Xuyên Thành Bạn Gái Cũ Tâm Cơ Của Nam Chính

Chương 56: Quan trọng nhất



Lộ Ngư cười khẩy một tiếng: “Tớ không tin Nhậm Ngôn Kinh lại làm ngơ mà không sang đây đâu.”

Đúng vậy, bất kể là bật nhạc hay gõ tường, mục đích của cô ta và Lê Nhiễm đều chỉ có một, đó chính là gặp được Nhậm Ngôn Kinh. Đáng tiếc là họ đã gặp vài nhân viên lễ tân rồi mà vẫn chẳng thấy bóng dáng Nhậm Ngôn Kinh đâu.

Trương Miễn và Thẩm Thuyên Lễ cũng từng sang gõ cửa, nhưng các cô ta nhất quyết không mở. Lộ Ngư hậm hực: “Cô ta bám người quá nhỉ? Thế mà cũng không chịu thả người sang đây?”

Thông thường, nếu phòng bên cạnh gây ra tiếng động quá lớn, khách thuê chắc chắn sẽ không nhịn được mà tới tận nơi để thương lượng. Ngặt nỗi từ đầu đến cuối Nhậm Ngôn Kinh vẫn không xuất hiện. Vì Lộ Ngư mải mê gây tiếng động nên các cô ta cũng chẳng nghe thấy tiếng Nhậm Ngôn Kinh và Đường Trăn rời phòng.

Đến khi biết Nhậm Ngôn Kinh và Đường Trăn đã chuyển sang phòng Tổng thống thì đã là chuyện của nửa tiếng sau. Lộ Ngư thật sự không nhịn được mà muốn chửi thề: “Anh ấy đối xử với cô bạn gái này tốt đến mức kỳ quặc.”

Rõ ràng chỉ cần sang thương lượng là giải quyết xong, việc gì phải nâng cấp phòng làm gì cho tốn kém? Đúng là thừa tiền.

Lê Nhiễm: “Thôi bỏ đi, để lần sau.”

Vốn dĩ cô ta có thể trực tiếp sang gõ cửa phòng Nhậm Ngôn Kinh, nhưng vì Đường Trăn đang ở bên trong nên cô ta không muốn làm vậy. Dù sao họ cũng học cùng trường, cơ hội còn rất nhiều. Lê Nhiễm cũng chẳng rõ mình đang nghĩ gì. Khi Đường Trăn ở cạnh Nhậm Ngôn Kinh, cô ta không muốn tìm anh. Cô ta chỉ muốn chờ lúc anh ở một mình mới tới làm quen. Có điều, hiện tại cơ hội để anh lẻ bóng là quá ít ỏi.

Sáng hôm sau, cả nhóm tập trung tại nhà hàng buffet ở tầng một. Thẩm Thuyên Lễ lấy một đống đồ ăn rồi ngồi xuống ghế, lầm bầm: “Hôm qua đúng là cạn lời, có kẻ ở trong phòng gào thét hát hò, em sang gõ cửa mà nhất quyết không chịu mở, không biết có phải bị chập mạch không nữa.”

Trương Miễn khuyên: "Thôi, ra ngoài bươn chải thì hạng người nào mà chẳng gặp." Nói xong, cậu ta nhìn về phía Đường Trăn, hỏi: “Chị dâu hôm nay thấy thế nào rồi ạ?”

Đường Trăn mím môi cười: “Tôi khỏe rồi, cảm ơn cậu đã quan tâm.”

Thẩm Thuyên Lễ reo lên: “Thế thì hôm nay chúng ta ra biển được rồi chứ?”

Đường Trăn: “Đi chứ.”

Nhậm Ngôn Kinh lấy điện thoại ra xem ghi chú: “Trên mạng bảo trong kỳ sinh lý thì nên hạn chế tiếp xúc với nước lạnh.”

Đường Trăn rũ mắt: “Em không nghịch nước đâu ạ.”

Nhậm Ngôn Kinh dùng mu bàn tay chạm nhẹ lên mặt cô: “Ngoan.”

Cả nhóm chơi đùa bên bờ biển suốt cả buổi sáng, đến chiều mới lái xe quay về khu vực gần trường học. Thấy thời gian không còn sớm, họ quyết định ăn tối luôn ở bên ngoài. Vì không phải lái xe nữa, Thẩm Thuyên Lễ liền gọi mấy chai bia.

"Hôm qua chúng ta giành được suất biểu diễn mà vẫn chưa uống rượu ăn mừng đâu đấy." Thẩm Thuyên Lễ hào hứng: “Đến đây đến đây, lát nữa mọi người mỗi người một ly nhé!”

Chưa bao giờ Đường Trăn chính thức uống rượu. Trước đây cô từng nếm thử một chút nhưng thấy đắng quá nên không bao giờ động vào nữa. Hôm nay thấy nhóm Thẩm Thuyên Lễ quá phấn khích, cô không kìm lòng được mà uống theo một ly.

Thẩm Thuyên Lễ cười ha hả: “Tửu lượng của chị dâu thế nào ạ?”

Đường Trăn nghiêng đầu, mấy lọn tóc tinh nghịch rũ xuống bên vai: “Chắc là... cũng ổn ạ?”

"Vậy thì cạn thêm ly nữa nào, chúc cho tất cả chúng ta tiền đồ rộng mở, ngày càng lớn mạnh, lần nào cũng thắng được cái thằng Thẩm Khế kia!"

Nhóm Trương Miễn đều không nhịn được mà cười rộ lên. Đường Trăn uống liền một lúc hai ly bia nên bắt đầu thấy hơi lâng lâng. Cô cứ ngỡ mình chưa say, nhưng thật ra là đã say rồi.

Khi say, cô trở nên rất bám người, cứ ôm chặt lấy cánh tay Nhậm Ngôn Kinh không buông. Cô say rượu không hề quậy phá hay ồn ào, cũng chẳng nói lời nào, chỉ dùng đôi mắt ngập nước ấy mà nhìn anh đắm đuối.

Nhậm Ngôn Kinh cảm thấy trái tim mình như tan chảy thành nước. Anh hôn nhẹ lên mặt cô: “Say rồi à?”

Đường Trăn lắc đầu.

"Có thấy chỗ nào khó chịu không?"

Đường Trăn vẫn lắc đầu. Cô chỉ cảm thấy đầu óc bây giờ hơi choáng váng, nhưng vẫn ổn.

Nhóm Thẩm Thuyên Lễ cũng uống nhiều rồi nên chẳng ai cười nhạo ai. Trương Miễn trêu chọc: “Hết một năm rồi mà tửu lượng của Thuyên Lễ vẫn cứ dậm chân tại chỗ thế nhỉ.”

Vừa uống là gục, thế mà cái trình "gà mờ" ấy lại rất ham vui. Lần nào cũng là cậu ta đòi đi uống rượu. Sau khi uống đã đời, Nhậm Ngôn Kinh thanh toán hóa đơn rồi mới đưa Đường Trăn về nhà. Nhưng Đường Trăn không muốn ngồi xe, cô chỉ muốn đi bộ về. Nhậm Ngôn Kinh cũng chiều theo ý cô.

Hai người cùng tản bộ dưới bầu trời đầy sao. 111 lại được dịp hít hà: 【Chậc chậc, đây là kiểu hẹn hò cổ điển đấy à?】 Kiểu hẹn hò cổ điển chính là cùng nhau dạo bước trên vỉa hè.

Họ cùng nhau đi ngang qua rất nhiều quán cà phê của các thương hiệu khác nhau, đi qua vài tiệm bánh ngọt và hàng chục cột đèn giao thông. Cuối cùng mất hơn nửa tiếng mới về tới nhà. Dì giúp việc không có ở nhà, Nhậm Ngôn Kinh gọi điện cho dì để hỏi cách nấu canh giải rượu. Dì nghe xong, sợ Nhậm Ngôn Kinh làm không xong nên quyết định tự mình chạy sang nấu cho họ.

Lúc Nhậm Ngôn Kinh gọi điện, Đường Trăn cứ đứng bên cạnh dán chặt lấy anh, dùng đôi mắt nai tơ ướt át nhìn anh trân trân. "Con mèo nhỏ" lúc say rượu này đúng là bám người quá mức.

Yết hầu Nhậm Ngôn Kinh khẽ chuyển động, sau khi cúp máy, anh hỏi Đường Trăn: “Bảo bối muốn uống nước không?”

Đường Trăn lắc đầu.

"Hay là chơi với Trăn Ngoan một lát nhé?"

Đường Trăn vẫn lắc đầu.

Được rồi, Nhậm Ngôn Kinh xác định chắc chắn là Đường Trăn hễ say rượu là lại thích bám lấy anh. Chỉ bám mỗi mình anh thôi. "Bảo bối" lúc say rượu sao lại đáng yêu đến thế này?

Nhậm Ngôn Kinh ôm cô vào lòng, hôn lên mặt cô: “Anh đi pha cho em cái túi chườm nóng trước, em chơi với Trăn Ngoan một lát được không?”

Nhậm Ngôn Kinh đặt mua thêm một cái túi chườm nóng mới qua ứng dụng, lúc đang đun nước trong bếp, Đường Trăn liền ngồi bệt xuống sàn chơi với Trăn Ngoan. Trong lúc đó, mẹ Đường lại gửi cho cô thêm mấy tin nhắn nữa. Dù đang say nhưng cô vẫn còn giữ được chút lý trí, cô biết tin nhắn mẹ gửi chắc chắn lại là ép cô chia tay với Nhậm Ngôn Kinh. Đường Trăn lấy điện thoại ra liếc nhìn, thấy chữ nhiều quá nên chẳng muốn xem.

Cũng không biết Nhậm Ngôn Kinh thiết lập Trăn Ngoan kiểu gì mà cứ cách một lát nó lại tự động lăn đến bên cạnh anh để chờ lệnh. Đường Trăn chống hai tay lên cằm, vẻ mặt không vui. Vậy nên khi Nhậm Ngôn Kinh vừa bước ra, cô liền nói với giọng nũng nịu: “Hình như trong lòng Trăn Ngoan, em không quan trọng bằng anh.”

Nhậm Ngôn Kinh thấy buồn cười. Anh biết Đường Trăn đang say, chứ bình thường cô sẽ không bao giờ nói ra những lời này. "Anh và Trăn Ngoan quen nhau lâu hơn mà."

Dù sao anh cũng là người nghiên cứu và chế tạo ra nó. Việc Trăn Ngoan định kỳ tự động lăn đến bên cạnh anh để nhận lệnh là thiết lập giúp anh dễ dàng kiểm tra tình trạng của nó. Hiện tại Trăn Ngoan mới chỉ được coi là một sản phẩm chưa hoàn thiện, vẫn còn rất nhiều không gian để cải tiến. Nó chưa đủ hoàn hảo, nhưng anh đã nôn nóng muốn mang nó tới trước mặt cô.

Đường Trăn chống cằm: "Nhưng em rất thích nó."

Ngay từ cái nhìn đầu tiên thấy chú robot nhỏ này, cô đã thích mê rồi. Nó bảo nó thích cô nhất, thế mà cứ hở ra là lại bỏ cô để chạy đến bên cạnh Nhậm Ngôn Kinh. Đường Trăn lúc uống nhiều rất dễ làm nũng, cả người cứ mềm nhũn dính lấy anh: “Em không quan trọng trong lòng nó đâu.”

Nhậm Ngôn Kinh vỗ vỗ lên cái đầu tròn xoe của Trăn Ngoan, bảo nó ra chỗ khác chơi, rồi mới ngồi xuống cạnh Đường Trăn. Anh giải thích: “Robot phục tùng mệnh lệnh là thiên tính rồi.”

"Có thể trong lòng nó, em không đứng vị trí thứ nhất."

"Nhưng mà ——" Nhậm Ngôn Kinh khẽ hắng giọng, có vẻ hơi ngượng ngùng nhưng anh vẫn nói tiếp: “Trong lòng anh, em là người quan trọng nhất.”

 

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...