Đèn trong cả tòa nhà dường như cũng mắc cảm, chớp lên một cái vào đúng khoảnh khắc này. Trong thứ ánh sáng lúc tỏ lúc mờ, Tư Cảnh Ngọc thấy vẻ mặt Liễu Phạm sao mà bi thương đến thế, tựa như con sóng vỗ vào đá ngầm đen kịt, cuộn trào mà lặng câm.
Chu Nhiễm Nhiễm đứng cạnh ba người họ, chủ quan cảm nhận được sự yên tĩnh tựa như trước cơn bão. Nhỏ thầm nghĩ bạn của Liễu Phạm là một tay không phải dạng vừa, đây chẳng phải là xát muối vào vết thương của Liễu Phạm hay sao, đều là những người không sợ chuyện bé xé to.
Giúp vị hôn thê cũ của mình chọn váy cưới để kết hôn với người khác, thế này có cần chọn luôn cả phòng tân hôn và đồ dùng trên giường, làm một combo mua một tặng hai luôn không.
Giết người hại lòng, chiêu này đủ độc, Chu Nhiễm Nhiễm thầm lắc đầu.
"Cái đó, Liễu Phạm nhà chúng tôi còn có việc, hay là để hôm khác..." Chu Nhiễm Nhiễm nở nụ cười giả lả không mấy cao tay, muốn đưa Liễu Phạm rời khỏi khung cảnh ngột ngạt này.
Mặc dù Liễu Phạm có ngột ngạt hay không, nhỏ không biết, nhưng nhỏ là người ngoài cuộc mà còn sắp không thở nổi đây này.
"Nhưng kết hôn làm gì có chuyện để hôm khác," Sầm Thu Miên không có ý định thấy tốt thì thôi, ngược lại còn tiến lên một bước, nói tiếp, “Liễu Phạm, Cảnh Ngọc rất mong cậu đến giúp chọn váy cưới, đúng không? Như vậy mới không để lại nuối tiếc chứ.”
Sàn nhà bằng đá cẩm thạch phản chiếu thứ ánh sáng lạnh lẽo, những lời nửa thật nửa giả của Sầm Thu Miên tựa như lưỡi dao sắc bén đâm vào tim hai người, trong lúc nhất thời, khoảng không gian nhỏ bé này chìm vào im lặng.
Phát hiện Tư Cảnh Ngọc không lập tức hưởng ứng, Sầm Thu Miên không để lại dấu vết mà lùi về sau, cẩn thận kéo áo Tư Cảnh Ngọc, dùng ánh mắt ra hiệu người này mau phối hợp với mình.
Suýt chút nữa bị kéo đến lảo đảo, Tư Cảnh Ngọc tạm thời thoát khỏi trạng thái u uất màu xanh lam nhạt, cô cụp mắt, hàng mi vừa dài vừa cong đổ xuống một cái bóng tựa như quạt lông vũ, vừa hay che đi cảm xúc được gọi là đau lòng trong đáy mắt.
"Ừm, ừ." Tư Cảnh Ngọc miễn cưỡng hắng giọng vài tiếng, rồi dời tầm mắt đi nơi khác, chỉ để lại một bên mặt xinh đẹp đầy xa cách.
"Này, cô mau phụ họa một tiếng đi, không thì một mình tôi khó chống đỡ lắm," Sầm Thu Miên nhỏ giọng thì thầm, “Làm tôi cứ như thể bà bạn gái hiện tại độc ác, cố tình gây sự ở đây vậy.”
Tư Cảnh Ngọc cười bất lực, nhưng sự thật chẳng phải là vậy sao. Người khác nhìn vào, Sầm Thu Miên chẳng phải đang cố tình gây sự còn gì.
Cảnh này lọt vào mắt Liễu Phạm liền mang một ý nghĩa mới —— Tư Cảnh Ngọc không muốn có bất kỳ liên hệ nào với mình, đưa ra câu trả lời chắc chắn, chẳng qua là để không làm Sầm Thu Miên mất hứng.
Cảm nhận được sự khó chịu của Liễu Phạm, Sầm Thu Miên phát tín hiệu cho Tư Cảnh Ngọc lần nữa, ra hiệu rằng bây giờ chính là lúc địch lùi ta tiến, thừa thắng xông lên.
Thế là, cô không chút do dự kéo Liễu Phạm chạy sang một tiệm áo cưới khác, người không biết chuyện còn tưởng Sầm Thu Miên và Liễu Phạm mới là người đi chọn váy cưới.
Đây là một tiệm áo cưới theo phong cách cổ điển, sàn gỗ du, đèn chùm hình cánh hoa kiểu cũ, ánh đèn đơn độc lạnh lẽo rọi thẳng xuống, bức tường kính trong suốt dưới ánh đèn hiện lên những màu sắc xinh đẹp đầy ảo mộng.
Nhân viên mặc trang phục kín đáo mà lịch sự vội vàng ra chào đón mấy người, trên mặt họ là nụ cười tiêu chuẩn ôn hoà đúng mực, nhưng trong lòng lại đang lẩm bẩm không biết mấy người với vẻ mặt đằng đằng sát khí này, chẳng lẽ định chụp ảnh cưới ba người.
Dù sao thì, chuyện thế này không phải chưa từng có, luôn có những kẻ sống trác táng, hồ đồ lại vô liêm sỉ, chẳng hề để tâm đến cảm xúc của người khác.
Thế nhưng, ba người lần này lại vượt xa dự đoán của họ.
Là nhân viên phục vụ, họ có nghĩa vụ giữ bí mật cho khách hàng, vốn dĩ được gặp Liễu Phạm, ai nấy đều sắp không kìm được sự kích động và phấn khích trong lòng, muốn xông lên xin chữ ký và chụp ảnh chung.
Nhưng ai mà ngờ được Liễu Phạm đến tiệm áo cưới là để chọn váy cưới cho người khác.
Hơn nữa còn là chọn cho vị hôn thê cũ của mình và người khác.
Đây là cái tình tiết "mọc cỏ" thân thiện với môi trường gì thế này.
Từng chiếc váy cưới xinh đẹp được người mẫu của tiệm lần lượt trình diễn, mắt Sầm Thu Miên ánh lên vẻ phấn khích, không chớp mắt mà thưởng thức, khóe mắt thỉnh thoảng liếc qua Liễu Phạm, phát hiện tay của Omega đang cầm ly Gin lạnh, mái tóc búi cao, gương mặt trắng ngần nhuốm vẻ đẹp mong manh khiến người ta đau lòng.
Nhận thấy Liễu Phạm thỉnh thoảng lại nhìn trộm Tư Cảnh Ngọc, Sầm Thu Miên cố tình lùi về sau, khiến hai người vô tình chạm mắt nhau, không khí vừa ngưng đọng vừa khó xử.
"Chỉ nhìn thôi thì có gì hay," Sầm Thu Miên ngáp một cái thật to, gõ gõ lên bàn, lại đưa ra một đề nghị thiếu chút nữa làm Chu Nhiễm Nhiễm tức đến ngất đi, “Liễu Phạm, giúp tôi và Cảnh Ngọc chụp vài tấm ảnh kỷ niệm đi, ảnh kỷ niệm trước thềm hôn lễ, sau này lấy ra chia sẻ với mọi người, chắc chắn sẽ thú vị lắm.”
Nghe vậy, Tư Cảnh Ngọc vô cùng khó xử mà cử động, có ý muốn bỏ chạy lần nữa, cho dù đây là một đám cưới giả cũng không cần phải làm "chu đáo" đến thế chứ.
"Sao thế? Cô lại đau lòng cho Liễu Phạm nhà cô rồi à?" Sầm Thu Miên lặng lẽ xoay người lại, ghé vào tai Tư Cảnh Ngọc, “Tôi đã nói với cô rồi, những thói xấu tính cách này của nàng ấy phải dùng cách đập nồi dìm thuyền để trị dứt điểm, cô không được mềm lòng đâu đấy.”
"Nhưng tôi không thích chụp ảnh." Đôi mày thanh tú của Tư Cảnh Ngọc khẽ nhíu, đôi môi nhạt màu bất giác mím chặt, sự xa cách lạnh lùng toát ra vẻ quyến rũ tựa băng tuyết.
"Không thích cũng phải thích, nếu không làm sao cô ép được Liễu Phạm sửa cái thói xấu không chịu nói chuyện tử tế," Sầm Thu Miên chẳng nói chẳng rằng lôi ra chiếc máy ảnh chụp lấy liền đã chuẩn bị từ trước, nhét thẳng vào tay Liễu Phạm, “Chụp đi, đợi tôi và Cảnh Ngọc tạo vài dáng đã.”
Sầm Thu Miên vô cùng nhiệt tình đứng sau chiếc ghế Tư Cảnh Ngọc đang ngồi, từ từ cúi người xuống, hờ hững tựa vào vai Alpha, hai người thỉnh thoảng nhìn nhau cười, trông vừa ngọt ngào vừa ăn ý.
Lúc này, nhân viên bên cạnh không kém phần nhiệt tình nói: “Hai vị thật sự rất xứng đôi, đều có nhan sắc cao, dáng người cũng rất đẹp, váy cưới cổ điển của tiệm chúng tôi rất hợp với những khách hàng có tỷ lệ cơ thể ưu việt như hai vị.”
Bàn tay cầm máy ảnh khẽ run, đầu ngón tay Liễu Phạm dùng sức đến tê dại, nàng cố gắng lờ đi cảm giác tim đập trống rỗng truyền đến từ lồng ngực, cứ như thể một cơn gió lạnh buốt thổi qua tức thì đóng băng tất cả, bao gồm cả máu tươi nóng hổi.
Máu tươi đông thành vụn băng biến thành màu đen kinh sợ, tựa như một buổi hiến tế thầm lặng khắc cốt ghi tâm.
Qua ống kính, Liễu Phạm có thể thấy rõ dáng vẻ mày mắt giãn ra, lười biếng tùy ý của Tư Cảnh Ngọc, là sự thoải mái mà nàng gần như chưa bao giờ mang lại cho Tư Cảnh Ngọc.
Tim nàng hơi nhói lên, hóa ra nàng chỉ quan tâm đến bản thân mình mà chưa từng nghĩ xem Tư Cảnh Ngọc có vui vẻ hay không.
Liên tục đổi mấy dáng, Sầm Thu Miên lúc này mới hài lòng lấy lại máy ảnh, sau khi uống một ngụm rượu trên bàn liền chỉ vào một chiếc váy cưới xẻ tà eo cao, bảo Tư Cảnh Ngọc đi thử.
Bất đắc dĩ đi theo nhân viên về phía phòng thử đồ, Tư Cảnh Ngọc bỗng nghe thấy Sầm Thu Miên cầm điện thoại, nói với mình rằng có việc gấp trong công việc phải xử lý ngay, để Liễu Phạm vào thay váy cưới cùng Tư Cảnh Ngọc trước.
Tư Cảnh Ngọc khẽ cứng người tại chỗ, những ngón tay như ngọc co duỗi liên hồi, khó khăn lắm mới kìm được việc đưa tay lên dụi mắt. Cô không hiểu, rốt cuộc Sầm Thu Miên đang đứng về phía nào.
Cho đến khi, Omega bị Sầm Thu Miên đẩy đến trước cửa phòng thử đồ, hai người bốn mắt nhìn nhau, bỗng nhớ lại lần trước cũng ở trong phòng thử đồ, khung cảnh hơi thở quấn quýt, ái muội dâng trào.
“Mau vào đi, đừng lãng phí thời gian, Liễu Phạm, cậu mau vào giúp Cảnh Ngọc tham khảo xem mặc bộ nào chụp ảnh đẹp nhất, cậu là người hiểu em ấy nhất mà.”
Như bị lùa vịt lên giàn, Tư Cảnh Ngọc và Liễu Phạm bị đẩy vào phòng thử đồ chật hẹp, cánh cửa gỗ đóng lại không nặng không nhẹ, chỉ còn lại một nguồn sáng yếu ớt, mờ ảo trên đỉnh đầu.
Hơi ấm cơ thể, hương hoa cát cánh thoang thoảng tức thì bao bọc lấy Tư Cảnh Ngọc, thanh u tao nhã, phảng phất như chốn ngoại thế mà cô hằng ao ước.
Dù đã cố gắng né tránh, cô vẫn có thể thấy rõ hàng mi dày và dài của người con gái vương hơi ẩm, tựa như bóng lưng trong mưa, lộng lẫy, trong trẻo, đẹp đến kinh ngạc, con ngươi trong vắt không tì vết phản chiếu cả một không gian ái muội mà thanh lịch.
Không gian này bao gồm cả chính cô.
Trong đôi mắt của Liễu Phạm, cô đã thấy quá nhiều dáng vẻ của mình, lạnh lùng, dịu dàng, mong đợi, khó hiểu, hay là dáng vẻ tràn đầy t*nh d*c.
Tựa như người con gái ấy đã chứng kiến một quãng đời rất dài của cô, còn hiểu cô hơn bất kỳ ai trên thế gian này.
Cho nên, mới biết cách làm tổn thương mình đến vậy.
Suy ra, bản thân mình cũng thế.
Liễu Phạm từ từ hít sâu một hơi, đôi mắt sáng ngời ngập tràn làn nước mùa thu động lòng người, nàng cắn môi, do dự một lúc lâu mới dùng giọng điệu trong trẻo, mềm mại, ngọt ngào mà khẽ nói:
“Chị không ngờ sẽ gặp em ở đây.”
Rõ ràng, Liễu Phạm cảm thấy lời mở đầu của mình không mấy cao tay, nàng cố gắng cứu vãn, mềm mỏng hỏi một câu khác:
“Em và Sầm Thu Miên sắp kết hôn thật rồi sao?”
Mấy lọn tóc búi cao của người con gái rũ xuống, lướt qua xương quai xanh mảnh mai trắng ngần càng thêm yêu kiều.
Omega giả vờ bình tĩnh và lạnh nhạt, dường như chỉ đang hỏi một người bạn cũ một vấn đề đơn giản không quan trọng, thế nhưng hàng mi khẽ run và ánh mắt ảm đạm không lúc nào là không bán đứng nàng.
"Ừm, không phải chị đã nhận được thiệp mời rồi sao?" Tư Cảnh Ngọc quấn một tay quanh chiếc váy cưới trị giá hàng triệu, giọng nói trầm thấp, “Chuyện thế này không có gì đáng để đem ra đùa cợt cả.”
"Chị... chị không biết phải tin thế nào, sao em lại có thể kết hôn với người khác, không thể nào." Đôi mắt hồ ly của Liễu Phạm ngập tràn vẻ mờ mịt tựa màn đêm đen kịt.
Nàng nói mình không tin, nhưng lại không thể xác định rốt cuộc là nàng không muốn tin hay là không tin Tư Cảnh Ngọc sẽ đồng ý kết hôn với người khác nhanh đến vậy.
Có lẽ là cả hai.
Nàng cảm thấy mình như một kẻ mộng du nực cười, cố gắng từ bất kỳ chi tiết nhỏ nhặt nào để tìm ra bằng chứng cho thấy giữa mình và Tư Cảnh Ngọc vẫn còn có thể.
Nhưng nàng đột nhiên phát hiện, dường như không phải cứ Tư Cảnh Ngọc không yêu người khác thì sẽ có thể yêu mình.
“Tư Cảnh Ngọc, đừng kết hôn với Sầm Thu Miên có được không?”
Một tay Liễu Phạm nắm lấy vạt áo Tư Cảnh Ngọc, đầu ngón tay tựa ngọc lạnh càng lúc càng dùng sức, đôi môi đỏ mấp máy, thốt ra lời van xin tựa như lông tơ bay trong nắng.
"Nếu tôi nói không thì sao," Tư Cảnh Ngọc nhìn chằm chằm vào lọn tóc đang rũ xuống của người con gái, tầm mắt lảng tránh, giọng nói khàn khàn, “Chị định cướp dâu à?”
Không khí rơi vào một tình thế khó xử kỳ diệu, ánh sáng mờ ảo, phòng thử đồ tách biệt với thế giới bên ngoài, "bạn gái hiện tại" vừa rời đi, tình cũ ở riêng một chỗ, dù nhìn thế nào, bây giờ cũng là một cơ hội ngàn năm có một.
Là loại cơ hội tốt để bất chấp hậu quả, kéo người tình bỏ trốn.
Cảm nhận được vài phần do dự và quyết liệt trên gương mặt Liễu Phạm, Tư Cảnh Ngọc cảm thấy hơi buồn cười và bất lực. Ngón tay người con gái ở vạt áo càng lúc càng siết chặt, mái tóc mềm mại của nàng rơi trên xương quai xanh của Tư Cảnh Ngọc, ngưa ngứa, tỏa ra từng đợt hương hoa.
Lòng rục rịch.
Gương mặt đài các trong trẻo của Omega lóe lên sự chần chừ và kiên định không ngừng, tựa như có thể mang theo cô bất cứ lúc nào, phá tan những trở ngại và xiềng xích bên ngoài cánh cửa.
Cho đến khi, nhân viên gõ cửa lịch sự mang vào mấy chiếc váy cưới, vừa nhìn thấy tình hình này thì thất thanh hô lên: “Hai người không phải là định bỏ trốn đấy chứ?”
