Vợ Trước Muốn Ly Hôn - Mộ Đồng Tiểu Thi

Chương 38: Trốn Không Xong



BrokenRice1983

  

Khoảng hai giờ chiều, Phong Nguyệt bắt đầu vào bếp để thực hiện buổi quay cuối cùng trước kỳ nghỉ Tuần Lễ Vàng.

Lần này, nàng dự định làm một số món ăn vặt để mang theo cho Ôn Trinh và Chu Quỳnh Quỳnh trong chuyến đi sắp tới: bánh quy kẹp lòng đỏ trứng muối, bánh trứng tan chảy và loại trà hoa quả mà Chu Quỳnh Quỳnh từng nhắc tới là rất thích. Tuy nhiên, buổi hôm nay chủ yếu phục vụ cho việc ghi hình; còn phần mang đi chơi, nàng sẽ chuẩn bị lại vào một ngày trước khi khởi hành để đảm bảo độ tươi ngon. Vì vậy, số bánh làm ra hôm nay nàng sẽ mang về biếu ba mẹ nếm thử.

Thực tế, những món ăn vặt này không phải sở trường của Phong Nguyệt. Dù đã nghiên cứu kỹ các giáo trình trên mạng và tập dượt trước đó, nàng vẫn gặp thất bại vài lần. Nhưng vốn có chút thiên phú bẩm sinh, sau thêm đôi lần thực hành, dù vẻ ngoài chưa thật sự hoàn mỹ nhưng hương vị thì tuyệt đối không sai vào đâu được.

Nguyên liệu quan trọng nhất cho hai món này chính là lòng đỏ trứng muối do chính tay nàng tự ướp từ trước. Những quả trứng vịt sau khi đập vỏ, phần lòng đỏ đã đông đặc lại vừa ý, còn lòng trắng vẫn giữ được độ trong.

Phong Nguyệt xử lý nguyên liệu rất nhanh nhẹn và thuần thục. Chỉ loáng sau, hai mươi chiếc lòng đỏ trứng muối đã được xếp ngay ngắn, phun lên một chút rượu trắng rồi đưa vào lò nướng. Sau đó, nàng bắt đầu nhào bột làm vỏ bánh trứng tan chảy bằng cách kết hợp bột mì, bơ và nước. Khối bột sau khi nhào mịn được để nghỉ trong 30 phút để làm lạnh và ổn định kết cấu.

Trong lúc chờ đợi, nàng lấy thêm lòng đỏ từ những quả trứng muối đã ướp kỹ khác, đun chảy bơ trong chảo rồi cho lòng đỏ vào xào đều. Nàng tiếp tục thêm sữa bột và cuối cùng là kẹo bông gòn vào đảo cùng. Khi mọi nguyên liệu trong chảo đã hòa quyện hoàn toàn, Phong Nguyệt mới lấy bánh quy nhỏ ra, khéo léo phết nhân vào giữa hai miếng bánh rồi đặt sang một bên chờ nhân nguội và kết dính lại.

Mọi thao tác của Phong Nguyệt đều sạch sẽ, dứt khoát. Xong phần bánh quy cũng là lúc vỏ bánh trứng đã đạt yêu cầu. Nàng lấy lòng đỏ trứng muối từ lò nướng ra, bao bọc cẩn thận vào từng phần vỏ bánh đã cán mỏng, xếp đều lên khay nướng. Cuối cùng, nàng rắc thêm một chút mè đen lên trên rồi đưa tất cả vào lò.

Riêng trà hoa quả đã có sẵn trong tủ lạnh nên nàng không cần chế biến lại. Tuy nhiên, để đưa vào video, nàng vẫn lấy chiếc ly yêu thích ra, rót đầy một ly trà rực rỡ sắc màu để quay cảnh đặc tả.

Khi mẻ bánh trứng tan chảy nóng hổi ra lò, nàng xếp chúng cạnh những chiếc bánh quy nhỏ và ly trà thơm mát, dùng máy quay ghi lại một khung hình đại gia đình đầy hấp dẫn.

Sau khi hoàn tất cảnh quay cuối cùng, Phong Nguyệt mới tắt máy ảnh, bắt đầu xếp đồ ăn vào từng hộp quà đóng gói chỉnh tề để lát nữa mang về nhà ba mẹ.

Phong Nguyệt rất thích mày mò nấu nướng, nhưng lại cực kỳ ngại việc dọn dẹp chiến trường sau đó. Bởi vậy, cứ mỗi lần vui vẻ nấu xong, nàng lại phải mặt nặng mày nhẹ bắt tay vào dọn phòng bếp. Những lúc ấy, nàng thường cân nhắc đến việc thuê một người giúp việc để đỡ đần. Thế nhưng cuối cùng, bản năng bảo vệ lãnh thổ lại trỗi dậy; nàng vẫn không cách nào chấp nhận được việc người lạ xâm nhập vào không gian riêng tư của mình.

Sau khi thu dọn xong phòng bếp và sao chép toàn bộ tư liệu video vào máy tính, Phong Nguyệt mới xách túi đồ ăn vặt cùng laptop rời khỏi nhà.

Nàng về đến nhà ba mẹ vào khoảng sáu giờ tối. Vì đã gọi điện báo trước nên khi thấy nàng, dì giúp việc trong nhà không hề tỏ ra bất ngờ.

"Bé cưng về rồi đấy à! Mau vào ăn cơm đi, ba mẹ đều đang đợi con đấy." Dì Triệu cười tủm tỉm đón nàng vào nhà. Giống như mẹ Phong, dì đã gọi nàng bằng nhũ danh từ tận lúc nhỏ.

"Dì Triệu, đây là chút đồ ăn vặt tự tay con làm, con có đóng gói một phần riêng cho dì đây, dì nếm thử nhé." Dì Triệu gần như là người đã nhìn Phong Nguyệt lớn lên, vì vậy ngay khi vừa xuống xe, nàng đã đưa túi quà riêng cho dì.

Dì Triệu không từ chối, vui vẻ nhận lấy rồi tiện tay cầm luôn chiếc áo khoác hộ Phong Nguyệt: "Cảm ơn bé cưng nhé. Vào nhà mau đi con, mọi người chờ đủ cả rồi."

Phong Nguyệt gật đầu bước qua ra vào, để rồi sững người khi thấy phòng khách đang ngồi chật kín người. Vừa thấy nàng, cả căn phòng lập tức rộn ràng những lời chào hỏi nhiệt tình:

"Ái chà, Tiểu Nguyệt về rồi! Mau lại đây ngồi chơi nào con." "Lâu quá không gặp, Tiểu Nguyệt càng lớn càng xinh đẹp quá." "Đúng đấy, đi ngoài đường chắc cô út cũng chẳng nhận ra cháu nữa rồi."

Phong Nguyệt gần như không chống đỡ nổi sự nhiệt tình này, chỉ biết vội vàng chào hỏi từng người: "cô hai, cô ba, cô út." Dứt lời, nàng mới đưa tầm mắt cầu cứu về phía mẹ mình.

Đáp lại nàng, mẹ Phong chỉ nở một nụ cười... vô hồn.

Phong Nguyệt: "..."

Đi cùng ba người cô là con cái của họ: con gái của cô hai và con trai của cô ba(cô út hiện chưa có con). Hai đứa trẻ này kém Phong Nguyệt không bao nhiêu tuổi, đều tầm đôi mươi. Tuy không quá thân thiết với Phong Nguyệt nhưng chúng vẫn lễ phép chào nàng một tiếng "Chị".

Ba Phong hôm nay có việc ở công ty nên không về dùng bữa, vì vậy trên bàn cơm ngoại trừ cậu em họ thì toàn là phụ nữ. Trong bữa ăn, chuyện phiếm là điều không thể tránh khỏi, mà ba người cô của nàng lại chính là những bậc thầy trong việc kéo chuyện gia đình.

"Tiểu Nguyệt này, cô nghe mẹ cháu bảo cháu đang quay video đăng lên mạng phải không? Cháu quay gì thế? Múa ba lê à? Cô nhớ hồi nhỏ cháu có học ba lê một thời gian mà." Cô út là người trẻ nhất nên khá nhạy bén với mạng xã hội.

Phong Nguyệt vốn không có nhiều thời gian gần gũi với các trưởng bối này, bởi trước đây phần lớn tâm trí nàng đều dành trọn cho Nghiêm Lâm.

"Dạ không phải đâu cô, cháu quay video về nấu ăn và ẩm thực ạ. Cháu cũng vừa mới bắt đầu thôi nên chưa đăng được bao nhiêu video cả."

Cô hai tỏ vẻ kinh ngạc: "Thời buổi này nấu ăn thôi mà cũng quay video đăng lên được sao?" "Chứ còn gì nữa, mấy người đó hình như gọi là 'blogger' hay gì đấy, tóm lại là làm 'vlogger' để kiếm tiền thôi." cô ba chen vào.

Cô hai rõ ràng là không có thiện cảm với hai chữ "vlogger", bà nhíu mày: "Tiểu Nguyệt à, không phải cô hai nói cháu đâu, nhưng cháu là sinh viên ưu tú khoa Tài chính, giờ lại đi làm cái nghề đó thì lãng phí quá."

Mẹ Phong nghe vậy liền không vui: "Chị đừng nói thế chứ, chỉ cần là việc con bé thích thì không gọi là lãng phí được. Vả lại, cũng đâu có quy định học tài chính thì nhất thiết phải làm nghề liên quan đến tài chính đâu."

Cô hai bị nghẹn lời, sắc mặt có chút gượng gạo nên không nói tiếp với mẹ Phong nữa. Bà quay sang gắt con gái mình: "Con đấy, từ nhỏ đã không giỏi giang bằng chị Tiểu Nguyệt, chị ấy có thể đi quay video chứ con thì đừng có mơ. Lo mà học cho xong rồi vào công ty của cậu mà làm việc."

Cô bé chỉ biết cúi đầu vâng dạ, không dám nói thêm lời nào. May sao ba người cô kịp thời đổi chủ đề nên bữa cơm sau đó diễn ra khá thuận lợi. Tuy nhiên, khi thấy mọi người đã gần dùng bữa xong, mẹ Phong bỗng đưa mắt ra hiệu cho cô ba nói chuyện chính sự.

Cô ba gật đầu, nhìn về phía Phong Nguyệt: "Tiểu Nguyệt này, các cô đều biết cháu và Tiểu Nghiêm đã ly hôn rồi đúng không?"

Phong Nguyệt gật đầu, trong lòng bắt đầu dấy lên một dự cảm chẳng lành. Quả nhiên, ngay giây tiếp theo cô ba đã tiếp lời:

"Cô có biết một cậu nhóc tuổi tác cũng xấp xỉ cháu, là con trai đồng nghiệp của dượng cháu, vừa đi du học về. Cậu ta cao ráo, sáng sủa lắm, cháu có muốn gặp mặt một lần không?"

Dù hôn nhân đồng giới đã hợp pháp nhiều năm, nhưng khi làm mai cho con cháu, những người như cô ba theo bản năng vẫn sẽ chọn đối tượng khác giới. Phong Nguyệt bất lực nhìn cô mình: "Cô ba à, cháu thích phụ nữ, cháu không phải người khác giới đâu ạ."

"Dị tính hay đồng tính gì chứ, cháu đã bao giờ tiếp xúc với ai ngoài Tiểu Nghiêm đâu mà dám khẳng định mình không thích đàn ông?"

Logic gì thế này? Cô ba đang nghĩ xu hướng tính dục của nàng là một chiếc kính vạn hoa, có thể xoay chuyển thiên biến vạn hóa sao?

Phong Nguyệt có chút cạn lời, chỉ biết cười gượng gạo rồi dứt khoát từ chối: "Cô ba, hiện tại cháu thật sự không có tâm trí đó, hơn nữa cháu thấy cuộc sống một mình lúc này cũng rất tốt ạ."

"Cháu đừng vội từ chối, cứ xem ảnh trước đã." Nói rồi, cô ba dùng khuỷu tay hích mạnh vào cậu con trai đang lầm lũi ăn cơm bên cạnh: "Mau, cho chị cháu xem tấm ảnh ba con vừa gửi tới đi."

Cậu thiếu niên bất đắc dĩ lấy điện thoại ra, mở ảnh rồi đưa cho Phong Nguyệt: "Chị, chị xem đi."

Phong Nguyệt liếc qua một cái, quả thực đúng như lời cô ba nói, một chàng trai cao ráo, gầy guộc. Nhưng đối với nàng, nhìn đàn ông cũng giống như nhìn người qua đường xa lạ, hoàn toàn không dấy lên được chút hứng thú nào. Nàng quay sang nhìn mẹ mình, hy vọng bà có thể ra tay cứu vãn tình hình.

Thấy con gái ra hiệu cầu cứu, mẹ Phong đành thở dài, đưa mắt ra hiệu cho cô ba. Dù sao nếu Phong Nguyệt đã thật sự không muốn, họ cũng chẳng thể ép nàng đi xem mắt.

"Cô lại có một người này khá phù hợp đây." Cô út vốn im lặng từ nãy bỗng ngẩng đầu lên: "Con gái, 28 tuổi, đang mở một văn phòng luật sư tại Yến Kinh."

Phong Nguyệt: "..." Chuyện này rốt cuộc bao giờ mới kết thúc đây?

"Bé cưng, hay là gặp thử một lần xem sao? Dù không thành đôi thì cũng coi như kết thêm bạn mới, thấy thế nào?" Mẹ Phong nhìn nàng với ánh mắt đầy mong chờ.

Phong Nguyệt nhìn mẹ, trong lòng thầm thở dài. Trước đây mẹ từng đề cập đến vấn đề này và nàng đã thẳng thừng từ chối, nói rằng tạm thời chưa có ý định yêu đương. Lúc đó mẹ không nói gì thêm, nàng cứ ngỡ chuyện đã xong xuôi, nào ngờ bà lại đợi nàng ở đây.

"Dẫu xem mắt không thành công thì cũng coi như mở rộng quan hệ bạn bè, cháu thấy đúng không?" Sau lời nói của mẹ Phong, các cô cũng bắt đầu xúm vào khuyên nhủ. Hai đứa em họ ngồi cùng bàn gần như muốn bịt tai lại, chúi đầu sâu hơn vào bát cơm.

Lời mẹ đã nói đến nước này, Phong Nguyệt thật sự không nỡ nhẫn tâm từ chối thêm nữa.

"Được rồi ạ, vậy thì gặp một lần. Nhưng kết quả cuối cùng ra sao thì mọi người đừng cưỡng cầu cháu nhé."

Thấy Phong Nguyệt đã xuôi lòng, mục đích của bữa cơm hôm nay coi như đã đạt được. Khi tiễn ba vị cô cô ra về, nàng còn nhận được những cái nhìn đầy thương cảm từ hai đứa em họ.

Phong Nguyệt: "..."

Khoảng 9 giờ tối, khi Phong Nguyệt chuẩn bị đi ngủ thì có tiếng gõ cửa vang lên. Là mẹ nàng.

"Mẹ ạ, muộn thế này rồi mẹ tìm con có việc gì sao?"

"Mẹ sợ con để bụng rồi lại oán trách mẹ, nên mới sang đây xin lỗi con đây."

Phong Nguyệt bật cười thành tiếng: "Làm gì đến mức nghiêm trọng thế ạ. Con biết mẹ chỉ muốn tốt cho con thôi, con không trách mẹ đâu."

Mẹ Phong kéo nàng ngồi xuống mép giường, vỗ nhè nhẹ lên vai nàng: "Con không trách mẹ là tốt rồi. Thật ra hôm nay mẹ chỉ định gọi cô ba sang thôi, chẳng hiểu sao cô hai nhận được tin tức ở đâu mà cũng dắt con gái theo, rồi cả cô út cũng đòi đi cùng nữa."

"Cô hai chắc là vì chuyện công việc sau này của em họ rồi. Còn cô út... có lẽ đơn giản là nhàn rỗi quá nên muốn đến xem náo nhiệt chăng?" Phong Nguyệt nhớ lại biểu hiện của mọi người rồi nhận xét.

"Cái đứa nhỏ này, thật là không biết lớn nhỏ gì cả. Cô út của con rảnh rỗi đến mức sang xem náo nhiệt của con chắc?" Mẹ Phong lườm con gái một cái, dù là đang răn dạy nhưng trong lời nói vẫn hàm chứa ý cười chiều chuộng. "Nhưng cũng may là cô út có tới, nếu không thật sự chẳng có đối tượng xem mắt nào phù hợp cả."

"Haiz, cũng tại mẹ nhất thời không nhớ ra, theo bản năng lại bảo cô ba giới thiệu cho con một cậu con trai."

"Không sao đâu ạ, sau này mẹ đừng để cô ba giới thiệu nữa là được." Phong Nguyệt mỉm cười trấn an.

"Biết rồi, biết rồi. Sau này cứ tìm cô út, cô ấy làm việc đáng tin cậy hơn nhiều."

Phong Nguyệt: "..." Thôi được rồi.

"Nhưng mẹ vẫn muốn giải thích rõ ràng với con một chút." Mẹ Phong nắm chặt lấy tay Phong Nguyệt, giọng bà chùng xuống: "Mẹ không phải muốn ép con nhất định phải kết hôn hay gì cả. Nhà mình dù có nuôi thêm hai mươi đứa như con cũng chẳng thành vấn đề. Nhưng bé cưng à, mẹ chỉ sợ sau này không có ai chăm sóc cho con."

"Mẹ và ba con chung quy rồi cũng sẽ phải rời đi trước con một bước. Khi chúng mẹ đi rồi, con sẽ chỉ còn lại một mình, chưa kể hiện tại con lại đang mang bệnh. Nhà mình không bắt ép con phải kết hôn, nhưng con cần phải có thêm nhiều bạn bè hơn nữa. Những gì mẹ nói về việc đi gặp mặt để kết giao bạn mới không phải là lời lẽ lấy lệ đâu."

"Chỉ cần con có đủ những người bạn thực lòng quan tâm, hoặc những người thân thiết khác bên cạnh, mẹ và ba mới có thể yên tâm nhắm mắt."

"Mẹ chỉ hy vọng con được bình an, hy vọng có người sẽ chăm sóc tốt cho con, bất kể người đó có phải là bạn đời của con hay không."

--------------------

Tác giả có lời muốn nói:

Nghiêm tổng, tình địch số 2 của cô đã chính thức lên sàn, chúng ta hãy cùng chúc mừng Nghiêm tổng nào!

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...