[Vô Hạn - Đam Mỹ] Bị Buộc Trở Thành NPC

Chương 54



Nhìn rõ nội dung mảnh giấy trong tay 「Tay không bắt gián」, Ôn Thành Ngọc cảm thấy trước mắt tối sầm. Nội dung và nét chữ y hệt, chỉ có thân phận trò chơi là thay đổi, từ "Quản trò" biến thành "Phù thủy".

Lúc này 「Tay không bắt gián」 cũng không chắc chắn Ôn Thành Ngọc có phải là thành viên trong ván Ma sói hay không, nên cô cố gắng dùng cách nói dễ hiểu nhất để anh nhận ra vấn đề: “Bác sĩ Ôn, anh nên đổi chỗ khác mà làm thuê đi.”

Lần này Ôn Thành Ngọc không cần giả vờ nữa, anh nhìn cô bằng ánh mắt như nhìn kẻ ngốc thực thụ. Cô có biết câu nói này đường đột thế nào không? Chẳng trách lúc trước toàn là 「Cú mèo」 đứng ra giao thiệp.

「Tay không bắt gián」 vờ như không thấy, tiếp tục nói: “Khách khứa trong khu nghỉ dưỡng này rất kỳ quái, ở lại đây sẽ rất nguy hiểm. Nhưng hiện tại chúng ta đang bị rào chắn màu đỏ nhốt lại, muốn rời đi thì phải tìm thấy vật chứa và phá hủy chúng.”

Cô nhìn Ôn Thành Ngọc với vẻ mặt đầy chính nghĩa, chờ đợi phản ứng từ anh.

"Ồ... hóa ra là vậy." Ôn Thành Ngọc bổ sung thêm khi thấy giọng mình có hơi khô khan, “Vậy, cái 'vật chứa' mà cô nói là chỉ cái gì?”

「Tay không bắt gián」 đưa ngón trỏ chỉ vào anh, rồi lại chỉ vào mình: "Vật chứa chính là anh, là tôi, và tất cả mọi người trong phụ bản này, bao gồm cả những người già đang phục hồi chức năng kia. Nếu chúng ta chết đi, lũ quỷ ở đây sẽ thừa cơ cướp lấy cơ thể để làm vật chứa linh hồn mới cho chúng." Nói xong, cô tự tin nhìn anh.

“Vậy tôi... cố gắng để không chết?”

Dựa vào những manh mối trước đó, Ôn Thành Ngọc thực ra đã đoán ra được tám chín phần, nhưng biết vật chứa là gì thì đã sao, chẳng lẽ giết sạch tất cả mọi người bao gồm cả chính mình? Anh nói ra suy nghĩ của mình, 「Tay không bắt gián」 chỉ gật đầu: “Tôi cũng thấy vậy, giết sạch mọi người là không thực tế.”

Ôn Thành Ngọc chờ mãi không thấy cô nói tiếp: “Rồi sao nữa?”

"Hết rồi, đó là thông tin của tôi. Bộ thông tin này chưa đủ sao?" 「Tay không bắt gián」 vẩy vẩy mảnh giấy. Cô mới vào phụ bản chưa đầy một ngày, trong điều kiện bảo toàn mạng sống mà tìm được bấy nhiêu đã là không dễ dàng gì.

Ôn Thành Ngọc cảm thấy mình vừa nghe một mớ lý thuyết suông vô dụng. Biết một chuyện mà vốn dĩ anh đã biết, còn cách phá giải quan trọng thì vẫn bế tắc. Anh hít một hơi thật sâu: “Dù có một ngày tôi gặp bất trắc thật, tôi chết rồi thì cũng chẳng ngăn được lũ quỷ làm gì với cái xác của mình. Loại chuyện vô dụng này mà cũng gọi là thông tin sao? Tôi lấy màu q**n l*t của ông cậu tôi đổi lấy chi tiết kỹ năng của cô, cô có đổi không?”

“10 tích phân, một xu cũng không thiếu!”

Ôn Thành Ngọc gạt phắt mảnh giấy đang khua khoắng trước mắt ra. Anh nhìn cái tờ giấy này mà thấy nhức đầu. Tên 「Sâu rượu Nam Sơn」 kia rốt cuộc muốn gì? Cố tình để lại những gợi ý giống hệt nhau là để đẩy họ vào hố lửa sao? Đã có trò chơi Ma sói đâm thọc khiến họ tàn sát lẫn nhau, hắn còn muốn nhúng tay vào thêm nữa à?

Bị từ chối, 「Tay không bắt gián」 sững sờ, đúng lúc này hệ thống hiện lên thông báo:

[NPC "Ôn Thành Ngọc" đang tiến hành định giá thông tin bạn cung cấp...]

[Thông tin của bạn không hoàn chỉnh, thiếu mắt xích quan trọng, định giá cuối cùng là: Hạng D]

[Đánh giá của NPC: Định dùng loại rác rưởi này đổi kỹ năng thơm tho của ta, nằm mơ đi.]

Cái tên NPC này sao lại quá đáng thế chứ!

「Tay không bắt gián」 suýt thì chửi thề cái trò chơi rách nát và tên NPC hắc ám này. Cái gì mà rác rưởi! Đây chẳng phải thông tin liên quan đến phụ bản sao? Lúc tìm được manh mối này cô còn được hệ thống thưởng tích phân, sao vào mồm tên NPC này lại thành rác! Vừa nãy còn bảo hai người là nửa người bạn cơ mà.

“Tại sao cô lại dùng mất thuốc giải rồi? Nói cho tôi biết, tôi sẽ đưa kỹ năng cho cô.”

Một câu nói thản nhiên của Ôn Thành Ngọc khiến 「Tay không bắt gián」 đang trên bờ vực bùng nổ lập tức im bặt. Bầu không khí rơi xuống điểm đóng băng. Sắc mặt cô lạnh lùng, khí chất trở nên sắc lẹm, nhưng Ôn Thành Ngọc không hề nao núng, vừa chờ câu trả lời vừa chuẩn bị sẵn sàng nghênh chiến.

Yên lặng một hồi, cô mới nói: “Tôi đã gặp BOSS của phụ bản này. Mọi đòn tấn công của tôi đều vô hiệu với hắn, chắc chắn có cơ chế nào đó mà tôi chưa biết.”

Ôn Thành Ngọc vừa định hỏi tiếp thì cô đã ném viên đá vào tay anh. Anh đón lấy, sử dụng [Y sĩ nhân tâm], viên đá từ màu trắng chuyển sang sắc xanh rực rỡ rồi đưa trả lại. Sắc mặt 「Tay không bắt gián」 đột ngột biến đổi, không kịp nói gì đã quay đầu chạy biến. Ôn Thành Ngọc chậm hơn nửa nhịp nhưng cũng lập tức đuổi theo.

Anh không nghĩ cô lừa kỹ năng của mình, mà giống như có tình huống khẩn cấp hơn. 「Tay không bắt gián」 thấy anh đuổi kịp, vừa đeo khẩu trang [995] vừa nói: “Khi tên BOSS đó xuất hiện, không khí xung quanh sẽ nồng nặc mùi máu ngọt. Đừng ngửi nhiều, dễ trúng độc lắm.”

Ôn Thành Ngọc quả thực đã ngửi thấy mùi máu ngọt thoang thoảng. Nghe lời nhắc, anh vội vàng đeo khẩu trang. Mùi vị này rất quen, lúc sáng khi định đến báo cáo ở phòng chủ nhiệm, anh đã ngửi thấy ở cửa. Hóa ra lúc đó BOSS đang ở trong phòng, chỉ cách anh một cánh cửa.

“Cô gặp hắn ở đâu?”

Cô phớt lờ câu hỏi: “Dù tôi đánh không lại, nhưng hắn xuất hiện có giới hạn thời gian, cứ kiên trì đợi hắn biến mất là an toàn. Hắn xuất hiện khá ngẫu nhiên, tạm thời đừng đối đầu trực diện.”

Rõ ràng hành lang chỉ có tiếng bước chân và tiếng trò chuyện của hai người, nhưng mùi máu ngọt ngày càng nồng, không khí như đặc quánh lại, có thứ gì đó đang áp sát họ. 「Tay không bắt gián」 xé một lá bài, hình bóng mờ ảo rồi dịch chuyển cực nhanh, trong chớp mắt đã bỏ xa Ôn Thành Ngọc. Cô vẫy tay: “Đi trước đây.”

Dù có khẩu trang nhưng Ôn Thành Ngọc vẫn cảm thấy tư duy bắt đầu đình trệ, tầm nhìn mờ đi. Mùi hương này có thể thấm qua da. Bảng hệ thống hiện buff tiêu cực:

[Trúng độc nhẹ: Chóng mặt, buồn nôn, ngũ quan suy giảm.]

Ôn Thành Ngọc cắn răng chạy tiếp để thoát khỏi vùng bao phủ của mùi hương. Lúc này anh nghe thấy một tràng âm thanh cực kỳ ồn ào: “Chính là hắn, chính là hắn! Ha ha ha ha ha ha! Chính là hắn!”

Một thứ gì đó "pạch" một cái ôm chặt lấy trán Ôn Thành Ngọc, túm tóc anh la hét làm anh đau cả đầu. Nhện Mặt Máu vốn đang lờ đờ cũng bị giật mình, vừa mở mắt đã đối diện với một khuôn mặt cực kỳ hống hách. Nó lập tức bắn một phát [Kim độc tê liệt], nhưng kim độc xuyên thẳng qua người đối phương. [Kẻ thích mách lẻo] sau khi tìm được mục tiêu sẽ tự động tan biến, đòn tấn công không có tác dụng. Trước khi biến mất, nó còn không quên làm mặt quỷ khiêu khích Nhện Mặt Máu.

Ôn Thành Ngọc vừa ngước lên đã thấy một họng súng đen ngòm đang chĩa thẳng vào mình. Theo bản năng anh định né tránh, nhưng viên đạn không nhắm vào anh mà bắn vào bức tường bên cạnh, nổ tung thành một đám khói trắng, ngăn chặn mùi máu ngọt.

Mùi bạc hà nồng nặc trộn lẫn với mùi thuốc cảm cúm tràn ngập hành lang. Bột thuốc k*ch th*ch khiến Ôn Thành Ngọc ch** n**c mắt ròng ròng, hoàn toàn không nhìn thấy gì. Trong làn khói trắng, một bàn tay ấm áp nắm chặt lấy cổ tay anh, giọng nói kiên định: “Đi với tôi.”

Nghe giọng là Ôn Thành Ngọc nhận ra ngay, đó là người chơi tên Hướng Chiêu từng gặp trong phụ bản [Du thuyền biển sâu]. Anh không cảm nhận được ác ý hay sát ý, cộng thêm đôi mắt quá khó chịu nên để mặc người nọ dắt mình chạy.

Chạy lòng vòng không biết bao lâu, Hướng Chiêu dẫn anh vào một căn phòng trống vốn là phòng thiền nhưng đã bỏ hoang từ lâu. Hướng Chiêu có vẻ dùng nơi này làm chỗ nghỉ tạm thời. Ôn Thành Ngọc tháo khẩu trang ra, hắt hơi liên tục, mắt và mũi ngứa đến mức muốn móc cả con ngươi ra ngoài.

"Đừng dụi, đừng dụi, để tôi rửa cho anh." Hướng Chiêu lấy ra một chai dung dịch đặc chế, cẩn thận rửa mắt cho anh. Rửa liên tục ba bốn lần cho đến khi sạch hết bột thuốc, cảm giác ngứa mới giảm bớt nhưng thay vào đó là cảm giác bỏng rát. Hướng Chiêu lại dùng khăn ướt đắp lên mắt anh để xoa dịu.

Rảnh tay rồi, Hướng Chiêu mới tháo mặt nạ phòng độc ra. Lúc nãy tình thế cấp bách, BOSS đã tới quá gần nên cậu không kịp đeo mặt nạ cho Ôn Thành Ngọc. Nhìn dáng vẻ khó chịu của anh, lòng Hướng Chiêu cũng thắt lại đau đớn.

Hai người cứ thế ngồi tựa vào tường, Ôn Thành Ngọc ngửa đầu đắp khăn, Hướng Chiêu quỳ bên cạnh khẽ nói chuyện. “Để tôi thay khăn cho anh nhé.”

Ôn Thành Ngọc giữ chặt chiếc khăn trên mắt, không trả lời. Khi Hướng Chiêu định đưa tay lấy chiếc khăn ra, Ôn Thành Ngọc nhanh hơn một bước chộp lấy tay cậu, khiến cậu sững sờ rồi bị anh vật ngã xuống đất.

Ôn Thành Ngọc đè Hướng Chiêu xuống, chiếc khăn bị vứt sang một bên, một tia lạnh lẽo áp sát cổ họng cậu, mũi dao phản chiếu ánh sáng sắc lẹm. Đôi mắt Ôn Thành Ngọc vì bị k*ch th*ch nên vẫn còn đỏ hoe, trông như vừa khóc một trận lớn. Dù tư thế của hai người có phần mập mờ, nhưng mặt anh không một chút biểu cảm, lạnh lùng nhìn người dưới thân.

Hướng Chiêu vừa định cử động, cánh tay liền đau nhói. Làn da trắng trẻo không biết từ lúc nào đã bị những sợi tóc đen quấn chặt, máu rỉ ra theo từng nhịp vùng vẫy. Cậu chỉ còn tay phải bị Ôn Thành Ngọc đè lại là chưa bị tóc quấn, có thể cử động yếu ớt. Cậu khẽ cựa quậy nhưng không thắng nổi lực của anh, đành ngước đôi mắt ngấn nước nhìn anh đầy ủy khuất: “Mắt anh... còn đau không?”

Giọng Hướng Chiêu yếu ớt, tư thế mềm mỏng như một đóa hoa mong manh, cứ như thể Ôn Thành Ngọc chỉ cần dùng lực một chút là sẽ bẻ gãy cậu vậy.

Mỹ nhân kế vô dụng, giả đáng thương cũng vô dụng. Ôn Thành Ngọc thầm nhủ trong lòng.

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...