Xuyên Thành A Cặn Bã Bị Năm Nhân Cách Của Ảnh Hậu Dây Dưa

Chương 81



Đây đã là lần thứ hai trong hôm nay Liễu Phạm hỏi câu này, Tư Cảnh Ngọc cảm thấy hơi khó hiểu, rõ ràng chính người này miệng lưỡi cứng rắn, cứ một mực muốn tìm người đến để chọc giận mình, kết quả người nổi giận lại vẫn là Liễu Phạm.

Đúng là tự bê đá đập chân mình, Tư Cảnh Ngọc thấy vừa bực mình vừa buồn cười.

Mang theo nỗi nghi hoặc trong lòng, Tư Cảnh Ngọc đứng yên tại chỗ, nhìn Liễu Phạm bước về phía mình. Đôi môi đỏ mọng của người con gái căng đầy, óng ả như đóa hoa đẫm sương mai, mỗi lần mấp máy lại thốt ra những lời thì thầm mang theo nét ai oán.

“Tư Cảnh Ngọc, chúng ta cùng nhau quay về có được không?”

Giữa trời tuyết lớn bay lượn, Liễu Phạm cuối cùng cũng bước đến trước mặt Tư Cảnh Ngọc, mùi hương ấm áp trên người nàng xuyên qua màn tuyết, không chút trở ngại mà truyền thẳng đến chóp mũi Tư Cảnh Ngọc.

Tư Cảnh Ngọc thoáng sững người, có chút không tự nhiên lùi về sau hai bước, những cảnh tượng hai người từng vô cùng thân mật không thể cưỡng lại mà ùa về trong tâm trí.

Không chỉ trong tâm trí, mà còn là ký ức về thanh âm, màu sắc, về những va chạm da thịt, nóng rẫy như thể đã khắc sâu vào máu thịt.

“Tư Cảnh Ngọc, chúng ta quay về được không?” Liễu Phạm khẽ cụp hàng mi, đôi môi nhạt màu bị nàng cắn đến đỏ tươi như máu.

“Quay về?”

Tư Cảnh Ngọc nửa ngờ vực, nửa giễu cợt hỏi lại, cô cảm thấy câu nói này không chỉ đơn thuần là cùng nhau đi về, mà là có thể quay lại quá khứ được không.

Quay về quá khứ nào cơ chứ?

Quá khứ của Liễu Phạm và mình có bao nhiêu điều là đáng để hoài niệm, đáng để ghi nhớ?

Hai người họ từng bị d*c v*ng cuốn lấy, điên cuồng, cao trào, mãnh liệt, ngọt ngào và cả sự khống chế lạnh lùng, tất cả những điều ấy có thể dùng để hình dung về quá khứ của họ.

Những khoảnh khắc ấm áp ngọt ngào xen kẽ trong đó bỗng nhiên lại trở nên quý giá và tuyệt diệu một cách lạ thường.

Có lẽ trong quãng thời gian hai người ở bên nhau, ngoài chén bánh trôi nhỏ có nhiệt độ vừa phải, không nóng không lạnh ấy ra, thì những lúc khác không như rơi xuống vực băng thì cũng tựa lửa rừng hừng hực.

Giữa họ có lẽ từng có những niềm hoan lạc tột cùng nên cũng mang đến nỗi đau tột cùng.

Tư Cảnh Ngọc chau chặt mày, thầm giận bản thân tại sao vẫn còn nhớ đến chén bánh trôi ấy.

Dù cho nó thật lòng đã sưởi ấm mình, nhưng cô không muốn nhanh chóng đi vào vết xe đổ như vậy.

Đối với cô, Liễu Phạm là một quả cầu pha lê quá đỗi nguy hiểm, nếu không chuẩn bị mà đến gần, chìm đắm mê mẩn trong những đóa pháo hoa ấm áp bay lượn bên trong, nào ngờ kết cục chỉ là bị thiêu cháy đôi mắt.

Thứ lửa rực rỡ ấy đã từng thắp lên sợi tơ mang tên tình ý giữa họ, và cho đến tận bây giờ vẫn chưa từng lụi tắt, tựa như tuyết xuân lất phất, lúc tỏ lúc mờ, chưa từng tan chảy.

“Ừm, chị…” Liễu Phạm vẫn cắn môi, dường như không nếm được vị máu tanh nơi đầu lưỡi, cảm giác trái tim sắp mất đi thứ gì đó khiến nàng hoảng sợ khôn cùng, “Chị không muốn cô ở bên người khác, một chút cũng không muốn. Cô… chúng ta quay về được không?”

Nhìn thấy đôi mày mắt trong trẻo yêu kiều của người con gái nhuốm màu cảm xúc mang tên lo lắng hoảng loạn, trái tim Tư Cảnh Ngọc khẽ rung động, nảy sinh một cảm giác khoái trá kỳ lạ.

Trước đây cô luôn lười biếng tìm hiểu tình yêu là gì, cho rằng mình không cần thứ đó.

Đến khi tự mình nếm trải một lần, cô mới nhận ra tình yêu là thứ cần đến sự phù hộ của thần linh.

Giống như vào một mùa xuân thích hợp câu được con cá thuộc về mình, vui vẻ mang về nhà nuôi trong một chiếc bể cá mà nó yêu thích.

Còn vào một mùa đông không mấy thích hợp, phá tan lớp băng, làm ngón tay tê buốt, cũng làm đuôi cá bị thương.

Một mối tình không được thần linh phù hộ sẽ rơi vào kết cục cả hai cùng chịu tổn thương.

Bây giờ Liễu Phạm nói những lời này thì có ích gì chứ?

Ít nhất, vào giây phút này, cô không định quay đầu.

Lửa tình cháy càng lớn, họ quả thực càng ấm áp, nhưng bản thân cô lúc này chỉ độc địa muốn nhìn thấy dáng vẻ có phần đau khổ của Liễu Phạm.

“Bây giờ nói những lời như vậy không nực cười sao?” Tư Cảnh Ngọc cười một cách kỳ quặc, cố tình nhấn mạnh bằng giọng khàn khàn, “Là chị chỉ muốn quyến rũ tôi, đùa giỡn tôi, có được rồi lại vứt bỏ, bây giờ còn muốn tặng tôi cho người khác, chị không thấy nực cười sao, tôi không thấy nực cười sao?”

Liễu Phạm bỗng sững lại, nàng ngập ngừng muốn đưa tay ra nắm lấy tay Alpha, tuyết rơi lớn quá, làm tầm nhìn người ta mờ đi, cảm giác lạnh lẽo ngột ngạt bao bọc lấy nàng.

Nàng mím môi, muốn nói điều gì đó nhưng vừa mở miệng thì đầu lưỡi như sắp bị đông cứng, trong đầu chỉ có một suy nghĩ là đưa Tư Cảnh Ngọc đi, không cho bất kỳ ai khác có cơ hội nhòm ngó người này, “Chị, Tư Cảnh Ngọc, chúng ta về nhà rồi nói.”

“Liễu Phạm, chị có muốn xem lại mình đang nói mơ những gì không,” Tư Cảnh Ngọc lùi về sau hai bước, đứng cạnh Sầm Thu Miên, “Tôi muốn cùng cô ấy rời đi hơn.”

Sầm Thu Miên vốn đang hóng chuyện, vừa thấy chiến hỏa lan đến mình bèn chẳng ngại chuyện bé xé to mà nói: “Liễu Phạm, mấy năm không gặp, sức hút của cậu bây giờ không còn được như xưa nữa rồi nhỉ, có muốn thử chọn tôi không? Tuy tôi là Omega nhưng tình yêu không phân biệt giới tính, tôi cũng có thể cho cậu hạnh phúc nha.”

Cả đoạn thoại dài này phiêu tán trong khoảng không tuyết trắng, trong lúc nhất thời, bốn bề tĩnh lặng không một tiếng động.

Liễu Phạm nhìn chằm chằm vào Tư Cảnh Ngọc, cơ thể run rẩy, muốn đưa tay níu lấy vạt áo của Alpha nhưng lại mất đi dũng khí tùy hứng kiêu ngạo ngày nào.

Hình như lần này thật sự khác với trước đây rồi, Tư Cảnh Ngọc của ngày trước tuy lạnh lùng thờ ơ, cự tuyệt nàng ngoài ngàn dặm nhưng thực tế lại luôn dung túng cho sự ngang ngược của nàng.

Thế nhưng, Tư Cảnh Ngọc của bây giờ ánh mắt thờ ơ, trên gương mặt tinh xảo không còn xuất hiện vẻ bất đắc dĩ mà cưng chiều ấy nữa, chỉ nhìn mình như một người xa lạ.

Duyên phận thật sự đã hết rồi sao?

Liễu Phạm nếm được cảm giác cay đắng, giống như mùi vị của việc tự làm tự chịu.

Sầm Thu Miên nhìn hai người như hóa đá đứng đối mặt nhau, bèn ho khan hai tiếng, bất mãn vì bị cặp đôi này cho ra rìa.

“Này, hai người nghĩ xong chưa, tối nay ai hầu hạ bổn tiểu thư đây, hay là cả hai người cùng đến cũng được.” Sầm Thu Miên cười vô cùng phóng túng, tạo thành một sự tương phản rõ rệt với áp suất thấp của Tư Cảnh Ngọc và Liễu Phạm.

“Chúng ta đi thôi.” Tư Cảnh Ngọc nhẫn tâm, không nhìn Liễu Phạm nữa, vẻ mặt mềm mại buồn bã của nàng quá sầu muộn, tựa như một loài cây quý sắp héo tàn.

Khiến người ta không nhịn được mà muốn tưới nước và chăm sóc.

Giống hệt như mình của lúc ban đầu.

Nghĩ lại, cô đối với Liễu Phạm vẫn luôn tồn tại một sự mềm lòng mà chính mình không nhận ra, mới dẫn đến cục diện ngày hôm nay.

Đã đến lúc phải vứt bỏ sự mềm lòng này rồi, nếu không sẽ làm hại người hại mình.

Không muốn đối mặt với Liễu Phạm nữa, Tư Cảnh Ngọc xoay người, để lại một bóng lưng mảnh khảnh thon dài, kéo Sầm Thu Miên đi về phía trước.

“Chậm thôi, chân cô dài thế, đi chậm một chút.” Sầm Thu Miên khó khăn lắm mới ngoảnh lại nhìn Liễu Phạm, phát hiện Omega đang lặng lẽ đứng trong gió, tuyết mịn rơi trên mái tóc nàng, trông đìu hiu cô tịch.

Nghĩ đến lúc tới đây, cái vẻ giằng xé khó nhịn, không thể kiềm chế của Liễu Phạm, giờ thì cô đã hoàn toàn hiểu rõ.

Liễu Phạm vốn định để mình đến chọc tức người trong lòng của nàng, kết quả người trong lòng hoàn toàn không ăn chiêu này, ngược lại còn nắm thóp được Liễu Phạm.

Nói một cách không phúc hậu lắm thì, đây gọi là trộm gà không được còn mất nắm thóc, mất cả chì lẫn chài.

Lần này Liễu Phạm ngã thật rồi, về mặt tình cảm, ngã một cách triệt để, tâm phục khẩu phục.

Sầm Thu Miên lập tức nảy sinh một triệu hai trăm vạn phần tò mò đối với Tư Cảnh Ngọc.

Rốt cuộc là một Alpha như thế nào mà có thể hạ gục được một người con gái xinh đẹp khó lường như Liễu Phạm.

Ngồi trên chiếc xe thể thao nhỏ của mình, Sầm Thu Miên thỉnh thoảng lại quay đầu đánh giá Tư Cảnh Ngọc.

Ngoại hình ư, cũng không tệ, thanh lãnh, sạch sẽ xinh đẹp. Tính cách thì cũng khá thú vị, đặc biệt là lúc đối đáp khiến Liễu Phạm cứng họng, thú vị cực kỳ.

Thong thả dùng khăn ướt tẩm cồn lau tay, Tư Cảnh Ngọc cảm nhận được ánh mắt của Sầm Thu Miên nhưng không có tâm trạng để ý, chỉ lặp đi lặp lại động tác lau tay.

“Này, tôi còn tưởng cô sẽ không chịu đi cùng tôi chứ, dù sao Liễu Phạm đã chạy ra cầu xin cô rồi,” Sầm Thu Miên đầy hứng thú nhìn Tư Cảnh Ngọc ngồi bên cạnh, “Là người thì ai cũng phải mềm lòng đến mức không thể hơn được nữa.”

“Vậy ý của cô là tôi không mềm lòng, nên tôi không phải là người sao?” Tư Cảnh Ngọc lạnh nhạt hỏi lại, khiến Sầm Thu Miên cười không dừng lại được.

“Ha ha, cũng gần như vậy, thảo nào Liễu Phạm lại thích cô đến thế,” Sầm Thu Miên cười suốt một phút đồng hồ, “Đây là lần đầu tiên tôi thấy nàng ấy hèn mọn cầu xin người khác như vậy.”

“Đó là cầu xin tôi sao?” Tư Cảnh Ngọc lơ đãng trả lời, trước mắt thỉnh thoảng lại hiện lên gương mặt trắng ngần của Liễu Phạm.

Người con gái mặc không nhiều lắm, làn da trắng nõn như sữa, thân hình yêu kiều xinh đẹp hút mắt, gương mặt vốn luôn cao ngạo thanh tao lại lộ ra vẻ bối rối hoang mang.

Giống như một đứa trẻ làm sai không biết phải xin lỗi để cứu vãn thế nào…

Sầm Thu Miên gật đầu, tiếp tục cười hì hì nói: “Đúng vậy đó, tuy khí thế của Liễu Phạm ngút trời khiến cho nó trông hơi giống uy h**p, nhưng tôi thấy mắt nàng ấy ươn ướt, không chừng đã khóc rồi đấy.”

Phát hiện ngón tay Tư Cảnh Ngọc có một khoảnh khắc siết chặt lại, Sầm Thu Miên rất thấu tình đạt lý nói: “Mâu thuẫn của hai người lớn thật, đều bướng bỉnh, khá thú vị. Lần này Liễu Phạm coi như ngã vào tay cô rồi.”

“Chẳng có gì thú vị,” Tư Cảnh Ngọc vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, “Nàng ấy không ngã vào tay tôi.”

“Chậc chậc chậc, nàng vì cô mà phát điên như thế, không phải ngã vào tay cô thì là gì? Trước đây nàng đối với các Alpha khác ngay cả một cái liếc mắt cũng không thèm, bây giờ vì cô mà tốn công tốn sức như vậy… Nhưng tính cách của người này có hơi kỳ quặc, sau này cô cứ uốn nắn nàng ấy nhiều một chút là được.”

Tư Cảnh Ngọc liếc nhìn Sầm Thu Miên, không nói gì.

Tương lai của cô và Liễu Phạm còn xa lắm.

“Không ngờ định lực của cô cũng mạnh thật,” Vừa lái xe, Sầm Thu Miên vừa phát huy bản tính nói nhiều của mình, “Lúc nãy tôi thật sự tưởng cô sẽ làm hòa với Liễu Phạm ngay tại chỗ, dù sao gương mặt ấy của Liễu Phạm mà đẫm lệ mưa hoa thì sức sát thương cũng lớn lắm, tôi nhìn mà còn thấy đau lòng chết đi được.”

“Tại sao?” Tư Cảnh Ngọc cụp mắt, hỏi một cách thanh đạm.

“Bởi đó là Liễu Phạm mà,” Sầm Thu Miên ra vẻ “cô không biết điều”, “Tuy chị gái tôi đây cũng là đại mỹ nữ phong hoa tuyệt đại, bế nguyệt tu hoa, nhưng phải rất không cam lòng mà nói, nếu không phải Liễu Phạm không thích tôi, tôi đã sớm hạ gục nàng rồi. Cùng là Omega thì đã sao, tiếc là Liễu Phạm không vừa mắt tôi, theo đuổi nàng ba năm, nàng không hề động lòng.”

“Thì sao chứ?” Gương mặt Tư Cảnh Ngọc vẫn lạnh như băng, vẻ không hề xúc động, “Cô có thể theo đuổi Liễu Phạm, tôi không ngại đâu.”

“Phụt” một tiếng bật cười, Sầm Thu Miên nắm chặt vô lăng, hậm hực nói: “Cô và Liễu Phạm giống nhau thật đấy, cả hai đều cứng miệng muốn chết, bề ngoài thì nói không quan tâm nhưng trong lòng thì buồn đến sắp chết rồi. Nếu Liễu Phạm thật sự chấp nhận tôi, cô không khóc chết mới lạ.”

“Nàng ấy sao có thể buồn được chứ?” Tư Cảnh Ngọc nghiêng mặt, nhìn ra ngoài cửa sổ nơi tuyết đang bay lất phất, cố tình lẩm bẩm, dáng vẻ ánh mắt ảm đạm của Liễu Phạm lúc nãy lại hiện ra trước mắt, “Tôi cũng sẽ không khóc chết đâu.”

“Nàng ấy chính là một kẻ ương bướng đến chết, nói giả vờ tặng cô cho người khác để dọa cô, cười chết mất, sao lại có người nghĩ ra cách ngốc nghếch như vậy, rõ ràng là cô không ăn chiêu này mà.”

Tư Cảnh Ngọc lạnh lùng liếc Sầm Thu Miên một cái, thầm nghĩ Liễu Phạm tuyệt đối là chọn bạn không cẩn thận, mới có mấy câu mà Sầm Thu Miên đã phơi bày hết sạch gốc gác của Liễu Phạm ra rồi.

“Ừm, đúng là chiêu trò thường thấy của kẻ ngốc Liễu Phạm,.” Khóe môi Tư Cảnh Ngọc khẽ nhếch lên, thỉnh thoảng lại cảm thấy Liễu Phạm ngốc đến mức có chút đáng yêu.

“Này, xem ra câu chuyện của cô và Liễu Phạm đặc sắc lắm nhỉ, kể cho tôi nghe đi, biết đâu tôi còn có thể giúp hai người. Không không không, chủ yếu là giúp cô.”

“Giúp tôi cái gì?”

“Cô đi theo tôi không thể nào thật sự muốn hầu hạ tôi chứ, tôi lâu rồi không gặp Liễu Phạm, đương nhiên phải cho nàng một bất ngờ rồi.”

“Một bất ngờ?” Tư Cảnh Ngọc đứng tại chỗ, cảm thấy Sầm Thu Miên đúng là một kẻ thích hùa theo đám đông, bây giờ còn muốn quay ngược lại trêu chọc Liễu Phạm.

“Cô biết mà, Liễu Phạm ấy, vì chuyện hồi nhỏ nên thỉnh thoảng rất dễ nổi tính ương bướng, chúng ta phải lấy độc trị độc, để nàng mở lòng, tốt nhất là có thể khiến nàng học cách thả lỏng một chút, đừng có hở một tí là ghen,” Sầm Thu Miên nhìn Tư Cảnh Ngọc từ trên xuống dưới, lắc đầu nói, “Dù sao mỗi lần nàng nhắc đến cô là cảm giác như nàng đã uống giấm chua mấy đời, chua lòm.”

Tư Cảnh Ngọc không hiểu rõ ý của Sầm Thu Miên lắm, chỉ lạnh nhạt mở miệng hỏi: “Cô và Liễu Phạm có quan hệ gì?”

Đạp phanh, Sầm Thu Miên ra hiệu cho Tư Cảnh Ngọc xuống xe, “Chỉ là bạn học thôi nhé, cô đừng có mà hiểu lầm, tôi và nàng trong sạch, đến tay cũng chưa từng nắm.”

Nhìn căn biệt thự nhỏ độc lập trước mặt, Tư Cảnh Ngọc đứng yên dưới bậc thềm, “Tôi sẽ không hiểu lầm, cô đừng nói bậy.”

“Chậc, cứng miệng,” Sầm Thu Miên ra vẻ đã nhìn thấu tất cả, “Này Tư Cảnh Ngọc, nếu cô còn để tâm đến nàng ấy, có muốn hợp tác với tôi không?”

“Cái đó, tôi không có để tâm đến nàng ấy, cô đừng nói bậy có được không,” Giọng Tư Cảnh Ngọc kìm nén một sự hoảng loạn muốn bỏ chạy, “Lát nữa tôi phải về đi làm…”

“Nhấn mạnh lặp đi lặp lại chứng tỏ cô chột dạ rồi,” Khóe môi Sầm Thu Miên khẽ cong lên một đường cong “xem náo nhiệt không ngại chuyện lớn”, “Cứ coi như là sự trả thù cho việc tôi theo đuổi Liễu Phạm thất bại đi, hợp tác với tôi, trị cái tật ngoài miệng thì cứng rắn trong lòng lại mềm yếu và còn hay nổi điên của Liễu Phạm.”

Tư Cảnh Ngọc quay mặt đi, phát hiện Sầm Thu Miên cười với mình quá mức rạng rỡ, ẩn hiện mùi vị của kẻ hai mang.

Hai tuần sau, một tấm thiệp cưới được thiết kế lộng lẫy tinh xảo được đặt lên bàn của Liễu Phạm, trên bìa ghi:

Tư Cảnh Ngọc, Sầm Thu Miên trăm năm hảo hợp.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...