Vợ Trước Muốn Ly Hôn - Mộ Đồng Tiểu Thi

Chương 29: Tụ Họp



Vào ngày tổ chức tiệc tân gia, Phong Nguyệt dậy từ rất sớm. Cùng dậy sớm với nàng còn có Chu Quỳnh Quỳnh – cô bạn thân đã chuyển quà dọn nhà đến từ hôm trước và xin ngủ lại một đêm.

Chu Quỳnh Quỳnh với mái tóc rối bời, vẻ mặt còn ngái ngủ bước ra khỏi phòng ngủ cho khách, uể oải tiến về phía cửa bếp.

Phong Nguyệt thấy bộ dạng đó liền hỏi: "Sáng nay ăn bánh mì sandwich nhé?"

Chu Quỳnh Quỳnh xua tay, ngáp dài một cái: "Sáng ra tớ không ăn nổi gì đâu, cho tớ xin ly cà phê là được rồi."

"Nhà tớ chỉ có cà phê hòa tan thôi, nếu uống không quen thì tớ đặt giao hàng cho nhé?"

"Hòa tan cũng được, tớ không kén chọn đâu, chủ yếu uống cho tỉnh người thôi mà."

"Được, vậy tớ pha cho cậu một ly, cậu mau đi rửa mặt đi."

"Hì hì, làm phiền cậu nhé." Chu Quỳnh Quỳnh cười tươi rói, vẫy vẫy tay với Phong Nguyệt rồi lủi vào phòng tắm.

Phong Nguyệt nhìn theo cô bạn, khẽ mỉm cười không nói gì.

Đến khi Chu Quỳnh Quỳnh sửa soạn xong xuôi bước ra, trên bàn ăn đã đặt sẵn một ly cà phê nóng hổi tỏa hương. Cô bưng ly lên nhấp một ngụm cho tỉnh táo rồi mới ngồi xuống trò chuyện cùng Phong Nguyệt.

Chu Quỳnh Quỳnh nhìn về phía chiếc sofa mềm mại mà mình vừa tặng làm quà tân gia, tâm trạng vô cùng tốt: "Hôm qua bận quá tớ còn chưa kịp ngồi thử xem chiếc sofa đó thế nào, hôm nay cậu phải ngồi nó nhiều vào đấy nhé."

Phong Nguyệt cười đáp: "Cũng không cần vội vàng thế đâu, dù sao cậu cũng đã tặng tớ rồi, sau này tớ còn rất nhiều thời gian để tận hưởng nó mà."

"Cũng đúng thôi." Chu Quỳnh Quỳnh dựa người ra sau, thở dài: "Cậu không biết tớ đã phải nhờ vả bao nhiêu người bạn, trầy trật mãi mới mua được chiếc sofa này đâu."

"Vâng ạ, tiểu nhân nhất định sẽ ngồi thật kỹ chiếc sofa mà Chu đại tiểu thư đã ban tặng!" Phong Nguyệt vừa nói vừa làm bộ tinh nghịch, chắp tay bái tạ đối phương.

Chiếc sofa có màu vàng ấm, bên trên được Phong Nguyệt phủ một lớp thảm lông xù, trông vừa thoải mái vừa ấm cúng, cực kỳ thích hợp để cuộn mình trong đó vào mùa đông. Đây là món quà Chu Quỳnh Quỳnh đã cất công chọn lựa, là hàng thủ công đặt riêng từ Ý, vừa mới vận chuyển về nước tối qua là cô đã hối hả mang thẳng đến nhà Phong Nguyệt ngay.

"Đúng rồi, hôm nay mọi người mấy giờ đến nhỉ? Chúng mình có cần ra ngoài mua thêm gì không?" Chu Quỳnh Quỳnh đặt ly cà phê xuống hỏi.

Phong Nguyệt lắc đầu: "Tiểu Tuyết và chị Ôn Trinh chắc tầm giờ cơm trưa sẽ đến. Còn một người bạn nữa sẽ đến sau bữa trưa, em ấy dạo này bận đồ án tốt nghiệp đến mức không dứt ra được."

"Cậu còn có cả bạn sinh viên nữa à? Quan hệ rộng rãi gớm nhỉ." Chu Quỳnh Quỳnh hơi bất ngờ.

"Gì chứ, là một cô em gái tớ quen trước đây, tính tình rất tốt. Dạo này em ấy áp lực quá nên tớ rủ qua đây coi như cho em ấy thư giãn chút."

"Vậy cũng tốt, tính ra mới có năm người, không quá đông cũng không quá vắng."

Sau khi ăn sáng xong, Chu Quỳnh Quỳnh giúp một tay dọn dẹp bếp núc, còn Phong Nguyệt bắt đầu chuẩn bị máy móc để quay phim. Chu Quỳnh Quỳnh vốn không rành mấy thứ này nên chỉ có thể làm một công cụ chạy việc ngoan ngoãn, Phong Nguyệt chỉ đâu cô đánh đó.

Các thông số camera và ánh đèn vốn đã được Ôn Trinh điều chỉnh giúp từ trước, giờ chỉ cần bày biện vào vị trí thích hợp là có thể bắt đầu. Tuy nhiên, vì đây là lần đầu tiên Phong Nguyệt tự tay mày mò mấy thiết bị chuyên nghiệp này nên nàng và Chu Quỳnh Quỳnh cứ cuống quýt cả lên, loay hoay mãi một hồi lâu.

May sao Ôn Trinh đến sớm hơn dự tính. Phong Nguyệt mừng rỡ như bắt được cứu tinh, vội vàng ra đón chị vào nhà. Ôn Trinh mang theo quà tân gia, trao tận tay nàng: "Đây là quà mừng nhà mới của em."

Phong Nguyệt đón lấy món quà được bọc kín mít, trông rất giống một khung tranh lớn, nàng ngoan ngoãn cảm ơn: "Em cảm ơn chị Ôn Trinh, chị vào nhà đi ạ."

Chu Quỳnh Quỳnh đang loay hoay bên đống thiết bị nhiếp ảnh, nghe thấy tiếng Ôn Trinh liền ló đầu ra từ bếp: "Sư tỷ, chị tới rồi à!"

Ôn Trinh cứ ngỡ mình là người đến sớm nhất, nên khi thấy Chu Quỳnh Quỳnh, chị không khỏi ngạc nhiên: "Em đến sớm thế? Chẳng giống phong cách của em tí nào."

"Đêm qua em ngủ lại nhà A Nguyệt luôn mà, nên hôm nay mới dậy sớm được vậy đó."

Phong Nguyệt gật đầu, giải thích thêm cho Ôn Trinh về sự tích ngủ lại của cô bạn vào tối qua.

"Đúng là em có khác." Ôn Trinh bật cười vỗ vai Chu Quỳnh Quỳnh, rồi quay sang Phong Nguyệt đang ngồi xổm dưới đất tò mò nhìn món quà: "Em mở ra xem có thích không."

Được lời như cởi tấm lòng, Phong Nguyệt không chần chừ nữa, nhanh tay gỡ lớp giấy bọc. Khi lớp bìa cứng được tháo ra, món quà lộ diện khiến cả hai cô gái đều ngẩn người.

Đó là một bức tranh sơn dầu với những nét vẽ tinh tế, tông màu ấm áp. Tranh vẽ cảnh bình minh rực rỡ đang ló dạng ở phương Đông, và dưới ánh nắng huy hoàng ấy là một cánh rừng rậm rạp, tràn đầy sức sống mãnh liệt.

"Oa!" Chu Quỳnh Quỳnh – một người cũng làm trong ngành nghệ thuật – không khỏi thốt lên kinh ngạc, đơn giản vì bức tranh này quá đỗi ăn nhập với phong cách trang trí nhà của Phong Nguyệt.

Mắt Phong Nguyệt sáng lấp lánh, nàng quay sang nhìn Ôn Trinh đầy cảm động: "Em cảm ơn chị Ôn Trinh nhiều lắm! Em thích bức tranh này vô cùng!"

"Em thích là chị vui rồi." Ôn Trinh mỉm cười hài lòng.

Chu Quỳnh Quỳnh tiếp lời: "Sư tỷ, em nhớ hồi đại học chị có học phụ tu hệ sơn dầu đúng không? Đây là chị tự vẽ ạ?"

"Ừm, cũng lâu rồi chị không cầm cọ, nét vẽ thực sự không còn tinh xảo được như trước nữa."

"Đâu có ạ! Đẹp lắm luôn ấy!" Phong Nguyệt phấn khởi đứng bật dậy, hai tay nâng niu bức tranh, đi tới đi lui ngắm nghía khắp nơi để tìm chỗ treo trang trọng nhất.

Thấy nàng cứ quyến luyến bức tranh mãi không rời, Chu Quỳnh Quỳnh trêu: "Được rồi cô nương, ngắm thế đủ rồi, còn chính sự chưa làm kìa."

Phong Nguyệt bấy giờ mới sực nhớ ra đống thiết bị nhiếp ảnh trong bếp vẫn chưa xong. Có Ôn Trinh hỗ trợ, mọi việc trở nên dễ dàng hơn hẳn. Chu Quỳnh Quỳnh thấy mình không còn đất diễn ở bếp liền rút lui ra phòng khách xem TV.

Quay video là một công việc khá cầu kỳ, nhưng may mắn là Phong Nguyệt đã soạn sẵn một kịch bản sơ bộ. Sau khi hoàn thành xong các cảnh quay xử lý nguyên liệu, nàng và Ôn Trinh cùng ngồi lại xem lại thành quả. Nhờ sự hỗ trợ của một tay máy chuyên nghiệp như Ôn Trinh, chất lượng hình ảnh vượt xa mong đợi của Phong Nguyệt, từ ánh sáng đến góc quay đều vô cùng nghệ thuật.

"Chị Ôn Trinh, chị siêu quá! Đẹp hơn cả tưởng tượng của em nữa!" Phong Nguyệt không tiếc lời khen ngợi. Ôn Trinh vui vẻ nhận lấy lời khen rồi tận tình chỉ bảo thêm cho nàng những lưu ý khi quay chụp.

Khi hai người vừa chuẩn bị xong nguyên liệu cho bữa trưa thì chuông cửa lại reo. Lần này là Phó Tư Tuyết. Cô mang đến một chiếc bánh kem fondant được đặt làm riêng theo hình dáng căn hộ của Phong Nguyệt, tinh xảo đến từng chi tiết nhỏ, cùng một chai vang đỏ quý giá lấy từ hầm rượu của ba mình.

"Tân gia vui vẻ nhé Phong Nguyệt! Chiếc bánh này là tớ tự vẽ thiết kế rồi đặt làm đấy, trông giống hệt nhà cậu đúng không?" Phó Tư Tuyết tự hào khoe.

"Cậu mới đến nhà tớ có vài lần mà đã nhớ rõ thế này, đúng là siêu nhân!" Phong Nguyệt thốt lên kinh ngạc.

"Hì hì, thiên bẩm mà, tớ có khả năng nhìn qua là không quên được."

Sau màn chào hỏi rộn ràng, Phó Tư Tuyết nhảy tót lên sofa cùng Chu Quỳnh Quỳnh ôn chuyện cũ. Phong Nguyệt bắt đầu vào bếp trổ tài. Dù Ôn Trinh muốn giúp nhưng Phong Nguyệt nhất quyết từ chối với lý do "chị là khách", nàng muốn tự tay chuẩn bị bữa tiệc này.

Phong Nguyệt vốn đã dành rất nhiều tâm huyết học nấu ăn từ trước, nên chẳng mấy chốc, mùi hương thức ăn ngào ngạt đã lan tỏa khắp phòng khách.

Phó Tư Tuyết nằm dài trên sofa, hít hà mùi thơm rồi xoa bụng than thở: "Đói quá đi mất... ngửi thấy mùi này tớ càng đói hơn."

"Cậu chưa ăn sáng à?" Chu Quỳnh Quỳnh hỏi.

"Chưa, đêm qua tớ thức đến 2 giờ sáng, nay dậy là chạy đi lấy bánh kem rồi sang đây luôn, làm gì có thời gian ăn." Phó Tư Tuyết khổ sở đáp.

"Em nên ăn uống điều độ vào, nếu không dạ dày sẽ hỏng mất." Ôn Trinh ân cần khuyên nhủ.

"Em có biết nấu cơm đâu, sáng ra lại lười đặt đồ giao tận nơi nên thôi... ngủ cho quên đói luôn."

Chu Quỳnh Quỳnh tò mò hỏi: "Vậy bữa trưa với bữa tối cậu tính sao?"

Phó Tư Tuyết hồi tưởng lại một chút: "Hồi trước ở nước ngoài, tớ ở nhà nên không có nỗi lo này. Từ lúc về nước đến giờ, dường như toàn là đồ ăn nhanh với cơm hộp qua bữa, thi thoảng mới cùng bạn bè ra ngoài đi ăn một bữa tử tế."

"Khổ thân cậu quá, bảo bối ơi." Chu Quỳnh Quỳnh khoa trương duỗi tay ôm chầm lấy Phó Tư Tuyết.

Phó Tư Tuyết bị cô bạn chọc cho cười ngất, lại né không nổi vòng tay của đối phương, đành phải nghiêng người trốn sang phía Ôn Trinh.

Ôn Trinh có ấn tượng khá tốt với Phó Tư Tuyết, lúc này cũng vui vẻ hùa theo hai người. Chị đưa tay giải cứu Phó Tư Tuyết khỏi vòng tay của Chu Quỳnh Quỳnh, rồi hỏi: "Vậy em không định thuê một người giúp việc để chăm sóc sinh hoạt hằng ngày sao? Thói quen sống thế này kéo dài sẽ sinh bệnh mất."

"Chao ôi, chẳng còn cách nào khác ạ, em không thích người lạ vào nhà mình."

Chu Quỳnh Quỳnh bật cười: "Phụt, vậy sau này đối tượng của cậu cũng không được vào nhà sao?"

"Đối tượng thì sao tính là người lạ được cơ chứ."

"Cũng đúng." Chu Quỳnh Quỳnh ngả người ra sau ghế sofa, "Nhưng mà tìm được một anh bạn trai vừa biết nấu ăn, lại vừa biết chăm sóc cậu xem ra cũng chẳng dễ dàng gì đâu."

"Hửm? Bạn trai? Tớ có nói tớ thích đàn ông bao giờ đâu." Nói đoạn, Phó Tư Tuyết khẽ nhếch môi đầy ẩn ý.

Chu Quỳnh Quỳnh, Ôn Trinh: "???"

Công khai xu hướng tính dục bất ngờ thế sao?

"Em thích những đại tỷ xinh đẹp, ôn nhu, lại còn biết nấu ăn nữa cơ." Phó Tư Tuyết cong mắt cười, lộ ra một chiếc răng khểnh nhỏ xíu. Tầm mắt cô lướt qua hai người rồi cuối cùng dừng lại trên mặt Ôn Trinh, mang theo một sự chiếm hữu và xâm lược không thể ngó lơ.

Đúng lúc đó, Phong Nguyệt từ trong bếp bưng một đĩa thức ăn ra, vừa vặn nghe thấy câu nói ấy.

"Tiểu ma vương, lại bắt đầu rồi đấy à?" Lời của Phong Nguyệt cắt ngang bầu không khí của ba người, "Sắp xong rồi, mọi người chuẩn bị ăn cơm thôi."

Nghe thấy tiếng báo ăn cơm, một Phó Tư Tuyết đầy tính tấn công lúc nãy lập tức biến mất, trở lại thành cô nàng loli trông có vẻ ngây thơ vô số tội, hớn hở sà vào bàn ăn.

Chu Quỳnh Quỳnh cũng nhanh chóng thoát khỏi bầu không khí kỳ lạ vừa rồi. Dù sao cô cũng từng là bạn học của Phó Tư Tuyết một năm, đã quá quen với cái bản lĩnh lật mặt nhanh như lật sách của cô nàng này.

"Hay cho cái đồ tiểu ma vương này! Dám dọa tớ à! Xem tớ có b*p ch*t cậu ngay từ trong trứng nước không!" Nói rồi cô cũng lao tới bàn ăn, chỉ còn lại mình Ôn Trinh vẫn ngồi trên sofa.

Ngồi trên ghế, Ôn Trinh khó khăn lắm mới lấy lại được bình tĩnh. Cảm giác xâm lược cực mạnh phát ra từ Phó Tư Tuyết ban nãy làm chị có ảo giác mình giống như một con mồi bị loài mãnh thú hung tàn nhắm trúng.

Trực giác mách bảo chị rằng, cô nàng loli trông có vẻ đáng yêu, vô hại này tuyệt đối không đơn giản như vẻ bề ngoài. Chị nên tránh xa cô ấy một chút, ít nhất là phải giữ khoảng cách an toàn.

--------------------

Tác giả có lời muốn nói:

Tôi hoàn toàn đồng ý với bạn! Đúng là "Nữ chính là của nữ chính, còn nữ phụ hoàn mỹ (như Ôn tỷ tỷ) là của tất cả chúng ta."

Cách thiết lập nhân vật Phó Tư Tuyết là loli bạch thiết hắc (ngoài trắng trong đen) thực sự rất thú vị. Nó tạo ra một sự đối trọng hoàn hảo: một bên là Ôn Trinh chín chắn, ôn nhu như nước; một bên là Phó Tư Tuyết tinh quái, đầy tính chiếm hữu và có chút nguy hiểm. Dù họ không thành đôi trong chính văn, nhưng những màn tương tác độ khí này giúp bầu không khí của hội chị em trở nên sống động và bớt u ám hơn hẳn sau những biến cố của Phong Nguyệt.

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...