Bùi Ký đội một mái tóc xám nhạt kiểu, giữa đám đàn ông xông xáo dường như lại là người ngoan ngoãn nhất, cắn kẹo m*t, còn hơi nghiêng đầu, nhìn Bàn Thư cười ngọt ngào:
"Chị, giải thích đi được không?"
"......"
Một người đàn ông mặc áo đỏ, ôm thanh kiếm trong tay, nhìn Bàn Thư, mắt đỏ hoe:
"Thư Thư......"
Người đàn ông này ăn mặc lộng lẫy rườm rà, khác hẳn với đám đàn ông còn lại. Như một phản diện trong phim tiên hiệp bước nhầm sang cảnh quay. Nhưng rõ ràng, so với các nam minh tinh trong giới giải trí, anh ta đẹp hơn vài cấp.
"Mặc Đạm." (Tg tiểu hồ ly, ông Ma Thần á)
Bàn Thư vẫn nhớ anh ta.
Mặc Đạm đỏ mắt, khàn khàn nói: "Ừ."
Anh ta chưa từng nghĩ sẽ còn gặp lại cô. Anh từng tưởng cô đã chết... nay thấy cô vẫn sống, Mặc Đạm chưa từng cảm thấy may mắn đến thế. Dù cô mặc trang phục kỳ lạ, gương mặt có chút khác so với ký ức, nhưng bây giờ cô đẹp hơn nhiều, và ngay từ cái nhìn đầu tiên, Mặc Đạm biết chắc đây là Thư Thư của anh. Không sai được.
Thẩm Khuyết đỏ mắt, ôm chặt Bàn Thư:
"Chị...."
Nhưng chưa kịp phản ứng, Thẩm Khuyết đã bị một lực kéo mạnh tách ra, cậu thiếu niên hầm hầm:
"Ai cho mày động vào cô ấy hả?"
Bàn Thư bất lực:
"Thịnh Dã." (Tg 7)
Thịnh Dã đỏ mắt:
"Chị còn nhớ tôi... tôi cứ tưởng chị đã quên tôi rồi..."
Giọng nói khiêm nhường, nhưng đó chính là tâm trạng thật của mọi người đàn ông có mặt. Họ sợ nhất không phải Bàn Thư không yêu họ - vì thực ra cô không yêu ai, tất cả đều xuất phát từ cùng một vạch xuất phát - mà là nếu Bàn Thư quên họ, với cô, họ sẽ chỉ là những người xa lạ mà ngay cả tên cũng không nhớ được, điều đó còn đau hơn cả bị giết.
Bàn Thư mở cửa, nhức đầu:
"Vào trong nói."
"Ký chủ, cô đã về."
Hệ thống bưng một bát mì từ bếp bước ra, mặc tạp dề hình chú heo hồng, "Tôi mới học..."
Nhưng khi nhìn thấy đám đàn ông phía sau Bàn Thư, nụ cười trên môi ngay lập tức đông cứng.
Bàn Thư:
"......" Quên mất trong nhà còn có một người.
"Anh ta là ai?" Bùi Ký sụp đổ.
Hệ thống thong thả tháo tạp dề, khinh miệt nhìn Bùi Ký:
"Tôi là ai, cần nói với cậu à?"
Mặc Đạm nhìn quanh phòng:
"Thế giới này linh khí hiếm, người bình thường tu luyện khó như lên trời, nhưng nơi đây... linh khí dày đặc hơn cả thế giới tu tiên. Có lẽ, thiên đạo ưu ái em, Thư Thư."
Bàn Thư hơi sửng sốt. Cô chưa rõ điều này.
Mặc Đạm nhìn trang phục của cô, cau mày:
"Thời đại các cô gái đều mặc hở thế sao?"
"Chậc, đồ cổ rồi." Thịnh Dã nhếch miệng.
"Im đi." Mặc Đạm không phải người hiền, giơ kiếm chĩa vào trán Thịnh Dã, sát khí lộ ra, nhiệt độ xung quanh giảm vài độ.
"Em không định giải thích gì sao?" Lần này là Thẩm Vọng.
(Tg4)
Đuôi mắt anh hơi hồng, như vừa khóc, từ nãy đến giờ im lặng như vô hình, nhưng khi mở miệng, ánh mắt tất cả đều bị thu hút.
Thẩm Vọng chậm rãi:
"Em là ai? Tại sao lại 'chiếm' chúng tôi?"
Cặp mày mệt mỏi hạ xuống, thêm vài phần u buồn:
"Tu tiên, cổ đại, tương lai, hiện đại... em đã đi bao nhiêu thế giới? Tôi với em, chỉ là một trò chơi sao?"
Mặc Đạm run tay cầm kiếm.
Phải, họ đang tô hồng sự thật. Ai mà không quan tâm? Ai mà không muốn câu trả lời?
Với Bàn Thư, những người đàn ông này có phải chỉ là trò chơi vi mô không?
Trước khi Bàn Thư trở về, họ đã từng gặp nhau. Những việc cô làm dễ dàng lộ ra.
Bàn Thư nhíu môi, nhếch môi nhẹ, thần thái uể oải nhưng không để tâm:
"Đúng vậy. Bản chất chỉ là trò chơi."
Những lời tàn nhẫn nhưng vô cùng lạnh lùng.
Như lưỡi dao lạnh lẽo đâm thẳng vào tim họ. Đau đến nghẹt thở.
"Các người quá tham lam," Bàn Thư thở dài,
"Tại sao phải bắt tôi đáp lại tình yêu của các người? Các người yêu tôi, lại muốn tôi phải đáp trả bằng cùng một tình cảm. Thật tiếc, tôi không yêu ai cả."
Dù nói lời tàn nhẫn, giọng cô vẫn dịu dàng, như đang nói "Anh yêu em" vậy.
"Bàn Thư."
Giọng đàn ông trầm, như tiếng đàn cello, vang vọng từ cửa:
Thời điểm nhìn đám đàn ông trong phòng, Trì Úc nhếch mày:
"Các anh... đang cosplay à?"
Từ khi Bàn Thư xuất viện, Trì Úc mất tích. Một là biết ở đó cũng không nói mấy câu với cô, hai là có việc quan trọng phải làm.
Việc xong, anh đến tìm Bàn Thư vài lần nhưng đều không gặp. Không có gì lạ. Cô vốn thích chơi. Lần này cuối cùng cũng gặp, coi như niềm vui bất ngờ.
Thẩm Vọng đỏ mắt:
"Anh là mục tiêu chinh phục ở thế giới nào của cô ấy?"
"Cái gì?" Trì Úc cau mày, "Tôi là bạn trai chính thức của cô ấy, mục tiêu chinh phục cái gì, biết nói không?"
Anh bước về phía Bàn Thư, cau mày hạ xuống, hơi nới lỏng,
"Lại bày trò gì nữa?"
Bàn Thư:
"......" Lần này thật sự không phải.
Trì Úc tò mò nhìn Mặc Đạm vài giây, rồi nhìn Thẩm Khuyết mặc trang phục triều đại,
"Ơ, các anh cosplay ai thế? Khá thật đấy."
"Kiếm của anh sao còn bốc khí đen? Lạnh lùng nữa, cosplay giờ chuyên nghiệp vậy sao?"
Mặc Đạm đỏ mắt.
Trì Úc cười cứng miệng:
"...cái gì vậy?"
Bàn Thư vội kéo anh:
"Được rồi, đừng nói nữa."
Không nhìn Mặc Đạm, còn muốn giết người cơ mà!
Không một chút tinh ý nào.
Trì Úc liếc Mặc Đạm vài giây, thở dài:
"Em thích kiểu này à? Nhìn mắt đỏ thế, đừng để bị lây bệnh."
Xuyên Nhanh: Tra Nữ Đúng Là Vạn Người Mê
Chương 496
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
