CHƯƠNG 228
Trở lại phòng bệnh, Khương Ngôn Hân đã mệt nhoài và ngủ thiếp đi. Diệp Lam nhẹ nhàng đặt cháu ngoại mới sinh nằm cạnh con gái.
"Hai đứa đã nghĩ xong tên cho em bé chưa? Định đặt tên là gì vậy?" Diệp Lam âu yếm nhìn cháu gái, cười hỏi.
"Dạ xong rồi ạ. Bé sẽ tên là Khương Lai. Tụi con hy vọng một ngày nào đó trong tương lai, nhân loại có thể vượt qua mạt thế, trở lại cuộc sống yên bình như trước kia." Trần Vãn mỉm cười giải thích ý nghĩa cái tên.
"Tên ý nghĩa lắm, gọi thân mật là Lai Lai, đúng không Tiểu Lai Lai của bà?" Diệp Lam v**t v* bàn tay nhỏ xíu của bé con.
Bé con nhắm nghiền mắt, có vẻ đã chìm sâu vào giấc ngủ.
Đêm đó, Trần Vãn ở lại bệnh viện chăm sóc Khương Ngôn Hân. Cô vừa để mắt đến vợ, vừa bế bé Lai Lai trên tay đung đưa nhè nhẹ. Bé con nằm gọn trong vòng tay ấm áp của Trần Vãn, chẳng mấy chốc đã ngủ say.
Trần Vãn nhẹ nhàng đặt bé xuống cạnh Khương Ngôn Hân: "Con ngủ rồi. Vợ ơi, em còn đau nhiều không?"
"Đỡ hơn rồi, không đau như lúc nãy nữa." Khương Ngôn Hân thều thào đáp.
Trần Vãn cúi xuống hôn lên khóe môi Khương Ngôn Hân, dịu dàng thủ thỉ: "Sau này Lai Lai lớn, chị nhất định sẽ kể cho con bé nghe em đã vất vả thế nào khi mang nặng đẻ đau nó. Cái tiểu quỷ này giờ nhỏ xíu như con mèo con, không biết bao giờ mới lớn bằng Dương Dương đây."
"Trẻ con mau lớn lắm. Chỉ mong Tiểu Lai Lai nhà mình sẽ thích nghi tốt với thế giới này." Khương Ngôn Hân âu yếm nhìn thiên thần nhỏ bên cạnh.
Thời gian trôi nhanh như chớp mắt. Thoắt cái Khương Ngôn Hân đã xuất viện được hơn một tháng. Nhờ có dị năng, cơ thể cô phục hồi rất nhanh, sinh hoạt đã trở lại bình thường. Trong khi đó, bé Lai Lai đang ở trong giai đoạn "ăn ngủ nghỉ" sung sướng nhất đời người: ăn no rồi ngủ, thức dậy thì khóc, khóc xong lại được cho ăn, ăn xong lại lăn ra ngủ.
Cả nhà xem bé con như báu vật, ai nấy đều xúm vào chăm sóc, nâng như trứng hứng như hoa, chỉ sợ bé đói hay lạnh.
Tính cách bé Lai Lai khác hẳn chị gái Dương Dương. Có vẻ bé là một cô nhóc khá nóng tính. Hễ có chuyện gì không vừa ý là bé lập tức khóc ré lên. Lúc khóc, bé còn mở to đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm người lớn, như muốn truyền đạt thông điệp: "Con đang khó chịu đấy, con phải khóc cho đã đời mới thôi."
Đứng trước "nữ vương" nhí này, nhóm Trần Vãn đành bó tay, mọi việc đều phải chiều theo ý bé.
Buổi tối, Khương Ngôn Hân đang cho bé Lai Lai bú. Trần Vãn và nhóc con Dương Dương cứ đứng xúm lại, trừng trừng nhìn hai mẹ con. Khương Ngôn Hân bị một lớn một nhỏ nhìn chằm chằm đến mức đỏ cả mặt, hắng giọng nhắc nhở: "Hai người nhìn cái gì đấy? Trần Vãn, chị đưa Dương Dương ra ngoài chơi đi. Để em cho Lai Lai bú no rồi dỗ con ngủ."
"À... ừ, chị biết rồi." Trần Vãn cố nán lại nhìn Khương Ngôn Hân thêm chút nữa rồi mới miễn cưỡng quay sang nhóc con.
Nhóc con Dương Dương dù đã sáu tuổi rưỡi nhưng tính tình vẫn tham ăn không đổi. Bé cứ dán mắt vào b** ng*c mẹ, tò mò không biết em bé đang uống thứ gì mà trông có vẻ ngon lành thế nhỉ?
"Đi thôi bảo bối, Mommy dẫn con ra ngoài xem hoạt hình, tiện thể ép cho con ly nước dưa hấu, chịu không?" Trần Vãn vội vàng bế cô nhóc đang lưu luyến dời đi. Cô đặt bé ngồi trên sô pha phòng khách, mở máy tính bảng cho bé xem hoạt hình, còn mình thì vào bếp làm nước ép.
Nhóc con uống vài ngụm nước dưa hấu mát lạnh, rồi ngẩng lên nhìn Trần Vãn hỏi bằng vẻ mặt tò mò: "Mommy ơi, cái nước mẹ cho em bé uống có ngon không ạ?"
"Cái đó á? Không ngon đâu, chỉ có em bé mới sinh mới uống được thôi. Sữa bò con hay uống ngon hơn nhiều." Trần Vãn thừa hiểu ý đồ của cô nhóc háu ăn này, vội vàng dập tắt hy vọng của bé từ trong trứng nước.
"À, thế thì con vẫn thích uống sữa tươi hơn." Nhóc con gật gù ra vẻ hiểu chuyện.
Trần Vãn thở phào nhẹ nhõm, ngồi xuống sô pha xem hoạt hình cùng nhóc con.
Khoảng hơn 9 giờ tối, Trần Vãn đưa nhóc con đi ngủ. Căn hộ của họ có ba phòng ngủ. Trước đây vì nhóc con còn quá nhỏ nên họ không dám cho bé ngủ riêng. Gần đây, bé Dương Dương đã bắt đầu làm quen với việc ngủ một mình. Dù sao bé cũng đã sáu tuổi rưỡi rồi, việc ngủ riêng là hoàn toàn trong khả năng.
Trần Vãn đắp chăn cẩn thận cho bé con, đặt một nụ hôn chúc ngủ ngon lên má bé rồi mới tắt đèn rời khỏi phòng.
Khi Trần Vãn trở về phòng ngủ chính, bé Lai Lai đã bú no và ngủ say sưa. Còn Khương Ngôn Hân thì đang dùng tay xoa xoa b** ng*c có vẻ khó chịu.
Trần Vãn lo lắng bước tới hỏi han: "Em sao thế? Chỗ nào không khỏe à?"
"Ngực em hơi căng tức. Sữa về nhiều quá mà Lai Lai bú không hết nên đau nhức lắm." Khương Ngôn Hân nhíu mày đáp.
Cô ngước nhìn Trần Vãn, hai tai hơi ửng đỏ, lí nhí nói: "Bây giờ đang mạt thế nên cũng chẳng có máy hút sữa. Ngực em căng đau quá... Hay là... chị giúp em hút sữa thừa ra nhé?"
Nghe thấy lời đề nghị hấp dẫn, mắt Trần Vãn sáng rực. Cô vội ôm Khương Ngôn Hân vào lòng dỗ dành: "Được thôi, từ giờ chị sẽ làm máy hút sữa tự động cho em nhé."
Bị Trần Vãn trêu chọc, mặt Khương Ngôn Hân đỏ bừng. Cô đẩy nhẹ Trần Vãn ra, trách yêu: "Có phải chị đã có ý đồ từ lâu rồi không? Lúc nãy em cho con bú chị cứ nhìn chằm chằm mãi."
"Làm gì có, vợ đừng oan uổng chị. Chị lúc nào chả đứng đắn. Chị làm thế cũng chỉ vì xót em thôi mà." Trần Vãn vừa bao biện vừa ghé sát lại, hôn chụt một cái lên khóe môi Khương Ngôn Hân.
Khương Ngôn Hân vươn tay véo nhẹ vào vùng eo của Trần Vãn, cảnh cáo: "Vậy chị làm nhẹ nhàng thôi nhé, tuyệt đối cấm giở trò khác. Em mới sinh chưa được bao lâu, cơ thể vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, chị biết chưa?"
"Chị biết rồi mà, đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc!" Trần Vãn ngoan ngoãn đáp lời, cúi đầu bắt đầu "hút sữa".
"Cũng ngọt phết." Cô thì thầm.
Khương Ngôn Hân đỏ mặt tía tai. Nếu không vì hoàn cảnh thiếu thốn máy hút sữa, cô còn lâu mới để Trần Vãn làm chuyện xấu hổ này!
Sáng hôm sau, Khương Ngôn Hân lại bị căng sữa sau khi cho bé Lai Lai bú, đành phải gọi Trần Vãn "hỗ trợ" tiếp. Đến bữa trưa, Trần Vãn chẳng còn cảm giác đói.
Thấy vậy, Diệp Lam thắc mắc: "Trần Vãn, con sao vậy? Món mẹ nấu không hợp khẩu vị à?"
Trần Vãn xua tay rối rít: "Dạ không phải đâu mẹ, tại con no ngang rồi."
Vừa dứt lời, cô cảm thấy eo mình đau nhói. Khương Ngôn Hân đang trừng mắt nhìn cô, đồng thời nhéo một cái rõ đau.
Trần Vãn hít một ngụm khí lạnh, khẽ kêu "A" một tiếng rồi ngoan ngoãn cúi gằm mặt xuống và cơm, không dám hé răng nửa lời.
Thấy hai vợ chồng trẻ có những "tín hiệu" mờ ám, Diệp Lam dường như hiểu ra vấn đề. Bà hắng giọng chuyển chủ đề, quay sang dỗ dành nhóc con ăn cơm. Chuyện của hai đứa nó tốt nhất là không nên xen vào, kẻo lại nghe được những chuyện không nên nghe.
Chiều đến, Khương Hoàn Ngưng và Y Y giám sát nhóc con học ghép vần và tập viết, sau đó còn giao cho bé 20 bài toán. Nhóc con nhìn đống bài tập, mặt mũi nhăn nhó như quả mướp đắng.
Thấy vẻ uể oải của nhóc con, Khương Hoàn Ngưng vội vàng động viên: "Dương Dương làm xong mớ bài tập này là chúng ta đi chơi với em Huyên Huyên nhé? Dương Dương giỏi thế này, làm xíu là xong ngay thôi mà."
Nghe đến việc đi thăm Huyên Huyên, nhóc con Dương Dương gật đầu mạnh một cái, nắm chặt tay quyết tâm. Đi thăm em Huyên Huyên là việc quan trọng nhất, bé đã hứa sẽ đến chơi với em mỗi ngày mà!
Có động lực, nhóc con giải toán như có thần trợ, loáng cái đã làm xong toàn bộ bài tập.
Khương Hoàn Ngưng và Y Y đã quá hiểu tính nhóc con. Bất cứ chuyện gì, chỉ cần lôi em Huyên Huyên ra là Dương Dương sẽ lập tức ngoan ngoãn nghe lời.
Cô nhóc sáu tuổi rưỡi dạo này cao lên trông thấy, ra dáng một người chị thực thụ.
Khương Hoàn Ngưng và Y Y dẫn Dương Dương sang nhà Tề Tĩnh. Lúc này, bé Huyên Huyên vừa mới thức dậy. Bé con hơn một tuổi đã bập bẹ biết gọi mẹ, đang nằm sấp trên chiếc giường nhỏ, đôi mắt to tròn lúng liếng nhìn Tề Tĩnh: "Mẹ... mẹ..."
"Mẹ đây con yêu. Xem ai đến thăm con này, là chị Dương Dương đó!" Tề Tĩnh mỉm cười v**t v* đôi má bầu bĩnh của con gái, hướng sự chú ý của bé sang Dương Dương.
Huyên Huyên tự lật người, chống tay ngồi dậy nhìn về phía Dương Dương. Thấy chị đến chơi, bé vui mừng đập đập đôi chân ngắn ngủn, bò về phía Dương Dương, giơ tay đòi nắm tay chị.
Dương Dương sung sướng cầm lấy bàn tay bé xíu của Huyên Huyên, bắt đầu "than thở": "Em ơi, em mau lớn đi. Hôm nay để được đến thăm em, chị phải làm tận 20 bài toán đấy, vất vả lắm luôn. Em lớn nhanh chơi với chị nhé."
Huyên Huyên cười toe toét "A a a", phun ra vài cái bong bóng nước bọt nhỏ xíu.
Dương Dương lấy chiếc khăn xô từ tay Tề Tĩnh, vừa cẩn thận lau miệng cho Huyên Huyên vừa nói liến thoắng: "Em lại phun bong bóng rồi này. Để chị lau cho nhé. Em đáng yêu quá chừng."
Tề Tĩnh âu yếm bế Dương Dương lên thơm một cái, cười dịu dàng: "Hai đứa đáng yêu quá. Dương Dương của dì thật ngoan, sau này chị lớn nhớ phụ dì chăm sóc em Huyên Huyên nhé."
"Dạ vâng! Cháu sẽ chăm sóc em Huyên Huyên thật cẩn thận ạ." Dương Dương gật đầu cái rụp, dáng vẻ vô cùng nghiêm túc.
"Cháu ngoan quá, sau này chị Dương Dương sẽ dẫn em Huyên Huyên đi chơi nhé." Tề Tĩnh tiếp tục trêu chọc nhóc con, "Vậy giữa em Lai Lai và em Huyên Huyên, cháu thích em nào hơn?"
Dương Dương gãi gãi đầu, nhăn nhó suy nghĩ một lúc lâu rồi mới đưa ra câu trả lời "ngoại giao": "Cháu thích em Huyên Huyên nhất, thích em Lai Lai nhì. Cháu sẽ chăm sóc cả hai em."
Câu trả lời ngây ngô của Dương Dương khiến mọi người bật cười. Khương Hoàn Ngưng chọc nhẹ vào má nhóc con: "Cái đồ quỷ nhỏ thiên vị này. Từ bé đến lớn chỉ biết mỗi Huyên Huyên thôi."
Nhóc con gật đầu tắp lự: "Dạ đúng rồi."
Lúc này, ở bên kia, bé Lai Lai đang vui vẻ đùa nghịch trong vòng tay Trần Vãn và Khương Ngôn Hân, hoàn toàn không biết rằng mình chỉ là "em gái được chị yêu thương thứ hai".
Trần Vãn vừa tung hứng bé Lai Lai, vừa thơm tới tấp lên má bé: "Bé Lai Lai của Mommy đáng yêu quá đi."
Thấy Mommy tươi cười với mình, bé Lai Lai cũng nghiêng đầu cười toe toét, miệng bi bô: "A a... nha nha~"
"Đồ quỷ sứ nhỏ chỉ biết bi bô thôi. Bao giờ con mới biết gọi mẹ và Mommy đây?" Trần Vãn yêu chiều nắn nắn bàn tay xíu xiu của bé.
Bàn tay của Lai Lai thật sự rất nhỏ bé và mềm mại, Trần Vãn mỗi lần nắm lấy đều phải cẩn thận hết sức, sợ làm đau bé.
Khương Ngôn Hân cũng cúi xuống thơm má bé Lai Lai, cười mắng yêu: "Con nhóc này nóng tính hơn chị Dương Dương nhiều đấy. Lớn lên chắc chắn sẽ là một tiểu yêu tinh ranh mãnh, khó chiều cho xem."
"Hehe." Bé Lai Lai không hiểu mẹ và Mommy nói gì nhưng vẫn cười rất tươi.
"Hửm? Mùi gì thum thủm thế nhỉ? Có phải tiểu quỷ này lại 'đi nặng' rồi không?" Trần Vãn chun mũi, nhận ra mùi "hương" bất thường tỏa ra, dù bé Lai Lai vẫn đang cười toe toét.
Trần Vãn và Khương Ngôn Hân vội vàng tháo tã của bé Lai Lai ra kiểm tra. Quả nhiên, tiểu quỷ này đã "tặng" cho hai bà mẹ một bãi "chiến lợi phẩm".
Khương Ngôn Hân giữ bé Lai Lai nằm yên trên giường, nhanh tay lau sạch mông cho bé rồi thay tã mới.
Trần Vãn thì mang chiếc tã dơ vào nhà vệ sinh giặt. Trong thời mạt thế, tã giấy là món hàng vô cùng xa xỉ. Ban ngày họ dùng tã vải cho bé để giặt dùng lại, chỉ có ban đêm mới xài tã giấy.
Vừa hì hục vò tã, Trần Vãn vừa bật cười lắc đầu. Nuôi một đứa trẻ quả thực là hành trình đầy gian nan vất vả.
Trái ngược với sự bận rộn của Trần Vãn, bé Lai Lai lại vô cùng sảng khoái, nằm ngửa trên giường cười "kha kha kha" đùa giỡn với Khương Ngôn Hân.
*** HOÀN CHÍNH VĂN ***
