Vị Thiên Sư Này Thật Biết Cách Tán Tỉnh

Chương 89: Ngoại truyện 3. Vụ án nhỏ - Phim mới



Sau một năm hậu kỳ, bộ phim điện ảnh《Khải Dĩnh》cuối cùng cũng chính thức ra rạp vào dịp Tết năm 2028.

Là tác phẩm khép lại sự nghiệp của vị đạo diễn lừng danh, bộ phim luôn nhận được sự quan tâm cực lớn, vừa công chiếu đã thu về cơn mưa lời khen cùng doanh thu phòng vé bùng nổ. 

Sức nóng của phim không ngừng tăng cao, không chỉ giúp giá trị thương mại của dàn diễn viên chính thăng hạng, mà ngay cả Mặc Tinh và Mục Huyền Thanh dù chỉ tham gia với tư cách khách mời cũng trở nên nổi đình nổi đám. 

Lượng fan cá nhân lẫn fan CP vốn dĩ đang dậm chân tại chỗ nay bỗng chốc tăng vọt một đoạn dài.

Trong phân cảnh chia ly tại biên ải giữa Tô Tề và Văn Yển, ánh mắt của hai người được fan Song Hắc công nhận là kinh điển. 

Người hâm mộ vừa khóc hết nước mắt, vừa không ngừng sáng tạo ra những sản phẩm đồng nhân chất lượng cao.

Thời gian này, có không ít người hâm mộ đã vào Weibo của Mặc Tinh để thỉnh cầu, hy vọng cậu có thể đóng phim nhiều hơn hoặc tham gia các chương trình giải trí.

Mặc Tinh luôn ghi nhớ việc mình từng mượn sức mạnh tín niệm từ fan và cư dân mạng, nên cậu vẫn duy trì tương tác đều đặn trên Weibo. 

Lần này cậu không từ chối thẳng thừng, chỉ nói rằng nếu gặp được vai diễn hoặc chương trình phù hợp, cậu sẽ đi trải nghiệm thêm. 

Dù sao thì Mục tổng nhà cậu cũng làm về đầu tư phim ảnh, gần đây còn mở rộng sang mảng show giải trí, nguồn tài nguyên vô cùng dồi dào.

Về phần Mục Huyền Thanh, anh vẫn duy trì nhịp độ công việc như cũ, ngoại trừ việc thường xuyên khoe khéo bạn đời trên Weibo thì công tác chuyên môn không có gì thay đổi. 

Tuy nhiên, vì thời gian của Mặc Tinh khá linh hoạt nên thường xuyên đi công tác và tham dự sự kiện cùng anh. 

Khi có Mặc Tinh bên cạnh, người ngoài dễ dàng nhận ra khí chất của Mục Huyền Thanh dịu đi thấy rõ, cả hai nhanh chóng trở thành cặp đôi kiểu mẫu trong giới.

Hôm nay, Mặc Tinh lại cùng Mục Huyền Thanh đi công tác tại một phim trường.

Phim trường này quy mô không lớn, chuyên dùng cho các chủ đề kinh dị, huyền bí nên vị trí khá hẻo lánh. Xung quanh còn có rất nhiều nhà xưởng bỏ hoang không người quản lý, một số đoàn phim cũng thường chọn bối cảnh ở khu lân cận.

Mặc Tinh thấy khá mới mẻ, nhân lúc Mục Huyền Thanh bận làm việc trong đoàn, cậu tự mình đi dạo một vòng, còn mở livestream trò chuyện với fan. Chơi chán chê xong mới quay lại đoàn phim.

Lần này, Mục Huyền Thanh đầu tư sản xuất một bộ phim truyền hình trinh thám, toàn bộ tuyến cốt truyện chính đều được quay tại đây. 

Vì vậy sau khi đoàn phim chuyển bối cảnh vào phim trường này, anh cũng đích thân đến xem tình hình.

Mặc Tinh quay về phòng nghỉ tạm thời mà đoàn phim sắp xếp cho hai người nhưng không thấy ai, liền tiếp tục đi về phía phim trường.

Khi đi ngang qua phòng nghỉ của nhân viên gần đó, từ cánh cửa chưa đóng kín vọng ra tiếng trò chuyện, lại còn nhắc đến Mục Huyền Thanh, khiến Mặc Tinh bất giác chậm bước, lắng tai nghe một chút.

"Lần này gặp Mục tổng, tôi thật sự giật cả mình, anh ấy dịu dàng hơn bao nhiêu luôn ấy! Hồi trước lúc nào anh ấy cũng cau mày, trông dữ dằn lắm, tôi toàn phải đi vòng đường khác để tránh mặt thôi."

"Sức mạnh của tình yêu đúng là vĩ đại thật, Mặc đại mỹ nhân đúng là Bồ Tát, có thể làm tan chảy cả một ngọn núi băng."

"Tôi nói mọi người nghe nhé, bộ phim trước tôi theo cũng do Mục tổng đầu tư, lúc anh ấy vào đoàn kiểm tra mà không có thầy Mặc đi cùng là khác hẳn bây giờ luôn!" 

"Dù không cau mày nhưng mặt mũi cứ lạnh tanh kiểu người lạ chớ gần, chẳng ai dám bắt chuyện. Đâu có như lần này, tôi chào một câu mà anh ấy còn gật đầu đáp lại nữa kìa!"

Mặc Tinh nghe mà bật cười trong lòng. Xem ra sau này cậu nên cố gắng đi công tác cùng Mục tổng nhiều hơn thì hơn.

Mang theo tâm trạng vui vẻ, Mặc Tinh tìm đến phim trường. 

Thấy tổ trưởng và phó đạo diễn đang chỉ huy mọi người chuẩn bị cho cảnh quay tiếp theo, còn Mục Huyền Thanh đang ngồi trò chuyện với đạo diễn bên cạnh, cậu liền đi thẳng về phía hai người.

Trợ lý đạo diễn nhanh nhảu kéo một chiếc ghế cho cậu. Mặc Tinh cảm ơn đối phương rồi ngồi xuống cạnh Mục Huyền Thanh.

Mục Huyền Thanh nghiêng đầu, thấp giọng hỏi: "Em muốn uống nước không?"

Mặc Tinh cười đáp: "Vừa nãy em uống ở phòng nghỉ rồi."

Mục Huyền Thanh giúp cậu vén lại lọn tóc rối bên tai: "Vậy em ngồi nghỉ một lát, bọn anh sắp thảo luận xong rồi."

Mặc Tinh xua tay: "Không sao, không cần để ý đến em đâu, hai người cứ thong thả."

Vị đạo diễn ngồi đối diện đột nhiên cười rồi chen ngang: "Thực ra có một vai diễn tôi thấy rất hợp với thầy Mặc, không biết cậu có hứng thú đóng khách mời một chút không? Chỉ có vài cảnh quay thôi, một ngày là có thể hoàn thành rồi."

Vừa nói, ông vừa lén quan sát sắc mặt của Mục Huyền Thanh. 

Thấy Mục Huyền Thanh không có vẻ gì là không vui, ông mới dần cởi mở hơn, bắt đầu mô tả về nhân vật đó, là một nhà tiên tri bí ẩn xuất hiện trong ảo giác của nhân vật chính.

Mặc Tinh khá hứng thú, nhưng vẫn thắc mắc: "Chẳng lẽ đây là nhân vật mới thêm vào nên chưa tìm được diễn viên sao?"

Đạo diễn thở dài một hơi: "Tìm rồi chứ, nhưng tuần trước cậu ta gặp tai nạn bị gãy xương ở một đoàn phim khác, ít nhất phải tĩnh dưỡng ba tháng, bên tôi thì không đợi nổi." 

"Vốn dĩ tôi định đổi thành chỉ để lại giọng nói thôi, nhưng tôi thấy ngoại hình của thầy Mặc rất hợp, đặc biệt là mái tóc này." 

"Nhân vật này đa phần chỉ xuất hiện giọng nói, số lần lộ diện rất ít, nếu cậu không muốn lồng tiếng sau này thì tôi có thể tìm diễn viên lồng tiếng khác."

Đoàn phim lần này không phải dự án đầu tư lớn, tổng thể chỉ là một bộ phim kinh phí nhỏ, thời gian quay lại vô cùng gấp rút. 

Thị trường phim trinh thám vốn không lớn, cũng chỉ vì Mục Huyền Thanh đánh giá cao dự án này nên mới sẵn sàng rót vốn. 

Ngay cả Mặc Tinh cũng biết rõ, thực ra không ít người trong giới đang chờ xem liệu Mục Huyền Thanh có gặp cú trượt chân đầu tiên trong sự nghiệp hay không.

Mặc Tinh quay đầu lại, dùng ánh mắt hỏi ý kiến Mục Huyền Thanh.

Mục Huyền Thanh khẽ mỉm cười với cậu: "Tùy em quyết định."

Mặc Tinh liền quay sang cười với đạo diễn: "Được thôi, nếu chỉ mất một ngày thì tôi sẽ thử xem sao."

Sau khi mọi việc được chốt xong, đạo diễn quay người bảo trợ lý đi lấy một bản kịch bản tới.

Mục Huyền Thanh tiếp tục thảo luận công việc với đạo diễn, còn Mặc Tinh thì yên lặng ngồi bên cạnh lướt điện thoại.

Trợ lý nhanh chóng mang một quyển kịch bản mới về cho Mặc Tinh, nhưng trên mặt lại lộ vẻ lo âu, có chút do dự nhìn đạo diễn: "Đạo diễn, hình như chị em nhà họ Kiều xảy ra chuyện rồi..."

Sắc mặt đạo diễn hơi khó coi, trong lòng thầm trách cậu trợ lý này thật thiếu tinh tế, lại đi nói những chuyện như vậy trước mặt nhà đầu tư, nhưng ông vẫn hỏi: "Có chuyện gì thế?"

Cậu trợ lý lấy điện thoại ra, đưa tới trước mặt ông: "Họ cùng vài người khác ra ngoài khu nhà xưởng bỏ hoang để livestream thám hiểm, hiện tại dường như đã bị quỷ đả tường nhốt ở bên trong rồi, khán giả đang bàn nhau xem có nên báo cảnh sát giúp họ không..."

Tim đạo diễn thắt lại—— Nếu thật sự phải báo cảnh sát vì chuyện này, rất có thể sẽ làm ảnh hưởng đến hình ảnh của đoàn phim trong mắt công chúng.

Ông vừa cúi đầu nhìn màn hình, vừa bực bội phàn nàn: "Chẳng phải đã dặn mọi người phải chú ý an toàn, đừng có ra khu nhà xưởng bên ngoài rồi sao? Sao vẫn có người không nghe lời thế này!"

Trợ lý giúp giải thích: "Họ bị lừa đi đấy ạ. Ban đầu là bốn người khác đang livestream, lúc họ đi ra ngoài thì tình cờ gặp chị em nhà họ Kiều." 

"Cô gái trong nhóm đó có vẻ rất thân với hai chị em, nên đã lừa họ là đi hóng gió một chút, hai chị em tin lời nên mới đi theo." 

"Kết quả là xe lái thẳng đến khu nhà xưởng, họ cũng chẳng còn cách nào. Hơn nữa lại đang livestream, họ phải giữ gìn hình tượng nên không tiện lật mặt trực tiếp ngay lúc đó..."

Dù vậy, đạo diễn vẫn lẩm bẩm trách móc vài câu.

Mặc Tinh và Mục Huyền Thanh cũng ghé lại xem điện thoại của trợ lý. 

Chỉ thấy qua ống kính máy quay đang rung lắc là sáu người - ba nam ba nữ với gương mặt đầy hoảng loạn, trong đó có hai người chính là cặp chị em mà họ quen biết—— Kiều Thư Cầm và Kiều Thư Họa.

Chị em nhà họ Kiều đảm nhận những vai phụ khá nặng ký trong bộ phim này. 

Sau khi thân thiết với Trì Bắc Hạo và Kiều Hành Tổ, Mặc Tinh mới biết hai chị em này là cháu họ xa của Kiều Hành Tổ, nên cặp đôi Trì - Kiều cũng thường xuyên quan tâm, chiếu cố họ.

Lúc này, trong buổi livestream liên tục truyền ra những âm thanh sợ hãi. 

"Lại quay về chỗ cũ rồi"

"Vẫn không thoát ra được"

"Phải làm sao bây giờ"

"Có nên liên lạc với ai không?" 

Cô gái đã lừa chị em nhà họ Kiều đi cùng thậm chí đã bật khóc nức nở.

Hàng loạt bình luận cũng không ngừng lướt qua màn hình, người thì tin rằng họ thật sự gặp chuyện tâm linh, người thì bảo mấy người này đang diễn kịch để hù dọa, người đề nghị báo cảnh sát, người lại phản bác rằng chính chủ còn chưa báo thì chắc chắn không sao, tranh cãi không dứt.

Mặc Tinh quan sát một lúc rồi lấy điện thoại của mình ra, mở WeChat tìm tên Kiều Thư Cầm, sau đó nhấn gọi video.

Trong màn hình livestream, Kiều Thư Cầm vừa lấy điện thoại ra đã thốt lên đầy kinh ngạc và vui mừng: "Là thầy Mặc!"

Kiều Thư Họa vội vàng ghé sát lại, cũng reo lên: "Đúng rồi, hôm nay thầy Mặc theo Mục tổng đến đoàn phim mà!"

Khi Kiều Thư Cầm nhấn chấp nhận cuộc gọi, phía bên Mặc Tinh liền nhìn thấy hai khuôn mặt giống hệt nhau của cặp song sinh hiện ra trước ống kính.

Cậu mỉm cười nói: "Gửi định vị cho tôi, tôi đi đón hai người."

Chị em nhà họ Kiều xúc động gật đầu lia lịa.

Trên dòng bình luận lại ngập tràn những dấu chấm than, xen lẫn vài dấu chấm hỏi. 

Khán giả người thì phấn khích, người thì ngơ ngác không hiểu chuyện gì, người thì giúp giải thích thân phận của Mặc Tinh, còn có người chạy đi lan truyền tin tức khắp nơi. 

Phòng livestream vốn dĩ đã tăng nhiệt nhờ sự cố tâm linh, nay tin Mặc Tinh sắp đến vừa truyền ra, lượng người xem lập tức tăng vọt với tốc độ chóng mặt.

Mặc Tinh không bận tâm đến chuyện livestream, sau khi nhận được định vị từ Kiều Thư Cầm, cậu đứng dậy đưa tay về phía Mục Huyền Thanh: "Đi thôi."

Mục Huyền Thanh dĩ nhiên cũng đứng dậy theo, nắm lấy tay cậu cùng bước ra ngoài.

Cậu trợ lý nhìn theo bóng lưng của hai người, cảm thán: "Thầy Mặc đáng tin cậy thật đấy."

Còn đạo diễn và giám đốc sản xuất vừa chạy tới thì nhìn nhau một cái, rồi ai nấy đều lẳng lặng lấy điện thoại ra để tiếp tục theo dõi diễn biến sự việc.

*

Mặc Tinh và Mục Huyền Thanh lần theo định vị tìm đến khu nhà xưởng bỏ hoang nơi chị em nhà họ Kiều đang bị kẹt.

Giữa những bụi cỏ dại cao đến ngang thắt lưng là bốn dãy nhà xưởng dài đứng sừng sững, xếp thành hình chữ "Khẩu - 口", toát lên vẻ tiêu điều và hoang phế. 

Hôm nay là một ngày trời âm u, gió khá lớn, những ô cửa kính của nhà xưởng đã vỡ vụn từ lâu, tiếng gió rít qua khe cửa tạo nên những âm thanh quái dị đáng sợ.

Trong mắt người bình thường, khung cảnh này đã đủ rùng rợn, nhưng trong mắt Mặc Tinh, trung tâm của bốn dãy nhà xưởng kia còn bị bao phủ bởi một luồng khí xám đặc quánh, nhìn qua là biết có điều bất thường.

Mục Huyền Thanh đã tu luyện《Mộng Cảm Kinh》được một năm, cộng thêm bản thân mang sẵn sát khí, hiện tại anh đã đạt đến mức độ mở được một nửa linh nhãn. 

Tuy cảnh tượng anh nhìn thấy không rõ nét như Mặc Tinh, nhưng cũng có thể thấy được một lớp sương mù màu xám nhạt.

Mục Huyền Thanh khẽ nhíu mày: "Đó là tử khí sao?"

"Tử khí..." Mặc Tinh nheo mắt, đôi đồng tử trong nháy mắt chuyển sang màu vàng kim.

"Còn lẫn cả oán khí nữa. Phạm vi lớn thế này, xem ra sự việc không hề nhỏ, cuối cùng vẫn phải báo cảnh sát thôi. Không biết tổ nào của Cục 19 phụ trách khu vực này nhỉ..."

Vừa nói, cậu vừa đi lại xung quanh vài bước: "Ở đây có một trận pháp giam cầm, nhốt toàn bộ tử khí và oán khí vào bên trong." 

"Hôm nay trời âm u không có ánh nắng, người đi vào trong sẽ bị tà khí ảnh hưởng nghiêm trọng, dương khí suy giảm, đồng thời cũng bị kẹt lại bởi trận pháp." 

"Không biết là lúc xây nhà xưởng người ta cố ý xây như vậy, hay là sau này có kẻ dựa vào vị trí của các dãy nhà để bày trận nữa."

"Mấy chuyện đó cứ để Cục 19 điều tra đi, chúng ta đưa người ra ngoài là được."

"Cũng đúng."

Mặc Tinh nhún vai định bước tiếp thì bị Mục Huyền Thanh giữ lại.

Mục Huyền Thanh tiến lên nửa bước, điều khiển sát khí trên người như những lưỡi dao sắc lẹm cắt phăng đám cỏ dại chắn đường, sau đó mới cùng Mặc Tinh tiến về phía trước.

Hai người giẫm lên đám cỏ gãy nát, bước vào trong nhà xưởng.

Ngay khoảnh khắc cả hai đặt chân lên nền đất bên trong, một luồng hơi lạnh lẽo thấu xương bủa vây lấy họ. Thế nhưng, chỉ trong chớp mắt, cảm giác đó đã biến mất không dấu vết.

Mặc Tinh cười khẽ, một tay khoác lấy cánh tay Mục Huyền Thanh: "Sát khí của anh đúng là khắc tinh của lũ quỷ mà."

Lúc này, quanh thân Mục Huyền Thanh đang tản ra một lớp sát khí nhạt, bao bọc lấy cả hai ở giữa.

Bên trong nhà xưởng vô cùng tối tăm, hai người bật đèn pin cường độ mạnh, thong thả bước đi. Tiếng bước chân nhịp nhàng vang vọng khắp không gian trống trải của tòa nhà.

Chẳng bao lâu sau, hai người nghe thấy tiếng bước chân hỗn loạn từ phía trước truyền lại, chắc hẳn là sáu người kia nghe thấy động tĩnh nên tìm tới.

Quả nhiên, khi họ rẽ qua góc ngoặt phía trước, liền thấy mấy người đang túm tụm lại một chỗ.

Phía bên kia có tiếng một cô gái rụt rè hỏi: "Có phải... thầy Mặc không..."

Mặc Tinh tiếp tục bước về phía họ: "Là tôi đây, đừng sợ."

Đợi đến khi hai bên tiến lại gần đủ để nhìn rõ mặt, chị em nhà họ Kiều lập tức reo hò một tiếng, nhanh chân chạy tới nấp sau lưng Mặc Tinh và Mục Huyền Thanh. 

Bốn người còn lại chậm hơn một bước cũng vội vàng chạy qua, cố gắng nép thật sát vào hai người.

Mặc Tinh đợi đám người ríu rít cảm ơn và cảm thán xong xuôi mới xoay người: "Người đã đông đủ rồi thì mau ra ngoài thôi."

Mặc Tinh và Mục Huyền Thanh cùng sải bước về phía khoảng sân trống nằm giữa bốn dãy nhà xưởng. Hai chị em nhà họ Kiều chẳng nói chẳng rằng lập tức bám theo, nhưng những người còn lại thì có vẻ ngần ngại.

Đi được vài bước, cuối cùng cũng có người không nhịn được mà hỏi: "Muốn ra ngoài sao lại đi hướng đó?"

Mặc Tinh không thèm quay đầu lại, chỉ thản nhiên đáp: "Tôi và Huyền Thanh muốn ra thì quả thực chỉ cần xoay người là xong, nhưng muốn dắt theo mấy người thì phải phá giải trận pháp giam cầm ở đây đã."

Đám người nghe mà mờ mịt như trong sương mù, nhưng cũng hiểu ra nơi này thực sự có vấn đề, thế là không dám ho he gì nữa, run rẩy đi theo phía sau.

Cỏ dại ở khoảng sân giữa mọc càng thêm tươi tốt. Giữa bụi cỏ rậm rạp sừng sững một bức tượng đá trừu tượng, chẳng rõ là hình thù gì.

Mặc Tinh đưa mắt đảo quanh một lượt, đưa tay gãi đầu lầm bầm: "Sao nhìn cái này giống tay nghề của kẻ ngoại đạo thế nhỉ, thô kệch quá chừng... Mắt trận mà cũng bày ra lộ liễu thế này..."

Mục Huyền Thanh chẳng đợi cậu nói hết câu, trực tiếp tung ra một luồng sát khí, nổ tung bức tượng đá thành mảnh vụn.

Ngay giây tiếp theo, mặt đất đột nhiên rung chuyển nhẹ, khiến sáu người đi sau sợ hãi hét lên thất thanh.

Ngay sau đó, toàn bộ phần đất ở giữa khoảng sân bắt đầu sụt lún xuống dưới.

Mặc Tinh cau mày: "Không đúng!"

Cậu nhanh chóng kết ấn niệm pháp điều khiển gió, Mục Huyền Thanh đứng cạnh cũng ăn ý truyền thêm sát khí cho cậu.

Trong chớp mắt, một luồng cuồng phong nổi lên, cuốn theo bùn đất và cỏ dại đang sụt xuống bay lên không trung, rồi đổ thẳng vào dãy nhà xưởng đối diện.

Hồi lâu sau, mặt đất mới ngừng rung chuyển, cơn gió lốc của Mặc Tinh cũng dừng lại. Sáu người vừa rồi sợ tới mức ôm đầu ngồi thụp xuống mới dám chậm chạp đứng dậy, rồi lập tức bị cái hố sâu hoắm trên khoảng đất trống dọa cho hồn bay phách lạc.

Mặc Tinh và Mục Huyền Thanh tiến lên vài bước tới cạnh miệng hố. Hai ánh đèn pin cùng lúc soi xuống, chỉ thấy bên dưới nằm rải rác lớp lớp xương người chồng chất lên nhau. 

Hơn nữa, nhìn từ hộp sọ thì đây đều là trẻ em!

Mặc Tinh đã thu lại hoàn toàn nụ cười, sắc mặt trầm xuống đầy u ám.

Sau đó, bên tai hai người liên tục vang lên những tiếng la hét kinh hoàng của sáu người vừa mới mò tới xem.

"Trời đất ơi, chuyện này... chuyện này là bao nhiêu người đây..."

"Toàn là trẻ con! Trước đây chỗ này là bãi tha ma à?"

"Bãi tha ma thì cũng không ai chôn cất kiểu này cả..."

"Hèn gì chúng ta gặp phải quỷ đả tường, chắc chắn là do mấy đứa trẻ này ám rồi."

"Dù sao đi nữa thì mau báo cảnh sát đi!"

"Oan có đầu nợ có chủ, các bé ơi nhìn cho kỹ nhé, việc tôi livestream là đang giúp các bé đấy, đừng có ám tôi!"

Mặc Tinh hơi ngẩn ra, quay đầu nhìn sang: "Anh vẫn còn đang livestream à?"

Người kia ngẩng đầu lên, ngơ ngác nhìn lại: "Đúng vậy, vẫn chưa tắt mà... Khán giả đều đang lo không biết chúng ta có ra được không, tắt đi thì không hay lắm..."

Mặc Tinh: "..." Cậu hoàn toàn quên mất chuyện này.

Mục Huyền Thanh lặng lẽ lấy điện thoại ra, nhấn số 110.

☆★

Ngay chiều hôm đó, vụ việc phát hiện lượng lớn hài cốt trẻ em trong nhà xưởng bỏ hoang đã leo thẳng lên vị trí dẫn đầu hot search.

Vụ án gây chấn động dư luận xã hội sâu sắc, công an tỉnh đã trực tiếp tiếp nhận, huy động một lực lượng lớn nhân sự để tiến hành điều tra chi tiết.

Hơn hai tháng sau, mọi chuyện dần dần sáng tỏ. Đây là một vụ án ngược đãi trẻ em kinh hoàng, đằng sau nó là cả một chuỗi cung ứng lợi ích đen tối. 

Cảnh sát đã triệt phá một tổ chức chuyên cung cấp trẻ em và địa điểm để các "vị khách" thực hiện hành vi bạo hành, đồng thời kiêm luôn việc xử lý hậu quả.

Tổ chức này hoạt động mạnh mẽ nhất trong khoảng thời gian từ 25 năm đến 20 năm trước, kéo dài suốt 5 năm đằng đẵng. 

Những hài cốt trong cái hố đó chính là vết tích để lại từ thời điểm ấy, với số lượng nạn nhân lên đến 64 người. 

Sau đó, dù tổ chức đã giải tán, nhưng trong suốt 20 năm qua, những kẻ ác vẫn thỉnh thoảng gây án lẻ tẻ, cảnh sát sau đó đã truy vết thêm được hơn mười nạn nhân nữa.

Ngay khi thông tin được công bố, một làn sóng phẫn nộ lại bùng lên dữ dội.

Cư dân mạng vừa đồng loạt nguyền rủa những kẻ thủ ác và đám "vị khách" chết không tử tế, vừa khen ngợi cảnh sát phá án nhanh chóng, đồng thời không khỏi rùng mình trước thói đời biết mặt không biết lòng. 

Những tên "khách" kia trước khi bị vạch mặt, kẻ nào kẻ nấy chẳng phải đều quần áo chỉnh tề, nhã nhặn lịch sự đó sao? Ai mà ngờ được đằng sau bộ mặt ấy lại là một nhân cách tàn ác đến thế.

Tất nhiên, để phá án thần tốc như vậy, Cục 19 cũng đã đóng góp công sức không nhỏ, có điều việc này không cần thiết phải công bố rộng rãi.

Sau khi bàn luận về bản thân vụ án mấy ngày liền, cư dân mạng lại vô tình quay sang nói về điểm khởi nguồn của tất cả—— Mặc Tinh.

[Thầy Mặc lại lập công lớn rồi!]

[Lúc đó cậu ấy và Mục tổng chỉ định đi đón người thôi, ai ngờ lại lôi ra được chuyện tày đình này. Tôi vẫn còn nhớ như in cái giọng điệu lúc cậu ấy hỏi anh chàng kia: "Anh vẫn còn đang livestream à?", cười chết mất.]

[Mặc Tinh cứ lên livestream là y như rằng có chuyện lớn để xem, sau này tuyệt đối không thể bỏ lỡ buổi livestream nào của cậu ấy nữa!]

[Nhưng sao lúc đó hai người họ lại ở chỗ ấy nhỉ? Nơi đó khá hẻo lánh, chẳng lẽ đi du lịch?]

[Họ đến phim trường bên cạnh đấy, đoàn phim mà Mục tổng đầu tư đang quay ở đó.]

[Đúng đúng, chị em nhà họ Kiều ở ngay đoàn phim đó mà. Thế nên thầy Mặc mới biết họ bị kẹt mà đi đón—— Lúc ấy chính thầy Mặc đã gọi video cho Cầm Cầm trước, đoán chắc là như vậy rồi.]]

[Phim gì thế? Nhờ bộ phim này mà các em nhỏ mới được rửa sạch oan khuất. Khi phim chiếu, tôi nhất định sẽ góp lượt xem và lượt click!]

[Hóng tên phim, góp lượt xem +1.]

[Chỉ đường nè, mọi người xem Weibo chính thức @Phim Truyền Hình - Hai Mươi Năm Đồng Hành, tôi đọc giới thiệu xong thấy khá mong đợi.]

[Cái tên này... hóa ra là phim trinh thám à? Hoàn toàn không nhìn ra luôn!]

[Chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên đó, tôi đọc rồi, hay lắm!]

[Nói ra thì, nhân vật chính hồi nhỏ bị bắt cóc, tận mắt chứng kiến những đứa trẻ khác bị hại. Sau khi được cứu, cậu quên mất đoạn ký ức đó. Về sau con của cậu lại bị bắt cóc, cú sốc khiến ký ức dần dần hồi phục, cuối cùng nhớ ra manh mối quan trọng năm xưa, lần theo một đường dây cực kỳ kín kẽ, cứu được con mình.]

[Chậc, lầu trên ơi, tóm tắt kiểu spoil hết nội dung thế này thì còn gì là thú vị nữa, phải theo chân nhân vật chính tìm ra sự thật từng chút một mới thấy kịch tính chứ.]

[Vì một bộ phim như vậy mà khui ra được một vụ án như thế, đây đúng là trong cõi u minh đã có ý trời rồi.]

[Báo! Weibo chính thức vừa công bố, trong phim có một nhân vật do thầy Mặc đóng khách mời đấy!]

[Thật luôn?! Vậy thì đúng là không xem không được rồi.]

Cứ thế,《Đồng Hành Hai Mươi Năm》còn chưa phát sóng đã nổi như cồn. 

Đến lúc chính thức trình chiếu, bộ phim thậm chí còn bùng nổ trở thành một siêu phẩm trinh thám mang tính hiện tượng.

Những kẻ trong giới trước đó vốn đang chực chờ xem Mục Huyền Thanh lần đầu nếm mùi thua lỗ, nay đều phải ôm lấy khuôn mặt bị "vả" sưng tấy mà thừa nhận rằng—— 

Mục Huyền Thanh vẫn mãi là một huyền thoại, còn Mặc Tinh chính là người đã đưa huyền thoại ấy lên một đỉnh cao mới.

___

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...