may mà chưa mất mạng."
"Chẳng lẽ phải đổi diễn viên?"
"Nhưng tổng giám đốc Mục là nhà sản xuất mà, chẳng lẽ đến cả nhà đầu tư cũng phải thay?"
Giữa lúc mọi người còn đang xôn xao nghị luận, một cơn gió khác lại lướt qua toàn bộ đỉnh núi.
Lần này, trái tim ai nấy đều hẫng một nhịp, bên tai như vang lên tiếng nhạc chuông đỉnh trang nghiêm, tâm trí bỗng chốc thanh tịnh, cảm giác thư thái lan tỏa khắp cơ thể.
Có người đột nhiên chỉ về phía chân núi, kêu lên: "Mau nhìn kìa!"
Tất cả mọi người và ống kính máy quay đều nhìn theo hướng đó, chỉ thấy trong tầm mắt, cây cối giữa núi rừng đều đang tỏa ra những ánh xanh lập lòe như đom đóm.
Ngay giây sau, những đốm sáng xanh ấy bay lên khỏi tán cây, tụ lại giữa không trung, dần dần kéo dài thành một hình dáng thon dài, rồi mọc ra sừng, mọc thêm bốn chân.
Bình luận trong livestream đã bùng nổ hoàn toàn.
[Cái gì vậy? Là rồng sao?!]
[Hình dáng này! Ngoài rồng ra tôi không nghĩ ra thứ gì khác.]
[Trời ơi, hóa ra núi Lang Sơn thật sự có rồng!]
[Thật sự không phải hiệu ứng đặc biệt à?]
[Nói đến hiệu ứng, đây là lần thứ hai rồi, lần thứ hai thấy "hiệu ứng trực tiếp" trong livestream có Mặc Tinh.]
[Vậy rốt cuộc là thật hay giả thế?!]
Lúc này, con tiểu long bằng ánh sáng xanh dài chừng ba mét, to cỡ nắm tay khẽ lắc đầu rồng, rồi cúi người lao thẳng l*n đ*nh núi.
Tất cả những người trên đài chỉ thấy một vệt sáng xanh vụt qua trước mắt, lao thẳng về phía Mặc Tinh và Mục Huyền Thanh đang đứng ở trung tâm.
Ngay khi thanh long vừa thành hình, Mặc Tinh đã thấp giọng nói với Mục Huyền Thanh: "Đừng sợ, là long mạch ở chỗ này."
Mục Huyền Thanh khẽ nhướn mày: "Quả nhiên là có long mạch thật."
Mặc Tinh nói nhanh: "Nơi này mấy trăm mấy nghìn năm qua núi không đứt, nước không đổi dòng, nên long mạch vẫn luôn được duy trì."
"Chỉ là không biết vì sao nó lại tự hiện thân. Theo lý mà nói, phải giống như lần tôi ở núi Tiểu Hợp, cần chủ động giao tiếp thì mới được."
Mục Huyền Thanh nghiêng đầu liếc cậu một cái: "Có khi là vì thân phận của chúng ta?"
Trong lúc hai người trao đổi mấy câu này, thanh long đã lao tới gần, đầu rồng lắc một cái, thân rồng dài liền quấn trọn lấy hai người.
Cả hai không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ nhìn chăm chú vào long mạch trước mắt.
Thanh long quấn quanh họ một lúc thì dừng lại, sau đó đầu rồng dịch về phía Mặc Tinh, thân mật dùng sừng cọ cọ lên mặt cậu.
Mục Huyền Thanh lập tức cau mày, phải cố gắng kìm chế một hồi mới đè xuống được xung động muốn đẩy nó ra.
Mặc Tinh tuy không có cảm giác thực tế gì, nhưng trong lòng vẫn không khỏi ấm áp, liền đưa tay lên chạm vào đôi long giác ấy.
Thanh long dường như rất vui, lại cọ cọ vào tay cậu mấy cái, rồi mới ngẩng đầu lên, quay sang phía Mục Huyền Thanh.
Mục Huyền Thanh trong khoảnh khắc đó bỗng trở nên căng thẳng. Thanh long chỉ có hình dáng bên ngoài, không có ngũ quan rõ ràng, nhưng anh vẫn cảm thấy đối phương dường như đang... đánh giá mình bằng ánh mắt đầy vẻ ghét bỏ.
Một người một rồng cứ thế "trừng mắt" nhìn nhau.
Mặc Tinh nhìn qua nhìn lại hai bên, không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Thanh long lúc này mới quay đầu đi, nhưng cái đuôi vẫn còn quấn quanh hai người khẽ động đậy, rồi lại ghé tới, dùng nó cọ cọ lên mặt Mục Huyền Thanh.
Mục Huyền Thanh: "..."
Sau khi lần lượt cọ qua cả hai người, thanh long liền thu mình lại, một lần nữa vọt lên không trung trước mặt họ, ngẩng cao đầu rồng.
Ba nén hương đang cháy trong tay hai người lập tức bùng lên dữ dội, nhanh chóng cháy hết, làn khói mảnh mảnh bốc lên đều dồn cả về phía thanh long.
Thanh long hút trọn hương hỏa xong, lại lượn vòng trên không trung thêm một lúc, dường như có chút lưu luyến, nhưng cuối cùng vẫn quẫy đuôi một cái, xoay mình bay khỏi đài trên đỉnh núi.
Mọi người chỉ thấy vệt sáng xanh kia đột ngột lao từ trên không trung xuống, thẳng tắp rơi vào mặt sông Lang Giang, rồi hóa thành vô số đốm sáng xanh, chìm dần vào lòng sông.
Đến lúc này, đám đông còn đang sững sờ mới hoàn hồn lại, ai nấy đều nhìn Mặc Tinh và Mục Huyền Thanh bằng ánh mắt không thể tin nổi.
"Trời đất ơi, hóa ra không cho bái là vì ý này!"
"Rồng đích thân tới nhận hương hỏa, vậy thì Mặc thiên sư đúng là hàng thật giá thật rồi..."
"Cậu ấy có xem quẻ cho người ta không? Một quẻ bao nhiêu tiền? Tôi bắt đầu để dành tiền từ bây giờ!"
"Hay là... chúng ta bái lại đi, bái thầy Mặc thì hơn..."
So với những người có mặt tận nơi, tự mình chứng kiến dị tượng này, khán giả xem qua mạng cảm nhận được chấn động không mạnh đến thế. Nhưng bất kể thật hay giả, sự việc này cũng đủ để thổi bùng lên một cuộc thảo luận lớn.
Đoạn livestream "rồng xuất hiện" nhanh chóng được cư dân mạng cắt ghép, đăng tải lại. Hai từ khóa "Lễ khai máy Khải Dĩnh xuất hiện rồng" và "Thiên sư Mặc Tinh được thanh long yêu thích" lập tức leo thẳng lên hot search.
Giữa vô số cư dân mạng há hốc mồm và tranh cãi về tính chân thực của video, ngược lại nhóm fan Song Hắc lại bình tĩnh nhất. Các cô đã sớm mặc định sự thần kỳ của Mặc Tinh, chuyển sang siêu thoại CP Huyền Tinh, dưới các bài đăng chỉ toàn là những tràng "hahaha".
[Vì sao lúc thanh long cọ thầy Mặc thì dùng đầu, còn cọ Mục tổng lại dùng đuôi? Tổng giám đốc Mục có phải nên tự kiểm điểm xem mình đã làm sai chỗ nào không không (đầu chó.jpg)]
[Sai là sai ở chỗ Mục tổng đóng vai Văn Yển đó (husky.jpg)]
[Nếu nó thật sự là long mạch sinh ra vì Đại Dĩnh, vậy thì Tô Tề và Văn Yển chính là hai "ông bố" của nó, thiếu ai cũng không được.]
[Có ghét đến mấy thì cũng không thể không nhận, haiz, cọ đuôi cho có lệ vậy thôi.]
[Thái Tông bệ hạ không cần thể diện à? Thôi được rồi, thể diện không bằng nhóc rồng, không cần thì thôi vậy.]
[Sao mọi người cứ đoán quanh chuyện Yển Tề thế? Không thể là núi Lang Sơn và sông Lang Giang yêu thích thầy Mặc, nên yêu ai yêu cả đường đi mà tiện thể cũng thích luôn Mục tổng hay sao?]
[Dù là thế nào đi nữa thì hiện tại CP thầy Mặc × Mục tổng cũng đã được thần linh đóng dấu chứng nhận rồi, đúng là "trời sinh một cặp" mà (đầu chó.jpg)]
Tại hiện trường livestream, Đường Tân Chính ra hiệu cho MC nói lời kết thúc để dừng phát sóng, rồi cười hớn hở đi về phía hai người vẫn đang đứng giữa đài.
Ông chắp tay với Mặc Tinh: "Cậu Mặc, nhờ phúc của cậu cả, bộ phim này của chúng tôi nhất định sẽ quay đâu ra đó, suôn sẻ thuận lợi."
Mặc Tinh cắm phần hương còn lại vào lư hương, đáp lại ông một cái vái lễ: "Là đạo diễn Đường có phúc, chọn trúng được mảnh đất bảo địa này."
Lục Thành Vũ cũng ghé lại trêu đùa: "Tôi thấy chúng ta nên đi bàn lại với phim trường. Quảng cáo miễn phí tốt thế này, họ không nên thu tiền thuê của chúng ta nữa mới phải."
Mục Huyền Thanh liếc anh ta một cái, thản nhiên nói: "Tiền công này, có trả thì cũng nên trả cho Mặc Tinh."
Lục Thành Vũ cũng chẳng sợ, lại cười nói: "Vậy có phải chúng ta nên tăng thù lao cho anh Mặc không?"
Tâm trạng Đường Tân Chính đang cực kỳ tốt, phất tay một cái liền nói: "Tăng! Lát nữa thêm điều khoản vào hợp đồng luôn, trực tiếp chia cho cậu Mặc 2% doanh thu phòng vé từ phía tôi!"
Mặc Tinh lịch sự cảm ơn ông, vừa quay đầu liền thấy Mục Huyền Thanh và Lục Thành Vũ trao đổi ánh mắt với nhau, trong lòng thầm cười, quả nhiên hai người này đúng là cộng sự ăn ý, ba câu hai lời đã "đào" được của đạo diễn Đường 2%.
Nói chuyện xong với họ, Đường Tân Chính lại quay sang thúc giục nhân viên nhanh tay thu dọn, ai cần dọn thì dọn, ai cần xuống núi thì xuống núi, chuẩn bị lập tức quay cảnh đầu tiên.
Đài quan sát trên đỉnh núi phút chốc trở nên tất bật. Có điều, mỗi khi nhìn thấy Mặc Tinh, ai nấy đều vô thức lộ vẻ cung kính, không còn ai dám coi cậu là kẻ ôm đùi Mục Huyền Thanh để thăng tiến như trước nữa.
Đùa à, một thiên sư có bản lĩnh thật sự như vậy, hai người đứng cạnh nhau còn chưa biết rốt cuộc là ai dựa ai nữa kia. Chỉ cần Mặc Tinh nói một câu là "thiếu phụ kiện treo chân" thôi, là đảm bảo có người xung phong lao lên treo ngay!
Giữa lúc hỗn loạn đó, không một ai chú ý thấy trong một góc khuất có một bóng người đang co rúm lại, run rẩy cầm điện thoại—— Chính là Viên Tư Dịch trà trộn vào.
Viên Tư Dịch áp sát điện thoại, giọng run run thì thầm: "Ngài xem livestream rồi chứ? Cái người tên Mặc Tinh đó tà môn quá, tôi thật sự không dám đâu..."
"Đồ vô dụng!" Đầu dây bên kia vang lên một tiếng quát mắng, ngay sau đó là cơn ho dữ dội, phải một lúc lâu mới bình ổn lại.
"Thôi bỏ đi, long mạch của núi Lang Sơn, sông Lang Giang đang che chở cho cậu ta, ở bên đó quả thật khó ra tay. Đợi chuyển sang phim trường kế tiếp rồi cậu hãy động thủ."
"Nhưng mà..."
"Không có nhưng nhị gì hết!" Giọng nói bên kia đột ngột trở nên sắc lạnh: "Hay là cậu muốn từ bỏ tất cả những gì mình đang có?"
Nói xong, đối phương lập tức cúp máy, Viên Tư Dịch ngơ ngác nhìn điện thoại, trong lòng lạnh toát.
___
