Hai người bốn mắt nhìn nhau, ai nấy đều thấy rõ sự kinh ngạc trong mắt đối phương. Với Phong Nguyệt – người vốn đã sớm thầm thương trộm nhớ Nghiêm Lâm – trong lòng nàng lúc này còn có thêm một phần vui mừng khôn xiết.
Nghiêm Lâm của thời điểm này vẫn chưa trưởng thành thành một đại mỹ nhân lạnh lùng, ít nói của sau này; hiện tại, cô mới chỉ là một tiểu mỹ nhân nghiêm túc, trầm tĩnh và kiệm lời.
"Cậu cũng ở đây à?" Phong Nguyệt là người lấy lại tinh thần trước, nàng cong đôi mắt mỉm cười chào hỏi.
Nghiêm Lâm gật đầu thay cho lời đáp, rồi lặng lẽ nhích người sang một bên, nhường ra một khoảng trống trên chiếc ghế dài duy nhất trên sân thượng. Cô nhớ Phó Tư Tuyết từng kể rằng, Phong Nguyệt – người cùng cô biểu diễn hôm trước – gần đây cũng nhận được rất nhiều thư tình và quà cáp. Xem ra đối phương cũng giống cô, đều chạy lên đây để trốn người.
Thấy hành động của Nghiêm Lâm, nụ cười trên mặt Phong Nguyệt càng thêm rạng rỡ. Nàng chạy lon ton vài bước tới ngồi xuống cạnh Nghiêm Lâm.
Phong Nguyệt vừa mở hộp cơm của mình vừa liếc nhìn sang phía đối phương. Một màu thanh đạm thuần túy, trong khi hộp cơm của nàng lại rực rỡ sắc màu. Nàng im lặng hai giây rồi hỏi: "Cậu ăn uống thanh đạm vậy sao?"
Ngay khoảnh khắc Phong Nguyệt mở nắp hộp, mùi hương cay nồng của ớt gần như ập thẳng vào mặt Nghiêm Lâm. Với một người quanh năm ăn nhạt như cô, Nghiêm Lâm không nhịn được mà khẽ nhíu mày một cái.
Phong Nguyệt không chú ý tới biểu cảm lạ thường đó, vẫn hào hứng nói tiếp: "Cậu có muốn nếm thử món của tớ không? Dì giúp việc nhà tớ là người Tứ Xuyên do mẹ tớ đích thân tìm về đấy, nấu ăn cực kỳ ngon."
"Cảm ơn cậu, tớ không cần đâu." Nghiêm Lâm nhìn vào biển lửa đỏ rực trong hộp cơm, lòng có chút bài trừ, "Tớ ăn không quen đồ quá cay."
"Vậy thì tiếc thật. Để lần tới có cơ hội, tớ sẽ mời cậu thử món không cay do dì nhà tớ nấu, cũng ngon lắm đấy."
Nghiêm Lâm không phản đối, chỉ lẳng lặng gật đầu. Cô vốn biết rõ một chân lý: lời nói "không cay" hay "hơi cay" của ngườiTứ Xuyên tuyệt đối không thể tin được!
Hai người cứ thế lặng lẽ ăn cơm, tuyệt nhiên không nói lời nào. Một lát sau, Nghiêm Lâm đặt đũa xuống, lẳng lặng thu dọn bộ đồ ăn của mình rồi ngồi yên chờ đợi.
Phong Nguyệt vốn tưởng đối phương ăn xong sẽ rời đi ngay, nên khi nhận ra Nghiêm Lâm có lẽ đang đợi mình, nàng liền vô thức tăng tốc độ dùng bữa. Chỉ một lúc sau, nàng cũng buông đũa, nhưng nhìn hộp cơm vẫn còn sót lại không ít thức ăn, nàng không khỏi xót xa tự trách trong lòng.
Thời gian nghỉ trưa vẫn còn dài, Phong Nguyệt muốn nán lại trò chuyện cùng Nghiêm Lâm thêm chút nữa nên đã chủ động tìm đề tài: "Đúng rồi, tớ vẫn chưa hỏi, sao cậu lại nghĩ ra việc lên sân thượng ăn cơm thế?"
Nàng tựa lưng vào ghế, đôi chân nhỏ đung đưa qua lại đầy vẻ hồn nhiên. Nghiêm Lâm liếc nhìn đồng hồ, thấy vẫn còn sớm nên cũng bắt đầu tiếp chuyện, dù lời lẽ vẫn vô cùng kiệm ước: "Phó Tư Tuyết gợi ý cho tớ, cậu ấy bảo ở đây vắng người."
"Phó Tư Tuyết? Bạn cùng lớp cậu à?"
"Ừm." Nghiêm Lâm khẽ đáp. Phó Tư Tuyết quả thực là bạn cùng lớp, lại còn là bạn ngồi cùng bàn của cô.
"Ra là vậy. Chắc hẳn cậu cũng nhận được nhiều thư tình lắm nhỉ?" Phong Nguyệt ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh trong như lọc, cố gắng kiềm chế để giọng nói của mình không quá nồng mùi chua chát.
Câu hỏi này dường như chạm vào ký ức không mấy vui vẻ nào đó, khiến nét mặt Nghiêm Lâm thoáng nhăn lại rồi nhanh chóng trở về trạng thái bình thường: "Ừm, rất nhiều."
Phong Nguyệt lặng lẽ bĩu môi, nàng đứng dậy, xoay người nhìn Nghiêm Lâm với vẻ mặt nghiêm túc chưa từng thấy: "Nghiêm Lâm này, cho dù người viết thư tình cho cậu có nhiều đến mấy thì cậu cũng tuyệt đối không được yêu sớm đâu đấy!"
Sự nghiêm trọng đột ngột của Phong Nguyệt khiến Nghiêm Lâm hơi bất ngờ, nhưng trước ánh mắt sáng quắc như đuốc của đối phương, cô vẫn gật đầu đồng ý. Khóe miệng cô khẽ cong lên thành một nụ cười nhạt.
Phong Nguyệt ở cạnh cô gần một tuần, nhưng đây là lần đầu tiên nàng thấy Nghiêm Lâm cười.
Thật đẹp làm sao, Nghiêm Lâm...
Phong Nguyệt như bị nụ cười ấy làm cho bỏng rát, vội vàng dời mắt đi chỗ khác, lẩm bẩm: "Cười cái gì chứ, chúng ta mới học cấp hai thôi, không được yêu sớm là đúng rồi."
"Tớ lại cứ tưởng cậu là kiểu người sẽ yêu sớm cơ đấy," Nghiêm Lâm trầm ngâm nói.
"Làm gì có! Nếu cậu không yêu sớm thì tớ cũng sẽ không đâu." Vế sau Phong Nguyệt nói rất nhỏ, chẳng rõ Nghiêm Lâm có nghe thấy hay không.
Sau đó, họ lại kể cho nhau nghe chuyện ở lớp mình. Phần lớn thời gian là Phong Nguyệt nói, còn Nghiêm Lâm tĩnh lặng lắng nghe. Ánh nắng rực rỡ trải dài lên đôi vai của hai thiếu nữ, thỉnh thoảng một làn gió nhẹ thoảng qua, khiến những sợi tóc mai nhỏ vụn bên thái dương họ quấn quýt lấy nhau giữa không trung.
Cảnh tượng trong mộng rõ ràng đến mức tưởng như chưa từng phai nhạt. Phong Nguyệt mở mắt, thẫn thờ nhìn lên trần nhà quen thuộc. Khoảnh khắc thức tỉnh, nàng chợt nhận ra việc buông bỏ tình cảm với Nghiêm Lâm có lẽ còn khó khăn hơn nàng tưởng.
Sau vài ngày ở nhà cha mẹ, Phong Nguyệt đã dần thích nghi với cuộc sống sau khi trọng sinh. Sáng sớm hôm nay, nàng dậy thu dọn hành lý để trở về. Nếu còn ở lại, mẹ nàng chắc chắn sẽ nghi ngờ quan hệ giữa nàng và Nghiêm Lâm đang gặp trục trặc. Tuy nhiên, lần này nàng không mang theo quá nhiều đồ đạc. Những bộ quần áo đó, sớm muộn gì sau khi ly hôn nàng cũng phải mang về đây, chi bằng cứ để lại.
Sau khi tạm biệt cha mẹ, Phong Nguyệt bắt xe đến bệnh viện. Hôm nay nàng có hẹn với Giáo sư Phương để nhận phác đồ trị liệu chi tiết. Nàng trở nên tích cực cứu chữa bản thân như vậy là nhờ cuộc điện thoại với Đới Sương Sương mấy ngày trước.
Sương Sương kể rằng cô gái bị bắt cóc hôm đó đã vô cùng may mắn. Ngay sau khi cha mẹ cô ấy báo án, cảnh sát nhận được tin báo nặc danh về một ổ nhóm buôn người. Khi triệt phá, họ phát hiện đó chính là nhóm đã bắt cóc cô gái kia. Nhóm tội phạm bị trừng trị với mức án cao nhất. Vì nạn nhân chưa chịu tổn thương gì nghiêm trọng nên Sương Sương kể lại với tâm thế nhẹ nhõm.
Chỉ có Phong Nguyệt biết đời trước Sương Sương đã phải chịu đựng những gì, nên nàng đã bí mật thực hiện cuộc gọi nặc danh đó. Thấy rằng chỉ một thay đổi nhỏ cũng có thể chuyển biến vận mệnh, nàng tràn đầy hy vọng vào phác đồ điều trị của Giáo sư Phương. Chẳng ai thực sự muốn chết cả, nàng muốn sống để hoàn thành danh sách di nguyện còn dang dở.
Phương án của Giáo sư Phương khá thận trọng: dùng thuốc ổn định trước, sau đó chọn thời điểm thích hợp để phẫu thuật khối u. Khi rời bệnh viện, tay nàng xách theo không ít túi thuốc lớn nhỏ.
Vừa đẩy cửa bước vào căn biệt thự, Phong Nguyệt sững sờ khi thấy một người vốn không nên xuất hiện ở phòng khách lúc này. Một tay nàng xách thuốc, tay kia vẫn nắm chặt nắm cửa. Nghiêm Lâm cũng nghe tiếng động mà ngẩng đầu nhìn lên.
Mái tóc đen xoăn dài xõa sau lưng, cô mặc chiếc sơ mi trắng tinh khôi cùng quần cam tu thân đầy năng động. Nhưng chẳng hiểu sao, Phong Nguyệt lại thấy thấp thoáng bóng dáng của cô bạn Nghiêm Lâm mười hai năm trước trong phòng nghệ thuật năm nào.
Cái nhìn ấy như xuyên thấu thời gian và không gian, tựa hồ một ánh mắt mà cả vạn năm.
Phong Nguyệt là người phá vỡ sự im lặng. Nàng nhanh chóng thu hồi ánh mắt, cố ý giấu túi thuốc ra sau lưng rồi lặng lẽ bước vào nhà. Nghiêm Lâm vẫn không rời mắt khỏi nàng. Đã bao lâu rồi cô chưa được thấy đôi mắt này? Một năm? Hai năm? Nghiêm Lâm không nhớ rõ, cô chỉ biết đã từ rất lâu rồi, cô mới lại thấy tia sáng nhảy ngót trong ánh mắt Phong Nguyệt khi nhìn mình.
"Sao chị lại về rồi?" Giọng Phong Nguyệt rất nhẹ.
"Xử lý xong việc rồi," Nghiêm Lâm đáp bằng tông giọng bình thản như cũ.
Phong Nguyệt đứng sững người, quay lưng về phía Nghiêm Lâm. Một lát sau, nàng hít sâu một hơi: "Vậy thì tốt."
Nàng thầm tự giễu: Mình đang mong chờ điều gì đây? Một lời xin lỗi cho ngày kỷ niệm bị bỏ lỡ? Hay mong rằng cô ấy vì muốn bù đắp cho mình nên mới về sớm?
Cất túi thuốc xong, Phong Nguyệt bước ra phòng khách: "Có muốn ăn cơm ở nhà không?"
"Chị..." Nghiêm Lâm vừa định nói thì chuông cửa vang lên.
Nhìn thấy nét ảo não thoáng qua trên mặt Nghiêm Lâm, Phong Nguyệt hiểu ý ngay, nàng lặng lẽ ra mở cửa. Người đến là Mạc Nhất Húc – thư ký của Nghiêm Lâm. Anh ta khẽ chào nàng: "Thiếu phu nhân, làm phiền rồi."
Nghiêm Lâm lúc này vẻ mặt không mấy vui vẻ. Cô tranh thủ về sớm vì có kinh nghiệm từ kiếp trước nên xử lý việc ở nước ngoài rất nhanh. Nhưng có lẽ do hiệu ứng bươm bướm, phía đối tác lại phát sinh biến cố, khiến tối nay cô vẫn phải bay đi một chuyến nữa.
Mạc Nhất Húc theo Nghiêm Lâm đã lâu nên nhận ra ngay sếp mình đang khó ở. Anh thầm đoán: Xem ra Nghiêm tổng và thiếu phu nhân thực sự có vấn đề rồi.
Phong Nguyệt nhìn thấy thư ký thì hiểu ngay Nghiêm Lâm sẽ không ở lại lâu. Có lẽ cô chỉ ghé qua lấy đồ hoặc nghỉ ngơi chốc lát. Tóm lại, tuyệt đối không phải vì nàng mà về.
