Đối với tu sĩ tu luyện linh khí chính thống ở Độ Liên giới, Quỷ giới giống như chất độc thấm vào ruột gan.
Chưa nói đến chuyện đi vào nơi đó, mà chỉ vô tình hấp thụ âm khí Quỷ giới cũng đủ khiến cho tu vi của bọn họ bị tổn hại.
Nhưng đối với Cơ Vô Đạo, dường như Quỷ giới có cùng nguồn gốc với cậu.Nơi này là sân chơi của cậu, tất cả mọi thứ ở đây, cậu đều có thể dễ dàng sử dụng.
Quỷ khí, tà khí, ma khí, thậm chí ác ý trong lòng người, đều có thể trở thành chất dinh dưỡng để cậu trưởng thành.Bởi vậy, mặc dù mới đến Quỷ giới vài ngày, những con quỷ ngỗ ngược đã bị Cơ Vô Đạo thu phục.
Dẫu chúng bị yêu cầu phải chết ngay lập tức để cung cấp dưỡng chất cho cậu, những con quỷ ấy cũng không dám phản kháng.
Bởi vì nếu chúng nghe lời còn có thể được giải thoát, chứ không thì những gì đợi chờ chúng chỉ là sự tra tấn vô tận.“Minh Châu.” Cơ Vô Đạo bình tĩnh nhìn viên ngọc trong tay, khẽ gọi một tiếng.Chỉ cần có thể lấy được chuỗi ngọc này, cậu có thể âm thần xuất khiếu.
Cậu vẫn nhớ rõ lời hứa của mình với Minh Châu.
Cậu muốn giúp nàng đúc linh cốt.“Canh giữ đi.” Cơ Vô Đạo lạnh lùng nhìn Quỷ Vương rồi xoay người trở về địa bàn của cậu ở Quỷ giới.Chờ đợi thêm đều là lãng phí, cậu rất nhớ Minh Châu.
Cậu muốn thật sự chạm vào nàng, muốn nàng nhìn thấy cậu.“Vâng.” Quỷ Vương rùng mình một cái, không dám nói thêm gì nữa.
Thậm chí, gã còn sợ liên lụy đến mình, thúc giục ác quỷ phía sau tăng tốc hành động và ném càng nhiều quỷ vào hồ máu.Về phần suy nghĩ lá lành đùm lá rách hay thương hại đồng loại, ác quỷ không hề có chút vướng bận nào, không giống như nhân loại luôn phải chịu sự ràng buộc về mặt đạo đức nhân loại.
Đối với bọn chúng, bản thân mãi mãi là điều quan trọng nhất.
Trước đây khi Cơ Vô Đạo chưa tới, ác quỷ ở Quỷ giới vẫn luôn làm theo ý mình.
Chúng sẽ không phục tùng một sự tồn tại nào đó, cho nên luôn luôn chém giết tranh giành.Ngay cả những lần hiếm hoi xâm lấn Độ Liên giới, chúng vẫn tiến hành một cách hỗn loạn và chẳng có luật lệ chặt chẽ nào.
Ai nấy đánh theo cách riêng của bản thân, mãi đến khi chúng bị các tu sĩ ở Độ Liên giới đẩy về Quỷ giới là hết chuyện.Tại một cung điện chồng chất xương xảu trắng ớn ở trung tâm của Quỷ giới, rốt cuộc thì Cơ Vô Đạo đã hấp thụ và tinh chế toàn bộ các viên ngọc trong tay mình.
Cậu hưng phấn tách âm thần ra khỏi cơ thể, nhìn thể xác đang ngồi ngay ngắn nhắm mắt bên cạnh.
Cậu biết, cậu đã thành công.Chỉ cần cậu sử dụng chín trăm chín mươi chín tu sĩ có khí huyết mạnh mẽ để hiến tế, cậu có thể hoàn toàn lấy được linh cốt ra khỏi cơ thể mình.Sau khi Cơ Vô Đạo nhập âm thần vào cơ thể, cậu dùng quỷ lệnh để gọi một nhóm Quỷ Vương chưa bị cậu luyện chế.“Tôn chủ.” Sau khi những Quỷ Vương đến đều cúi đầu, không dám nhìn lung tung.
Bọn họ chỉ sợ Cơ Vô Đạo có tâm tình không tốt, sẽ dùng bọn họ để lấp đầy hồ máu và luyện chế thành những viên ngọc máu kia.“Ừ!” Cơ Vô Đạo gật đầu, đứng lên, ánh mắt điềm tĩnh nhìn về nơi giao thoa của Quỷ giới và Độ Liên giới.“Sau này, ta sẽ phá bỏ kết giới và đưa các ngươi trở lại Độ Liên giới.
Các ngươi có thể mang người của các ngươi theo, chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ bổn tôn giao cho, các ngươi sẽ có thứ các ngươi muốn.”Đám Quỷ Vương không thể tin được nhìn Cơ Vô Đạo.“Tôn, tôn chủ, điều này là sự thật sao?” Rào chắn giữa Độ Liên giới và Quỷ giới càng ngày càng mỏng, bọn chúng biết điều đó.
Nhưng rõ ràng là bây giờ vẫn chưa phải thời điểm thích hợp.
Chẳng lẽ, hiện tại tôn chủ có biện pháp mở ra kết giới sao?Vậy điều này có nghĩa là, chỉ xem bọn chúng có muốn chuyện này xảy ra hay không mà thôi; vì suy cho cùng, về sau chúng sẽ được tới Độ Liên giới bất cứ lúc nào, tìm kiếm loại máu mà bản thân chúng yêu thích.Đúng vậy, sở dĩ Độ Liên Giới quan trọng với quỷ tu và Quỷ giới như vậy, do chúng phải ăn máu thịt của tu sĩ để tu dưỡng.
Đây vốn là một mâu thuẫn không thể giải quyết được.Cơ Vô Đạo nói lần một sẽ không có lần hai, cậu chỉ lạnh lùng nhìn đám Quỷ Vương rồi rời khỏi nơi này.…Ở một thị trấn nhỏ của Độ Liên giới, mới hai ngày ngắn ngủi mà nơi này đã tràn ngập sự hoảng sợ.Đã có, đã có rất nhiều người chết rồi.
Chẳng lẽ thật sự là ác quỷ làm sao?Chưa kể, còn có rất nhiều người mất tích nữa.Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra?
Rõ ràng rào chắn giữa Quỷ giới và Độ Liên giới vẫn chưa bị phá!“Có lẽ, có người lén lút tu luyện quỷ đạo?”“Nếu quả thật là như vậy, nhất định phải bắt người này.
Nếu không sẽ còn có nhiều người chết hơn nữa.”Trong hang động cách thị trấn nhỏ mười dặm, ở bên ngoài hang động giăng đầy sương mù trắng xoá.
Nếu người không biết chuyện bất cẩn bước vào, ngay lập tức họ sẽ bị ác quỷ ẩn trong sương mù g**t ch*t.Lúc này, rất nhiều tu sĩ có khí huyết mạnh mẽ bị giam giữ trong hang động, đó là nhiệm vụ Cơ Vô Đạo giao cho bọn quỷ.Đương nhiên, chúng còn xuất hiện âm thầm ở những ngóc ngách khác của Độ Liên giới.Ở Hoàng thành Hiên Viên, sắc mặt Hiên Viên Hoàng rất khó coi.“Mất tích quá nhiều người là sao?
Vậy những người chết kia đâu?
Ngươi có chắc là do quỷ tu gây ra không?”Ở phía dưới, quan viên phụ trách điều tra đã đổ mồ hôi lạnh đầy mặt: “Cái này, cái này… Thần, thần…”“Rác rưởi.” Hiên Viên Hoàng chán ghét nhìn đối phương: “Người canh gác khe hở có lý do thoái thác gì không?
Chẳng lẽ khe hở đã bị phá từ trước?”“Bẩm bệ hạ, khe hở không bị phá từ trước.” Chuyện này là chắc chắn, quan viên cũng trả lời khẳng định.“Nếu khe hở không bị phá từ trước, vậy ngươi giải thích thế nào khi Độ Liên giới đột nhiên xuất hiện một số lượng lớn quỷ tu?” Trong lòng Hiên Viên Hoàng bực bội: “Đông Thiên Đế Quân đã trở lại rồi sao?”
