[Vô Hạn - Đam Mỹ] Bị Buộc Trở Thành NPC

Chương 40



Ôn Thành Ngọc lật mở đạo cụ thoát hiểm trong tay. Ở trạng thái chưa kích hoạt, 【Chuồn lẹ chuồn lẹ】 trông chỉ như một miếng tròn nhỏ bình thường, bên trên khắc hình một chiếc du thuyền mini.

Đùng—

Ôn Thành Ngọc chống tay xuống đất, cơ thể loạng choạng, cả người cùng những vật dụng xung quanh trượt sang một bên. Anh hiện đang ở trong một khoang chứa đồ linh tinh. Theo sự rung lắc của du thuyền, đồ đạc lộn xộn đổ ập vào nhau kêu loảng xoảng, sàn nhà dưới chân đang chấn động dữ dội. Lần này không phải ảo giác, con tàu thực sự đã xảy ra vấn đề.

Ôn Thành Ngọc cất đạo cụ đi, một mặt liên lạc với Nhện Mặt Máu mini, một mặt lục tìm áo phao trong phòng. Vừa mở cửa, mu bàn chân đã bị nước làm ướt sũng. Cả hành lang bao phủ bởi một lớp nước lẫn máu, trên đầu nước vẫn không ngừng nhỏ tí tách.

Trên tường liên tục xuất hiện các vết nứt, cả con tàu đang đứng trên bờ vực sụp đổ, và sự sụp đổ này bắt đầu từ bên trong, không có tầng nào là nguyên vẹn. Tầng Ôn Thành Ngọc đang đứng không thấp nên tình trạng ngập nước chưa quá nghiêm trọng. Trong lúc di chuyển, anh phải cẩn thận tránh những mảnh vỡ rơi xuống từ trần nhà và những đường ống nước thỉnh thoảng lại nổ tung.

Theo bản đồ trên tường, anh đang ở khoang thuyền tầng 11. Hướng Chiêu và Nhện Mặt Máu cũng tình cờ ở tầng này. Tin tốt là nơi đây rất gần boong tàu tầng 12, tin xấu là tầng này đã trải qua vài trận chiến, hư hại cực kỳ nghiêm trọng, đủ loại đồ đạc vỡ nát chắn ngang lối thoát hiểm.

Thanh máu của quái vật trong tầm nhìn đã biến mất, Ôn Thành Ngọc không thể phán đoán trạng thái hiện tại của con quái vật du thuyền. Lạc quan mà nói, có lẽ nó đã bị tiêu diệt, nhưng điều đó càng khẳng định nơi này không thể nán lại lâu.

Bạch— bạch— bạch—

Mùi tanh hôi quen thuộc xộc tới. Một con Quái cá mắt ếch bò ngang qua trần nhà phía trên. Ôn Thành Ngọc bản năng sờ lên cổ tay — trống trơn.

【Mái tóc của cô ấy】 thân thiết cọ vào ngón tay anh, còn 【Món quà của Tà thần】 đã biến mất.

Nhưng con quái vật kia chỉ nhàn nhạt liếc anh một cái. Đối mặt với bộ dạng như lâm đại địch của Ôn Thành Ngọc, nó hừ mũi một cái rồi quay đầu bò đi thẳng.

“...”

Lũ Quái cá mắt ếch phản ứng khác thường, không còn chủ động tấn công người chơi nữa. Chúng bò lồm ngồm trên trần nhà như thể đang tìm kiếm thứ gì đó.

"Bác sĩ Ôn!" Hướng Chiêu đội Nhện Mặt Máu trên đầu chạy ra từ một nhà hàng bên cạnh. Nhờ con nhện dẫn đường, gã đã hội quân thành công với Ôn Thành Ngọc.

Con nhện rưng rưng nước mắt nhảy từ đầu Hướng Chiêu sang đầu Ôn Thành Ngọc. Vừa rồi có một khoảnh khắc nó cảm thấy sợi dây liên kết chủ tớ bị gián đoạn, nó không cảm nhận được sự tồn tại của anh. Dù khế ước vẫn còn nhưng điều đó khiến nó vô cùng hoảng sợ — chẳng lẽ Ôn Thành Ngọc chết rồi, nó phải ở góa cho anh sao?

Xung quanh vang lên tiếng rắc rắc, những cửa sổ sát đất cũng bắt đầu vỡ vụn. Nhìn xuống qua cửa sổ, đã có những nhân viên bắt đầu hạ thuyền cứu sinh xuống, nhưng tốc độ của họ không theo kịp đà sụp đổ của tàu. Thuyền cứu sinh vừa kéo lên đã bị hất văng xuống biển cùng với người bên trên.

Đầu óc Ôn Thành Ngọc lúc này rất loạn. Kể từ khi rời khỏi ảo cảnh, thái dương anh không ngừng đau nhức. Trong lòng anh có quá nhiều nghi vấn và vô số luồng suy nghĩ cần tĩnh tâm để sắp xếp, nhưng thời gian không cho phép. Ưu tiên hàng đầu là rời khỏi đây.

Ôn Thành Ngọc nắm chặt cổ tay Hướng Chiêu, chạy về phía hành lang mạn tàu. Ở đó có thang bộ dẫn thẳng lên boong tầng 12. Lúc này không nên đi thang máy, vì một khi dây cáp đứt, họ sẽ bị chôn vùi dưới đáy biển sâu. Cả hai đều mặc áo phao, dù đi thang bộ cũng nguy hiểm nhưng nếu rơi xuống biển vẫn còn cơ hội sống sót.

Sức lực Ôn Thành Ngọc rất lớn, trong lúc vội vã không kiểm soát được lực tay khiến cổ tay Hướng Chiêu tím bầm một mảng. Nhưng Hướng Chiêu không vùng vẫy cũng không hất tay anh ra, im lặng cùng anh chạy trốn. Lúc này, hệ thống trong đầu Hướng Chiêu đã bắt đầu đếm ngược.

Nước dưới đất ngày càng nhiều, dâng lên đến bắp chân. Hai người gần như phải lội nước mà đi. Trên đường không gặp ai, thỉnh thoảng có vài người chơi vội vã lướt qua để lục soát xác chết, cố gắng vớt vát chút gì đó. Ngược lại, Quái cá mắt ếch ngày càng nhiều. Cho đến khi thấy chúng lôi từ trong góc ra một người đàn ông mặc vest cao cấp, Ôn Thành Ngọc mới biết chúng đang tìm gì. Đối với chúng, đằng nào cũng không thể rời khỏi tàu, sau khi thoát khỏi sự kìm kẹp, đây chính là lúc "có oán báo oán, có thù báo thù".

Đầu Ôn Thành Ngọc ngày càng đau. Dưới cơn đau, những cảm xúc tiêu cực bị phóng đại vô hạn, lòng dạ càng thêm bất an. Kể từ khi vào nơi quỷ dị đó, trong não anh liên tục hiện lên những mảnh ký ức vụn vặt nhưng không thể nắm bắt được. Cảm giác như có thứ gì đó ngay trước mắt, chỉ cần đưa tay ra là phá vỡ được nhưng anh không tìm được điểm mấu chốt, cứ xoay vòng tại chỗ. Cảm giác này khiến anh rất bực bội.

Sự sụp đổ của con tàu đã đủ nhanh, nhưng thỉnh thoảng vẫn vang lên tiếng nổ. Theo sau tiếng nổ lớn nhất từ trước đến nay, con tàu rung lắc dữ dội, cả hành lang bắt đầu nghiêng sang một bên. Mọi vật dụng và con người đều trượt về cùng một hướng. Ôn Thành Ngọc bị quán tính hất văng vào tường, bả vai va chạm mạnh khiến anh nhíu mày vì đau.

Lúc này, trần nhà không còn trụ vững được nữa. Vụ nổ giống như ngòi nổ, khi chạm tới giới hạn, nước từ bể bơi trong nhà ở tầng 12 trào xuống xối xả.

“Mau đi!”

Ôn Thành Ngọc kéo Hướng Chiêu, gồng mình chống lại dòng nước để tiếp tục tiến về phía trước. Sắp đến hành lang mạn tàu rồi, lúc này lan can dọc hành lang đã xiêu vẹo. Ôn Thành Ngọc loạng choạng bám lấy lan can, cả người treo lơ lửng bên trên mà vẫn không quên kéo theo Hướng Chiêu. Con tàu đang chìm dần.

Anh nhìn thấy phần mũi tàu vểnh cao lên, người ta bị hất xuống biển như sủi cảo vào nồi. Lúc này không thể hy vọng vào việc ngồi thuyền cứu sinh xuống biển một cách bình thường được nữa. Trong tình huống xấu nhất, cùng lắm là nhảy xuống biển rồi tìm vật trôi nổi, nhưng nhảy từ độ cao này xuống, không chết cũng phải gãy xương.

Trời bắt đầu đổ mưa lâm thâm. Những hạt mưa li ti tạt vào mặt, trong đầu Ôn Thành Ngọc đột nhiên nhận được thông báo từ hệ thống.

[BOSS: Kẻ Dệt Hồn đã bị tiêu diệt. 

Phụ bản giới hạn C: "Du thuyền biển sâu" đã kết thúc. Phần thưởng liên quan sẽ bắt đầu được kết toán và phát sau 5 phút.] 

[Sau khi sự kiện kết thúc, phụ bản "Du thuyền biển sâu" sẽ bị đóng vĩnh viễn, hiện chưa có cách nào khác để vào lại.] 

[Chasing Light Studio cảm ơn các người chơi, hẹn gặp lại các bạn lần tới.]

Hướng Chiêu vốn luôn im lặng, lúc này đột nhiên vùng khỏi sự kìm kẹp của Ôn Thành Ngọc. Ôn Thành Ngọc quay đầu lại, vẻ mặt sững sờ.

Hướng Chiêu định nói gì đó nhưng thực tế đã trả lời thay gã. Bóng dáng gã dần trở nên hư ảo. Ôn Thành Ngọc giật mình, vội vàng tiến lên nắm lấy Hướng Chiêu lần nữa.

“Cậu...”

Cơn đau đầu càng thêm dữ dội, mỗi lần chớp mắt đều đau đến mức muốn nôn mửa. Ôn Thành Ngọc không kịp suy nghĩ nhiều, ánh sáng và bóng tối trong não liên tục thay đổi, cảnh tượng trước mắt mang lại một cảm giác quen thuộc đến lạ lùng. Anh muốn nắm bắt lấy nó. Sự giận dữ, sợ hãi và căm hận luân phiên hiện lên trong lòng. Ôn Thành Ngọc không cam tâm, kéo Hướng Chiêu lại gần hơn một chút.

Hận hắn! Hận hắn! Hận hắn!

Tại sao lại hận hắn, Ôn Thành Ngọc cũng không nói rõ được. Tình cảm của anh vốn luôn bình lặng, nhưng luồng cảm xúc mãnh liệt này lại đến quá đột ngột, quá dữ dội.

"Cậu..." 

“Đừng lo, đừng lo, là phụ bản đang kết toán thôi...”

Chúng ta chắc chắn đã quen biết từ trước! Là kẻ địch?! Hay là kẻ thù!

Tay Ôn Thành Ngọc siết chặt lại. Anh hơi giơ tay lên, định bóp lấy cổ Hướng Chiêu. Nếu là kẻ thù, vậy thì triệt hạ tận gốc luôn…

Cổ tay Hướng Chiêu bị anh bóp đau điếng. Nước mưa tạt vào người hai người, qua màn mưa, sau khi chạm vào ánh mắt của Ôn Thành Ngọc, Hướng Chiêu nhất thời lặng đi.

Anh đỏ hoe mắt, trong mắt tràn ngập nỗi đau đớn và buồn bã mãnh liệt gần như hóa thành thực chất. Nhìn vào đôi mắt ấy, trong lòng Hướng Chiêu nảy sinh một tia hy vọng.

“Ôn...”

Chưa đợi gã kịp mở lời, con tàu lại chấn động một lần nữa, hai người suýt ngã. Bóng dáng Hướng Chiêu càng trở nên hư ảo đến mức Ôn Thành Ngọc không thể nắm giữ được cổ tay gã nữa. Nhìn gã thoát khỏi tầm kiểm soát của mình, Ôn Thành Ngọc không cam tâm vươn tay ra vớt vát:

“Hướng Chiêu!”

“Tôi sẽ đi tìm anh, tôi hứa đấy.”

Bóng dáng Hướng Chiêu hoàn toàn biến mất, hóa thành những đốm sáng bay vút lên bầu trời. Cùng lúc đó, vô số đốm sáng giống như gã cũng lần lượt rời khỏi du thuyền, tản ra lao khỏi phụ bản.

Ôn Thành Ngọc nhìn bầu trời đêm như đang có mưa sao băng, cảm thấy mình như bị cả thế giới bỏ rơi.

Một con Quái cá mắt ếch đi ngang qua, thấy Ôn Thành Ngọc đang đứng ngẩn ngơ tại chỗ, ban đầu định không thèm quan tâm, nhưng bò được vài bước lại quay người đá cho Ôn Thành Ngọc một cái.

Đi đi cho rảnh nợ.

Ôn Thành Ngọc không kịp đề phòng, cùng với đoạn lan can yếu ớt rơi tõm xuống biển.

Giây phút nước biển tràn vào lồng ngực, Ôn Thành Ngọc không kịp nghĩ gì khác, chỉ biết liều mạng ngoi lên trên. Xung quanh liên tục có đồ đạc rơi xuống, nơi này quá nguy hiểm. Khi tàu chìm sẽ tạo ra một vòng xoáy khổng lồ. Ngay khi ngoi lên mặt nước, Ôn Thành Ngọc không hề suy nghĩ mà sử dụng ngay đạo cụ thoát hiểm 【Chuồn lẹ chuồn lẹ】.

Một chiếc du thuyền điện cỡ nhỏ xuất hiện bên cạnh, Ôn Thành Ngọc chật vật leo lên. Sau khi phụ bản kết thúc, cùng với sự rời đi của người chơi, cả thế giới dường như cũng mất đi ý nghĩa. Vẫn có người liên tục rơi xuống từ tàu nhưng đều mang vẻ mặt đờ đẫn, không hề vùng vẫy mà chìm thẳng xuống đáy biển, chỉ còn lại lũ Quái cá mắt ếch và Kẻ lầm đường đang đấu trí đấu dũng với nhau.

Ôn Thành Ngọc nghiến răng, lái du thuyền lao ra ngoài. Cả người ướt sũng, nước mưa đang không ngừng rút đi nhiệt lượng trên cơ thể. Anh run rẩy lái tàu không biết bao lâu, cho đến khi đạt tới một giới hạn nào đó, Ôn Thành Ngọc lập tức có cảm ứng. Quay đầu nhìn lại, chiếc du thuyền đang chìm đã biến mất không dấu vết.

Trời vẫn mưa lâm thâm, nhưng mặt biển đã trở lại bình lặng.

Tiếng thông báo của hệ thống lại vang lên, trước mắt tự động hiện ra một màn hình xanh lam trong suốt:

[Phụ bản "Du thuyền biển sâu" đã kết toán xong.] 

[Đánh giá tổng hợp NPC: F] 

[Hệ thống có lời muốn nói: Anh làm hết phần việc của người chơi rồi, người chơi còn làm gì nữa? Xem anh diễn kịch à! Xúi giục người chơi đánh sập phụ bản lại càng thêm tội!] 

[Vì đánh giá thấp hơn C...]

Tim Ôn Thành Ngọc thắt lại, nhưng rất nhanh sau đó, màn hình sau một hồi nhiễu sóng ngắn ngủi, các dòng chữ như bị ai đó xóa đi rồi viết lại:

[Phụ bản "Du thuyền biển sâu" đã kết toán xong.] [Đánh giá tổng hợp NPC: C] 

[Hệ thống có lời muốn nói: Vui lòng đọc kỹ và học thuộc lòng quy tắc ứng xử của NPC.]

Ôn Thành Ngọc quẹt nước trên mặt, mở điện thoại vệ tinh trên du thuyền lên…

Sau khi phụ bản kết thúc, toàn bộ thế giới phụ bản rơi vào tĩnh lặng chết chóc, chỉ còn lại một đống rác rưởi. Thỉnh thoảng có con Quái cá mắt ếch ngoi đầu lên mặt biển phun nước rồi lại lặn xuống.

Một góc bầu trời nứt ra một khe hở.

Dường như vẫn còn do dự, sau vài giây im lặng, một đôi tay lớn thò ra từ khe nứt, cẩn thận s* s**ng mặt biển, đầu ngón tay m*n tr*n lướt qua một vòng trên mặt nước đầy mập mờ.

?

Đôi tay lớn đó không cam tâm lại thò sâu vào nước biển vớt vát, nhưng ngoại trừ rác và quái vật thì chẳng có gì cả.

Đôi tay khựng lại, dường như đã nhận ra điều gì đó, sau đó phẫn nộ đập mạnh xuống mặt nước. Toàn bộ nước của thế giới này sôi sục theo, rác rưởi và nước bị hất tung lên, lũ Quái cá mắt ếch và Kẻ lầm đường còn sót lại sợ hãi kêu oai oái.

Cùng với sự rời đi của đôi tay lớn và việc khe nứt đóng lại, toàn bộ phụ bản mới thực sự trở lại bình yên.

Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...