Ba giờ chiều, tám vị khách mời đều đúng giờ tập trung tại sảnh biệt thự.
Khi Trì Bắc Hạo bước vào, trên mặt anh ta treo một nụ cười có phần không mấy thiện ý.
Anh ta chắp tay sau lưng, đi tới trước mọi người rồi công bố hoạt động tập thể trong ngày: "Hôm nay là ngày đầu tiên của năm mới, chúng ta phải dành cho các fan vẫn kiên trì xem livestream trong dịp Tết Dương lịch một chút phúc lợi chứ!"
Vừa nói, anh ta vừa đưa hai tay từ sau lưng ra. Trong mỗi tay xách một túi nilon, bên trong là những mảnh vải đủ màu sắc sặc sỡ.
"Tiếp theo, chúng ta sẽ cùng nhau đi—— tắm suối nước nóng! Đồ bơi đã được chuẩn bị sẵn cả rồi, mọi người tới chọn đi!"
Ba vị khách mời nữ thốt lên những tiếng reo hò vừa mong đợi vừa có chút ngại ngùng, các khách mời nam mắt cũng sáng rực lên.
Duy chỉ có Mặc Tinh là vẫn điềm nhiên như không, cậu là người đầu tiên bước lên định đưa tay chọn quần bơi.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc trước khi tay cậu chạm vào chiếc túi trong tay Trì Bắc Hạo, Mục Huyền Thanh đã vươn tay ra giữ lại.
Mục Huyền Thanh nói: "Không cần cái này, tôi có chuẩn bị rồi."
Mặc Tinh ngạc nhiên: "Anh chuẩn bị sẵn rồi á?"
"Trong tài liệu về khu nghỉ dưỡng có nhắc đến suối nước nóng, tôi sợ em đột nhiên muốn đi nên chuẩn bị trước cho chắc."
Trì Bắc Hạo vốn đã đưa túi đồ cho Mặc Tinh, nghe vậy liền rụt tay lại, chuyển sang đưa cho một nam khách mời khác.
Đồng thời anh ta còn trêu chọc: "Mục tổng chuẩn bị kỹ lưỡng quá đấy. Mọi người nhìn xem, thế nào gọi là 'người nhà kiểu mẫu' khi đi du lịch, chính là đây chứ đâu! Haiz, chỉ tiếc là không được thấy hai người mặc 'hàng tuyển' mà tổ chương trình đã dày công chuẩn bị rồi."
Mặc Tinh mỉm cười đầy chừng mực: "Vậy chúng tôi lên lầu lấy đồ bơi."
Hai người lên thẳng tầng ba, bước vào phòng của Mục Huyền Thanh.
Mục Huyền Thanh mở vali, lấy ra hai chiếc quần bơi dạng quần đùi màu đen tuyền. Anh phân biệt một chút rồi đưa một chiếc cho Mặc Tinh: "Đều là đồ mới, chú Hà đã giặt rồi."
Mặc Tinh nhận lấy, mở ra xem, không khỏi cảm thán: "May mà anh có chuẩn bị, lúc nãy tôi nhìn rõ mấy cái quần bơi kia, suýt nữa thì không nhịn nổi muốn trở mặt với đạo diễn Hồ."
Mục Huyền Thanh không hiểu: "Mấy cái quần bơi đó có vấn đề à?"
Anh chỉ nghĩ đồ chương trình chuẩn bị chắc chắn không thể so về chất lượng với đồ mình mua, hoàn toàn không ngờ còn có vấn đề khác.
Khóe miệng Mặc Tinh giật giật: "Lát nữa đợi bọn họ thay xong anh sẽ biết."
Hai người xuống lầu hội hợp với mọi người, cùng nhau ra ngoài đi đến khu suối nước nóng.
Suối nước nóng và làng nghỉ dưỡng tuy cùng thuộc một khu, nhưng đi bộ vẫn khá xa. Mọi người lên xe trung chuyển, đi hơn mười phút thì đến trước cổng khu suối nước nóng.
Vừa xuống xe đã có nữ khách mời kêu lên: "Tuyết rơi rồi!"
Mọi người đều ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy trong bầu trời u ám có vô số bông tuyết nhỏ li ti đang lặng lẽ rơi xuống.
Trì Bắc Hạo cười nói: "Dự báo thời tiết cuối cùng cũng chuẩn được một lần, tuyết nhỏ thôi. Ngâm suối nước nóng dưới trời tuyết, lãng mạn biết bao. Đi thôi đi thôi, vào trong thay đồ trước đã."
Bước vào khu suối nước nóng là phòng thay đồ và phòng tắm sang trọng với đầy đủ tiện nghi. Hôm nay chương trình bao trọn địa điểm, các khách mời trực tiếp chia nam nữ hai bên để thay đồ bơi.
Trong phòng thay đồ đương nhiên không có máy quay bám theo, mọi người cũng thả lỏng hơn, tản ra giữa những dãy tủ đồ trống trải để thay quần áo.
Mặc Tinh và Mục Huyền Thanh ở cùng một dãy tủ. Tuy nhiên Mặc Tinh vẫn có chút ngại ngùng, sau khi cởi áo khoác và quần dài, cậu tự cầm quần bơi tìm một phòng tắm vòi sen, kéo rèm lại rồi mới thay bên trong.
Khi cậu bước ra, Mục Huyền Thanh cũng vừa vặn từ phòng bên cạnh đi tới. Hai người mặc quần bơi đen cùng mẫu, chỉ khác nhau ở màu sắc đường sọc bên hông, của Mặc Tinh là sọc bạc, còn của Mục Huyền Thanh là sọc xanh thẫm.
Cả hai cất quần áo vào tủ đồ, khoác thêm chiếc áo choàng tắm do khu suối nước nóng cung cấp rồi mới cùng nhau đi ra ngoài.
Những người khác cũng đã thay đồ xong. Trì Bắc Hạo mặc một chiếc quần bơi dáng đùi màu xanh rêu, không mặc áo choàng mà chỉ quấn một chiếc khăn tắm quanh người.
Anh ta đang chỉ tay về phía ba vị khách mời nam vốn đang buộc áo choàng kín cổng cao tường, nhắc nhở: "Không được thắt đai lưng, phải lộ quần bơi ra."
Quay đầu thấy Mặc Tinh và Mục Huyền Thanh, anh ta bổ sung thêm một câu: "Hai người cũng thế, tháo đai lưng ra đi, chương trình yêu cầu phải để lộ quần bơi."
Hai người hào phóng cởi đai lưng ném sang một bên, Trì Bắc Hạo nhìn họ rồi huýt sáo một tiếng: "Cơ bụng của Mục tổng đỉnh thật đấy! Nhất thời tôi cũng chẳng biết nên ghen tị với ai trong hai người nữa."
Mặc Tinh nghe vậy thì bị sặc, ho khẽ một tiếng, mặt bỗng chốc nóng bừng. Cảm nhận được Mục Huyền Thanh đang nhìn mình, cậu cũng không dám nhìn lại mà chỉ nhìn chằm chằm Trì Bắc Hạo để lảng tránh: "Hóa ra anh Hạo cũng là..."
Trì Bắc Hạo cười cười: "Kết hôn nhiều năm rồi, tiếc là người nhà tôi không có thân hình chuẩn như Mục tổng."
Nói xong, anh ta quay lại thúc giục các khách mời nam khác: "Nhanh lên nào! Đằng nào cũng mặc rồi, lát nữa xuống nước cũng phải cởi áo choàng ra thôi, sớm muộn gì chẳng phải lên thớt!"
Ba vị khách mời nam thấy không lay chuyển được, đành miễn cưỡng nới lỏng đai lưng, lộ ra chiếc quần bơi đang mặc.
Cả ba đều mặc quần bơi dáng tam giác, hơn nữa, ngay chính giữa phía trước còn in hình những con vật nhỏ rất lớn, lần lượt là: Một chú thỏ trắng cuộn tròn, một chú nhím nhỏ và một chú sóc nhỏ.
Dù lúc trước Mặc Tinh đã nhìn thấy thoáng qua, nhưng lúc này cậu vẫn không nhịn được mà bật cười thành tiếng, vội vàng quay đầu đi, nấp sau lưng Mục Huyền Thanh mà cười rũ rượi.
Ba vị khách mời nam trưng ra bộ mặt đầy ấm ức.
Trì Bắc Hạo tiện tay nhấc hai chiếc quần còn lại lên, cười nói: "Mấy cậu biết điều đi, nếu không nhờ Mục tổng tự chuẩn bị hai chiếc, thì hai cái này đã thuộc về các cậu rồi."
Mặc Tinh từ sau lưng Mục Huyền Thanh thò đầu ra nhìn, Mục Huyền Thanh cũng dời mắt sang.
Chỉ thấy trên hai chiếc quần bơi tam giác trong tay Trì Bắc Hạo, hình loài vật được in trên đó là—— Voi và hươu cao cổ.
Mục Huyền Thanh: "..."
Mặc Tinh thì thầm vào tai anh: "Thấy chưa, đạo diễn Hồ thâm thật sự. Lúc nãy nhìn thấy đống này, tôi còn đang phân vân không biết nên tranh cho anh hình nào để đỡ 'sát thương' nhất đấy."
Mục Huyền Thanh: ...Từ chối tưởng tượng!
*
Trong lúc các khách mời thay đồ, phòng livestream đã phát một đoạn quay từ flycam toàn cảnh khu suối nước nóng. Giữa ngày tuyết rơi, những hồ suối nước nóng nghi ngút khói khiến khán giả không khỏi ao ước.
Kết hợp với các bài đăng quảng bá về hoạt động suối nước nóng được tổ chương trình tung ra đúng lúc, lượng người xem trong phòng livestream tăng vọt trong nháy mắt.
Đến khi dàn khách mời chính thức xuất hiện, lượng bình luận thậm chí còn bùng nổ gấp mấy lần.
[Mấy chị đẹp vóc dáng đỉnh thật, muốn ôm ôm các chị quá~ Tui cũng muốn có vòng eo con kiến như thế, hức hức.]
[Chương trình hơi "hố" nha, đồ bơi chuẩn bị toàn là loại hai mảnh lộ eo, ai mà dáng hơi kém một chút là không dám mặc luôn.]
[Khách mời toàn là tiểu hoa lưu lượng đang hot mà, chắc ekip tính cả rồi. Mà đồ nữ còn đỡ, lúc nãy nhìn đồ của mấy anh trai mới thật là cười chết mất.]
[Mấy anh trai không dám lộ diện nữa hả?]
[Ra rồi ra rồi... Phụt! Ha ha ha!]
[Thế này thì sau này bảo tôi nhìn mấy con thỏ con, nhím con với sóc con như thế nào cho bình thường được nữa đây.]
[Đáng ghét thật, sao Mục tổng lại chuẩn bị kỹ thế chứ, tôi rất muốn xem anh ấy với thầy Mặc mặc mấy bộ như vậy cơ!]
[Không có khả năng đó đâu. Với tính cách của Mục tổng, nếu anh ấy không chuẩn bị trước thì chắc chắn sẽ ép đạo diễn phải đổi kịch bản ngay lập tức.]
[Thầy Mặc trắng phát sáng luôn ấy, nhìn như người tạc bằng ngọc sứ vậy, ngưỡng mộ quá!]
[Thân hình Mục tổng nổi bật quá, muốn sờ thử cơ bụng của anh ấy ghê!]
[Lầu trên ơi, thầy Mặc đang nhìn kìa.]
Các khách mời nữ túm tụm lại cười thành một đám. Lúc này mấy khách mời nam cũng đành phóng lao thì phải theo lao, dứt khoát chịu lạnh đi đi lại lại trước ống kính để khoe dáng.
Mục Huyền Thanh đắp thêm một chiếc khăn tắm lên vai Mặc Tinh, thúc giục Trì Bắc Hạo: "Mau xuống suối nước nóng thôi."
Trì Bắc Hạo cười hì hì vẫy tay: "Đi, chúng ta cùng xuống cái hồ lớn nhất kia mà ngâm."
Mọi người theo anh ta vòng tới một cái hồ lớn, vội vàng cởi áo choàng rồi nhảy xuống ngồi, cảm nhận hơi ấm từ dòng suối mang lại.
Đây là một cái hồ có hình dạng không đều, ven hồ xếp những phiến đá tròn trịa đủ kích cỡ để mọi người có thể tựa lưng vào.
Mặc Tinh chọn một vị trí trông có vẻ thoải mái rồi ngồi xuống, ngâm mình sâu đến tận vai, thở phào một tiếng đầy sảng khoái.
Mục Huyền Thanh nãy giờ vẫn xách một cái túi nhỏ, trông giống như túi đựng điện thoại. Lúc này anh lấy từ trong túi ra hai chiếc bình giữ nhiệt, đi tới bình nước nóng lấy nước đầy bình rồi đặt bên cạnh Mặc Tinh, sau đó mới tự mình xuống hồ ngồi cạnh cậu.
Trì Bắc Hạo đã ngâm mình từ sớm, lúc này quay sang nói với ba khách mời nam còn lại: "Nhìn Mục tổng mà học tập kìa. Thấy chưa? Ngâm suối nước nóng rất dễ khát, không chuẩn bị bình giữ nhiệt thì lát nữa nhớ mà nhanh chân lẹ tay đi rót nước cho người ta nhé."
Mấy anh chàng gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, còn âm thầm nhích lại gần phía ba vị khách mời nữ.
Các cô gái cười nói rôm rả, một trong số đó còn đánh bạo trêu chọc: "Tôi cứ tưởng Mục tổng sẽ giống như trong phim truyền hình, nhấn chuông gọi người đem rượu và thức ăn lên chứ. Không ngờ anh lại tự chuẩn bị cả bình giữ nhiệt luôn."
Trì Bắc Hạo cười lớn: "Điều này càng chứng minh Mục tổng chuẩn bị bài vở rất kỹ. Chương trình không cho nhân viên phục vụ xuất hiện, giờ có muốn gọi người cũng chẳng gọi được đâu."
"Nhắc đến chuyện này, hồi sáng tôi có vào xem livestream một chút, còn thấy Mục tổng làm bữa sáng cho thầy Mặc nữa đấy."
Vừa nói anh ta vừa giơ ngón tay cái với Mục Huyền Thanh, Mục Huyền Thanh thần sắc vẫn điềm nhiên, chỉ có Mặc Tinh là cười gật đầu đáp lại.
Phía bên kia, các vị khách mời nữ đều lộ vẻ ngưỡng mộ, cả nhóm nhân tiện thảo luận luôn về chủ đề nấu ăn.
Đợi mọi người náo nhiệt một hồi, Trì Bắc Hạo lại vỗ tay: "Theo lệ thường thì hoạt động tập thể vẫn phải chơi trò chơi thôi. Hôm nay chúng ta chơi trò 'Đếm số 7' nhé."
"Bắt đầu từ thầy Mặc, theo chiều kim đồng hồ, cứ gặp số 7 hoặc bội số của 7 thì vỗ tay thay cho việc đọc số. Ai sai sẽ phải trả lời một câu hỏi từ khán giả hoặc tự kể một chuyện xấu hổ của bản thân."
(*)Người chơi đếm 1, 2, 3... nhưng đến 7, 14, 17, 21, 27, 28... thì không được đọc to mà phải vỗ tay. Ai "lỡ mồm" đọc số là thua.
Mặc Tinh phối hợp giơ tay báo số: "1."
Mục Huyền Thanh: "2."
Vị khách mời tiếp theo cứ thế thuận đà báo tiếp.
Lúc đầu các con số trôi qua rất nhanh, nhưng khi lên đến hàng ba chữ số, bắt đầu liên tục có người phạm lỗi. Không khí tại hiện trường ngày càng náo nhiệt, khán giả xem cũng vô cùng giải trí.
Khi trò chơi diễn ra được gần một tiếng đồng hồ, Trì Bắc Hạo đột ngột ra hiệu tạm dừng.
Anh ta xoa cằm nhìn Mặc Tinh và Mục Huyền Thanh: "Cảm giác chơi trò này hoàn toàn bị thầy Mặc và Mục tổng 'out trình' rồi ấy, hai người chưa phạm lỗi lần nào luôn! Thế này không ổn đâu, fan của hai người chẳng có phúc lợi nào để xem cả."
Mặc Tinh nhìn lại với vẻ vô tội: "Trò này đơn giản quá mà, nếu đổi thành nối chữ thành ngữ hay 'Phi hoa lệnh', có lẽ tôi còn bị khựng lại một hai lần."
(*)Phi hoa lệnh: Một trò chơi chữ nghĩa cao cấp của người Trung Quốc, thường yêu cầu người chơi đọc những câu thơ có chứa một từ chỉ định (ví dụ từ "Hoa").
Các khách mời khác: ...Cảm giác chỉ số thông minh lại bị sỉ nhục rồi...
Trì Bắc Hạo ấn vào tai nghe, nói thẳng luôn: "Đạo diễn bảo fan đang ý kiến dữ quá, hay là hai người trực tiếp tặng cho fan chút phúc lợi đi."
Các fan Song Hắc lập tức phấn khích quét đầy màn hình bình luận: "Phản đối đạo diễn đổ thừa cho tụi tui! Nhưng mà phúc lợi thì cứ tới nữa đi!"
Mặc Tinh thì thấy sao cũng được: "Cũng được thôi, cứ để fan hỏi đi."
Trì Bắc Hạo cầm chiếc máy tính bảng bên cạnh lên xem bình luận, một lát sau ngẩng đầu nói: "Tôi chọn một câu mà rất nhiều người hỏi nhé: Hai người hồi đó làm sao mà 'vừa mắt' nhau vậy, nhìn trúng đối phương ở điểm nào?"
Mặc Tinh nghiêng đầu nhìn Mục Huyền Thanh, ánh mắt đánh giá anh từ trên xuống dưới một lượt, ngập ngừng đáp: "Ừm... chắc là... dáng người?"
Mục Huyền Thanh vẫn phong thái ung dung, ánh mắt cũng lướt qua người Mặc Tinh một vòng, thản nhiên mở miệng: "Mặt."
Các fan đang xem livestream: "..."
Trì Bắc Hạo cũng mang bộ mặt đầy bất lực: "Hai người có thể trả lời cho có tâm hơn một chút được không..."
Mặc Tinh đột nhiên nhớ tới một mẩu truyện tranh ngắn về chủ đề suối nước nóng từng xem trước đây, liền cười híp mắt bảo: "Được rồi được rồi, để tôi tặng fan một cái phúc lợi thực sự."
Nói xong, Mặc Tinh hơi nhấc người xoay hướng, động tác nhanh nhẹn ngồi tót lên đôi chân đang duỗi dài của Mục Huyền Thanh. Cậu giơ tay ôm lấy cổ anh, khẽ cúi đầu, hôn nhẹ lên khóe môi anh một cái.
Trì Bắc Hạo lập tức huýt một tiếng sáo dài, các khách mời cũng đồng loạt vỗ tay reo hò.
Mục Huyền Thanh ngẩn người ra trong chốc lát.
Mặc Tinh vừa điều chỉnh tư thế vừa cười nói: "Mục tổng, nhìn ống kính kìa."
Mục Huyền Thanh theo bản năng quay về phía ống kính, Mặc Tinh lập tức áp sát lại, mặt dán mặt với anh.
Một tay cậu vẫn quàng cổ Mục Huyền Thanh, tay kia đưa tới chạm nhẹ lên môi anh, rồi lại chạm lên môi mình, sau đó gửi một nụ hôn gió về phía ống kính, nhân tiện còn nháy mắt một cái thật tươi.
Ngay lập tức, màn hình livestream gần như bị lấp đầy bởi những dòng chữ "A a a a", "Tui chết mất thôi" của các fan Song Hắc.
Trì Bắc Hạo chắp tay bái phục Mặc Tinh: "Thầy Mặc đúng là cao thủ chiều fan! Khâm phục, khâm phục!"
Mặc Tinh vẫn ngồi nghiêng người, vòng tay ôm cổ Mục Huyền Thanh mà đáp lại bằng một cái chắp tay.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, cả người Mặc Tinh đột nhiên khựng lại một cách kín đáo.
Cậu cố gắng duy trì nụ cười không đổi trên môi, cố hết sức tự nhiên buông hai tay ra, xoay người lại để giãn ra một chút khoảng cách với Mục Huyền Thanh, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc nhìn sang.
Biểu cảm của Mục Huyền Thanh từ đầu đến cuối không hề thay đổi, thậm chí đến tay cũng chẳng buồn nhấc lên, chỉ có ánh mắt đang nhìn Mặc Tinh là trở nên vô cùng thâm trầm.
Mặc Tinh: "..."
Trong nháy mắt, Mặc Tinh cảm thấy nhiệt độ trên khắp cơ thể mình còn cao hơn cả nước suối nóng, hai gò má nóng bừng như lửa đốt.
Cậu liều mạng đè nén xúc động muốn nhảy dựng lên chạy trốn, hai tay ôm chặt lấy cổ Mục Huyền Thanh, giả vờ như đang khó chịu mà tựa vào bờ vai rộng lớn kia, khép hờ mắt lầm bầm: "Aiya aiya, tự nhiên tôi thấy chóng mặt quá..."
Mục Huyền Thanh rủ mắt nhìn cậu một cái, cuối cùng cũng có phản ứng.
"Mặc Tinh ngâm quá lâu nên bị hạ đường huyết một chút, tôi đưa em ấy vào phòng thay đồ nằm nghỉ."
Dứt lời, Mục Huyền Thanh bế Mặc Tinh đứng dậy, kéo theo tiếng nước ào ào vang lên.
Ngay khoảnh khắc anh đứng lên, Mặc Tinh đang được bế trong lòng đột nhiên đưa tay chộp lấy chiếc khăn tắm quăng bên bờ hồ lúc nãy, đắp lên bụng mình.
Chiếc khăn tắm dài rủ xuống, nhanh chóng bị nước văng lên từ bước chân của Mục Huyền Thanh làm ướt một đoạn.
Động tác của họ quá đột ngột, cũng không ai chú ý đến sự mất tự nhiên trong giây lát trước khi hai người đứng dậy. Đến lúc mọi người hoàn hồn thì Mục Huyền Thanh đã bước ra khỏi hồ.
Trì Bắc Hạo cũng vội vàng đứng lên đuổi theo vài bước, gấp gáp hỏi: "Thầy Mặc sao rồi? Có cần gọi bác sĩ không?"
"Không sao, nghỉ ngơi một lát là ổn. Mọi người cứ tiếp tục ghi hình đi."
Mục Huyền Thanh không ngoảnh đầu lại mà để lại một câu, sau đó ôm Mặc Tinh sải bước đi thẳng về phía phòng thay đồ.
*
Phòng thay đồ và tắm rửa rộng thênh thang im lìm không một bóng người.
Mục Huyền Thanh vừa bước vào được vài bước, Mặc Tinh đã lập tức mở bừng mắt, vặn vẹo người đòi xuống đất.
Mục Huyền Thanh đặt cậu xuống, không quên thấp giọng nhắc nhở một câu: "Cẩn thận sàn trơn."
Vừa chạm chân xuống đất, Mặc Tinh đã lùi xa ra vài bước. Cậu không dám nhìn vào người Mục Huyền Thanh, nhưng trong lúc nhìn liếc xung quanh, ánh mắt cứ vô tình quét qua những nơi không nên nhìn.
"Anh..."
Vừa mở miệng, Mặc Tinh mới phát hiện giọng mình có chút bất thường, cậu vội vàng hắng giọng, cưỡng ép bản thân định thần nhìn vào mặt Mục Huyền Thanh, rồi mới nhỏ giọng nói với vẻ mặt phức tạp: "Anh rốt cuộc là làm sao mà... giữ được cái mặt không cảm xúc như thế được hay vậy..."
Mục Huyền Thanh: "Bị em thả thính lung tung nhiều quá nên luyện thành đấy."
Mặc Tinh: "..."
Khóe môi Mục Huyền Thanh khẽ nhếch lên, anh sải bước tiến về phía Mặc Tinh.
Mặc Tinh không tự chủ được mà lùi lại từng chút một, nhưng mới lùi được hai bước thì lưng đã chạm tường.
Mục Huyền Thanh ép sát tới trước mặt cậu, tay trái chống lên tường, ngón cái tay phải khẽ vuốt qua khóe môi—— Nơi vừa rồi bị Mặc Tinh hôn lên.
Mặc Tinh chớp chớp mắt, nhịp tim bắt đầu tăng tốc một cách mất kiểm soát.
Sau đó, cậu nhìn thấy ngón tay cái kia từ từ tiến lại gần, cuối cùng ấn lên môi dưới của mình, còn nhẹ nhàng xoa xoa một chút.
Khoảnh khắc này, trong đầu Mặc Tinh không kiểm soát được mà hiện ra hàng loạt những truyện đồng nhân, ảnh đồng nhân từng xem trước đây.
Những con chữ và hình ảnh nóng bỏng chẳng kém gì "bí kíp song tu" tức thì lấp đầy đại não đang trống rỗng của cậu.
Cậu vô thức đưa đầu lưỡi ra, l**m nhẹ lên đầu ngón tay cái đang ấn trên làn môi mình.
Mục Huyền Thanh nheo mắt lại, tiến thêm một bước nữa dán chặt lấy cậu, khàn giọng hỏi bên tai: "Lần này, em định chịu trách nhiệm chưa?"
Mặc Tinh chớp mắt, tâm trí hơi kéo về được một chút nhưng đại não vẫn chưa kịp vận hành, chỉ ngây ngốc lặp lại: "... Chịu trách nhiệm... cái gì cơ?"
Mục Huyền Thanh nhìn cậu chằm chằm hồi lâu, đột ngột buông tay ra, quay người bỏ đi.
Mặc Tinh: "?"
Sa-sao tự nhiên lại bỏ đi rồi?
Mặc Tinh ngơ ngác nhìn theo bóng lưng của Mục Huyền Thanh, thấy anh bước vào một phòng tắm vòi sen, đưa tay về phía vòi nước lạnh.
Ngay giây lát đó, Mặc Tinh rùng mình một cái, chỉ số thông minh quay trở lại, cuối cùng cậu cũng phản ứng được chuyện gì đang xảy ra.
Cậu vội vàng sải bước lao tới, trước khi Mục Huyền Thanh kịp vặn vòi nước, cậu đã vươn tay ra ấn chặt lấy bàn tay đó.
Mục Huyền Thanh nghiêng đầu nhìn cậu.
Mặc Tinh l**m môi dưới, nheo mắt cười: "Trời lạnh thế này, dội nước lạnh hại thân lắm."
Mục Huyền Thanh lại rủ mắt nhìn xuống phía dưới.
Mặc Tinh khẽ ho một tiếng, gạt bỏ chút ngượng ngùng mà nói: "Những người tu hành như chúng tôi thường thanh tâm quả dục... cái đó, tôi chỉ là... hơi chậm nhiệt một chút thôi..."
Càng nói giọng cậu càng nhỏ dần, cuối cùng tan biến trong một tiếng cười khẽ của Mục Huyền Thanh.
Mặc Tinh bị anh cười đến mức có chút tủi thân, lý nhí lầm bầm: "Với lại, cũng tại anh chẳng bao giờ thả thính tôi cả..."
Mục Huyền Thanh ôm chặt lấy cậu, ghé sát vào tai cậu cắn nhẹ một cái: "Ừ, lỗi của tôi."
Mặc Tinh run lên: "Ngứa..."
Phòng tắm im lặng trong chốc lát.
Một lúc sau, Mục Huyền Thanh lại cười khẽ, trán kề trán với Mặc Tinh, giọng khàn khàn: "Bây giờ, chúng ta có thể cùng nhau chịu trách nhiệm được rồi."
___
Bót: k*ch th*ch thế~~~🫣
