Tối hôm sau, tài xế nhà họ Phong đưa cả gia đình ba người đến trước sảnh khách sạn Mậu Đình đúng giờ hẹn.
Vương tổng lần này tuy mong mỏi đứa con thứ hai là con trai nhưng cuối cùng lại là con gái, ông ta cũng không hề tỏ vẻ khắt khe. Buổi tiệc đầy tháng tối nay được trang hoàng vô cùng lộng lẫy, rõ ràng là đã tiêu tốn không ít tâm sức.
Phong Nguyệt ngoan ngoãn đi bên cạnh mẹ, nhỏ giọng nhận xét: "Vương tổng xem ra vẫn rất coi trọng cô con gái nhỏ này mẹ nhỉ, khách khứa tối nay đông đúc quá chừng."
Phong phu nhân khẽ cười nhạt, lấy tay che miệng nói nhỏ với con gái: "Con nhìn kỹ xem những người đến đây là ai. Toàn là những kẻ comple giày tây bóng lộn, thậm chí còn dắt theo cả trợ lý. Trong số những lời chúc tụng đó, có mấy phần là thật tâm?"
Phong Nguyệt đưa mắt nhìn quanh một vòng. Đúng như lời mẹ nói, đại đa số khách mời có lẽ đều là đối tác làm ăn của Vương tổng. Họ ăn vận chỉnh tề, nhưng vừa bước vào hội trường đã bắt đầu tụ năm tụ ba bàn chuyện công việc.
Nàng khẽ nhướng mày, xem ra mình vẫn còn quá non nớt trong việc nhìn thấu những mối quan hệ xã giao này.
Khi cả gia đình tiến vào sâu bên trong, Phong ba ba nhìn thấy Vương tổng nên dặn dò vợ một tiếng rồi tiến lại phía đó hàn huyên. Về phần Phong phu nhân, bà dẫn Phong Nguyệt lên phòng nghỉ ở tầng hai để thăm Vương phu nhân và cô công chúa nhỏ mới tròn tháng.
Vương tổng đang mải trò chuyện với mấy vị giám đốc này giám đốc nọ, vừa thấy Phong ba ba đi tới liền vội vàng niềm nở đón tiếp. Hai nhà vốn là hàng xóm, ngày thường tuy ít qua lại nhưng mối quan hệ thông gia không tầm thường giữa Phong gia và Nghiêm gia buộc Vương tổng phải nể trọng nhà họ Phong vài phần.
Hơn nữa, dù không có tầng quan hệ với Nghiêm gia thì bản thân Phong Hạc Hải – một con cáo già sành sỏi trên thương trường – cũng đủ để Vương tổng không dám xem nhẹ.
"Phong tổng! Đã lâu không gặp."
"Vương tổng dạo này bận rộn quá. Hôm nay phải chúc mừng ông đã đón thêm thiên kim nhé!"
"Ha ha ha, đa tạ, đa tạ!" Vương tổng cười sảng khoái, trông có vẻ thực sự rất yêu chiều cô con gái nhỏ này.
Đi phía sau mẹ, Phong Nguyệt thoáng thấy cảnh đó liền tò mò hỏi: "Mẹ, mẹ nói xem Vương tổng thực lòng thích hay không thích cô con gái này?"
"Người này giả tạo chết đi được, dù trong lòng không thích thì ông ta cũng chẳng bao giờ lộ ra mặt đâu. Nhưng mà, nếu thực sự yêu thương con gái thì ông ta đã chẳng biến tiệc đầy tháng thành một buổi tiệc giao lưu thương mại thế này."
Phong Nguyệt bĩu môi. Nàng thực sự khâm phục những người lăn lộn trên thương trường, cảm giác sân khấu của họ không nên là công ty mà phải là dưới ánh đèn flash của đoàn làm phim mới đúng. Diễn giỏi như thế, thà đi làm diễn viên cho rồi.
Phong phu nhân thấy biểu cảm của con gái liền biết nàng đang nghĩ gì, bà cười nói: "Được rồi, chúng ta vào thăm Vương phu nhân một lát rồi xuống lầu tìm góc nào đó ngồi đợi khai tiệc là được. Nhưng nếu con có thể làm quen được thêm vài người bạn ở đây thì tốt, mẹ thấy hôm nay vì giữ thể diện, chắc hẳn mọi người đều dắt theo con cái làm bình phong để che mắt thiên hạ."
"Làm bình phong ạ?"
"Đúng thế, để buổi tiệc đầy tháng này không quá lộ liễu là một buổi ký kết hợp đồng trá hình."
"Vậy con cũng là bình phong mẹ và ba dắt theo sao?" Phong Nguyệt tinh nghịch cười.
"Cái con bé này." Phong phu nhân cười, vỗ nhẹ vào đầu nàng: "Mẹ và ba con mà cần con làm bình phong sao? Hôm nay chúng ta dù không đến cũng chẳng ai dám nói gì."
Phong Nguyệt cười hì hì, ôm lấy cánh tay mẹ nũng nịu. Hai mẹ con dừng chân trước cửa phòng nghỉ, khẽ gõ cửa rồi bước vào. Bên trong, Vương phu nhân diện bộ lễ phục màu đỏ sẫm sang trọng đang mỉm cười đón khách.
"Vương phu nhân, chúc mừng gia đình nhé." Phong phu nhân niềm nở tiến tới.
Vương phu nhân nheo đôi mắt phượng, khóe môi hiện rõ nét cười: "Ôi, Phong phu nhân, cảm ơn chị đã quá bộ."
Nói đoạn, bà quay sang nhìn Phong Nguyệt đang đứng cạnh: "Đây là Nguyệt Nguyệt nhà chị đúng không, hôm nay cũng đi cùng mẹ à?"
"Cháu chào dì ạ, chúc mừng gia đình dì có thêm thành viên mới." Phong Nguyệt lễ phép chào hỏi.
"Ngoan lắm, ngoan lắm." Vương phu nhân không phải người hay để bụng, nhưng trong lòng vẫn còn chút khúc mắc về việc Phong phu nhân nẫng tay trên vị chuyên gia dinh dưỡng mà bà đã nhắm tới trước đó. Bà cười đầy ẩn ý: "Dì nghe nói dạo này sức khỏe cháu không được tốt lắm, giờ đã đỡ hơn chưa?"
Phong phu nhân thoáng khựng lại, bà thừa biết người phụ nữ này vẫn còn ghi hận chuyện cũ. Bà mỉm cười, khéo léo cắt đứt câu chuyện: "Cũng tạm ổn rồi chị ạ, nhưng giờ trong nhà có chuyên gia dinh dưỡng chăm sóc nên so với trước kia đúng là khá hơn rất nhiều."
Phong Nguyệt mỉm cười gật đầu chào, sau đó mới tiến lại gần nôi em bé để ngắm nhìn. Đứa trẻ chắc hẳn vừa mới bú sữa xong nên đã chìm vào giấc ngủ, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ hồng, trên người tỏa ra mùi sữa thơm dịu. Nhìn sinh linh bé nhỏ vừa chào đời đã bị chính cha ruột dùng làm công cụ để củng cố các mối quan hệ thương trường, nàng bỗng thấy bùi ngùi. Chẳng biết trên đời này, liệu có ai thực sự mang theo tình yêu thuần túy để mong chờ sự hiện diện của cô bé hay không.
Hai mẹ con nhà họ Phong nán lại trò chuyện với Vương phu nhân một lúc trên lầu thì buổi tiệc bên dưới cũng sắp bắt đầu. Vì Vương phu nhân phải bế con xuống nên hai mẹ con xin phép đi trước một bước. Vừa bước ra khỏi phòng nghỉ, họ đã chú ý ngay đến bầu không khí náo nhiệt đến mức khác thường ở hội trường phía dưới.
Theo lý mà nói, đây vẫn là tiệc đầy tháng của trẻ con, dù những kẻ đến dự có coi đây là tiệc giao tế thương mại đi chăng nữa thì cũng không nên lộ liễu và ồn ào đến vậy. Hai mẹ con hoang mang nhìn nhau, mãi đến khi bước xuống cầu thang, họ mới hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Đứng ở lối xuống cầu thang, Phong Nguyệt tình cờ chạm phải ánh mắt của người vốn dĩ không nên xuất hiện ở đây.
Quanh Nghiêm Lâm là ba người thân cận: trợ lý đặc biệt Mạc Nhất Húc cùng hai trợ thủ đắc lực từ văn phòng thư ký. Lúc này, ba người họ đang ra sức đánh Thái cực, khéo léo ngăn cản dòng người đang muốn tiến lại bắt chuyện với Nghiêm Lâm. Còn bản thân cô thì đang trò chuyện gì đó cùng Vương tổng và ba của Phong Nguyệt.
Phong phu nhân vừa nhìn thấy bóng dáng Nghiêm Lâm là lập tức hiểu ra vấn đề. Việc người nhà họ Nghiêm xuất hiện tại một buổi tiệc đầy tháng quy mô nhỏ thế này, có lẽ người kinh ngạc nhất chính là chủ nhân buổi tiệc – Vương tổng. Hàng năm, số lượng thiệp mời gửi đến Nghiêm gia nhiều không đếm xuể, ngoại trừ những buổi tiệc cố định, họ hầu như không bao giờ xuất hiện ở những sự kiện nhỏ lẻ.
Sự hiện diện của Nghiêm Lâm tối nay là một niềm vui ngoài ý muốn đối với những kẻ đến đây vì mục đích kinh doanh. Tuy nhiên, Nghiêm Lâm dường như cũng lường trước được tình hình nên mới mang theo cả đội ngũ trợ lý hùng hậu như vậy.
Phong phu nhân nhìn vẻ mặt rõ ràng là đang bối rối của chồng mình, rồi lại liếc sang biểu cảm của con gái bên cạnh, thầm thở dài trong lòng. Phong Nguyệt đứng đó, thần sắc thản nhiên nhìn Nghiêm Lâm một cái rồi lập tức dời tầm mắt đi chỗ khác.
Mọi động thái của nàng đều không lọt qua mắt Nghiêm Lâm. Thấy đối phương dời mắt đi với vẻ hoàn toàn không chút hứng thú, lồng ngực Nghiêm Lâm thắt lại, sắc mặt cũng theo đó mà trở nên khó coi.
Vương tổng và Phong ba ba tất nhiên cũng nhận thấy sự bất thường. Họ nhìn theo hướng mắt của Nghiêm Lâm và thấy ngay hai mẹ con họ Phong đang đứng ở cầu thang. Chuyện Nghiêm Lâm và Phong Nguyệt kết hôn dù không rầm rộ nhưng người trong giới đều biết rõ, và lẽ tự nhiên, chuyện hai người họ ly hôn giờ đây cũng chẳng còn là bí mật.
Vương tổng lăn lộn thương trường bao năm, thừa hiểu cái gì nên nghe, cái gì nên thấy và lúc nào nên giả mù giả điếc. Ông ta tìm đại một cái cớ để rời đi trước. Vì Phong ba ba vẫn đang đứng cạnh Nghiêm Lâm nên Phong phu nhân không thể bỏ mặc chồng mình mà đi chỗ khác được.
Nhưng Phong Nguyệt thì chẳng có gì phải bận tâm. Ba nàng đã có mẹ nàng ở bên, nàng chẳng việc gì phải lại gần Nghiêm Lâm để xem náo nhiệt. Nàng nói khẽ vài câu vào tai mẹ, sau đó lấy một ly nước trái cây từ khay của người phục vụ, thong thả đi về phía một góc khuất để chờ khai tiệc.
Ánh mắt Nghiêm Lâm chưa từng rời khỏi nàng lấy một giây, nhưng khi thấy Phong phu nhân đang tiến lại gần, cô không thể ngó lơ.
"Mẹ... chào dì buổi tối ạ." Một tiếng "Mẹ" suýt chút nữa thốt ra theo bản năng. Trước đây cô chưa từng biết rằng việc đổi cách xưng hô lại khó làm quen đến thế.
"A Lâm cũng đến à. Một thời gian không gặp, trông con có vẻ gầy đi nhiều đấy." Phong phu nhân vẫn giữ vẻ lịch sự như thường lệ.
Nghiêm Lâm gượng cười: "Dạo này công ty hơi bận ạ."
"Dù bận đến đâu cũng phải chú ý ăn uống chứ."
"Vâng, cảm ơn dì đã quan tâm."
Vợ chồng họ Phong chỉ hàn huyên với cô thêm vài câu thì tiếng của Vương tổng vang lên từ phía sân khấu. Dù sao đây cũng là tiệc đầy tháng, Vương tổng với tư cách là người cha phải lên phát biểu vài lời. Vào lúc này, mọi người trong hội trường đều đứng yên tại chỗ để tỏ sự tôn trọng cơ bản với chủ nhà.
Nghiêm Lâm – người vốn đã thu hút sự chú ý còn hơn cả chủ nhân buổi tiệc – lại càng không thể tùy tiện di chuyển để tránh gây sự chú ý không cần thiết. Thế là, ý định muốn tiến lại trò chuyện với Phong Nguyệt của cô đành bị b*p ch*t ngay từ trong trứng nước. Cô đứng yên tại chỗ, nhưng ánh mắt vẫn luôn dán chặt vào bóng dáng đơn độc của Phong Nguyệt ở đằng xa.
Mục đích duy nhất của cô khi đến dự buổi tiệc chẳng liên quan gì đến mình này, chính là vì Phong Nguyệt. Ban đầu cô không biết nhà họ Vương là hàng xóm của Phong gia, mãi đến khi Mạc Nhất Húc nhìn thấy thiệp mời và nhắc nhở cô mới biết. Cô không chắc liệu Phong Nguyệt có đến hay không, chỉ là muốn đến cầu may. Lúc mới vào tiệc chỉ thấy Phong ba ba, cô đã có chút thất vọng, nhưng khi bóng dáng Phong Nguyệt hiện ra ở đầu cầu thang, trái tim cô như được nhấc bổng lên lần nữa. Cô không hiểu tại sao, mỗi khi đối mặt với Phong Nguyệt, trong lòng cô luôn tràn ngập một cảm xúc vừa không dám đối diện nhưng lại khao khát khôn cùng.
Bài phát biểu của Vương tổng không kéo dài lâu. Nghiêm Lâm đứng đó, danh tiếng và chuyện cô đã ly hôn đều rành rành ra đó, khiến những kẻ mang con cái đi theo làm bình phong bắt đầu rục rịch ý đồ. Nếu là những vị tổng giám đốc muốn bàn chuyện làm ăn thì Mạc Nhất Húc còn có thể ngăn cản, nhưng với đám công tử tiểu thư đang có ý đồ riêng với Nghiêm Lâm, trợ lý cũng khó lòng đối phó hết được.
Bất quá, cũng may là khí trường người sống chớ gần của Nghiêm Lâm vẫn còn rất mạnh mẽ, số kẻ thực sự đủ can đảm để tiến lên bắt chuyện với cô cũng chẳng có bao nhiêu. Nhờ vậy, cô cuối cùng cũng thoát khỏi vòng vây của đám người đó một cách khá dễ dàng.
Nghiêm Lâm cầm một ly champagne, bước chân có chút ngập ngừng và co quắp tiến về phía góc khuất nơi Phong Nguyệt đang đứng. Lúc này, bên cạnh Phong Nguyệt là một cô gái trạc tuổi nàng, trông dáng vẻ hai người đang trò chuyện vô cùng vui vẻ.
Trong sảnh tiệc này, chẳng ai là không nhận ra đại danh đỉnh đỉnh của Nghiêm Lâm. Thế nên, khi thấy cô đang sải bước hướng về phía này, cô gái kia liền rất tự giác mà chào tạm biệt rồi rời đi.
Nghiêm Lâm đứng lại trước mặt Phong Nguyệt. Nhưng cô vừa mới đứng vững thì Phong Nguyệt đã giữ vẻ mặt vô cảm, dứt khoát xoay người định rời đi ngay lập tức.
"A Nguyệt... chị muốn nói chuyện với em một chút."
Phong Nguyệt đưa lưng về phía cô, bước chân khựng lại. Nàng nhàn nhạt cất lời, giọng điệu bình thản đến cực điểm: "Nghiêm tổng, đêm nay số người muốn xếp hàng để trò chuyện với cô nhiều không đếm xuể, tôi không rảnh."
Dứt lời, nàng chẳng hề quay đầu lại, cứ thế dứt khoát bước thẳng vào giữa đám đông náo nhiệt trong sảnh tiệc, để lại Nghiêm Lâm đứng lặng độc độc giữa góc tối với ly rượu trên tay.
--------------------
Tác giả có lời muốn nói:
Nghiêm tổng à, giấy trắng mực đen đã ly hôn rành rành ra đó rồi, giờ còn muốn tìm người ta tâm sự sao? Đúng là mơ mộng giữa ban ngày mà!
