Hướng Chiêu ra tay rất tàn nhẫn, đấm nhát nào ăn nhát đó. Lý Dương bị đánh rơi mất hai chiếc răng, máu tươi đầy mồm, tiếng thét thảm thiết còn chưa kịp phát ra thì cú đấm tiếp theo đã giáng xuống.
Ôn Thành Ngọc đứng dậy bước đến cạnh Lý Dương, Hướng Chiêu cũng dừng tay lại. Ôn Thành Ngọc nhìn khuôn mặt sưng vù như đầu heo của Lý Dương, rồi quay sang nhìn Hướng Chiêu:
"Giết nhé?" Giọng điệu của anh tự nhiên như thể đang hỏi Hướng Chiêu tối nay ăn gì.
Hướng Chiêu thở phào một hơi: "Chờ một chút." Gã lấy điện thoại của Lý Dương ra, chỉ vào một biểu tượng phần mềm có hình con thuyền nhỏ cho Ôn Thành Ngọc xem. “Phần mềm này cần mật khẩu.”
“Hiểu rồi.”
Sau khi Hướng Chiêu đứng dậy, Ôn Thành Ngọc ném 【Mái tóc của cô ấy】 lên mặt Lý Dương. Những công việc tinh vi và hành hạ này là sở trường của nó. Những sợi tóc lập tức tản ra, chui vào ngũ quan của Lý Dương.
Ôn Thành Ngọc không vội hỏi. Hai mươi phút sau, anh mới thu hồi đạo cụ. Lý Dương được hít thở trở lại, lập tức th* d*c hồng hộc. Không chỉ trên mặt, mà cả bên trong khoang miệng, mũi, họng đều đầy những vết thương li ti. Gốc lưỡi của hắn thậm chí còn bị mái tóc "ăn" mất một miếng thịt nhỏ.
“Mật khẩu.”
Lý Dương ho ra một ngụm máu, hai mắt có chút mất tiêu cự. Hắn không trả lời câu hỏi mà tự lẩm bẩm một mình:
"Mày tưởng... mày tưởng mày đang thực thi công lý sao... hự hự..." Nếu cơ thể không bị tê liệt, lúc này Lý Dương chắc chắn sẽ móc họng mình ra. Cảm giác đau rát li ti trải khắp thực quản kèm theo sự ngứa ngáy khiến hắn vô cùng khó chịu, dù những sợi tóc đã rời đi nhưng cảm giác đó vẫn đeo bám như hình với bóng.
"Thực tế là... không có Lý Dương... thì cũng sẽ có Triệu Dương... Tôn Dương..." Tầm nhìn của Lý Dương nhòe đi, mỗi lần hít thở, không khí lướt qua lớp niêm mạc họng và mũi đều khiến hắn đau đớn tột cùng.
"Đừng có làm như mình vô tội thế. Biết bao nhiêu người bị ông lừa lên tàu, còn chính ông thì sao? Ông đã ăn bao nhiêu 'tôm tép' rồi?" Hướng Chiêu cười lạnh. Những "con tôm tép" trong miệng gã chính là những mạng người còn sống sờ sờ. Dù biết đây chỉ là trò chơi, nhưng Hướng Chiêu khó lòng coi Lý Dương chỉ đơn thuần là một nhân vật ảo. Gã không chấp nhận sự ngụy biện đó.
Lý Dương cố gắng nhếch mép, tiếp tục mỉa mai: “Chỉ cần nhu cầu còn tồn tại... tàu Argo... sẽ mãi mãi không biến mất... sẽ có hàng ngàn hàng vạn 'Lý Dương' xuất hiện... Mày thấy tao... tội ác tày trời... sao không nghĩ xem tại sao lại xuất hiện hạng người như tao... So với tao... bọn mày... cũng chẳng tốt đẹp hơn là bao...”
"Vậy còn việc ông lẻn vào phòng tôi thì sao?" Ôn Thành Ngọc vừa nghĩ đến chuyện đó đã thấy phản cảm vì không gian riêng tư bị xâm phạm.
“...Có thể gia nhập Hội Thánh... là vinh hạnh của mày...”
“Căn phòng đối diện tôi trống không, ông cũng đi tìm tín đồ ở đó à?”
Lý Dương trợn tròn mắt. Hắn không ngờ Ôn Thành Ngọc lại biết cả chuyện này nên im bặt không tiếp lời. Hắn vội vàng đổi chủ đề, bắt đầu dùng đòn tâm lý. Hắn nhìn Ôn Thành Ngọc: “Một ông già yếu ớt như vậy... mà mày... cũng xuống tay được... Mày không thấy cắn rứt lương tâm sao... chúng ta... cũng kẻ tám lạng người nửa cân thôi...”
Lý Dương vẫn không quên kéo Ôn Thành Ngọc xuống nước. Và Ôn Thành Ngọc lập tức nhận ra hắn đang nói về chuyện gì:
“Người phục kích tôi ở tầng 13 là do ông phái tới. Kẻ đánh tôi mất trí nhớ cũng là ông đúng không?”
"Mày... mày đoán xem..." Dù bị đánh đến mức mặt mũi bầm dập, Lý Dương vẫn không quên cà khịa.
Lý Dương vốn định thông qua cách này để lôi kéo Ôn Thành Ngọc, nhưng sự quyết đoán và tàn nhẫn khi đối mặt với cuộc phục kích của anh đã làm hắn thực sự hoảng sợ. Hắn đứng ở góc ngoặt nhìn Ôn Thành Ngọc thu dọn hiện trường thuần thục, thậm chí có khoảnh khắc hắn tưởng anh là một tên tội phạm giết người đang lẩn trốn. Giây phút đó hắn nhận ra không thể dùng biện pháp cứng rắn với Ôn Thành Ngọc, tiếc là cái bẫy hắn giăng ra, anh cũng không thèm bước vào.
"Tao... chưa bao giờ... giết người..." Lý Dương vẫn đang biện hộ cho mình.
"Ông đúng là một đóa bạch liên hoa." Ôn Thành Ngọc ngồi xổm xuống, vỗ vỗ vào mặt Lý Dương với nụ cười không chạm đến mắt. 【Mái tóc của cô ấy】 quấn quanh tay anh, những sợi tóc xuôi theo đầu ngón tay anh trực tiếp cạo đi một miếng da thịt trên mặt Lý Dương.
“Mật khẩu.”
Sau bao nhiêu lời nói nhảm, Ôn Thành Ngọc chỉ quan tâm đến mật khẩu. Lý Dương nhìn anh, nở một nụ cười chế giễu đầy ngoan cố. Hành động này đã thành công làm cạn sạch kiên nhẫn của Ôn Thành Ngọc.
Khi khóe môi Ôn Thành Ngọc trễ xuống, một sắc đen đậm đặc từ trung tâm đồng tử lan rộng ra cho đến khi nhấn chìm toàn bộ tròng trắng. Lời nói của anh như một tiếng sét nổ vang bên tai Lý Dương. Lý Dương co rút cơ mặt muốn né tránh, nhưng những tiếng thì thầm khó hiểu cứ bám lấy hắn không buông.
Lý Dương trợn mắt. Hắn vốn bị Hướng Chiêu đánh đến mức nhìn mờ, nhưng khi chạm phải ánh mắt của Ôn Thành Ngọc, tầm nhìn bỗng chốc rõ nét trong tích tắc, rồi cả thế giới bắt đầu quay cuồng.
Giống như thỏ gặp hổ, nỗi sợ hãi bản năng sinh học khiến hắn run rẩy cầm cập. Bộ não bị đình trệ hoàn toàn không thể suy nghĩ, mật khẩu vốn định giấu kín trong lòng bỗng chốt thốt ra khỏi miệng.
"Thử xem." Khoảnh khắc Ôn Thành Ngọc quay đầu lại, đôi mắt anh đã trở lại bình thường. Vì anh đang quay lưng về phía Hướng Chiêu nên gã không nhận ra điều bất thường, nhưng con Nhện Mặt Máu vừa mới bò vào từ khe cửa thì lại chứng kiến trọn vẹn.
Tầm mắt Ôn Thành Ngọc vừa dời đi, con nhện cuống cuồng chạy thục mạng ra ngoài, nó không muốn ở chung phòng với con "quái vật" này thêm giây nào nữa.
Ngay khi mở khóa được phần mềm, Hướng Chiêu lập tức nhận được phần thưởng tích phân từ hệ thống. Trên bảng điều khiển hiện ra một biểu tượng tạm thời, khi nhấn vào, một bản đồ 3D ảo khổng lồ mở ra. Toàn bộ bố cục của du thuyền hiện lên rõ màng màng, trong đó đánh dấu 12 vị trí tế đàn. Hiện tại đã có 5 nơi bị dập tắt, 3 nơi đang sáng. Gã không phải người đầu tiên mở khóa bản đồ, đã có người chơi đi trước họ một bước.
Hướng Chiêu không phải không biết trong trò chơi có các tiểu đội và công hội. Gia nhập họ không chỉ lấy được thông tin tiên phong mà còn có thể đẩy nhanh tiến độ phụ bản. Nhưng có lợi thì cũng có hại, gã sẽ mất đi tự do và đạo cụ nhận được sẽ phải nộp cho công hội phân phối lại. Hướng Chiêu đã quen đi một mình, gã không quá thiết tha những điều đó.
Dưới góc nhìn của Ôn Thành Ngọc, anh chỉ thấy Hướng Chiêu đang khua tay múa chân giữa không trung. Hướng Chiêu đã mở khóa được thứ gì đó, nhưng hệ thống từ chối hiển thị cho Ôn Thành Ngọc.
Ôn Thành Ngọc là một NPC, là một phần vận hành của phụ bản. Mặc dù NPC có thể thiên vị giúp đỡ một người chơi nhất định hoặc tham gia chiến đấu quy mô nhỏ, nhưng để duy trì cân bằng game, hệ thống sẽ chủ động kiểm soát quy trình, và cuối cùng chính nó sẽ quyết định NPC có được tham gia trực tiếp vào vòng đó hay không.
Nghe hệ thống "vẽ chuyện", Ôn Thành Ngọc thấy hơi cạn lời.
Hướng Chiêu thu hồi bản đồ, gã không vội vàng đi tìm tế đàn. Thấy gã không gấp, Ôn Thành Ngọc sau khi xử lý xong Lý Dương và thu hồi 【Sâu nhỏ bay bay bay】, liền định đi làm. Trước khi đi, anh không quên xách theo con nhện đang nằm giả chết ngoài cửa. Anh bóp bóp cái bụng mỡ của nó, con nhện đang trưng ra bộ mặt "đời không còn gì luyến tiếc", nằm ngửa trong tay anh cho anh nhào nặn tùy ý.
"Đói không? Cho này." Ôn Thành Ngọc lấy ra một miếng bánh nén, bẻ một nửa đặt lên bụng nó.
Nhện Mặt Máu: Mày có biết nuôi nhện không đấy, ai đời lại đi cho nhện ăn bánh nén bao giờ!
Nhai nhai... nhai nhai…
7 giờ rưỡi sáng.
Ôn Thành Ngọc chuẩn bị đến phòng y tế để quẹt thẻ đi làm. Dù bên ngoài có náo loạn đến đâu, đánh nhau đến nát cả tàu, cũng không ảnh hưởng đến việc hệ thống đốc thúc anh thực hiện nghĩa vụ của một NPC.
Hôm nay số lượng nhân viên y tế đã giảm đi hơn một nửa, bác sĩ thực sự thiếu hụt. Để duy trì vận hành, bệnh viện buộc phải đẩy Ôn Thành Ngọc lên ngồi phòng khám trực thay. Anh thầm cảm thán trong lòng, giá mà ngoài đời thăng chức cũng nhanh thế này thì tốt quá.
Những nhân viên y tế còn sót lại đều tỏa ra ánh sáng trắng mờ ảo, hưng phấn như thể mông bị đóng đinh, tâm trí họ cũng không đặt ở đây mà thỉnh thoảng lại lẩm bẩm cầu nguyện. Trong tình cảnh này, họ cũng chẳng buồn quản việc Ôn Thành Ngọc tự dưng có thêm một tên "trợ lý", dù tên đó chẳng có tí kiến thức y học nào.
Hướng Chiêu ló đầu nhìn xem Ôn Thành Ngọc đang làm gì.
"Tôi đang viết bệnh án." Sau khi mở máy tính, tay anh không ngừng gõ bàn phím lạch cạch.
Hướng Chiêu ngẩn người. Ở đây làm gì còn bệnh nhân nào nữa đâu. Sau đó gã thở dài khe khẽ, anh ấy đúng là chấp niệm với vai diễn bác sĩ này thật…
Một lát sau, có vài người chơi lần lượt tìm đến Ôn Thành Ngọc để trị liệu. Hướng Chiêu không tiện ở lại bên trong nên tìm một chỗ ngồi nghỉ ngoài phòng khám. Gặp người chơi quen gã lại bắt chuyện vài câu để trao đổi tình báo.
Diễn đàn Infinite Hunting Grounds Online
【Các bác có cảm thấy người chơi còn điên trước cả quái vật không...】
1L (Chủ thớt): Không phải em nói chứ, cùng là người chơi với nhau, lúc này còn tự tương tàn làm gì? Chúng ta bị nhốt trong game, chẳng lẽ không nên đồng tâm hiệp lực tìm cách thoát ra sao?
2L: Cách thoát khỏi phụ bản có rồi, chỉ là không biết chủ thớt có dám không thôi (cười trộm).
3L: Lầu trên bị phản xã hội à, còn ở đó mà cười trên nỗi đau của người khác.
4L: Chỉ có gà mờ mới rảnh háng ngồi đây mà lảm nhảm.
...
13L: Đừng cãi nhau nữa, lên được cấp mấy rồi? Giết được mấy con quái rồi? Tìm thấy tế đàn chưa?
14L: Sư phụ đừng tụng kinh nữa…
15L: Sư phụ đừng tụng kinh nữa...
...
23L: Tế đàn gì cơ? Các bác đang nói cái gì thế?
24L: ?
25L: Nghỉ game đi bác, bác vào phụ bản để làm gì thế?
26L: +1, giờ này còn chưa biết tế đàn là gì, thắp cho bác nén nhang.
27L: Thắp nhang.
28L: Thắp nhang.
...
32L: Còn ai quan tâm đến chủ thớt tội nghiệp không? Các bác toàn vào spam diễn đàn.
33L: Chủ thớt mãi không trả lời, có khi xanh cỏ thật rồi.
34L: Nhà tiên tri à?
35L: Là cái mồm quạ đen thì có. …
「HAYA」 tắt diễn đàn, thở dài một hơi dài. Chỉ khi nhìn mọi người trên diễn đàn tán gẫu, cô mới cảm thấy tảng đá đè nặng trong lòng nhẹ đi đôi chút.
Dưới chân cô là hai xác nam giới, trong đó một cái xác bị một cây gậy gỗ đâm xuyên tim — đó là vũ khí của 「HAYA」, nguyên mẫu là gậy phép của một cô phù thủy nhỏ trong hoạt hình.
Cô hơi suy sụp ôm lấy mặt. Cảm giác giết người và giết quái vật hoàn toàn khác nhau. Dù ngoại hình quái vật có giống người đến đâu, 「HAYA」 vẫn có thể an ủi bản thân đây chỉ là trò chơi. Nhưng họ không chỉ là đồng đội, mà còn là bạn bè, bạn học ngoài đời thực.
Tuy nhiên, cô không cho rằng mình đã làm sai.
Ngón tay 「HAYA」 khẽ gạt nước mắt nơi khóe mắt. Cô nhìn lại "tế đàn" bên cạnh, trên đó vẫn còn vết máu khô. Cô lấy thuốc nổ (phiên bản chuyên dùng cho quái vật) từ trong túi ra, ném lên tế đàn.
Khi khối TNT phát nổ, 「HAYA」 nhận được thông báo thưởng tích phân từ hệ thống.
Không sao đâu, không sao đâu…
Chỉ cần phá hủy hết những tế đàn này, trò chơi sẽ kết thúc thôi.
