Vợ Trước Muốn Ly Hôn - Mộ Đồng Tiểu Thi

Chương 1: Qua Đời



Ánh nắng những ngày đầu tháng Năm rạng rỡ và ấm áp đến lạ thường. Thế nhưng, tại phòng bệnh VIP của một bệnh viện chuyên khoa não nổi tiếng ở nước ngoài, bầu không khí lại bao trùm bởi sự tuyệt vọng của một gia đình đang rơi vào cảnh tâm như tro tàn.

Phong Nguyệt nằm trên giường bệnh, hơi thở duy trì qua chiếc mặt nạ oxy. Mái tóc đen dày mượt mà nàng từng sở hữu nay đã rụng sạch sau những đợt hóa trị kéo dài.

Đôi mắt nàng lúc này đã bắt đầu tan rã, tiêu cự dần mờ đục. Thế nhưng, nàng vẫn cố chấp nhìn chăm chằm vào cành cây vừa nhú mầm non xanh biếc ngoài cửa sổ, giống như đang kiên trì chờ đợi một điều gì đó cuối cùng.

Trong phòng bệnh yên tĩnh đến lạ kỳ. Nàng biết người nhà mình đang ở bên ngoài, nghe bác sĩ đưa ra thông báo tử vong cuối cùng.

Phong Nguyệt không ngờ sinh mệnh của mình lại ngắn ngủi đến vậy, năm nay nàng mới chỉ 26 tuổi. Vậy mà, thời gian lãng phí trên người Nghiêm Lâm đã chiếm gần một nửa cuộc đời nàng.

Nàng chợt nhận ra mình còn quá nhiều điều chưa kịp làm: Chưa cùng cha mẹ đi du lịch, chưa từng một lần tụ tập cùng bạn bè, cũng chưa thể nuôi một chú mèo nhỏ mà mình yêu thích. Trong cuộc sống của nàng, dường như chỉ còn lại duy nhất Nghiêm Lâm — người nàng đã dành trọn mười hai năm để yêu sâu đậm.

Hôm nay là ngày cuối cùng nàng tồn tại trên thế giới này, vậy mà Nghiêm Lâm căn bản chẳng hề để ý đến chuyện nàng sống hay chết. Ngay cả việc đến nhìn mặt nàng lần cuối, cô cũng cảm thấy không cần thiết.

Vừa nghĩ đến Nghiêm Lâm, hốc mắt Phong Nguyệt đã bắt đầu ướt đẫm. Nàng không muốn như thế này, nàng hi vọng trong những giây phút hấp hối cuối cùng, bản thân có thể để lại cho người nhà một hình ảnh tốt đẹp nhất.

Phong Nguyệt hít sâu một hơi, run rẩy đưa tay rút kim truyền dịch trên mu bàn tay mình ra. Khi dòng chất lỏng lạnh lẽo ngừng chảy vào cơ thể, nàng thậm chí còn mơ hồ cảm thấy bàn tay mình dường như ấm lên đôi chút.

Cha mẹ Phong Nguyệt lau khô nước mắt đẩy cửa bước vào, đập vào mắt họ chính là cảnh tượng nàng vừa rút ống truyền dịch. Mẹ Phong vốn đã khó kìm nén cảm xúc, vừa thấy vậy liền trực tiếp nhào tới bên giường bệnh.

"Bé con, con đừng làm vậy! Đừng làm vậy!" Mẹ Phong gần như suy sụp hoàn toàn, "Chúng ta đổi bệnh viện khác! Nhất định sẽ có nơi chữa khỏi cho con mà!"

Phong Nguyệt đưa tay v**t v* gương mặt mẹ, thay bà lau đi những giọt nước mắt. Nàng khẽ nở nụ cười: "Mẹ, con không sao đâu, cứ để con được thoải mái một chút đi."

Để con được thoải mái mà rời đi thôi.

Cha Phong đứng bên cạnh chứng kiến cảnh tượng ấy cũng đỏ hoe mắt. Người đàn ông cả đời oai phong lẫm liệt trên thương trường, giờ đây đối mặt với việc con gái bị thần chết đe dọa, lại chẳng thể nói nên lời. Ông tiến lên đỡ lấy vợ, cố nén lệ an ủi con gái: "Bé con đừng sợ, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi, không sao đâu, không sao đâu con."

Thực tế, tất cả mọi người đều hiểu rõ, khoảnh khắc họ bước vào đây chính là để tiễn đưa Phong Nguyệt đi nốt đoạn đường cuối cùng của sinh mệnh.

Lúc này, trong phòng bệnh ngoài gia đình ba người nhà họ Phong, còn có một cặp vợ chồng khác đang đứng bên cạnh. Đó là cha mẹ của Nghiêm Lâm, và kể từ khi hai người kết hôn, họ cũng là cha mẹ của Phong Nguyệt. Cặp vợ chồng ấy hiện rõ vẻ bi thương khôn xiết, nhưng trong mắt họ còn ẩn chứa một loại cảm xúc khác: Sự áy náy.

Con gái của họ – Nghiêm Lâm, với tư cách là người bạn đời hợp pháp của Phong Nguyệt, lại không hề xuất hiện trong phòng bệnh vào giờ phút này. Điều đó khiến họ cảm thấy vô cùng hổ thẹn.

Nhìn thấy ánh mắt Phong Nguyệt cứ chốc chốc lại hướng về phía cửa phòng bệnh, lòng mẹ Nghiêm thắt lại. Bà cố gắng kìm nén cảm xúc, gượng dậy một nụ cười rồi đi đến bên giường bệnh của nàng.

"Tiểu Nguyệt, chúng ta đã liên lạc được với A Lâm rồi. Nó đang trên đường đến đây, sẽ sớm tới nơi thôi, con đừng gấp nhé."

Phong Nguyệt vốn rất quý trọng mẹ Nghiêm, vì vậy những bất mãn và uất ức dành cho Nghiêm Lâm, nàng càng không thể phát tiết lên bà. Lúc này việc nói chuyện đối với nàng đã quá sức, nàng chỉ có thể nhọc nhằn luồn tay xuống dưới gối, lấy ra một phong thư đưa cho mẹ Nghiêm.

"Mẹ, giúp con đưa cho chị ấy... con có lẽ không còn cơ hội nữa rồi."

Mẹ Nghiêm nhìn phong thư trong tay, đó chỉ là một phong bì bình thường, bên trên đề hai chữ "Mười Hai" bằng nét chữ của Phong Nguyệt. Bà nghẹn ngào siết chặt phong thư, trong lòng không ngừng oán trách chính con gái mình.

Hai người mẹ ngồi hai bên giường bệnh. Phong Nguyệt dùng bàn tay vừa mới lấy lại chút hơi ấm của mình, khẽ vuốt lên gương mặt mẹ đẻ. Chỉ là, động tác ấy đối với nàng quá đỗi nặng nề. Tay nàng bắt đầu run rẩy không kiểm soát, một cơn đau dữ dội từ não bộ truyền đến.

Các thiết bị duy trì sự sống bên cạnh Phong Nguyệt vang lên những tiếng cảnh báo chói tai. Đội ngũ bác sĩ và y tá luôn túc trực bên ngoài đồng loạt ập vào. Họ tách nàng khỏi người thân và bắt đầu tiến hành các biện pháp cứu chữa cuối cùng.

Những tiếng khóc than nghẹn ngào, tiếng kêu gào từ máy móc, tiếng ra lệnh bình tĩnh của bác sĩ... tất cả hòa lẫn vào nhau, vang lên đầy hỗn loạn bên tai Phong Nguyệt.

Nàng mệt mỏi quá, nàng chỉ muốn ngủ một giấc thật sâu......

Thế nhưng ngay lúc này, như thể xuất hiện ảo giác, nàng chợt bắt gặp tiếng bước chân chạy vội vã từ phía hành lang ngoài phòng bệnh. Thanh âm kia quá đỗi quen thuộc, là âm thanh nàng đã lắng nghe suốt mười hai năm qua.

Phong Nguyệt rất muốn mở mắt ra để nhìn Nghiêm Lâm lần cuối, nhưng dường như ông trời thật sự không ưu ái nàng, ngay cả một nguyện vọng nhỏ nhoi như vậy cũng chẳng để nàng thực hiện được.

Nàng thực sự... không đợi nổi Nghiêm Lâm nữa rồi......

Một hồi tiếng "Tít ——" kéo dài dồn dập vang lên. Đường điện tâm đồ đại diện cho nhịp tim đã biến thành một đường thẳng tắp, không còn chút phập phồng.

Giọng nói trầm tĩnh và lạnh lùng của bác sĩ vang lên giữa căn phòng bệnh hỗn loạn: "Bệnh nhân Phong Nguyệt, ung thư não giai đoạn cuối, cấp cứu không hiệu quả. Đã tử vong. Thời gian tử vong: 9 giờ 47 phút, ngày 4 tháng 5."

Nghiêm Lâm vừa bước chân vào phòng bệnh, thứ cô nghe được chính là câu nói ấy, và thứ cô nhìn thấy chính là người đang nằm trên giường bệnh với gương mặt tái nhợt, hơi thở đã dứt từ lâu.

Cô đã không kịp nhìn nàng lần cuối.

Phong Nguyệt đã vĩnh viễn rời xa cô.

-

Bóng tối nhanh chóng bủa vây lấy Phong Nguyệt. Nàng không biết đã bao lâu trôi qua, cho đến khi ý thức dần dần khôi phục. Giữa không gian đen kịt mênh mông, bỗng nhiên xuất hiện một đạo lam quang; ngay sau đó, cơ thể nàng như không chịu sự khống chế mà bị hút về phía ánh sáng ấy.

Phong Nguyệt sớm bị bao quanh bởi luồng sáng màu lam chói mắt khiến nàng khó lòng mở mắt ra được. Nàng không hiểu tại sao mình lại đột ngột xuất hiện ở đây, rõ ràng nàng chắc chắn rằng mình đã chết.

Chẳng lẽ nơi này chính là thiên đường hay địa ngục?

Phong Nguyệt thử mở mắt. Ánh sáng xanh nhạt dần, hiện ra trước mặt nàng là một không gian màu lam nhạt, và cách đó không xa, một cuốn sách mỏng đang lơ lửng giữa hư không.

Nàng đưa đôi tay lên ngắm nhìn: hồng nhuận và trắng nõn, hoàn toàn không giống đôi tay gầy gò ốm yếu lúc lâm bệnh. Hơn nữa...... Phong Nguyệt đưa tay vê nhẹ một lọn tóc rũ trước ngực, cảm giác mượt mà và bóng khỏe. Đã bao lâu rồi nàng không được nhìn thấy bộ dạng có tóc của chính mình?

Nén lại cảm xúc, Phong Nguyệt tiến về phía cuốn sách. Nàng thử chạm tay vào, hào quang quanh nó nhạt đi, để lộ cái tên trên bìa sách:

《 An Lâm Chuyện Cũ 》

Chữ "Lâm" này...... Trong lòng Phong Nguyệt dâng lên một dự cảm bất an. Nàng mang theo tâm trạng thấp thỏm mở cuốn sách ra.

"Nghiêm Lâm và Sở An An gặp nhau vào năm thứ tư sau khi Nghiêm Lâm góa vợ......"

Cứ thế, Phong Nguyệt giống như đang đọc một cuốn tiểu thuyết, lật xem từng trang một. Hóa ra nàng chỉ là một nhân vật trong sách, lại còn là một vai phụ vừa xuất hiện đã qua đời. Mà nhân vật chính trong sách lại chính là vợ nàng – Nghiêm Lâm, còn người kia là Sở An An, kẻ mà nàng chưa từng quen biết.

Phong Nguyệt khép sách lại với tâm trạng phức tạp. Chưa kịp suy nghĩ thấu đáo, não bộ nàng đột nhiên truyền đến một cơn đau dữ dội, còn đau đớn hơn cả những lúc phát bệnh trước kia.

Xem ra, lần này là thật sự phải chết rồi.

Khi Phong Nguyệt tỉnh lại lần nữa, nàng thấy mình đang nằm trên sàn nhà cứng nhắc, huyệt thái dương vẫn còn đau âm ỉ. Nàng chật vật mở mắt, đập vào mắt là ánh đèn và cách bài trí phòng quen thuộc.

Đây là phòng của họ.

Sau khi kết hôn, Phong Nguyệt và Nghiêm Lâm dọn ra ở riêng tại một căn hộ cao cấp gần tòa nhà tập đoàn Nghiêm thị để thuận tiện cho Nghiêm Lâm đi làm. Từng chi tiết trang trí trong nhà đều do một tay Phong Nguyệt giám sát vì nàng từng tin rằng cả hai sẽ sống ở đây mãi mãi. Không ngờ, nàng ở nơi này còn chưa đầy hai năm.

Nhìn quanh một lượt, nàng càng khẳng định đây chính là phòng của mình và Nghiêm Lâm. Nhưng tại sao nàng lại quay về đây? Nàng chẳng phải đã chết rồi sao?

Phong Nguyệt ngồi dậy từ sàn nhà rồi gieo mình xuống giường như kẻ kiệt sức. Ngày hôm nay trải qua quá nhiều chuyện: từ cái chết của chính mình, đến việc đọc cuốn tiểu thuyết kỳ lạ, rồi lại đột ngột trở về nhà.

Nàng nằm lặng đi một lúc mới ngồi dậy tìm kiếm manh mối. Ánh mắt nàng vô tình lướt qua chiếc điện thoại trên tủ đầu giường. Nàng cầm lấy, màn hình sáng lên hiển thị thời gian:

Ngày 4 tháng 7, 12 giờ 50 phút rạng sáng. Một ngày sau kỷ niệm một năm ngày cưới.

Tại sao nàng lại quay về thời điểm một năm trước?

Đầu óc nàng rối bời, những ký ức vốn bị vùi lấp bỗng chốc thức tỉnh. Nàng nhớ rõ hôm nay là lần đầu tiên nàng và Nghiêm Lâm cãi nhau nảy lửa. Nàng nhớ mình đã chuẩn bị từ sáng sớm, từ trang phục, trang điểm cho đến bữa tối, không thứ gì là không dụng tâm. Thế nhưng, thứ nàng nhận được chỉ là một bó hồng nàng không thích và sự hỏi ngược lại đầy lạnh nhạt của Nghiêm Lâm.

Phong Nguyệt siết chặt điện thoại, bình tâm lại. Nàng từng nghĩ mình đã quên đoạn ký ức này, hóa ra chỉ là nàng phong ấn nó tận sâu trong lòng. Nếu nhớ không lầm, sau trận cãi vã này, cả hai sẽ rơi vào chiến tranh lạnh. Nghiêm Lâm sẽ đi công tác một tháng và không hề liên lạc với nàng. Đêm nay, Nghiêm Lâm không hề dỗ dành hay nói với nàng câu nào vì phải chuẩn bị cho chuyến bay sớm lúc 6 giờ sáng mai, nên cô đã ngủ ở phòng cho khách.

Phong Nguyệt muốn xác nhận xem mình có thực sự trọng sinh hay không. Giờ này chắc Nghiêm Lâm đã ngủ, nàng có chìa khóa phòng khách.

Vài phút sau, Phong Nguyệt đứng trước cửa phòng khách ở tầng một, tay cầm chùm chìa khóa. Nàng cúi đầu nhìn mũi chân, thực ra chẳng cần vào xem nữa, cảnh tượng ở phòng ăn phía xa đã nói lên tất cả: Cánh hoa hồng rơi rụng đầy đất, bàn thức ăn đã nguội ngắt... mọi thứ đều minh chứng rõ ràng cho những gì vừa xảy ra.

Nàng thực sự đã trở lại một năm trước.

--------------------

Tác giả có lời muốn nói:

Mở hố mới rồi đây!-

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...