Xuyên Thành A Cặn Bã Bị Năm Nhân Cách Của Ảnh Hậu Dây Dưa

Chương 86



Trên con phố tĩnh lặng chẳng có mấy ai, xe cộ cũng chẳng có chiếc nào, ngay cả ánh trăng cũng dịu dàng trải xuống, như thể sợ làm phiền đến hai bóng người duy nhất trên đường.

Vậy nên, giọng nói thanh đạm của Tư Cảnh Ngọc không gặp chút trở ngại nào mà truyền đến tai cô giáo Liễu, đuôi mắt vểnh lên của người con gái rõ ràng đã ửng đỏ, trong con ngươi diễm lệ ngấn lên ánh nước long lanh.

Đôi mày mắt lạnh nhạt của Tư Cảnh Ngọc ánh lên vẻ kinh ngạc lần đầu tiên vì cô giáo Liễu, cô không ngờ cô giáo Liễu sẽ vì chuyện này mà đau lòng, hệt như cô giáo Liễu có thể cảm nhận được một cách chân thực vết thương trong lòng Liễu Phạm.

Gần như là theo bản năng, ngón tay lạnh trắng của Tư Cảnh Ngọc khẽ chạm lên làn da mềm mại của người con gái, muốn lau đi vệt ẩm ướt nơi khóe mắt, “Mùa đông lạnh lắm, đứng đầu ngọn gió lạnh mà khóc, da sẽ khó chịu lắm đấy.”

Ngón tay của Alpha mang theo hương hoa quỳnh quen thuộc, là vật thể ấm áp duy nhất trong đêm đông lạnh giá này, cõi lòng cô giáo Liễu nhói lên chua xót, trong đầu dường như vẫn còn nghe thấy tiếng r*n r* đau đớn của một người con gái khác.

Kể từ khi quen biết Tư Cảnh Ngọc, nàng ngày càng bị người con gái tên Liễu Phạm này ảnh hưởng, hệt như có thể đồng cảm với những chua ngọt đắng cay trong mối tình này giống như Liễu Phạm vậy.

Không ổn, không ổn chút nào.

"Cô có khóc đâu, do buồn ngủ quá nên ngáp thôi," Cô giáo Liễu mím môi, những bông tuyết nhỏ li ti đậu trên chóp mũi thanh tú của người con gái phác họa ra một làn sương trắng ẩm ướt, để lộ vẻ mềm mại yêu kiều, “Em nhìn nhầm rồi.”

Lại một lần nữa ngạc nhiên trước sự cứng miệng của cô giáo Liễu, Tư Cảnh Ngọc mỉm cười bất lực, cảm thấy mấy nhân cách này ít nhiều đều đã bị Liễu Phạm đồng hóa rồi, ít nhất là ở hai điểm cứng miệng và nói một đằng nghĩ một nẻo.

Thật sự là giống Liễu Phạm như đúc.

Ừm, còn phải kể thêm tính nhát gan nữa, Liễu Phạm nhát gan đến mức không dám trực tiếp đến gặp cô.

"Ừ ừm, là em nhìn nhầm rồi." Tư Cảnh Ngọc cúi đầu, hai tay đút túi quần, đá vào đống tuyết ven đường một cách trẻ con, làm tung lên một màn sương tuyết.

Bầu không khí giữa hai người lại trầm xuống, họ men theo con phố dài mà đi, tuyết lớn bay lả tả, tựa như không có điểm dừng.

Trong cửa hàng ven đường vẫn có người đang rang những hạt dẻ vàng ươm, bên cạnh đặt một máy bán đồ uống tự động, có người sẽ lấy một chiếc cốc giấy, bỏ xu vào, nhận một ly trà sữa nóng màu cà phê rồi nhanh chân chạy về phía bạn gái của mình.

Tay của họ đều đông đến đỏ ửng, nhưng nụ cười trên mặt lại rất rạng rỡ, đặc biệt là lúc cùng nhau chia sẻ một ly trà sữa.

"Em có thể..." Hàng mi cong vút của cô giáo Liễu khẽ cụp xuống, giọng nói uể oải, nàng cố hết sức tỏ ra như không có chuyện gì, mái tóc đen dài bồng bềnh nhẹ bay, “Có thể đừng cùng Sầm Thu...”

Chuông điện thoại đột ngột vang lên, Tư Cảnh Ngọc cười áy náy với cô giáo Liễu rồi bắt máy.

“Cảnh Ngọc, sao cô còn chưa về nhà, sắp chín giờ rồi, chúng ta không phải đã hẹn cùng nhau chơi cờ sao? Với lại, nửa đêm là phải bắt đầu chuẩn bị cho hôn lễ đó.”

Là điện thoại của Sầm Thu Miên.

Đã chín giờ rồi sao? Tư Cảnh Ngọc nhân lúc nghe điện thoại, liếc nhìn đồng hồ, 8 giờ 47 phút.

Đúng là sắp chín giờ thật, không ngờ đã trò chuyện với cô giáo Liễu lâu như vậy.

Bên phía Sầm Thu Miên ồn ào huyên náo, dường như có rất nhiều người ở đó.

“Đúng rồi, hôn lễ xong chúng ta đi hưởng tuần trăng mật ngay, chỗ tôi chọn xong cả rồi, cô cứ coi như đi giải khuây, chơi bời tùy thích, tôi trả tiền, mau về đi mau về đi, tôi ở một mình chán quá.”

"Tôi về ngay đây, cô đợi thêm một lát nữa đi, chuyện hôn lễ không có gì phải vội, dù sao mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi cả rồi," Ánh mắt Tư Cảnh Ngọc trở lại vẻ lười biếng tản mạn như trước, nhìn những hạt tuyết trắng dưới màn đêm, giọng nói trầm khàn, “Tôi phải đưa Liễu Phạm về nhà trước, cô đợi thêm một lát đi.”

Sầm Thu Miên ở đầu dây bên kia khi nghe thấy hai chữ Liễu Phạm thì lập tức từ trạng thái uể oải biến thành dáng vẻ tràn đầy sức sống.

“Cái gì, Liễu Phạm ở đó à, mau để tôi nói chuyện với nàng, nhanh lên nhanh lên.”

Nghe thấy yêu cầu của Sầm Thu Miên, Tư Cảnh Ngọc khẽ chau mày, liếc nhìn người con gái có sắc mặt trắng bệch nhưng đường nét lại yêu kiều, có chút do dự đưa điện thoại qua.

“Là Sầm Thu Miên, cô ấy muốn nói chuyện với chị...”

Vừa định nói nếu cô giáo Liễu không muốn thì thôi, ai ngờ người con gái lại nhướng mi, nụ cười kiều diễm động lòng người, một tay nhận lấy điện thoại của Tư Cảnh Ngọc.

"Thu Miên, có chuyện gì không?" Đôi môi mọng nước kiều diễm của cô giáo Liễu cong lên một đường cong tươi tắn, người không biết chuyện nhìn vào còn tưởng rằng họ vẫn là bạn thân khuê mật.

"Liễu Phạm à, cậu với Cảnh Ngọc nhà tôi thật là có duyên phận nhỉ, muộn thế này rồi mà vẫn còn ở bên nhau," Sầm Thu Miên dựa người vào ghế sô pha trong nhà, tay cầm miếng thanh long đã cắt sẵn, giọng nói vui vẻ, “Đúng rồi, ngày mai là hôn lễ của tôi và Cảnh Ngọc, cậu nhất định phải đến đấy nhé, hơn nữa không phải cậy đã đồng ý làm phù dâu cho tôi rồi sao, hay là cậu cùng Cảnh Ngọc đến nhà tôi luôn đi, thay thẳng váy phù dâu là được.”

Tư Cảnh Ngọc không biết Sầm Thu Miên đang nói gì, chỉ thấy sắc máu trên gương mặt cô giáo Liễu đã hoàn toàn biến mất, một khuôn mặt xinh đẹp yêu kiều mà trong sáng trở nên trong suốt như băng tuyết.

"Được thôi, tôi đương nhiên sẽ đến, bây giờ sẽ cùng Cảnh-Ngọc-của-cậu đến ngay." Một lúc lâu sau, cô giáo Liễu cuối cùng cũng nở nụ cười tuyệt diễm như đóa hoa gai nở trong băng tuyết, đẹp không sao tả xiết, mê hồn đoạt phách.

Nhận thấy cô giáo Liễu cố tình nhấn mạnh vào cụm từ "Cảnh Ngọc của cậu", Tư Cảnh Ngọc lúc này mới nhận ra cô giáo Liễu đã nổi giận, đôi mắt Omega khẽ nheo lại, đuôi hàng mi đọng lại những bông tuyết li ti, “Liễu Phạm nàng nhất định sẽ tham gia hôn lễ của em, cô sẽ không để nàng bỏ lỡ một sự kiện trọng đại như vậy, em nói có đúng không?”

Lúc trả điện thoại lại cho Tư Cảnh Ngọc, giọng cô giáo Liễu khàn đặc nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh lạnh lùng không thể chống cự, nàng tùy ý vẫy tay, chiếc Maybach màu đen như một bóng ma lướt vào từ đầu bên kia con phố.

Người tài xế mặc bộ lễ phục đuôi tôm màu đen bước xuống xe, mở cửa, cung kính mời hai người lên xe.

Chiếc xe màu đen lặng lẽ hòa vào dòng xe cộ, hai người trên xe mỗi người ngồi một bên, im lặng nhìn khung cảnh không đổi ngoài cửa sổ.

“Thật ra chị không cần phải ép mình tham gia hôn lễ đâu, không muốn đi thì thôi.”

Hồi lâu sau, một tay Tư Cảnh Ngọc chống má, giọng nói không lớn không nhỏ, vừa đủ để người còn lại trong không gian nghe rõ.

Trong khoang xe tối mờ, những tia sáng vụn vặt rọi lên khuôn mặt xinh đẹp rạng ngời của người con gái, chiếc khuyên tai hình ngôi sao trên vành tai trắng nõn lấp lánh ánh sáng động lòng người.

Cô giáo Liễu nhắm mắt cụp mi, đôi môi đỏ khẽ mở, “Liễu Phạm chắc chắn rất muốn đi, nàng tuyệt đối muốn nhìn thấy dáng vẻ em mặc váy cưới, cô đương nhiên phải thỏa mãn cho nàng rồi.”

Tư Cảnh Ngọc: “...”

Không biết Liễu Phạm có phải thích tự ngược đãi bản thân như vậy không nữa.

“Nếu Liễu Phạm cướp hôn, em sẽ đi theo nàng chứ?”

Tư Cảnh Ngọc khẽ cười, trả lời đơn giản: “Sẽ không.”

Những ngón tay của người con gái siết chặt lại, khóe môi cũng mím rất chặt, “Vậy thì cô chỉ có thể thay Liễu Phạm cảm ơn lời mời của em, nàng không thể kết hôn cùng em, nhìn em kết hôn cũng tốt rồi. Tin rằng Sea, Liễu tổng, bác sĩ Liễu bọn họ cũng nghĩ như vậy.”

"Chị có ý gì?" Tư Cảnh Ngọc cảm thấy sống lưng hơi lành lạnh.

"Ha ha, em căng thẳng cái gì chứ," Một tay Cô giáo Liễu chống cằm, nụ cười u ám, “Bệnh tình của Liễu Phạm gần đây được khống chế rất tốt, em cứ yên tâm đi.”

***

Sáng hôm sau thời tiết khá đẹp, tuy nhiệt độ vẫn rất thấp nhưng may mà không có tuyết rơi.

Không khí tại lễ đường vô cùng nồng nhiệt, Liễu Phạm mặc bộ váy phù dâu viền ren cầu kỳ, dung mạo tuyệt mỹ, trên mặt nở nụ cười cao sang tao nhã, dường như thật sự vui mừng cho bạn mình và Tư Cảnh Ngọc.

Khúc nhạc hành lễ cao vút du dương, Tư Cảnh Ngọc và Sầm Thu Miên mặc váy cưới đứng giữa đám đông, mọi người xung quanh sôi nổi tấm tắc khen họ xứng đôi, không ngớt chúc phúc họ trăm năm hòa hợp, sớm sinh quý tử.

Trong cơ thể lan tràn một d*c v*ng đen tối, nàng cảm thấy thân thể mình đang đứng trên thảm cỏ xanh được ánh mặt trời mùa đông chiếu rọi, nhưng linh hồn lại đông cứng thành băng, bay vút lên cao.

Rất muốn phá hủy tất cả mọi thứ ở đây, cướp lấy thứ vốn thuộc về mình…

Nhưng nàng không dám, nàng sợ sẽ làm ra chuyện không thể cứu vãn, đến cả cơ hội nói chuyện với Tư Cảnh Ngọc cũng sẽ bị tước đoạt.

Lúc Chu Nhiễm Nhiễm xông đến lễ đường, Tư Cảnh Ngọc và Sầm Thu Miên đang đi mời rượu từng bàn, nhỏ vội vàng đứng cạnh Liễu Phạm, mắt không rời mà quan sát Liễu Phạm.

“Chị... vẫn ổn chứ, sao không để bọn họ thay chị tham gia?”

"Tôi chỉ là muốn tự mình đến xem," Đuôi mắt Liễu Phạm nhướng lên, ánh mắt yếu ớt, “Xem xem dáng vẻ em ấy sắp không còn thuộc về tôi nữa.”

Chu Nhiễm Nhiễm ấn vào thái dương, vẻ mặt đau đầu, nhỏ cảm thấy Liễu Phạm đúng là một chuyên gia tự ngược đãi.

Không biết người con gái này đã tốn bao nhiêu công sức mới kìm nén được việc không cướp hôn.

Chuyện này mà đổi lại là trước đây, Liễu Phạm chắc chắn đã phát điên rồi.

"Hay là chúng ta rời đi trước đi," Chu Nhiễm Nhiễm liếc nhìn cặp đôi mới cưới đang vui vẻ, tha thiết khuyên Liễu Phạm rời đi, “Đợi mấy ngày nữa rồi hẵng đến tìm Tư Cảnh Ngọc.”

***

Thế nhưng, mấy ngày sau, Liễu Phạm đổ bệnh, bệnh rất nặng.

Đây là một khách sạn mang phong cách Baroque, Chu Nhiễm Nhiễm vì muốn nàng ra ngoài giải khuây nên đã tốn hết tâm tư đưa nàng lên máy bay, nhét vào ô tô, lôi đến phòng 1127 của khách sạn.

Nhưng vừa xuống máy bay, do bị cảm, Liễu Phạm đã uể oải không chút sức lực, nàng thỉnh thoảng lại cầm điện thoại xoay qua xoay lại, giữa hai hàng lông mày không kìm nén được một nỗi khát khao nào đó.

Nhiệt độ sau gáy ngày một cao, d*c v*ng đã lâu không xuất hiện trong cơ thể rục rịch trỗi dậy, rất muốn có được sự an ủi mang hương vị hoa quỳnh.

Trên chiếc giường lớn mềm mại trong khách sạn, người con gái khó nhịn mà siết chặt hai chân, đôi môi đỏ hé mở, ánh mắt mơ màng, hương hoa cát cánh vương vãi khắp sàn, mang theo hơi thở ẩm ướt.

***

"Chuyến du lịch trăng mật cô còn cần tôi phối hợp nữa à?" Tư Cảnh Ngọc dựa người vào ban công khách sạn, ngái ngủ hỏi.

"Ừm, dù sao cô cứ chụp ảnh một mình là được, tôi về nước chơi vài vòng với tình nhân bé nhỏ trước đây," Sầm Thu Miên cười rạng rỡ, “Một tháng nữa thôi, gia sản của nhà tôi sẽ về tay hết, cảm ơn cô đã phối hợp kết hôn giả với tôi.”

"Không cần cảm ơn." Tư Cảnh Ngọc xua tay, nhận lấy chìa khóa phòng 1127 mà Sầm Thu Miên ném tới.

“Mau đi đi, biết đâu lại có bất ngờ mà cô thích đó nha.”

Để lại câu nói khó hiểu này, Sầm Thu Miên chuồn đi mất, Tư Cảnh Ngọc bất đắc dĩ đứng dậy, xách vali của mình, thong thả đi về phía căn phòng trên tầng mười một.

Một tiếng "tít", cửa phòng được mở ra, mùi pheromone tựa thủy triều ập đến từ bốn phương tám hướng, sau gáy Tư Cảnh Ngọc dù có dán miếng dán pheromone cũng cảm nhận được một cách nhạy bén sự tấn công từ pheromone của Omega.

Thứ pheromone mà cô đã từng thâm nhập vô cùng sâu sắc, mềm mại, hồng hào, ướt át quấn lấy.

Tư Cảnh Ngọc cố nén sự xung động từ trong xương tủy, từng bước tiến vào trong phòng. Thân thể người con gái trên chiếc giường lớn chỉ có vài mảnh vải, mái tóc đen bồng bềnh xõa xuống giữa vòng eo thon gọn chưa đầy một nắm tay, sắc trắng và sắc đen không ngừng k*ch th*ch giác quan của người khác.

Cảm nhận được có người tiến vào, đôi mắt của Omega ngấn lệ, vừa đáng thương tội nghiệp lại vừa xinh đẹp yêu kiều, nàng nhìn Tư Cảnh Ngọc, hàng mi dài vẫn còn đọng những giọt lệ trong suốt, toát lên một vẻ đẹp tan vỡ diễm lệ mà mơ màng.

“Tư Cảnh Ngọc, có thể giúp chị không, khó chịu quá.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...