Vị Thiên Sư Này Thật Biết Cách Tán Tỉnh

Chương 50: Show hẹn hò (3): Bí ẩn của nụ hôn đầu tiên



Hơi ấm trong biệt thự cuối cùng cũng giúp các khách mời thở phào nhẹ nhõm, ai nấy đều vội vàng cởi mũ và áo khoác ngay lối vào.

Thế nhưng, Trì Bắc Hạo là người vào sau cùng lại cười híp mắt bồi thêm một cú chí mạng: "Phòng của mọi người nằm ở tầng hai và tầng ba. Ở đây không có thang máy đâu, hành lý phải tự mình khênh lên đấy nhé. Nào, bây giờ chúng ta bốc thăm chia phòng thôi."

Cả đám đông ngay lập tức rộ lên tiếng than trời trách đất.

"Tổ chương trình chơi ác quá, sao không thông báo trước một tiếng chứ."

"Biết thế này tôi đã không dùng vali rồi, chia ra làm ba cái túi xách, ít nhất còn có thể xách từng cái lên được."

"Tôi cứ nghĩ là ở lì một chỗ suốt mười ngày không phải di chuyển nên mới mang nhiều quần áo để thay, biết thế đã mang đồ nhẹ nhàng thôi."

"Nhưng mà dù sao cũng phải mang mười bộ để thay chứ, áo khoác mùa đông cái nào cũng dày, có giảm thì giảm được bao nhiêu đâu. Có điều chia nhỏ ra nhiều túi thì hợp lý hơn thật."

Mặc Tinh vắt áo khoác trên tay, nghe họ ríu rít phàn nàn thì khó hiểu hỏi: "Tại sao nhất định phải mang tận mười bộ? Áo khoác mùa đông chỉ cần mang một hai chiếc để thay phòng khi bị bẩn là được rồi mà. Mọi người định ngày nào cũng thay à?"

Kết quả là cậu nhận về sáu ánh mắt cạn lời từ những người còn lại. Chỉ có Mục Huyền Thanh là vẫn duy trì thiết lập nhân vật 'tảng băng trôi', mặt không cảm xúc thò tay vào chiếc hộp Trì Bắc Hạo đang bưng để bốc thăm.

Trì Bắc Hạo ôm hộp cười ha hả: "Tôi thích cách nói này của thầy Mặc đấy, tôi đây cũng chỉ cần một chiếc áo khoác gió là đi khắp thiên hạ!"

Mặc Tinh nối gót theo sau Mục Huyền Thanh bốc thăm, miệng vẫn tiếp tục nói: "Thật ra tổ chương trình có tiết lộ rồi mà, họ từng gửi tư liệu về khu du lịch cho chúng ta rồi." 

"Ngần này con người ở cùng nhau mười ngày, ở đây lại không có khách sạn lớn, chắc chắn là phải ở biệt thự nhỏ rồi. Thường thì loại biệt thự nhỏ không dùng để ở lâu dài thế này, xác suất lắp thang máy trong nhà là không cao."

Dàn tiểu hoa, tiểu sinh: ... Giận mà không dám nói...

Trong khi đó, trên màn hình bình luận lại là một bầu không khí vui vẻ.

[Mặc Tinh tung chiêu rồi, logic suy luận này đúng là áp đảo chỉ số thông minh mà 2333.]

[Thầy Mặc đúng là "trai thẳng" chính hiệu, thật không thể tin được cậu ấy chính là người từng có màn tỏ tình đầy hoa mỹ với Mục tổng lúc đó. Đúng là có yêu vào cái là khác ngay!]

[Cười chết mất, thầy Mặc tuyệt đối không ngờ được giới minh tinh còn có một quy tắc ngầm gọi là "một bộ đồ không mặc lần thứ hai".]

[Ái chà, mặt Mục tổng đen quá, chắc thầy Mặc không rút trúng phòng sát vách rồi.]

Lúc này, khung hình trên một màn hình phụ đã quay cận cảnh lá thăm trong tay Mặc Tinh và Mục Huyền Thanh. Mục Huyền Thanh bốc trúng tầng hai, còn Mặc Tinh ở tầng ba.

Trì Bắc Hạo vừa cho những người khác bốc thăm vừa nói: "Lát nữa mọi người có thể giúp đỡ lẫn nhau, cùng nhau khênh hành lý lên. Nếu không hài lòng với phòng mình bốc được thì có thể tìm người đổi, chỉ cần đối phương đồng ý là được."

Lời anh ta vừa dứt, Mục Huyền Thanh đã bước đến cạnh anh ta, nhìn chằm chằm vào từng người đang bốc thăm. 

Khi phát hiện ra có người bốc trúng phòng sát vách Mặc Tinh, anh liền chìa lá thăm của mình ra, lạnh lùng nhìn đối phương.

Một nam nghệ sĩ trẻ nào đó: ...

[Hahahaha, khí thế của Mục tổng đáng sợ thật, thương vị idol kia đúng một giây.]

[Anh ơi đổi nhanh đi, anh ấy ở tầng hai, leo ít hơn một tầng đó hahaha.]

Cuối cùng cũng bốc thăm xong, các khách mời bắt đầu túm năm tụm ba bàn bạc việc giúp nhau chuyển đồ. Mặc Tinh xách chiếc vali duy nhất của mình lên, cùng Mục Huyền Thanh thong dong bước lên lầu.

Trì Bắc Hạo đứng ở chân cầu thang gọi với theo: "Sáu giờ rưỡi xuống đại sảnh ăn cơm nhé! Còn nữa, trong phòng mỗi người đều có hai cái camera đấy, mọi người tự chú ý nhé."

Lần này Hồ Xuyên Tín không sử dụng camera bay không người lái mà sắp xếp nhân sự đi theo quay phim, trong biệt thự cũng lắp đặt không ít camera cố định.

Mặc Tinh và Mục Huyền Thanh lên tầng ba, bước vào hai căn phòng sát vách nhau.

Mặc Tinh đặt vali ngay cạnh cửa, ngẩng đầu quan sát một lượt. Căn phòng không lớn lắm, chính giữa đặt một chiếc giường mét rưỡi, một bên giường là bàn làm việc nhỏ kèm ghế ngồi, bên còn lại là phòng vệ sinh nhỏ được ngăn ra, ngoài ra còn có một ban công nhỏ đối diện với cửa phòng.

Phía trên cửa chính và cửa ban công đều lắp camera, đảm bảo có thể quay được mọi ngóc ngách trong phòng ngoại trừ nhà vệ sinh.

Cuối giường, sát bức tường đối diện có một giá treo quần áo đứng. Mặc Tinh lấy một chiếc móc treo ngay ngắn áo khoác lên, sau đó kéo cửa ban công ra ngó nghiêng hai bên. Ban công phòng này và phòng bên cạnh gần như sát rạt nhau. 

Nhiệt độ ngoài trời rất thấp, cậu chỉ nhìn một cái rồi rụt người lại đóng chặt cửa. Vừa quay đầu lại, cậu thấy trên bàn làm việc có một tờ giấy, bèn đi tới cầm lên xem kỹ, nội dung là—— Camera sẽ mở từ 8 giờ sáng đến 10 giờ tối.

Mặc Tinh mở vali, sắp xếp lại đồ đạc một chút. Thấy còn chưa đến giờ cơm, cậu thong thả ngồi trên giường mở điện thoại, truy cập vào trang web livestream rồi chọn xem khung hình riêng của mình, vừa xem bình luận vừa tương tác với người hâm mộ một lát.

Thấy thời gian đã hòm hòm, Mặc Tinh chuyển sang khung hình của Mục Huyền Thanh, thấy anh đang đi ra phía cửa, bản thân cũng nhảy xuống giường rời phòng.

Hai người chạm mặt ngoài hành lang rồi cùng nhau xuống lầu.

*

Sau bữa tối thịnh soạn, tất cả mọi người tập trung tại sảnh lớn tầng một.

Trên sàn sảnh trải một lớp thảm lông dài, chính giữa chỉ đặt hai chiếc bàn thấp ghép lại, bên trên bày đủ loại đồ uống và đồ ăn vặt.

Trì Bắc Hạo vỗ tay: "Đến đây nào, mọi người ngồi quây thành một vòng quanh bàn, chúng ta chơi một trò chơi nhé."

Các khách mời cười nói vui vẻ ngồi xuống quanh chiếc bàn thấp.

"Mọi người đều biết chương trình của chúng ta là show hẹn hò, vậy thì bước đầu tiên của yêu đương chính là thấu hiểu lẫn nhau. Và trò chơi thuận tiện nhất để mọi người tìm hiểu nhau, đương nhiên chính là cái này——"

Trì Bắc Hạo cũng đã ngồi xuống, giơ một tay lên cao. Mọi người đều phối hợp nhìn theo, chỉ thấy hai nhân viên công tác khênh một tấm bảng lớn giơ lên phía trên đầu anh ta, nội dung là "Thật hay Thách".

Tiếp đó, Trì Bắc Hạo vỗ vỗ vào hai chiếc hộp vừa được đặt bên cạnh: "Đây là hai chiếc hộp có thăm 'Thật lòng' và thăm 'Thách thức'. Tôi thì hy vọng mọi người chọn 'Thật lòng' hơn, tôi là người thích hóng hớt mà."

Mấy vị khách mời lập tức trêu chọc anh ta, anh ta cũng chẳng để tâm, nói tiếp: "Nhưng mà 'Thách thức' cũng không tệ, thích hợp để tăng cường tình cảm, hoặc để lại một đoạn lịch sử đen tối cho fan cất giữ làm kỷ niệm."

Nhân viên công tác lại mang lên một đóa hoa lụa đỏ và một chiếc trống. 

Trì Bắc Hạo nhận lấy đóa hoa rồi tiện tay ném cho một khách mời, sau đó đặt trống trước mặt mình, nhắm mắt lại nói: "Không nói nhảm nữa, khán giả chắc đợi cuống lên rồi, chúng ta bắt đầu thôi. Trò chơi 'Gõ trống chuyền hoa' nhé."

Anh ta bắt đầu gõ trống với nhịp điệu lúc nhanh lúc chậm đầy bất ngờ, trò chơi náo nhiệt chính thức bắt đầu, lượng người xem trong phòng livestream cũng liên tục tăng lên.

[Anh quay phim có nên cho cận cảnh không, xem anh Hạo có mở mắt lén nhìn không vậy.]

[Lén nhìn thì cứ lén nhìn thôi, trò này phải để ai cũng đến lượt mới vui.]

[Nữ thần của tôi vậy mà từng yêu rồi! Trái tim tôi vỡ tan thành từng mảnh!]

[Phụt, anh nhà tôi đúng là hơi xui, thế mà đã là lần thứ ba rồi.]

[Sao tôi cứ thấy anh Hạo đang cố tình nhắm vào thầy Mặc với Mục tổng ấy, mấy lần đều dừng ngay sau họ.]

[Tốc độ chuyền hoa của Mục tổng thế này, phải độc thân bao nhiêu năm mới luyện được vậy hahaha.]

[Thầy Mặc cũng đâu có kém, đúng là một cặp có thể debut làm diễn viên hành động.]

[A! Bắt được Mục tổng rồi! Cuối cùng cũng đến lượt!]

Mục Huyền Thanh cầm đóa hoa lụa đỏ trên tay, không chút biểu cảm nhìn về phía Trì Bắc Hạo.

Trì Bắc Hạo cười hì hì, vỗ vỗ vào hai chiếc hộp hai bên: "Mục tổng chọn một cái đi."

Mục Huyền Thanh: "Thách thức."

Trì Bắc Hạo vừa than thở "Không nghe được bí mật của đại tổng tài thì tiếc quá đi mất", vừa thò tay vào hộp 'Thách thức' rút ra một lá thăm, mở ra cho mọi người cùng xem.

Ống kính zoom sát lại, trên mặt giấy viết—— Dành riêng cho khách mời nam: Chọn một người có mặt tại đây để bế kiểu công chúa và đi vòng quanh mười vòng, hoặc vừa học tiếng chó sủa vừa đi quanh năm vòng.

Trì Bắc Hạo nghiêng đầu nhìn, cười với Mục Huyền Thanh: "Cái này thì chẳng cần hỏi, Mục tổng chắc chắn chọn phương án một rồi."

Mục Huyền Thanh không nói lời nào đứng dậy, nhìn sang Mặc Tinh bên cạnh.

Mặc Tinh mỉm cười đứng lên theo.

Mục Huyền Thanh hơi cúi người, một tay vòng qua lưng Mặc Tinh, một tay luồn xuống dưới khoeo chân, dễ dàng bồng gọn cậu lên. Mặc Tinh cũng rất phối hợp vòng tay ôm cổ Mục Huyền Thanh, nửa thân trên tựa vào lồng ngực anh.

Các khách mời thi nhau vỗ tay cổ vũ, Trì Bắc Hạo thổi một tiếng còi: "Mười vòng nhé, chúng ta cùng đếm nào."

Mục Huyền Thanh bế Mặc Tinh, bắt đầu rảo bước đi quanh sau lưng mọi người.

Từ khi tham gia chương trình, anh luôn giữ vẻ mặt "tảng băng" lạnh lùng, lại ít nói, bản thân còn là ông chủ lớn làm đầu tư trong giới, nên đám tiểu hoa, tiểu sinh lúc đầu khá là sợ anh. 

Nhưng nhờ có Mặc Tinh điều tiết, cộng với việc dần quen với tính cách đó, hiện giờ họ cũng đã dám hùa theo Trì Bắc Hạo để trêu chọc.

Trì Bắc Hạo nói với ống kính: "Thấy chưa các chàng trai đang ngồi trước màn hình, nhìn Mục tổng mà học tập kìa." 

"Thầy Mặc cao như vậy, cân nặng ít nhất cũng phải trên một trăm hai mươi cân. Người ta là tổng tài bận rộn thế còn sắp xếp được thời gian tập gym, chúng ta còn lý do gì để nằm ườn ra nữa?"

[Phụt, cú đâm thẳng tim từ anh Hạo.]

[Anh Hạo, anh nói câu đó mà chịu hóp cái bụng bia lại chút thì thuyết phục hơn đó.]

[Trai chân dài bế mỹ nhân chân dài, cảnh này đúng là đã mắt! Cho "bàn tay vàng" của anh Hạo một like!]

[Công nhận thật, trong dàn khách mời lần này, người có thể lực tốt nhất chắc là Mục tổng. Người khác đều mặc áo len, chỉ có mình anh ấy mặc mỗi sơ mi.]

[Anh Hạo anh Hạo, anh hỏi thử Mục tổng xem thầy Mặc có nặng không đi~]

Câu hỏi này được các fan CP Song Hắc bình luận lặp đi lặp lại rất nhiều lần.

Cạnh tay Trì Bắc Hạo có một chiếc máy tính bảng để theo dõi phản hồi của khán giả, lúc này anh ta bèn hỏi Mục Huyền Thanh: "Mục tổng, khán giả hỏi cậu rằng thầy Mặc có nặng không kìa."

Hỏi xong anh ta lại nói với ống kính: "Hỏi thì hỏi rồi đấy, nhưng tôi không đảm bảo Mục tổng sẽ trả lời các bạn đâu nha."

Không ngờ lời vừa dứt, Mục Huyền Thanh liền thản nhiên đáp: "Quá nhẹ, nên tăng thêm mười cân nữa mới vừa."

Mặc Tinh ôm lấy cổ anh, vùi đầu cười khẽ.

Trì Bắc Hạo há hốc mồm thành hình chữ O: "Mục tổng, tôi đã cảm nhận được đòn chí mạng mà cậu vừa giáng xuống toàn thể cánh mày râu rồi đấy."

[Hahahaha, anh Hạo lãnh trọn trước tiên, thanh máu về không rồi phải không.]

[Không sao, cánh mày râu cũng có thể cân nhắc học tập thầy Mặc mà.]

[Thầy Mặc thì càng không học được, nhan sắc người ta là bẩm sinh rồi.]

[Giữa nhan sắc và vóc dáng, các anh ít nhất phải có một cái chứ hả?]

[Tôi thấy ba anh trai còn lại bắt đầu liếc nhìn mấy cô gái rồi kìa, là đang cân nhắc nếu mình rút trúng thì sẽ bế ai đúng không?]

[Đi mười vòng đó, cho dù chân không run thì tay cũng phải run thôi.]

Mục Huyền Thanh hoàn thành mười vòng trong tiếng đếm của mọi người, anh nhẹ nhàng đặt Mặc Tinh xuống đất. Vừa ngồi ổn định chỗ cũ, nhân viên công tác đã mang lên một bảng ký tên.

Trì Bắc Hạo cười hì hì đầy ẩn ý: "Mục tổng viết vài chữ đi, để mọi người xem tay cậu có run hay không."

Mục Huyền Thanh cầm bút, cố ý viết từng nét từng nét chữ "Thù" (雠) thật lớn, nét ngang bằng sắc cạnh, nét dọc thẳng tắp, không hề có một chút run rẩy hay méo mó nào.

Trì Bắc Hạo vỗ tay, vừa kéo trống lại chuẩn bị tiếp tục, vừa nói với hai khách mời nam còn lại: "Tôi thấy hai cậu tốt nhất nên chọn 'Nói thật' đi, giả dụ mà lỡ bốc trúng cái 'Thách thức' dành riêng cho khách mời nam thì không dễ đối phó đâu."

Sau vài vòng, đóa hoa lụa đỏ cuối cùng cũng dừng lại trong tay Mặc Tinh.

Trì Bắc Hạo làm động tác lau mồ hôi: "Tóm được thầy Mặc một lần đúng là không dễ dàng gì. Nào, chọn đi."

Ánh mắt Mặc Tinh đảo qua đảo lại giữa hai chiếc hộp vài lần mới nói: "Thách thức."

"Mục tổng vừa chọn 'Thách thức' rồi, cậu không chọn thử 'Thật lòng' một lần cho cân bằng sao?"

Mặc Tinh mỉm cười: "Tôi vừa bói... à không, vừa tính toán thử, nếu chọn 'Thật lòng' thì câu hỏi bốc được sẽ rất khó trả lời. Chỉ đành chọn 'Thách thức' thôi."

"Ồ?" Trì Bắc Hạo tỏ vẻ hứng thú: "Thế để tôi bốc thử một câu xem nó là cái gì nào."

Anh ta thò tay vào hộp 'Thật lòng' khoắng một cái, rồi mở dải giấy cho mọi người xem—— Không tính trong mơ hay tưởng tượng, nụ hôn đầu ngoài đời thực của bạn là khi nào?

Trì Bắc Hạo nghiêng đầu nhìn: "Cái này khó trả lời lắm sao?"

Mặc Tinh cười mà không nói.

Dòng đạn mạc lướt qua một loạt tiếng cười "ha ha ha ha".

[Anh Hạo, anh xấu xa quá, sao lại hỏi câu này ngay trước mặt người nhà người ta chứ.]

[Câu này vừa xuất hiện đã thấy 'mùi thuốc súng' rồi! Thầy Mặc không chịu trả lời, chẳng lẽ đối tượng của nụ hôn đầu không phải Mục tổng?]

[Đạo diễn cũng xấu tính ghê, còn đặc biệt cho Mục tổng một cú quay cận cảnh. Nhìn cái biểu cảm vi diệu kia kìa.]

[Xong rồi xong rồi, đừng có để hai người đi show hẹn hò một chuyến, về nhà lại đòi chia tay nhé!]

[Huyền Tinh mà toang là tôi gửi lưỡi dao lam cho Hồ đạo suốt một năm luôn! Mối thù chia rẽ CP không đội trời chung!]

[Hai người họ bên nhau chưa đến nửa năm, thầy Mặc năm nay 22 rồi, trước đây từng có người yêu cũng là chuyện thường mà.]

[Bình thường thì bình thường, nhưng nghe tận tai ngay trước mặt thì vẫn khó chịu chứ.]

[Ý tôi là, có khả năng nào thầy Mặc thật ra... vẫn chưa có nụ hôn đầu không?]

[Lầu trên ơi, tôi cứ thấy cái giả thuyết này làm Mục tổng trông càng đáng thương hơn ấy...]

"Được rồi, thế thì chúng ta chơi 'Thách thức'." Trì Bắc Hạo lại thò tay vào hộp 'Thách thức' để bốc thăm.

Lần này, lá thăm ông rút ra là—— Chọn một người để chạm môi trong vòng nửa phút, hoặc nhảy một điệu múa bụng không dưới ba phút.

Dòng bình luận ngay lập tức bùng nổ một trận "yoooooo" dài dặc.

[Tay anh Hạo chắc được khai quang rồi đó! Tôi gửi cho anh Hạo nguyên cái đùi gà!]

[Mặc kệ nụ hôn đầu của thầy Mặc thế nào, tóm lại bây giờ chúng ta được thấy hai người hôn nhau rồi!]

[Đã bật quay màn hình, đời này viên mãn!]

Trì Bắc Hạo nhìn dòng bình luận dày đặc, tạt một gáo nước lạnh: "Mọi người không tính đến chuyện thầy Mặc sẽ chọn nhảy múa bụng sao?"

Mặc Tinh cũng hỏi: "Múa bụng là như thế nào?"

Cả nhóm cười thành một đoàn, một khách mời nữ xuất thân từ nhóm nhạc thần tượng đứng dậy uốn éo vài cái: "Đại loại là thế này, thầy Mặc eo thon như vậy, nhảy cái này chắc chắn là đẹp lắm!"

Mặc Tinh: "..."

Cậu quay sang Mục Huyền Thanh, gương mặt đầy vẻ chân thành: "Mục tổng, hay là anh chịu thiệt thòi một chút vậy."

Trì Bắc Hạo giơ điện thoại lên: "Tôi sẽ tính giờ đấy nhé, nửa phút, không được thiếu một giây nào."

Trong tiếng hò reo cổ vũ của mọi người, Mặc Tinh chậm rãi nhích đến trước mặt Mục Huyền Thanh, từ từ ghé sát mặt lại.

Khoảng cách giữa cậu và Mục Huyền Thanh càng lúc càng gần, ánh nhìn thâm trầm trong đôi mắt đen tuyền của đối phương khiến trái tim cậu không tự chủ được mà đập nhanh liên hồi.

Vào khoảnh khắc cuối cùng, Mặc Tinh dường như cảm nhận được Mục Huyền Thanh đã chủ động dán sát tới.

Môi của Mục Huyền Thanh giống hệt trong ký ức, có chút mềm mại, có chút ấm áp.

Mặc Tinh chớp chớp mắt, tiếng huyên náo bên tai bỗng chốc lùi xa, dường như cả thế giới chỉ còn vang vọng tiếng tim đập kịch liệt của chính mình.

Cho đến khi một hồi chuông báo thức vang lên, Mặc Tinh mới giật mình tỉnh tỉnh.

Cậu hơi lùi ra sau, không nhịn được đưa tay sờ sờ mặt mình, nhỏ giọng hỏi: "Mặt tôi có phải đỏ lắm không?"

Mục Huyền Thanh rủ mắt, nâng tay dùng mu bàn tay chạm nhẹ lên má cậu, cũng thấp giọng đáp: "Vẫn ổn."

Fan Song Hắc sướng rơn người, tung bình luận ngập tràn màn hình "Ha ha ha".

[Hai người quên là mình đang đeo mic rồi à? Có nói nhỏ hơn nữa chúng tôi cũng nghe thấy hết nhé.]

[Ơ kìa, không phải hai người là "vợ chồng già" rồi sao? Sao chỉ chạm môi một cái mà nhìn còn thuần tình hơn cả mối tình đầu thế kia?]

[Trái tim thiếu nữ của tôi nói rằng nó vừa sống lại!]

[Xem mà một đứa lão luyện như tôi cũng đỏ mặt tim run, mà rõ ràng hai người họ còn chưa thèm dùng lưỡi nữa, đáng ghét thật!]

Mặc Tinh cố tỏ ra bình tĩnh ngồi lại chỗ cũ, đột nhiên nhớ đến trước kia mình từng lừa Mục Huyền Thanh rằng màn tỏ tình trên hot search là hình phạt của trò "Thật hay Thách"...

Đây là báo ứng đến rồi sao? Tuy rằng cái báo ứng này có vẻ cũng không tệ cho lắm... Mặc Tinh thầm l**m môi một cái.

___

Bót: Theo trong tờ giấy thử thách là "Không tính trong mơ" nghĩa là cái chạm môi trong mộng của Du thiên vương không tính. Đây mới là nụ hôn đầu của cả hai nè =)))

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...