Vị Thiên Sư Này Thật Biết Cách Tán Tỉnh

Chương 56: Show hẹn hò (9): Hiệu quả của nụ hôn



Trên quảng trường, những dải lụa đỏ phấp phới tung bay. Tiếng gió cùng những tiếng ngân trầm mặc không rõ phát ra từ đâu kéo dài suốt gần nửa giờ đồng hồ.

Về sau, Mặc Tinh dứt khoát kéo tấm thảm ra trước cột mặt nạ, cùng Mục Huyền Thanh ngồi xuống đó, nhắm mắt lắng nghe. Các vị khách mời khác thấy vậy cũng thi nhau làm theo cậu.

Quảng trường không bật đèn, cũng chẳng có ai lên tiếng, màn hình livestream chỉ là một khoảng tối tăm, chỉ ẩn hiện tiếng gió và những âm thanh trầm đục truyền đến. 

Thế nhưng, trong nửa giờ này, nhân khí của buổi livestream lại không ngừng tăng vọt, bình luận hiện lên dày đặc gần như không lúc nào ngớt.

Tất nhiên, tất cả là nhờ một đoạn video ngắn, phân cảnh Mặc Tinh và Mục Huyền Thanh nhận được ánh sáng chúc phúc từ chiếc mặt nạ đồng.

Thực tế, ngay từ lúc thấy chiếc mặt nạ phát sáng bao phủ lấy hai người, Hồ Xuyên Tín đã cảm thấy tối sầm cả mặt mày. Trong lòng ông thầm nghĩ, chẳng lẽ mình và Mặc Tinh lại xung khắc đến vậy, chương trình này lại sắp không làm tiếp được nữa sao?

Nhưng ngay sau đó, nghe thấy Mặc Tinh nói đó là sự chúc phúc, ông mới lập tức vững tâm trở lại.

Nghĩ bụng chuyện này không giống như lần gặp rồng ở núi Lang Sơn trước đó, ông nghiến răng quyết định, lập tức cắt ghép đoạn video này, liên hệ với các tài khoản marketing quen thuộc để đăng bài và mua luôn hot search.

Show hẹn hò kết hợp du lịch "Gặp gỡ tình yêu nơi phương xa" vốn dĩ gần đây đã có sẵn sức nóng, lại đúng vào khung giờ cao điểm buổi tối, tag "Thiên sư Mặc Tinh lại gặp sự kiện bí ẩn" vừa mới xuất hiện ở vị trí giữa bảng đã nhanh chóng được cộng đồng mạng đẩy lên cao hơn.

Nhóm cư dân mạng vốn vì danh tiếng của Mặc Tinh mà vào xem livestream từ đầu lại càng thêm phấn khích. 

Mỗi người một tay tham gia chia sẻ, sau đó rần rần vào báo cáo về "Khúc ca chúc phúc của tự nhiên", thu hút một lượng lớn người qua đường đổ xô vào phòng livestream xem thử.

[Theo hot search vào đây, chỉ vậy thôi à? Nghe cũng chẳng thấy gì đặc biệt, lại còn không có hình ảnh.]

[Xem bản ghi thì thấy là quảng trường, chỗ trống trải thu âm kém cũng bình thường, nhưng tôi cảm giác đây chỉ là chiêu trò của tổ chương trình thôi.]

[Đoạn video trong hot search nhìn thì cũng lãng mạn đấy, nhưng có khi nào đó là hiệu ứng đặc biệt dựng sẵn không?]

[Khó nói lắm, Mặc Tinh lên livestream ba lần thì cả ba lần đều xuất hiện dị tượng, xác suất này là bao nhiêu chứ?]

[Xác suất do con người tạo ra thôi, muốn debut thì trước tiên dựng hình tượng thần bí để hút fan.]

[Mấy lầu trên đừng nói bừa, thầy Mặc chỉ từng cameo một vai rất nhỏ trong phim, lấy đâu ra chuyện muốn debut.]

[Hừ, không debut thì tham gia show làm gì?]

[Cấm người ta đi chơi à? Giờ show có người bình thường thiếu gì. Với lại nếu Mặc Tinh muốn debut thật, Mục Huyền Thanh có thể trực tiếp làm hẳn một bộ phim đo ni đóng giày cho cậu ấy luôn, tin không?]

[Show này tôi có theo dõi đứt quãng một chút, thấy cũng khá thú vị, vừa có tu la tràng vừa có các cặp đôi ngọt ngào. Đợi bản dựng chính thức ra tôi sẽ xem lại lần nữa. Mà đạo diễn chọn địa điểm đẹp thật đấy, rất hợp để nghỉ dưỡng.]

[Mấy căn phòng ở đó dịp Tết bị đặt kín chỗ hết rồi, may mà tôi nhanh tay!]

[Lầu trên giàu thật đấy! Phòng dịp Tết đắt kinh khủng, tôi chỉ dám đặt vào mùa thấp điểm trước Tết thôi.]

Khán giả vừa gửi bình luận tán gẫu được gần nửa tiếng thì đột nhiên thấy màn hình sáng rực lên. Hình ảnh các vị khách mời xuất hiện khiến tất cả mọi người đều giật mình kinh ngạc.

[?? Chuyện gì thế này, bộ trong nửa tiếng mò mẫm bóng tối đó, họ rủ nhau đi làm liệu trình trẻ hóa da bằng laser hết cả rồi à?]

[Tôi thấy nữ thần của tôi đang phát sáng luôn!]

[Anh nhà tôi sáng nay còn nổi mụn, giờ không những hết mà da còn mịn như vỏ trứng!]

[Không phải tổ chương trình mở filter làm đẹp tại chỗ đó chứ?!]

[Hình như chỉ có thầy Mặc với tổng Mục là chẳng khác mấy trước mấy...]

[Theo thầy Mặc đi show mà còn có phúc lợi kiểu này sao! Sao tập này anh nhà tôi không đến vậy!]

Tại hiện trường, các vị khách mời cũng không ngừng thốt lên đầy kinh ngạc.

Trì Bắc Hạo xoa xoa thắt lưng mình, cảm thán: "Hai hôm trước lưng tôi vừa bị trẹo xong, giờ thế mà lại hoàn toàn hết đau rồi."

Mặc Tinh mỉm cười nói: "Sự chúc phúc của tự nhiên sẽ chữa lành một vài căn bệnh nhỏ. Vận may của chúng ta khá tốt nên mới gặp được chuyện hiếm có này."

Trì Bắc Hạo cười hì hì ghé lại gần, làm bộ dạng như đang nói thì thầm: "Tôi cảm giác đi theo thầy Mặc kiểu gì cũng có kỳ ngộ. Lần tới cậu tham gia chương trình gì, nhớ lén báo cho tôi một tiếng nhé?"

Thực tế, các khách mời khác cũng đang nhìn Mặc Tinh với ánh mắt rực sáng.

Mặc Tinh nhún vai: "Vận may của tôi ngẫu nhiên lắm, cũng không chừng lần tới lại gặp phải chuyện bị kẹt trong âm trạch trên núi cũng nên. Mọi người chắc chắn muốn đi theo tôi chứ?"

Đám khách mời lập tức cười ồ lên rồi tản ra.

☆★

Hoạt động tại quảng trường kết thúc, các khách mời trở về biệt thự, bắt đầu một khoảng thời gian ngắn livestream hoạt động tự do.

Trì Bắc Hạo trong vai trò hướng dẫn viên du lịch tương đương với người dẫn chương trình, nên vào thời gian không có hoạt động tập thể, anh ta không cần phải lên hình. 

Lúc này, không một ai phát hiện ra anh ta đã lách qua các camera trong biệt thự, mở cánh cửa sau đang khóa rồi lặng lẽ rời đi.

Sau khi đi được một đoạn, anh ta bật đèn pin, thuần thục rẽ qua vài căn nhà nhỏ theo con đường mòn, bước vào một căn biệt thự nhỏ hai tầng khác.

Trì Bắc Hạo thay giày ở hiên nhà, cởi áo khoác tiện tay vắt lên tủ đựng đồ bên cạnh, sải bước đi vào phòng khách.

Trong phòng khách được bài trí rất ấm cúng, trên chiếc ghế dài gần cửa sổ sát đất hướng ra sân sau, một người đàn ông cao lớn có tuổi tác xấp xỉ anh ta đang tĩnh lặng đọc sách. 

Nghe thấy tiếng động anh ta bước vào, người đàn ông đặt cuốn sách xuống, mỉm cười vẫy tay với anh ta.

Trì Bắc Hạo bước tới, ngồi tót lên người đối phương, cầm ly rượu vang trên chiếc bàn nhỏ bên cạnh uống cạn sạch, sau đó hào hứng nói: "Lão Kiều, lúc nãy anh có ra quảng trường hưởng ké chút chúc phúc không? Em cảm thấy mình trẻ ra ít nhất là năm tuổi rồi đấy."

Kiều Hành Tổ vòng tay ôm lấy anh ta, khẽ gật đầu: "Anh có đi, cảm giác đó khá giống với lúc anh tiếp quản chiếc mặt nạ từ chỗ ông nội năm xưa. Chỉ là khi đó uy lực lớn hơn, trực tiếp chữa khỏi đôi chân tàn phế của anh luôn."

Trì Bắc Hạo choàng tay qua vai người kia, hôn lên trán hắn một cái: "Thấy chưa, cũng may là nghe lời em, đổi sang chiếc mặt nạ thật đấy chứ! Cuối cùng cũng hoàn thành được cái nhiệm vụ gia truyền rắc rối của nhà anh rồi!"

Kiều Hành Tổ cười rất dịu dàng: "Ừm, em đúng là phúc tinh của anh. Nhà anh đã canh giữ chiếc mặt nạ này qua bao nhiêu thế hệ, cuối cùng đến đời anh cũng đã có kết quả."

Trì Bắc Hạo cảm thán: "Hồi đó nghe tin long mạch ở núi Lang Sơn hiện ra gặp Mặc Tinh, em đã có trực giác là cậu ấy không tầm thường rồi."

Kiều Hành Tổ tiếp lời: "Long mạch đó không chỉ hiện ra gặp cậu ấy, mà giờ đây vẫn còn lưu lại một sợi 'khí' trên người cậu ấy và Mục Huyền Thanh. Lúc nãy anh thấy phần lớn 'khí' trên mặt nạ đã đi vào cơ thể họ, cũng có một phần nhỏ hòa quyện với luồng khí của long mạch."

Trì Bắc Hạo hơi giật mình, kỹ càng hồi tưởng lại một lát rồi hỏi: "Là cặp nhẫn rồng đeo trên ngón cái của hai người họ sao?"

Kiều Hành Tổ gật đầu.

Trì Bắc Hạo đầy mặt tò mò: "Mặc Tinh rốt cuộc là người như thế nào?"

Lần này Kiều Hành Tổ lắc đầu: "Chiếc mặt nạ đó truyền lại từ thời tổ sư Tô Đán, ông ấy chỉ dặn dò phải canh giữ cho đến khi có người nhận được 'khí' của mặt nạ mới thôi, chứ không hề nói gì khác."

Trì Bắc Hạo cũng chỉ tò mò chút thôi, không có đáp án cũng chẳng chấp nhất, chuyển sang hỏi: "Nhưng sau này không còn mặt nạ phù hộ nữa, sự nghiệp của anh có bị ảnh hưởng gì không?"

Kiều Hành Tổ bật cười: "Yên tâm đi, sự nghiệp của anh đâu có dựa vào mặt nạ. Sức mạnh của nó thể hiện rõ nhất là ở thời loạn lạc, bảo vệ gia tộc chúng ta khỏi binh đao khói lửa. Giờ chuyện này đã kết thúc, anh cũng không cần phải canh cánh việc nhận nuôi một đứa trẻ để truyền nó lại nữa."

Dứt lời, hắn đột nhiên bế bổng Trì Bắc Hạo từ trên ghế nằm đứng dậy, khiến Trì Bắc Hạo khẽ thốt lên một tiếng kinh ngạc.

Kiều Hành Tổ bế người đi về phía cầu thang, vừa đi vừa nói: "Mấy ngày nay anh xem livestream, hình như em rất thèm thuồng dáng vóc của Mục tổng nhà người ta thì phải?"

Trì Bắc Hạo l**m khóe môi: "Anh đi so bì với người trẻ làm gì. Tầm tuổi này rồi, chẳng phải nên tự hào về kỹ thuật sao?"

"Cũng đúng, eo của em cũng không còn dẻo dai như trước nữa." Kiều Hành Tổ cười thấp giọng nhìn anh ta: "Nhưng tối nay nhờ phúc của họ mà nhận được lời chúc phúc tự nhiên, có thể trải nghiệm thử cảm giác trẻ lại năm tuổi là như thế nào."

☆★

Mặc Tinh trở về biệt thự vẫn như mọi khi, tắm rửa xong thì viết bùa, sau đó sớm nằm lên giường.

Thấy thời gian còn một chút mới kết thúc buổi livestream, cậu tiện tay mở siêu thoại của CP Huyền Tinh ra lướt xem.

Cùng với việc cậu liên tục phát đường trong livestream những ngày qua, trong siêu thoại mỗi ngày đều có rất nhiều đại thần tung ra sản phẩm. 

Chịu ảnh hưởng từ cảnh bái mặt nạ tối nay, trong đó xuất hiện lượng lớn tranh ảnh liên quan đến hôn lễ, từ hiện đại đến cổ trang không thiếu thứ gì.

Mặc Tinh vừa lướt màn hình vừa thấy buồn cười, hai người họ mới vừa xác định quan hệ thôi mà, các fan đã thay họ lên kế hoạch cho đủ loại đám cưới rồi.

Đang lướt, cậu bỗng thấy một bài đăng tập hợp chín bức tranh đồng nhân về cảnh KISS, nội dung là: Ngày cuối cùng livestream có thể thấy thầy Mặc và Mục tổng hôn nhau không? Không phải kiểu môi chạm môi đâu nhé!

Mặc Tinh ngừng lướt, ngón tay khẽ gõ gõ lên cằm.

Nói đi cũng phải nói lại, cậu và Mục tổng đúng là chưa bao giờ thật sự hôn nhau theo đúng nghĩa nhỉ...

Lúc này, cửa phòng vang lên tiếng "tít tít tít" bấm mật mã, tiếp đó là một tiếng "cạch", Mục Huyền Thanh mở cửa bước vào.

Mặc Tinh nhìn đồng hồ, mới phát hiện đã qua mười giờ đêm.

Mục Huyền Thanh như thường lệ đi tới ngồi xuống bên giường, thay lá bùa mới vào túi thơm trong tay. Sau khi nhét túi thơm xuống dưới gối, anh vừa ngẩng đầu lên đã thấy Mặc Tinh đang nhìn mình không chớp mắt.

Anh khẽ nhướng mày—— Vẻ mặt con cáo nhỏ này đang viết rõ rành rành rằng trong bụng cậu đang ấp ủ một ý đồ xấu xa gì đó.

"Sao thế?"

"Mục tổng, sao anh chưa bao giờ hôn em giống như trong phim truyền hình nhỉ?" Mặc Tinh khẽ nghiêng đầu: "Hay là... anh không biết?"

Mục Huyền Thanh cảm thấy trái tim mình như lỡ mất một nhịp.

Anh nheo mắt lại: "Em chắc chắn muốn thảo luận vấn đề này vào tối nay chứ?"

Mặc Tinh cười hì hì đáp: "Không biết cũng có sao đâu, chúng ta có thể cùng nhau học hỏi mà."

Mục Huyền Thanh nhìn cậu chằm chằm một giây, rồi đưa tay ra...

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, Mặc Tinh bị nắm lấy cánh tay kéo mạnh một cái, cả người va sầm vào lồng ngực Mục Huyền Thanh. Ngay sau đó là một vòng lăn lộn, Mục Huyền Thanh đã ở vị trí áp đảo phía trên cậu.

Nhìn vào đôi mắt sâu thẳm ở ngay sát sạt, Mặc Tinh bỗng thấy khô họng một cách vô cớ, cậu không kìm được mà đưa đầu lưỡi lướt qua môi dưới.

Ánh mắt Mục Huyền Thanh trở nên nguy hiểm hơn hẳn. Ngay lúc đôi môi Mặc Tinh khẽ mở để thu đầu lưỡi về, anh lập tức cúi đầu, hôn chuẩn xác lên bờ môi mọng nước ấy.

Mặc Tinh khẽ mở to mắt, nhìn trân trân vào đôi mắt đen có chút mờ ảo trước mặt.

Mục Huyền Thanh đưa một bàn tay ra đỡ lấy gáy cậu, dẫn dắt cậu ngẩng đầu lên, rồi cả người anh áp sát vào, nụ hôn càng lúc càng sâu.

Mặc Tinh chỉ cảm thấy như có luồng điện chạy khắp cơ thể, cậu không trụ vững được nữa mà nhắm nghiền mắt lại, đôi tay vòng qua ôm lấy bờ vai rộng lớn phía trước.

Hồi lâu sau, hai người mới khẽ tách ra.

Hai gò má Mặc Tinh đỏ bừng, cậu nửa nhắm nửa mở mắt để điều chỉnh lại hơi thở.

Mục Huyền Thanh l**m nhẹ lên vành môi cậu, giọng khàn đục: "Đã biết tại sao anh không hôn em chưa?"

Trong những cái chạm môi đầy tình ý của anh, Mặc Tinh khó khăn đáp: "Em... đến giờ... đi ngủ rồi..."

Mục Huyền Thanh ôm cậu chặt hơn, để cậu dán sát vào người mình, khẽ cười một tiếng: "Em mà ngủ được sao?"

Mặc Tinh nhẹ nhàng cắn lên đầu lưỡi anh khi nó một lần nữa lấn tới, nhân lúc anh rụt về liền nói: "Em tắm rồi, không muốn phải đi tắm thêm lần nữa đâu."

Mục Huyền Thanh còn chẳng rời môi khỏi môi cậu, lầm bầm đáp: "Lát nữa em cứ trực tiếp ngủ đi, anh tắm cho."

Nói xong, anh lại nâng gáy Mặc Tinh lên, hôn xuống thật sâu.

Trong cơn mê muội, Mặc Tinh chỉ còn duy nhất một suy nghĩ trong đầu—— Có phải cậu nên tìm sẵn mấy phương dược thiện bồi bổ để dự phòng không nhỉ?

Ngay sau đó, cậu chẳng còn tâm trí đâu để nghĩ ngợi thêm bất cứ điều gì nữa.

___

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...